Tiền là giấy, đốt là cháy! Tình là bụi, phủi là bay ...

Hanhnhi_princess90

hanhnhi_princess90

hanhnhi_princess90

Danh hiệu Blogger

Bài viết 55

Được dõi theo 29

Cưới em đi anh!

23/08/2011| 2079 Xem| 4 Bình luận| 0 Thích

Cưới em đi anh!  

Nàng bật dậy thoát khỏi vòng ôm siết chặt của anh.
Nàng ngồi thẩn thơ, rồi thở dài buông lời cụt ngủn: “ Anh nhắm mắt vào đi”. Nói xong nàng với mảnh chăn mỏng chùm lên mặt anh, không chờ đợi anh phản đáp, nàng nói tiếp: “Nhất định không được bỏ chăn ra đâu đấy”.

Anh im lặng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn bất động giấu khuôn mặt và tấm thân trần nhộng trong chăn.

Nàng nhẹ nhàng bước ra khỏi giường, với vội bộ quần áo bị nhém quăng quật mỗi thứ một góc vô tội. Bỗng nàng nhớ tới giây phút cuồng điên không kiềm chế nổi dục vọng của hai người nửa tiếng trước.

Trong ánh điện lờ mờ mê hoặc, trong một không gian yên tĩnh lãng mạn, không khí ôn hòa. Khi những lời ân ái thủ thỉ ngọt ngào anh cất lên, khi con tim yêu đương, thương nhớ sau bao ngày xa cách cồn cào trong người … và khi những nụ hôn nồng cháy hút chặt hai tấm thân xiết gần vào nhau … con người đánh vứt tất cả. Phẩm giá – trinh trắng – hậu quả. Con người lao vào vòng xoáy của đam mê, bản năng, dục vọng.
Rõ ràng cả anh và nàng đều hiểu rõ giới hạn, điểm dừng để bảo vệ tình yêu của hai người cho tới ngày trọn vẹn. Anh chưa bao giờ thể hiện thái độ, đòi hỏi hay ham muốn nào quá đáng, bên anh nàng luôn cảm giác bình an, yên tâm không hề một chút lo lắng, đề phòng. Cách anh thể hiện tình yêu đơn giản là những cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng, lời nói dịu dàng, bao chia sẻ mộc mạc của đời sống hàng ngày … Bởi những thứ đó mà anh đã bước vào trái tim yếu đuối của nàng thật nhanh chóng đến ngay cả nàng cũng không thể ngờ tới được.
Tình yêu ấy sẽ cứ bình yên qua ngày như thế nếu như không có sự chêu ngươi của số phận, để rồi run rủi cho hai người trú ngụ tại nhà nghỉ một đêm này.
Nhà nghỉ cũng có sao? Nhà nghỉ đơn giản chỉ là một nơi cho những vị khách lữ hành qua đường vãng lai tạm dừng chân nghỉ ngơi sau một chuyến đi xa. Sao người ta cứ nghĩ khi đặt chân vào Nhà nghỉ là chỉ toàn làm chuyện xấu? Chuyện xấu là chuyện gì?

Tất cả là tại …tại nàng.
Cả một đêm bên nhau, nàng thu mình trong chăn, còn anh nằm ngoài chăn. Hai người trò chuyện, tâm sự, rồi cũng mệt nhoài và ngủ mất.
Nàng chằn chọc mãi cuối cùng cũng đưa mình vào giấc ngủ khó nhọc.
Khi tỉnh giậy, nàng mơ màng thấy dáng ngủ của một người con trai. Nàng giật thót người, toàn thân run run, nàng bỗng nhận ra đó là anh. Nàng đưa tay lên miệng cắn móng và lục lại trí nhớ.
“À … tối qua mình và anh ấy đã ngủ bên nhau”.
Lần đầu tiên nàng nằm gần một người con trai, trải qua một đêm với một người con trai. Lần đầu tiên nàng ngủ với trai.
Nàng bắt đầu ngắm anh thật kỹ.
Anh ngủ ngoan quá. Dáng nằm nghiêng, tay buông tự nhiên, bàn chân co lại dựa vào nhau, khuôn mặt giãn ra dịu dàng, bình yên, vô lo nghĩ, đôi môi mềm mỏng đến nàng nhìn vào cũng thấy ghen tỵ.

Anh cứ ngủ yên bình như vậy suốt một đêm sao? Anh không hề làm gì mạo phạm tới nàng. Không giống như những gã đàn ông xấu xa, lợi dụng sự yếu đuối của đàn bà kể chiếm đoạt, thỏa mãn. Nghĩ như thế … nàng cảm thấy yêu thương anh nhiều hơn, cảm phục anh nhiều hơn.
 Bỗng nàng muốn được quàng tay qua người anh … ôm anh. Đặt đôi môi mình lên đôi môi anh. Bàn tay nàng xoa nhẹ, vuốt ve khuôn mặt anh … Và nàng muốn là của anh.
Ma lực quỷ quái nào sui khiến nàng trỗi dậy lên những thèm muốn vào khao khát vốn chết lịm ấy?
Nàng không giữ cho đôi môi mình ngoan ngoãn nữa rồi.
Nàng đã đánh thức bản năng, đánh thức anh tỉnh giấc.
Nàng đã sai khi rủ anh vào giây phút trao thân.

Nàng kéo tấm thân trần nhơ nhuốc của mình chạy vội vào phòng tắm. Cánh cửa đóng mạnh kêu lên tiếng “Rầm” rùng rợn. Nàng nghĩ âm thanh ấy là tiếng nổ kết thúc cho một cuộc tình, sau những giây phút đê mê, nhiễu hoặc nàng sẽ phải trả giá sao đây?
Nàng xả nước thật mạnh. Nước chảy từ trên tóc mon men xuống tận chân, nàng kỳ cấu thân mình, thấy căm ghét từng centimet.
Nước lạnh, toàn thân nàng run lên, hai tay đan chéo ôm lấy bờ vai, nàng ngồi thụp xuống nền gạch. Vòi phun nước tý tách, khó mà phân biệt được đâu là nước mắt. Chỉ thấy mặn mặn trên môi.

Cuối cùng nàng cũng gượng dậy, mặc lại bộ quần áo nhàu sau một hồi vật lộn cả thể xác lẫn tình thần. Nàng bước ra khỏi phòng tắm.

Anh đã ngồi dậy, quần áo mặc chỉnh tề. Nàng không dám nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng thoáng qua thôi nàng cũng biết anh đang nhìn nàng rất chăm chú. Nàng bước qua anh, với lấy chiếc lược để trên bàn trang điểm, cố gắng tỏ ra bình thản. và nàng chải tóc.
Anh đứng vục dậy, ôm nàng từ phía sau, Anh cúi xuống, chiếc cằm dựa vào vai nàng, nàng nghe thấy tiếng thở đầy xúc cảm còn vương lại qua đôi tai. Nàng chờ đợi xem anh sẽ nói gì? Nhưng anh không nói.

Anh kéo nàng quay ngược lại về phía mình, anh dịu dàng vuốt tóc rồi đặt nụ hôn lên những giọt nước mắt đang từ từ rơi rớt. Nàng quay đầu chánh né nụ hôn của anh, nàng hất cánh tay anh ra khỏi người, dứt khoát bước về phía cánh cửa, không ngoảnh đầu nhìn anh, chỉ nói: “ Mình đi thôi”.

***

Giờ nàng đã trở về căn phòng riêng của mình. Vứt túi đồ chềnh ểnh trên bàn, nàng nằm dài xuống giường, mắt dương dương nhìn trần nhà thách thức. Rồi cũng có tiếng thở dài. Hôm qua nàng không nên đặt chân ra khỏi nhà có lẽ mọi chuyện sẽ không tai hại như vậy!

Nàng nhớ về thái độ của anh sau cuộc tình một đêm. Anh vẫn ân cần, vẫn dịu dàng, dường như trong anh không có gì thay đổi. Đưa nàng về đến cổng anh nói “ Chiều đi làm về anh sẽ gọi cho em!” . Nàng cười chua chát trong lòng. Liệu anh còn muốn yêu một người con gái hư hỏng, buông thả như nàng nữa không? Cái anh muốn anh đã có rồi, nàng còn giá trị gì với anh nữa?. Nàng cố gắng gượng cười, nói với anh: “ Vâng, anh đi đường cẩn thận, em không sao đâu”. Và nàng đóng cổng.

Thật ra nàng đang khóc trong lòng, một nỗi xấu hổ, bàng hoàng day dứt đang vò nát óc nàng. Sau những gì đã sảy ra tại sao nàng có thể không làm sao? Nhưng phơi bày nó ra để được gì? Nàng không cầu xin anh một sự thương hại, nàng không bắt buộc anh phải có trách nhiệm, càng không tha thiết những lời hứa thề thốt. Chính sự im lặng của anh lại làm cho nỗi chua xót trong nàng dịu vợi. Để nàng có thể nói với lòng mình rằng “Hết rồi” mà không hề vương vấn hay đợi mong.

Nàng nhớ đến một câu nói: “ Để chiếm giữ tình yêu của một người đàn ông, bạn phải biết cho đi những gì có thể giữ lại”. Khi đó đọc xong, nàng bật cười vì không hiểu ý nghĩa của câu nói, thậm trí giải thích ra thì thật vô lý, không một chút logic nào. Thế nào là “cho đi những gì có thể giữ lại?”, rõ ràng mâu thuẫn. Giờ thì nàng dần dần chiêm nghiệm được.

Đàn ông … giống như một kẻ đi săn mồi. Mồi lại có nhiều lại mồi. và kẻ săn mồi hiếu thắng sẽ chỉ muốn thả mình vào những cuộc săn mồi khó khăn, thử thách, phiêu lưu và đòi hỏi phải dùng tới bản lĩnh của mình.
Còn đàn bà, muốn thu hút kẻ đi săn mồi thì phải tỏ ra bí hiểm, thu hút và hứa hẹn những miền khám phá bất tận từ bản thân. Hãy cho một chút một để đàn ông khao khát có thêm được nữa, nhưng chưa bao giờ có đủ. Khi ấy đàn ông sẽ bị cuốn hút, bị mê hoặc, giống như nghiện thuốc phiện. Từng liều, từng liều làm mê mẩn. Nhưng nếu một lúc cho đi hết, dâng hiến hết cho người đàn ông, đàn bà sẽ chẳng còn lại gì. Đàn ông sẽ khoác áo ra đi. Giống như kẻ săn mồi, tiếp tục tìm kiếm chuyến phưu lưu mạo hiểm, thú vị khác.

Nàng hối hận, sự hối hận muộn màng.
Dù anh không giống như những người đàn ông ấy, dù anh vẫn yêu nàng không vì dục vọng, ham muốn thấp hèn. Nhưng trong thâm tâm nàng nỗi xấu hổ và nhục nhã khi đánh mất đi phẩm hạnh của một người con gái vẫn ám ảnh mãi bên người. Từ nay nàng không thể yêu anh trong niềm kiêu hãnh. Nếu tình yêu không có niềm tin và sự trân trọng lẫn nhau thì tình yêu ấy còn tồn tại được bao lâu. Bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu anh cũng có thể đào bới sai lầm của nàng, nhục mạ, phỉ báng nàng …Làm sao nàng chịu được đây … Hoặc có thể anh yêu nàng cũng vì trách nhiệm, nàng sẽ không chấp nhận được. Tình yêu mà nàng mong muốn là sự đồng cảm, chia sẻ, quan tâm, dành cho nhau cả tâm hồn, trái tim. Tình yêu phải xuất phát từ sự tự nguyện gắn bó, yêu thương.

Nàng sai rồi.
Nàng chửi rủa bản thân mình.
Chính nàng đã làm mất anh, đã đem anh đi thật xa.

Nàng không dám đối mặt với anh, không còn tự tin để yêu anh nữa … nghĩ đến việc mất anh do những lầm lỡ mình gây nên, nàng gào khóc. Khóc cho giây phút vụng dại, suy nghĩ bồng bột. Khóc cho một tương lai không tình yêu, không hy vọng.
Khóc vì sợ hãi …
Sẽ còn hậu họa phía sau … đợi chờ.
Và rồi bất cứ sai lầm nào cũng cần phải trả giá. Sự trả giá ấy là …
TỰ GIẾT CHẾT MỘT TÌNH YÊU .
                                                                                                  


***
Anh ngồi thu mình trong một góc quán nhỏ, chiếc bàn trước mặt anh được bày đầy bia lẫn rượu, dưới chân anh chai lọ quăng liểng xiểng, một đĩa đồ nhậu đã bị nguội lạnh ôi thiu vẫn còn đầy ắp. Anh gọi ra cho đủ thủ tục nhưng anh chẳng thèm bén mảng hút hít gì đến nó, anh chỉ nốc thứ nước ngọt ngọt đắng đắng, hơi men tê tê đầu lưỡi. Anh uống mãi, thấy nó vô vị, nhưng không dốc nó vào ruột anh lại cảm thấy trống trải.

Vắng nàng anh làm bạn với hơi men.

Buổi sáng sau hôm đưa nàng về phòng trọ, anh vội vàng phóng xe quay trở về công ty, nhìn điện thoại đã 8h30 phút, muộn mất nửa tiếng, một cuộc họp bàn về chiến lược kinh doanh Quý mới đang chờ đợi anh. Chuông điện thoại của xếp, của đồng nghiệp gọi anh réo rắt. Đến công ty anh lao ngay vào công việc và bỏ quên tất cả …

Công việc xong xuôi, yên ổn. Nhìn đồng hồ cũng đã 7 giờ tối. Anh giật mình nhớ đến nàng, nhớ đến khuôn mặt sầu não, ánh mắt buồn lại vô hồn của nàng, anh biết chắc nàng đang rất lo sợ, hoang mang. Trong lòng anh lúc này cũng nặng trĩu những nỗi niềm, cảm giác của những giây phút anh sống trong nàng vẫn còn vương vấn quanh đây … nhưng khi trông thấy giọt lệ nàng rơi xuống anh lại cảm thấy mình đầy tội lội, đầy xấu hổ. Anh là đàn ông, anh nên trân trọng người đàn bà mình yêu, giữ gìn và bảo vệ họ, nhưng giữa tình yêu và xác thịt hình như có sợi dây vô hình liên quan đến nhau. Đồng cảm về tinh thần người ta sẽ còn khao khát sự giao hòa về thể xác. Cũng như giây phút trao nhau ấy, anh mới hiểu … yêu, hai con người sẽ tự quyến rũ lẫn nhau để rồi làm những điều không thể giới hạn.

Anh với chiếc điện thoại đang đặt trên bàn, anh bấm số gọi cho nàng. “Thuê bao Quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được …” . Trống ngực anh đập dồn dập, một cảm giác bất an ào tới. Anh không tin, anh nhìn kỹ lại số điện thoại, báo cáo danh bạ hiện đúng tên nàng. Đôi tay run run anh gọi lại lần nữa … Vẫn là tiếng trả lời tự động của tổng đài. Anh thả người phịch xuống ghế, tiếng thở dài não nề, người anh bủn rủn sợ hãi một điều gì, chính anh cũng chưa định hình rõ. Giống như mất mát, tan nát …

Anh chạy nhanh xuống nhà, quơ chiếc chìa khóa xe máy, anh phóng xe với tốc độ chóng mặt đến phòng trọ tìm nàng.

Đóng cửa.
Anh đập cửa những phòng khác bất lịch sự. Anh hỏi thăm nàng, mọi người nói chiều tối thấy nàng dọn dẹp đồ và xách vani to đi đâu mất.

Mặt anh tái nhợt.
Anh nuốt nước mắt trong lòng: “Sao em bỏ anh mà đi?”

***
Tình yêu là thứ kích thích gì? Sao khiến người ta hạnh phúc có, đau thương cũng nhiều.
Nàng đã dạy anh biết yêu lại từ đầu, biết cười trong hạnh phúc và biết cuộc sống muôn màu tươi đẹp, giàu hy vọng.
Nàng cũng dạy anh biết khóc, biết nhớ, day dứt, dằn vặt và biết nhàu nát con tim.
Tất cả những gì nàng dạy anh đó … làm anh yêu nàng, Quá yêu nàng. Đến khi anh nhận ra anh sống vô nghĩa khi thiếu nàng thì nàng rời bỏ anh, để lại trong anh một nỗi ân hận, nhức nhối, lo sợ.

Giờ anh chỉ biết anh rất nhớ nàng, nỗi nhớ ấy cồn cào hơn bao giờ hết. Không giống như những người đàn ông khác. Anh yêu nàng, yêu bắt đầu từ ánh mắt, nụ cười, cử chỉ quan tâm và những lời chia sẻ. Và sau đêm đó, khi có được tất cả con người nàng, anh càng yêu hơn, chưa lúc nào anh có suy nghĩ sẽ ruồng bỏ người con gái đó … Nhưng tại sao?

Hơn một tháng trời trôi đi …
Anh đã già hơn nhiều với râu ria lởm chởm.
Tiều tụy hơn nhiều với khuôn mặt hốc hác trơ xương .
Anh vẫn cố vắt kiệt sức đi tìm nàng trong mòn mỏi …
Sau những chuyến đi tuyệt vọng không kết quả anh lại trở về quán nhậu này … giải sầu. Mắt anh lờ mờ nhưng vẫn chăm chăm nhìn màn hình điện thoại trực chờ, biết đâu đấy rồi một ngày nàng sẽ gọi cho anh, sẽ tìm về bên anh.
Anh không nhớ anh đã gọi cho nàng biết bao lần, chỉ toàn những tiếng thuê bao ác độc, thế mà anh vẫn gọi, tuyệt vọng anh vẫn gọi. có khi nào anh ngừng gọi tên nàng đâu.

Và giờ anh chán ghét bản thân mình, chửi bới, trách móc chính mình. Anh buông thả bản thân, anh tuyệt vọng.
Anh muốn chết.
Anh nằm gục xuống bàn, buông xuôi.


Chiếc điện thoại trong tay anh đổ chuông.
Anh mệt nhoài nhấc nó lên tai nghe, mặt anh vẫn nằm úp xuống bàn.
“ A lô … thằng tồi xin nghe …” – Giọng anh lè nhè nói rè vào điện thoại.

“ Anh cưới em đi” – Giọng một người con gái nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát vọng lại từ đầu dây bên kia.

Anh giật thót mình, trái tim anh cảm giác khi đó như ngừng đập. có thể anh đã say mềm, nhưng đôi tai anh vẫn nghe rõ không bỏ qua một chữ. Giọng nói ấy … Anh không thể quên.

Anh ngồi bật dậy. Anh tỉnh người.
Anh tự lấy tay mình tát mạnh vào má kêu “chát” và tự hỏi có phải anh đang nằm mơ không?

“Em … là em phải không? Em … em đang ở đâu? Có biết anh đi tìm em vất vả lắm không? Em nói đi, em ở đâu? Huhu” – Anh vui sướng khi nghe giọng nói của nàng, anh bật khóc không thể kìm nén. Lúc này anh có khác gì một đứa trẻ đang khóc hờn cho bao ấm ức,tủi nhục

“Anh đừng lo cho em. Em gọi điện đến chỉ hỏi: Anh có lấy em không?”

“Có, có … anh yêu em. Chúng mình sẽ cưới nhau. Nhưng em còn đi học, anh sẽ đợi em.”

“Không, nếu yêu em hãy cưới em luôn đi anh. Em không thể chờ đợi được nữa”

“ Sao em lại nói thế. Khoan nói chuyện này, giờ em cho anh biết em đang ở đâu? Anh sẽ đến gặp em ngay, Anh rất nhớ em, em biết không?”

“ Nếu anh không có câu trả lời ngay bây giờ thì mai em sẽ gọi lại. em chỉ có thể đợi anh hết ngày mai thôi. Em tắt máy đây”.

Nói rồi nàng tắt máy.
Anh không kịp hiểu ra chuyện gì? Một lần nữa nàng khiến anh bàng hoàng, anh rối trí. Đầu anh như muốn điên lên, nó sắp nổ tung.
Nước mắt anh lại rơi … Chuyện gì đang sảy ra thế này?


   ***                                                       

Anh nằm xoài mình trên giường. tay vắt lên trán, mắt mở tròn nhìn lên trần nhà. Đầu óc anh suy nghĩ quẩn quanh.

Từ ngày nàng mất tích, chẳng có hôm nào anh đủ tỉnh táo hoàn toàn, lúc nào cũng ngơ ngác, phờ phạc như người mất hồn.

Sau cuộc điện thoại chớp nhoáng bất thình lình của nàng, anh bỗng tỉnh táo như sáo. Đầu óc anh chốc chốc lại vang lên câu nói tha thiết, nhỏ nhẹ của nàng: “Cưới em đi anh”. Đó là một lời đề nghị, hay một lời van xin? Hay là lời cầu hôn quá ngạc nhiên? Hơn một tháng trời không liên lạc, nàng bỏ chạy để anh bẽ bàng, khốn đốn, thế rồi bất ngờ nàng gọi điện chỉ để nói rành rọt một câu “ Cưới em đi anh”. Nàng đang làm thử thách anh phải không? Nàng đang bắt anh tham gia một cuộc đấu trí khốc liệt …

Ừ, Rốt cuộc thì anh có muốn lấy nàng làm vợ không? Sau tất cả những gì đã có, đã trải qua … hạnh phúc, đau thương, mất mát, nỗi nhớ, sự chia xa, … thật ra  anh có muốn cưới nàng không? Anh chỉ biết anh có yêu nàng, nhưng hôn nhân đâu đơn giản chỉ cần một tình yêu là đủ?. Sao có thể hạnh phúc trong cảnh “một mái nhà tranh hai trái tim vàng”. Lúc này anh chưa có gì cả, công việc mới chỉ là khỏi nghiệp, anh lại còn trẻ, chưa thỏa sức xông pha cùng chúng bạn, anh yêu nàng nhưng cũng yêu tự do, sợ trách nhiệm, gánh nặng, sợ cuộc sống vợ chồng với lo toan cơm áo gạo tiền, rồi con cái, họ hàng … Anh yêu nàng, nhưng anh cũng thích những buổi tiệc tùng, hò hát thâu đêm suốt sáng cùng bạn bè, anh thích ánh mắt ngưỡng mộ của các nàng trước một anh chàng độc thân phong độ. Nếu có gia đình rồi, có còn ai dám rủ rê anh …

Anh yêu nàng, tháng ngày xa vắng nàng đủ để anh hiểu tình yêu ấy không phải bông đùa, nhưng có lẽ nó chưa đủ lớn, đủ lâu dài để đi đến một ngã rẽ khác, một khởi đầu khác … Hôn nhân.

Tại sao nàng lại muốn anh cưới nàng vội vàng như thế? Yêu nhau chưa đủ sao? Khi yêu chẳng phải vẫn lãng mạn, tuyệt vời hơn cả giai đoạn hôn nhân sao? Yêu nhau, anh vẫn sẽ quan tâm, chăm sóc, chia sẻ và kề cận bên nàng …
Tại sao nàng không để tình yêu tiếp tục được trải nghiệm, được gắn kết.
Tại sao nàng phải vội vàng trói buộc hai người vào sợi dây chằng chịt là hôn nhân ấy?
Tại sao?

Anh giật mình khi nghe tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ. Anh nhìn rõ màn hình, là số điện thoại ấy. Là nàng.
Anh chần chừ không dám nghe điện thoại. Anh không biết phải trả lời câu nói giống như lời đề nghị, thách thức của nàng thế nào đây. Nếu nói không đồng ý, có phải nàng sẽ nghĩ anh không yêu nàng, và anh sẽ chắc chắn mất nàng vĩnh viễn từ đây. Đó sẽ là điều anh ân hận mãi. Nhưng anh cũng chưa sẵn sàng đi đến một quyết định quan trọng nhất cuộc đời như vậy. Hôn nhân đâu phải trò chơi, đâu phải thử một lần cho biết. Anh chưa thể, càng chưa đủ khả năng để gánh vác một gia đình, một mái ấm trọn vẹn.

Anh không thể.

“ Anh đây …”

“ Anh cưới em chứ?”

Câu nói cụt ngủn của nàng như tiếng sét xé vào tim anh.
Đó không phải một lời cầu hôn ngọt ngào, nó giống một lời kết án tử hình oan nghiệt.

“Anh …”

“Anh cứ nói … Em đang chờ …”

“ Anh … Em à, mình gặp nhau nói chuyện đã. Đây là chuyện quan trọng sao có thể nói qua điện thoại là xong được. Anh yêu em. Anh không muốn mất em đâu!”

“ Không, anh nói dối. Anh không muốn cưới một đứa con gái hư hỏng là em phải không? Em biết mà, thế nhưng em lại cứ hy vọng rằng anh sẽ khác họ … Em nhầm rồi. Chào anh!”

“ Không, không phải thế. Em hãy ti …”

Không kịp nói hết câu, đầu điện thoại bên kia rên lên những tiếng tút tút cồn cào gan ruột.

Thế là hết. từ nay anh biết tìm nàng ở đâu?

***
Nàng tắt máy. Tắt nguồn. Nàng tháo rời bin điện thoại, gỡ sim và bẻ nó ra làm đôi. Thế là hết cho một niềm hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng. Nàng cầm một nắm đồ linh kiện không dây vô hồn ấy trên tay rồi nhém xuống hồ. Nhìn nó biến mất trong võng nước đục ngàu, nàng khóc rấm rức, cay đắng, nàng cắn môi, cắn lợi không cho mình khóc thành tiếng mà bắt mình phải nuốt nước mắt vào trong.

Màu nước đục ấy cũng giống như cuộc đời nàng … mờ mịt, đen tối, không bến đợi, không trốn chờ mong.

Nàng nhìn xuống, hai tay đưa lên xoa xoa bụng mình. Nước mắt nàng bỗng trực trào rơi xuống. Nàng thủ thỉ với sinh linh nhỏ bé vô tội đang tồn tại trong cơ thể nàng: “ Con ơi, mẹ xin lỗi. Bố không cưới mẹ, mẹ không thể một mình nuôi con. Con ơi, cho mẹ xin lỗi …”

Đưa tay lên lau khô cạn những dòng nước mắt. Ngước lên nhìn phía trước: “Bệnh Viện Phụ Sản”. Cuối cùng nàng lại phải bước vào bên trong cánh cửa tội lỗi đó. Chỉ một ngụm nước pha thứ thuốc không rõ tên, nàng có thể giết chết một sự sống, hủy hoại một cuộc đời. Nàng tự nhủ với lòng trong cái nhói đau:
“Vì anh không cưới em”.

                                                                                                                              Con tiep ....

Cùng chuyên mục

Bình luận (4)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top