VIẾT VĂN K13

Trường Viết văn Nguyễn Du (cũ)

vietvank13

vietvank13

Danh hiệu Blogger

Bài viết 12

Được dõi theo 0

"CON DÙ LỚN VẪN LÀ CON CỦA MẸ - ĐI HẾT ĐỜI LÒNG MẸ VẪN THEO CON" - Tản văn Sơn Luyến

14/06/2011| 3498 Xem| 1 Bình luận| 0 Thích

"CON DÙ LỚN VẪN LÀ CON CỦA MẸ - ĐI HẾT ĐỜI LÒNG MẸ VẪN THEO CON"

- Tản văn Sơn Luyến

 

Mẹ! Mắt mẹ sâu quá! Đêm qua mẹ lại mất ngủ phải không? ...

Mẹ ra thăm con, mang theo nào gạo quê mình, trứng gà mới đẻ "gà đẻ lần đầu đấy con ạ, nên trứng còn nhỏ lắm.",...

Gạo quê mình, hạt gạo tròn mẩy, đục đục, không trong suốt như gạo ngoài chợ, cũng không thon dài như gạo người ta vẫn bán. Gạo đậm đà mùi vị của phù sa sông Lam, của hạt mưa miền Trung, của ánh nắng lẫn trong gió Lào...

Trứng gà nhỏ, nhưng là trứng của đàn gà mẹ nuôi, là lứa trứng đầu tiên của đàn gà mẹ vừa tậu lại sau đợt dịch làm chết hết đàn gà cũ... Là lứa trứng đầu tiên của đàn gà mới!

Mẹ! Tóc mẹ bạc trắng hết rồi! Mẹ nhớ con lắm phải không?

Mẹ là thế, luôn lo lắng cho con, luôn nghĩ về con mỗi ngày. Mẹ là thế, vẫn không yên tâm khi con ở xa mẹ, vẫn đếm từng ngày mong đợt nghỉ hè của con...

Mẹ! Da mẹ đã nhiều nếp nhăn lắm rồi! Mẹ sắp trở thành bà Chương hàng xóm của con mất thôi. Mẹ ra đường, người ta đã gọi mẹ là bà rồi...

Mẹ! Da mẹ sạm đen đi nhiều, dạo này nắng nóng lắm phải không mẹ?

Mẹ một đời lam lũ cho con ngày trưởng thành. Con đi học xa, mẹ chỉ kịp ghé qua nhìn mặt con một tí, đưa túi gạo quê cho con, trao cho con chục trứng gà nhà mà bảo "ăn uống cẩn thận vào!"...

Mẹ ra rồi mẹ lại về ngay! Ở nhà đang rộ mùa thu hoạch, mẹ sợ việc nhà không có ai lo, một mình cha lại khổ...

Mẹ vẫn thế, ở gần chồng thì nhớ con đến bạc đầu. Ở gần con thì thương chồng đến mất ngủ...

Mẹ vẫn thế, lóng ngóng mong con và lóng ngóng ngày về mỗi khi đi xa...

Mẹ về rồi! Mẹ chỉ kịp qua nhìn con một tí rồi đi. Mẹ không chịu ở lại để đến ngày mai con dẫn mẹ ra thăm Bác Hồ. Mẹ không đợi đến ngày mai để con dẫn mẹ đi chơi phố Hà Nội...

Mẹ về vì thương cha một mình quản việc đồng áng mùa thu...

Chẳng lúc nào mẹ yên tâm để đi chơi được thoải mái....

Chẳng lúc nào mẹ có thể đi xa mà không bận tâm ngày về...

Mẹ sẽ đứng ngồi không yên nếu đêm nay ở lại với con-tâm trí mẹ đã bay về quê nhà, nơi có những nương lúa đang chờ tay hái của mẹ, con lợn, con gà... đang chờ mẹ chăm sóc...

Bữa tối ăn cơm cùng con, không có món nào hợp khẩu vị mẹ...

Bao lâu rồi vẫn thế, mẹ vẫn chỉ ưa ăn rau, vẫn chỉ ưa uống nước rau muống luộc do con pha chế...

Bao lâu rồi vẫn thế, người mẹ gầy mà mẹ lại ghét thịt cá, ghét đồ dầu mỡ...

Bao lâu rồi vẫn thế, mẹ chỉ ưa mỗi canh ăn với cà muối quê mình...

Mẹ của con một đời lam lũ vì chồng con...

Mẹ nuôi dạy con qua những bài hát ru chứa chan tình cảm, bao nỗi đắng cay...

Nhưng mẹ không cần cảm đến chất nghệ sĩ...

Mẹ thuộc nhiều ca dao, nhiều câu hát dân gian mà khi nghe con đọc thơ, mẹ bảo rằng mẹ chẳng cảm nổi đâu...

Mẹ vất vả quá rồi, bận rộn với cuộc đời quá rồi, mẹ chẳng thể nào cho mình phút thảnh thơi mà cảm cái hay của nghẹ thuạt văn chương nữa...


Có những lúc chợt buồn, con lại nghĩ về Mẹ - người cho con tất cả yêu thương

Chữ viết của mẹ đẹp mà từ lúc con đọc viết thành thạo đến giờ, mẹ chưa một lần ký tên phụ huynh (mẹ đã để cha làm việc này) hay viết nhãn vở cho con nữa... Con có hỏi thì mẹ bảo mẹ không biết chữ????

Đối với con, mẹ còn nhiều uẩn khúc trong lòng mà ngày đêm con luôn đau đáu nghĩ về với những áy náy...

Nhớ ngày ở quê, con chỉ biết làm trò chọc mẹ cười mà chẳng bao giờ để ý nét mặt cười của mẹ thực ra đang méo đi...

Nhớ ngày ở quê, con chưa từng để ý giọt mồ hôi lăn trên trán mẹ, rơi vào hõm má gầy...

Nhớ ngày ở quê, con chưa từng để ý những đêm nồng mất điện, mẹ ngồi quạt cho con ngủ suốt...

Nhớ ngày ở quê, mẹ chạy ra vườn đào rãnh thoát nước mỗi khi mưa lớn...

Nhớ ngày ở quê, trưa nắng nồng bước mẹ xiêu vẹo đi hàng chục cây số gánh củi về từ rừng thông...

Nhớ ngày ở quê, mỗi lần đi chặt củi ở núi, mẹ vẫn không quên hái sim cho con. Những quả sim chín mọng, những chùm hoa sim tím ngắt. Mẹ bảo, đấy là hoa không hương, đấy là quả không đắt tiền... 

Nhớ ngày ở quê....

Mẹ! Hạnh phúc của con là khi trông thấy nụ cười của mẹ...

Hạnh phúc là khi con nghe được tiếng thở đều đều, thanh thản của mẹ trong mỗi đêm ngủ...

Hạnh phúc là khi con nhìn thấy nét mặt mẹ luôn vui...

Hạnh phúc là khi con được thấy mẹ ngồi ngắm mưa dù chỉ một lần...

Hạnh phúc là khi trên nụ cười của mẹ, không còn những sự đau khổ cuộc đời...

Hạnh phúc của con là một lần được đọc thơ cho mẹ nghe và thấy nụ cười trong mắt mẹ...

Hạnh phúc của con là được sà vào lòng mẹ mỗi đêm đông như ngày còn bé...

Hạnh phúc của con là thấy được nét mặt thảnh thơi của mẹ, không vướng bận lo âu, không cười mà như mếu...

Hạnh phúc của con là...mẹ!

Mẹ ơi!

 

Cùng chuyên mục

Bình luận (1)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top