...ZZZ.zzz!!!

Niềm vui trong tầm tay

LanYing

LanYing

Danh hiệu Blogger

Bài viết 114

Được dõi theo 58

Bức thư chia tay của người vợ

09/02/2012| 9210 Xem| 4 Bình luận| 0 Thích

Đây là một câu chuyện có thật. Nhân vật trong truyện cũng là một người bạn thân của tôi. Bây giờ chúng tôi vẫn thường xuyên qua lại. Tôi nghĩ rằng đây là một người phụ nữ vị tha, tất cả những gì cô ấy làm đều không mong được đền đáp. Chồng đã làm việc có lỗi với cô ấy, cô ấy không những không oán hận, mà còn đối xử rất tốt với chồng. Cô ấy còn chuẩn bị tươm tất mọi thứ trước khi ra đi

Gửi tới ông xã:

Em xin lỗi, cuối cùng phải dằn lòng nói lời chia tay. Từ trước đến nay em luôn là một người phụ nữ mềm yếu. Em đã dùng hết sức mình để giữ cuộc hôn nhân của chúng ta. Em đã nấu những món ăn anh thích, em đã mua những đĩa CD anh thích, vì anh mà em đã làm mọi thứ. Em đã mang đến anh tất cả những niềm hạnh phúc em có thể làm được. Còn em, từ xưa đến nay khi đưa ra bất cứ yêu cầu nào đến anh, em cũng sợ anh nói là em phiền toái. Nhưng bây giờ em đã nghĩ thông rồi, tình cảm yêu thương có mặn nồng, dài lâu đến đâu cũng chẳng thể địch lại nổi tình yêu sét đánh trong mấy tiếng đồng hồ. Bức ảnh đầu tiên của anh và cô ấy em nhìn thấy được là ở trên một trang web về âm nhạc. Lần đầu tiên em nhìn thấy hai người là khi anh và cô ấy bước ra từ cửa một quán bar. Lần đầu tiên em nghe thấy anh nhắc tới cô ấy là trong buổi tối tổ chức kỷ niệm 3 năm ngày cưới của chúng ta…..Đó thực sự là một cô gái đẹp.


Em đã nhìn thấy email mà anh gửi cho cô ấy, nội dung thư là những câu chữ ngọt ngào, xúc động. Em đọc, đọc mãi, rồi bật khóc. Em đã tự lừa dối chính bản thân mình. Em tự huyễn hoặc với mình đây là thư anh viết cho em, anh sẽ mãi mãi yêu em. Sao anh lại yêu người ta sâu đậm đến thế. Ông xã à, em thực sự rất yêu anh, yêu ngôi nhà nhỏ bé của chúng ta. Vì thế anh không nói thì em không hỏi bất cứ một điều gì. Em chỉ khóc thầm mỗi đêm sau khi anh đã chìm vào giấc ngủ

 

Anh biết không anh? Em muốn cảm ơn anh, cảm ơn anh đã ở bên em bao nhiêu năm qua, em biết anh yêu cô ấy như em yêu anh vậy. Anh không nói đến chuyện ly hôn là em đã may mắn, hạnh phúc lắm rồi, ít nhất anh vẫn còn về nhà để quây quần bên em và gia đình, anh vẫn ăn các món em nấu, vẫn mỉm cười với em. Ít nhất anh vẫn nhớ ôm em mỗi khi về nhà, vẫn nhớ đến sinh nhật em! Đối với em thế là quá đủ. Em yêu anh, bao dung cho cô ấy. Em cứ tưởng rằng cứ như vậy em sẽ bình yên để mãi mãi ở bên anh.

Chỉ đến khi tối qua anh có kể với em một câu chuyện. Anh nói: “Anh có một anh bạn, cưới nhau đã 6 năm nay. Anh ấy có một người vợ rất tốt. Anh ấy luôn rất yêu vợ mình. Nhưng 4 năm trước, anh ấy đã gặp một người con gái xinh đẹp. Người con gái ấy rất tốt với anh ấy, đã mang tới cho anh ấy một tình yêu mà chưa bao giờ có ở vợ anh ấy. Thế rồi, họ đã yêu nhau, một tình yêu lén lút, vụng trộm nhưng vô cùng nồng cháy. Người con gái ấy cũng rất biết ý, họ yêu nhau một thời gian dài nhưng cô ấy chưa bao giờ đề cập đến chuyện kết hôn. Anh ấy vẫn rất yêu vợ mình. Đến đây, tình yêu của anh đã trở thành tình yêu đối với 2 người phụ nữ. Anh ấy không thể từ bỏ vợ mình, vì vợ anh ấy quá tốt với anh ấy, anh ấy không tài nào tìm ra bất cứ lý do gì để chia tay, không thể tìm ra lý do để làm tổn thương cô ấy. Nhưng hiện tại người con gái ấy đang mang trong mình giọt máu của anh. Người con gái ấy đã đề cập đến chuyện cưới xin. Người con gái ấy đã ở bên anh ấy 4 năm. Những gì đẹp đẽ nhất người con ấy đã giành cả cho anh ấy. Anh ấy chẳng thể cự tuyệt được, nhưng lại không thể hắt hủi tình yêu của vợ với mình. Câu chuyện đến đây là hết. Anh hỏi em: “Em thử nói xem anh bạn anh phải làm thế nào? Em không nói gì. Em biết đây chính là câu chuyện của anh và cô gái ấy. Đây là sự lựa chọn khó khăn nhất, bất đắc dĩ nhất của anh. Tối qua, sau khi anh ngủ, em đã ngồi bên cạnh ngắm anh, em ngắm khuôn mặt điển trai của anh. Nhìn anh ngủ thật ngon. Em hôn lên môi anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên cơ thể anh. Em biết đây là lần cuối cùng. Ông xã ơi, từng giọt nước mắt em rơi trên ngực anh, lặng lẽ vỡ tan. Từng giọt nước mắt ấy đang vò xé, làm tan nát trái tim em.


Ông xã à, em đi đây. Em biết sự ra đi của em mới là kết thúc tốt đẹp nhất. Em không còn ở bên anh nữa, anh phải tự chăm sóc bản thân mình. Em đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ. Cơm em đã nấu sẵn trong nồi cơm điện, đi làm về anh nhớ cắm lại cho nóng mà ăn. Đây là lần cuối cùng em nấu cơm cho anh. Anh nhớ là không được mải làm mà bỏ bữa, nhịn ăn nhiều không tốt cho sức khỏe. Còn nữa, anh lại bị cái bệnh dạ dày, đừng đi uống rượu với bạn bè nhiều nữa, bớt hút thuốc đi. Em đã đặt trước sữa tươi cho một năm rồi đấy, người ta sẽ mang tới tận nhà. Anh nhớ là phải hâm nóng lên hãy uống. Đĩa CD mà anh thích em cũng đã mua rồi, em để ở trên bàn vi tính đó. Còn gì nữa không nhỉ? À đúng rồi, em không mang bất cứ thứ gì trong nhà đi trừ món quà lần đầu tiên anh tặng. Đó là một chú gấu bông nhỏ xinh. Em đã quen ôm nó mỗi lần đi ngủ. Sau này nó sẽ ở bên em, mỗi lần ôm nó em sẽ nhớ tới anh


Tôi đã ra đi, khi ra đi con tim tôi đau nhói. Tôi phải nói lời tạm biệt ngôi nhà nơi tôi đã ở đó 6 năm, tôi phải nói lời tạm biệt  gia đình nơi tôi đã gắn bó 6 năm. Người tôi yêu tha thiết bao năm qua, giờ tôi chỉ còn biết nói : “Chúc anh hạnh phúc! Ông xã à, em đi rồi sau này anh nhớ phải yêu thương cô ấy, anh biết không? Anh đừng làm tổn thương tình yêu của bất kỳ ai nữa. Anh nhất định phải đối tốt với cô ấy như em đã từng đối tốt với anh. Hãy giúp em hôn các con của anh, bọn trẻ chắc là đáng yêu lắm. Hãy nói với bọn trẻ em sẽ chúc phúc cho chúng. Em vẫn sẽ yêu anh, nhưng mọi thứ từ giờ trở đi sẽ không còn liên quan tới anh!

Dịch từ tt338

Cùng chuyên mục

Bình luận (4)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top