Mạng xã hội Tamtay.vn

Niềm vui trong tầm tay

T.Vongtaylonmai

T.Vongtaylonmai

Danh hiệu Blogger

Bài viết 453

Được dõi theo 496

Chùm những câu chuyện cảm động rơi nước mắt về người Mẹ

07/03/2012| 383130 Xem| 18 Bình luận| 5 Thích

Mỗi người, mỗi công việc trong cuộc sống… đều có một ngày truyền thống để tôn vinh – và dường như xã hội càng hiện đại, lối sống càng văn minh thì những ngày này càng trở nên quan trọng, được chú ý và đề cao nhiều hơn. Đặc biệt là với những ngày dành cho Mẹ như Ngày quốc tế phụ nữ (8.3), Ngày của Mẹ (Chủ nhật thứ 2 trong tháng 5), Ngày phụ nữ Việt Nam (20.10)…

 Dễ hiểu vì sao trong một năm, Mẹ lại được tôn vinh nhiều đến thế, bởi nói như Trịnh Công Sơn: “Một người tình có thể ác độc với bạn nhưng trong lòng người mẹ chỉ có từ tâm. Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn và chỉ có huỷ diệt chứ không thể làm sinh nở một điều gì tốt lành. Chỉ có ở người mẹ, bạn mới có thể tìm được lòng chung thuỷ tuyệt đối. Khi mẹ mất rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở một nơi nào có một lòng chung thuỷ tương tự như vậy nữa, bởi vì, đối với mẹ bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng. Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng. Tình yêu của mẹ là không vụ lợi. Ở trái tim của ngườì mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.”

Và bên thềm dịp kỷ niệm 8.3 này, Blog tamtay.vn xin gửi đến các bạn một chùm  entry - những câu chuyện cảm động  về  người mẹ do các blogger tích cực của Tamtay chọn dịch và đã nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ của các bạn trong thời gian qua:

 

Hai bao tải của một người mẹ khiến cả trại giam bật khóc

LanYing viết ngày 23/09/2011 |  Có 23 bình luận |  1290 lượt xem


Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.

Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon,  Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.

Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là “ nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này.”. Đây hoàn toàn  không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Nhưng Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình, thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa?


Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy “đại ca đầu trọc” về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: “Lưu Cương, có người đến thăm!” Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con…lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi….” Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương  một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: “Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ.” Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: “Thế này sao được”. Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười, nói: “Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?” Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn “sụp soạp”. Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn xuống đôi chân sưng đỏ, nứt bao vết máu của mẹ, xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?” Chưa kịp đợi mẹ trả lời, quản giáo liền tiếp lời: “Vì bác đi bộ nên mới thế, giầy của bác đã bị rách từ trước rồi.”

 

Đi bộ sao? Từ nhà đến đây phải mất ba bốn trăm dặm, hơn nữa đoạn đường núi rất dài! Lưu Cương từ từ cúi người xuống, khẽ xoa lên đôi chân của mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?”

Mẹ vội thu chân vào, nói: “Sao phải bắt xe chứ, đi bộ cũng tốt mà”, mẹ thở dài, “Năm nay lợn bị dịch, mấy con lợn ở nhà đều chết hết,  vụ mùa năm nay thu hoặch cũng kém, còn bố con…..đi khám bệnh…..cũng tốn bao nhiêu tiền…….Bố con mà khỏe thì bố mẹ đã đến thăm con lâu rồi, đừng trách bố mẹ con nhé.”

Anh quản giáo lau nước mắt, lặng lẽ rời đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi: “Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?”

Lưu Cương đợi mãi không thấy mẹ trả lời, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đang lau nước mắt, mẹ nói: “Cát bụi hết cả vào mắt i, con hỏi bố con à? Bố con sắp khỏi rồi…..Bố con bảo với mẹ là nói với con là đừng lo gì cho ông ấy, cố gắng mà cải tạo con ạ.”

Thời gian thăm phạm nhân đã hết. Quản giáo đi đến, trong tay cầm một ít tiền, nói: “Bác à, đây là chút tấm lòng của quản giáo chúng con, bác không thể đi chân trần về được bác à, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!”

Mẹ Tiểu Cương xua tay, nói: “Sao thế được, con bác vẫn còn ở đây, các cháu cũng đủ vất vả lắm rồi, bác còn cầm tiền của các cháu thì tổn thọ cho bác lắm!”

Anh quản giáo run run giọng nói: “Phận làm con đã không những không cho bố mẹ được hưởng phúc, lại bắt bố mẹ già cả phải lo lắng suy nghĩ, để bác đi chân đất  mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác đi chân trần về, thì thử hỏi người con này có còn là người nữa không bác?”

Lưu Cương không thể nói lại được gì, hét như xé giọng: “Mẹ!” Sau đó không nói thêm gì nữa, bên ngoài cửa sổ là tiếng khóc thút thít, anh quản giáo phải lùa đám phạm nhân đang lao động cải tạo ra chỗ khác.

Lúc này, có một người giám ngục bước vào phòng, cố tình lảng sang chủ đề khác: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, đáng ra phải cười mới đúng, để tôi xem bác mang đồ gì ngon đến nào.” Vừa nói, người giám ngục vừa cầm ngược bao tải xuống. Mẹ Lưu Cương không kịp chặn lại. Mọi thứ ở trong bao rơi ra ngoài. Ngay lúc ấy, tất cả mọi người có mặt đều lặng người đi.

Bao tải thứ nhất bị rơi ra, toàn là bánh bao, bánh nướng bị nứt toác thành bốn, năm mảnh, cứng như đá, không cái nào giống cái nào. Không cần nói cũng biết đây là đồ mẹ Lưu Cương đi ăn xin trên đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng, hai tay túm lấy góc áo, nói: “Con ạ, đừng trách mẹ đã làm như vậy, quả thật là ở nhà không còn thứ gì có thể mang đi được nữa….”

Lưu Cương hình như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc bao tải thứ hai, đó là một hộp tro cốt! Lưu Cương đứng ngẩn người, hỏi: “Mẹ, đây là cái gì thế mẹ?” Mẹ Lưu Cương thất thần, hốt hoảng, giơ tay ra ôm chặt lấy chiếc hộp: “Không….không có gì đâu con…..” Lưu Cương giành lấy như phát điên, toàn thân run lên bần bật: “Mẹ, đây là cái gì?!”

Mẹ Lưu Cương ngồi phệt xuống như người mất hết sức lực, mái tóc bạc khẽ lay động. Một lúc sau, bà mới gắng gượng, nói: “Đấy là…bố con! Vì gom góp tiền đến thăm con, bố con đi làm quần quật không kể ngày đêm, bố con bị ngã gục vì suy nhược. Trước khi chết, ông ấy nói khi còn sống không đến thăm con được, ông ấy rất buồn, sau khi chết nhất định phải đưa ông ấy đến thăm con, ông ấy muốn nhìn con lần cuối…”

Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi…” Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh……

 

 

****

 

Mẹ ơi, đừng bao giờ gục ngã!

LanYing viết ngày 25/06/2011 |  Có 3 bình luận |  315 lượt xem


Bố qua đời khi năm nó lên sáu. Mẹ lôi theo 3 chị em nó đi trên đường. Nó cứ túm lấy áo mẹ, trốn vào trong lòng mẹ. Mẹ một tay dắt em gái, một tay ôm em trai, nó thì đứng ở phía trên, tiếng gió thổi qua tai. Cứ như vậy, gia đình nó đã đi ăn xin được 3 năm.

Vào một buổi sáng, sau khi tỉnh dậy nó phát hiện ra có thứ gì đó khác thường. Nhìn qua tấm chăn rách, nó không nhìn thấy thằng em đâu cả! Mẹ nói em đã được đem cho người khác. Nó khóc, quỳ trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tìm em về. Mẹ nước mắt lưng tròng, mặc cho nó cứ lôi, cứ kéo, mẹ chẳng nói lời nào. Từ đó trở đi, nó bắt đầu có tâm sự, lại thêm vết chó cắn, nó lúc nào cũng nhặt đá dưới đất, cầm chặt trong tay.


Năm nó lên cấp 2, một buổi tối thức dậy đi vệ sinh, nó thấy có người nói chuyện ở căn nhà chất cỏ. Nó chầm chậm đi tới, nhìn thấy bên trong là một người đàn ông. Nó đã hiểu ra biết bao việc trên đời này. Nó nghiến răng làm môi bật cả máu.

Mẹ hỏi: “Con làm sao thế?”

 “Con không cần mẹ phải quan tâm!” Nó gằn giọng đáp lại

Sau này khi lên cấp 3, rồi thi đại học xong, nó bỗng nghe mẹ nói em gái lấy chồng. Em gái nó được gả cho một người cùng làng vốn có tiếng tăm chẳng tốt đẹp gì. Thế rồi, nó theo người trong làng đi nhặt phế liệu, một tuần không về nhà.

Bốn năm học đại học, nó luôn là sinh viên có thành tích xuất sắc nhất. Nhưng khi về nhà nó chưa từng gọi một tiếng mẹ. Có vẻ như mẹ cũng biết mình đã làm sai chuyện gì, lúc nào nhìn nó cũng với dáng vẻ bảo sao nghe vậy. Nó càng khinh thường mẹ hơn. Đến tận khi có gia đình, có một tổ ấm bé nhỏ ở thành phố, nó vẫn không muốn gặp mẹ một lần.

Có lần mẹ từ quê lên mang theo một bao tải bông vải, mẹ nói mang lên để vợ chồng nó làm chăn bông. Nó bắt đầu thấy động lòng. Ở quê đâu có làm bông vải. Chắc là mẹ lại đến nơi rất xa để nhặt từng bông vải một. Nó bảo mẹ ở lại một đêm. Mẹ xoa tay nói: “Sao thế được, nhà con nhỏ thế này, thôi để mẹ về.”, ánh mắt mẹ thăm dò nhìn nó.

Nó đã có chỗ đứng ổn định ở thành phố, đã tìm được em trai bị thất lạc và em gái nay đã thành người phụ nữ làm nghề nông. Nó đã ổn định cuộc sống cho các em. Mấy anh nó đều không thích mẹ, đều có biết bao điều tủi thân, không công bằng muốn kể. Cuối cùng, khi mẹ nằm trên giường bệnh, chẳng thể ăn nổi hạt cơm nào. Mấy anh em nó túc trực bên mẹ, nhưng cũng chẳng ai tỏ ra đau lòng. Lúc sắp lâm trung, mẹ nói: “Mẹ biết các con rất hận mẹ, nhưng mẹ biết mẹ đang làm gì. Mẹ muốn chu cấp cho anh trai các con, để anh con thay đổi vận mệnh cho gia đình chúng ta, đây là con đường duy nhất cho chúng ta, vì thế có khổ thế nào đi nữa mẹ cũng không kêu than nửa lời.” Mẹ cười, rồi mẹ lại khóc: “Điều đáng tiếc nhất của mẹ là mẹ không được chụp ảnh với cháu, để tất cả những kẻ ức hiếp chúng ta thấy rằng, mẹ, một người phụ nữ nông thôn sống đến tận bây giờ nhưng chưa bao giờ gục ngã.”

Ba anh em nó ôm mẹ khóc: “Mẹ ơi, mẹ đừng bao giờ gục ngã.” Vào khoảnh khắc này, anh em nó đã hiểu sự chu đáo và dũng cảm của mẹ. Đó là tài sản lớn nhất mẹ để lại cho 3 người.

 

 

 

****


Chút sức lực cuối cùng của người mẹ

LanYing viết ngày 11/07/2011 |  Có 1 bình luận |  340 lượt xem


Triệu Xảo Vân đã bắt đầu bước vào cái tuổi nhớ nhớ quên quên. Vừa cầm cái quạt nan trong tay, rồi đi thu vội cái chăn đang phơi trong sân thế mà lại không thể nhớ nổi để quạt ở đâu. Thậm chí bà chẳng thể nhớ hết tên 10 đứa con mình. Năm nay bà đã 87 tuổi, đã bước vào chặng đường của cuộc đời, bắt đầu “lẫn rồi, già rồi”.

Nhưng có một suy nghĩ vẫn luôn rõ nét trong tâm trí bà - bà luôn nhớ con trai mình 

 

Tháng 6, bà nhận được một bức thư từ trại giam Chu Khẩu. Hàng xóm phải hét đúng 10 lần vào tai bà lão không biết chữ lại ngễnh ngãng mới làm bà hiểu rằng, người con trai lớn năm nay 65 tuổi của bà bị bắt vào tù vì tội trộm cắp.

Đây là lần thứ ba người con trai lớn của bà bị đi tù nên bà cũng không quá ngạc nhiên. Thằng Bửu (tên gọi ở nhà của người con trai lớn) từ bé đã không chịu học hành. "Nhưng con ngoan hay con hư thì đều là con của tôi”. Bà nói chuyện với người trong làng.

 

Vì không biết con trai ở trong tù ăn ở như thế nào, có được ăn no, mặc ấm không nên bà quyết định vào thăm “thằng Bưu”. Bà cũng không hề biết quãng đường từ nhà mà đến trại giam Chu Khẩu là bao xa, phải đi qua mấy con cầu, đi qua mấy ngôi làng, bao nhiêu huyện. Bà chỉ biết là bà phải đi thăm ““thằng Bưu”.

Đợi khi con gà mái đẻ được 8 quả trứng, bà quyết định lên đường. Bà không nói cho bất kỳ ai là bà sẽ đi xa, kể cả người con út đang sống ở gần đấy. Trước khi đi một ngày, bà đã đích thân làm mấy cái bánh bao, đổi thóc lấy 2 quả dưa hấu, còn gói thêm 4 cái bánh, bà cho tất vào một cái túi tự đan.

Ngày 10 tháng 7, trời vừa tờ mờ sáng, Triệu Xảo Vân đã chuẩn bị xuất phát. Bà đem theo gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm được, tổng cộng là 85 đồng. Vắt túi sau lưng, bà bắt đầu khởi hành. Bà định sẽ đi bộ đến trại giam vì chẳng nỡ vừa ra khỏi nhà đã phải đến tiêu tiền, “Già rồi, chẳng kiếm ra tiền, một đồng cũng to như cái cối xay.” Bà cứ tự lầm bầm như vậy


Chu vi quanh vùng mấy chục dặm bà rõ lắm. Hồi còn trẻ, bà đã đi ăn xin khắp vùng này. Nhưng sau khi ra khỏi mảnh đất này, bà đã bị lạc đường, chỉ còn cách cầm bức thư của trại giam đi hỏi khắp nơi, hỏi người mở quán bên đường, hỏi bác nông dân trồng đậu trên ruộng, thỉnh thoảng lại chặn đầu anh thanh niên đang đi xe đạp. Bà cứ thế đi, đi mãi, đến lúc đói thì lấy bánh bao trong túi vừa đi vừa gặm. Khát thì xin ít nước của người đi đường. Bà cứ vần mãi hai quả dưa hấu mà chẳng nỡ ăn, “Đây là để phần con”.

Trời ngày một nóng, áo bà đã ướt đẫm mồ hồi, ướt hết cả gấu quần đang xắn lên gần đầu gối, làm bà mấy lần suýt bị ngã. Chân không đi tất bị ướt hết cả giày, vừa bước đi lại có tiếng “lép nhép”. Chiếc túi như tấm vải che mưa dính chặt trên lưng bà, nó ngày càng trở lên nặng hơn. Bà phải tìm gốc cây nào ngồi tựa vào đó, tháo giày ra rồi đặt người xuống cho vững mà nghỉ hết lần này đến lần khác. Nhưng bà rất biết cách kiềm chế bản thân, nghỉ chưa được bao lâu lại đứng lên vì bà sợ “ngồi lâu quá, chân mềm ta chẳng đứng dậy được”. Mồ hôi ra đầy người làm toàn thân ngứa ngáy, bà phải cọ cọ người vào thân cây cho đỡ ngứa.

Bà muốn đi thăm “thằng Bửu”, đây là một trong 4 người con còn sống của bà trong số tất cả 10 người, cũng là người chưa từng bị bà đánh bao giờ. Ở trong làng có thể nhìn thấy môt bà mẹ hơn 80 tuổi cầm gậy trên tay đuổi đánh con trai 60 tuổi. Mấy năm trước con trai lớn của bà thường xuyên không về nhà. Anh ta có về một lần đưa tiền, đưa quà cho mẹ. Nhưng người làm mẹ đã vứt ngay số tiền ấy xuống đất, bà nói tiền ấy không trong sạch. “Mẹ chẳng cần gì cả, mẹ chỉ muốn con là người tốt!” Người mẹ ấy đã khuyên con hết nước hết cái.

Bà lại tiếp tục lên đường. Đi bộ cũng được thời gian dài. Bắp chân cứ cứng hết cả lên, “nó cứ đau nhói”. Bà lê đừng bước đến Tây Hoa Doanh. Bà bắt đầu cảm thấy không gắng gượng được nữa. Nhìn chặng đường dài từ Tây Hóa Doanh đến huyện thành Tây Hoa trước mắt, bà do dự một lúc, cuối cùng đã lên một chiếc xe. Bà phải tiêu 5 đồng vì thế.

5 đồng này giúp bà rút ngắn được 40 dặm đi bộ. Nhưng may là từ huyện Tây Hoa đến trại giam chỉ còn một đoạn đường nữa, xe ôm  ra giá 10 đồng. “Đắt như dọa người”. Bà lẩm bẩm, lại bắt đầu cố gắng đi về phía trước.

Cuối cùng cách trại giam không xa có hai cô gái tốt bụng đèo xe máy đưa bà đến nơi cần đến. Từ nhà bà đến trại giam khoảng 110 dặm thì bà đi bộ đến 70 dặm.


Khi Triệu Xảo Vân vất vả mãi mới đến được trại giam thì thời gian thăm phạm nhân vào buổi chiều chưa tới. Bà ngồi đợi ở cửa. Dường như cả đời này bà đều phải chờ đợi người con trai này. Anh ta lúc nào cũng phiêu bạt bên ngoài, rất ít khi về nhà. Cứ khi mùa xuân về, bà lại đau khổ chờ anh ta. Bà vẫn còn nhớ bữa thịt cuối cùng là vào ngày 30 tết năm ngoái, hồi ấy bà cùng làm bánh chẻo với người con trai cả.

Lần này bà lại phải đợi con trai. Khi bà được dẫn vào nơi thăm tù, bị ngăn cách bởi hai lớp kính bà đã nhìn thấy “thằng Bửu” của bà.

Chưa kịp mở lời, nước mắt đã rơi từ hai gò má hằn đầy nếp nhăn của người mẹ. Người thân và phạm nhân chỉ được nói chuyện qua điện thoại qua lớp cửa kính. Tai bà ngễnh ngãng, không nghe rõ trong điện thoại nói gì, chỉ gọi được mỗi câu “Bửu con”, vừa gọi vừa ra hiệu, cuống quít đến khóc ra tiếng.

Người con trai biết mẹ đi bộ gần trăm dặm đến thăm, khóc gào thảm thiết . Anh chạm mặt và tay lên tấm cửa kính, Triệu Xảo Vân bị ngăn cách bởi tấm kính ấy, ra sức vuốt ve con trai.

Nhưng thời gian trôi qua quá nhanh. Theo quy định, thời gian người nhà thăm phạm nhân không được quá 30 phút, trong trại không được phép nhận đồ mang từ ngoài vào. Thế rồi Triệu Xảo Vân đưa hết tất cả số tiền của mình cho con trai, còn mình lại vác cái túi có 2 quả dưa, mấy cái bánh bao và đôi quả trứng gà lên đường về nhà.

8 năm trước, một cơn mưa lớn đã làm hỏng căn nhà bằng đất bà đã ở trong đó 30 năm, ba gian nhà thì bị đánh sập mất hơn nửa. Bà chỉ có thể ở trong căn bếp không cửa sổ ám đầy khói đen . Bức tường nứt như một trái dưa già chín nẫu, cứ mưa là lại dột.

Bà dùng lõi ngô nhét chặt vào gầm giường vì đó là chỗ duy nhất trong nhà không bị dột khi trời mưa, lại có thể dùng làm củi đốt khi nấu cơm. Nơi đáng nhẽ ra để mắc đèn thì lại treo cái làn trúc, trong làn có đựng bánh bao. Đây là nơi duy nhất không có dấu chân chuột.

Bà đã quen trong bóng tối. 8 năm trời bà không dùng đến bóng đèn. Một cây nến to hơn chiếc bút bi một chút có thể thắp sáng đến nửa tháng. Đồ đáng giá nhất trong nhà phải kể tới một thùng dầu đậu nành 5 lít ở đầu giường. Bà đã dùng thùng dầu đó đến tận 8 tháng, vẫn còn đến non nửa thùng. Bà không có kem đánh răng, xà phòng tắm, không có ngăn kéo, cũng không có lấy một bộ quần áo mới. Nhà có khách đến thậm chí bà còn chẳng đem ra nổi chiếc ghế con thứ hai, chỉ có thể mang ra một viên gạch để mời khách ngồi.

Vì cảm động nên trại giam Chu Khẩu đã đặc cách cho Triệu Xảo Vân một cơ hội, để bà không còn bị ngăn cách bởi tấm cửa kính lạnh lẽo, bà sẽ được nhìn đối mặt con trai.

Lần này, họ ngồi sát bên nhau. Nhưng vì xấu hổ nên con trai dùng tay che mặt khóc. Còn người mẹ nghẹn lời nói: “Vì con mà mẹ đã khóc cạn cả nước mặt, con phải cố gắng cải tạo tốt, không được làm chuyện này nữa. Bửu, mẹ về đây, mẹ sẽ đổi tên cho con, để cả làng sẽ gọi con là “Cải Tịnh”(nghĩa là hoàn lương)”. Người mẹ gần đất xa trời nói như thề thốt: “Nếu con không hoàn lương, đến khi chết mẹ cũng sẽ không bao giờ quay lại thăm con.”

Nhưng thực ra bà biết, có lẽ lần sau bà vẫn sẽ đi bộ đến trăm dặm đến thăm con, chỉ cần bà còn sức lực, chỉ cần ngày lên thiên đường mãi mãi không bao giờ đến thì bà vẫn sẽ tiếp tục đi.

 

***

 

Chuyện của mẹ tôi...

shinta14 viết ngày 06/07/2011 |  Có 3 bình luận |  387 lượt xem


Hôm nay là ngày của mẹ. Chương trình thời sự buổi sáng đưa tin, có một cô gái ở nơi xa về thăm nhà, vừa mới xuống xe đã nhìn thấy mẹ đứng phía trước. Cô gái rất ngạc nhiên vì mẹ cô không hề biết cô sẽ trở về liền hỏi: ”Sao mẹ biết con về vậy?”. Thì ra cuối tuần nào người mẹ cũng ra chỗ này để “đón” cô.

Tâm tư người mẹ luôn như vậy, luôn lấy thường xuyên thành trùng hợp, biến có thành không khiến những đứa con không khỏi ngạc nhiên cũng không đoán trước được. Nhớ lại lúc về quê thăm mẹ, tôi vô tình phát hiện ra mẹ viết chi chít mấy số điện thoại anh em tôi gọi đến trong quyển sổ nhỏ. Hơn nữa mỗi tối mẹ đều xem dự báo thời tiết, mẹ đặc biệt lưu tâm đến vài thành phố vì đơn giản những đứa con của mẹ đang sống ở đó…

Tháng tư năm nay, trước đêm mừng thọ mẹ 80 tuổi tôi cùng vợ về thăm mẹ. Mẹ mắc chứng liệt nửa người không nói được 8 năm nay. Lần này về nghe em tôi kể bác sĩ xem kết quả chụp CT não nói rằng hình ảnh mặt bên não của mẹ gần như toàn màu đen, mẹ sống được đã là một kì tích. Nghe xong tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Bản thân tôi đã làm được điều gì cho mẹ??? Lần này đến thăm tôi lại không biết mẹ phải truyền dịch và đã truyền hơn 1 tuần rồi. Hai đứa em tôi đã học được cách giao tiếp bằng tay càng làm tôi áy náy. Vì thế, trong thời gian gần 10 ngày này tôi cố gắng ngồi cạnh mẹ, nắn nắn chân, xoa bóp lưng và giúp mẹ luyện tập đi bộ đúng giờ.

Mẹ đứng lên và đi lại rất khó. Em tôi thường xuyên phải đỡ mẹ, cùng mẹ luyện tập đi qua đi lại. Tôi thấy mẹ rất coi trọng thời gian luyện tập, buổi sáng buổi chiều đều vui vẻ để chúng tôi đỡ mẹ đi. Mỗi lần như vậy, đặc biệt là khi ở tầng dưới, mẹ đứng trước cửa nhìn ra thế giới bên ngoài, cả người lắc lư cố gắng đứng dậy, hạ quyết tâm. Mấy phút sau mẹ mới để tôi dìu bước từng bước từng bước lên bậc thang trở về phòng.

Từ trước đến giờ mẹ chưa từng coi trọng sinh nhật của mình. Nếu chúng tôi tổ chức thì mẹ đón sinh nhật, nếu chúng tôi quên mất thì mẹ tùy tiện ăn bát mì là xong .Bây giờ mẹ dường như rất mong đợi ngày đó vì khi ấy tất cả những đứa con từ nơi xa cùng về bên mẹ.

Tôi còn nhớ lần tất cả anh em tổ chức sinh nhật cho mẹ 4 năm trước. Mẹ chưa từng khóc nức nở như vậy! Lúc đó mẹ không chỉ bị liệt, tiểu não bị teo mà đã mất hoàn toàn khả năng ngôn ngữ, không thể giao tiếp được với người khác, ngay cả ý thức cũng không minh mẫn. Mọi người không thể tin vì sao mẹ tôi lại có phản ứng quyết liệt như vậy. Từ đó năm nào tôi cũng về sớm một ngày chuẩn bị đón sinh nhật cùng mẹ. Vậy mà mẹ lại có thể bình tĩnh được, ngay cả khi chia tay, mẹ vẫn lặng lẽ nhìn chúng tôi, gật đầu khi nghe chúng tôi nói năm sau lại trở về .


Ngày từ biệt mẹ, tôi mua biếu mẹ rất nhiều hoa quả. Mẹ lại đưa tay chỉ vào vợ tôi, sau đó cầm một quả lắc lắc, ánh mắt mẹ sốt ruột, miệng không ngừng kêu “ư ư”. Tôi biết mẹ muốn chúng tôi mang theo ăn trên dọc đường. Đó là tâm nguyện của mẹ, tôi đành phải nghe theo. Mẹ nhìn chúng tôi, vẻ mặt hài lòng rồi từ từ gật đầu biểu thị ý chia tay. Mẹ mắc bệnh teo tiểu não, là chứng rất khó khống chế việc khóc, thường xuyên không kiềm chế được xúc động mà rơi nước mắt. Nhưng tôi phát hiện, sau mỗi lần gặp chúng tôi mẹ dần dần có thể bình tĩnh nhiều hơn.

Theo tôi,đây là một kì tích,chính là biểu hiện ý chí kiên cường của mẹ.


Cạnh đầu giường sạch sẽ luôn có một chồng giấy vệ sinh do mẹ dùng một tay xếp lại mà thành.Trên tủ đầu giường bày vô số lọ thuốc,cốc nước,bình rửa răng giả,hộp đựng giấy vứt đi,túi thức ăn…tất cả đều lần lượt ngay ngắn nằm ở vị trí cố định. Sinh hoạt hàng ngày đều do me thực hiện theo thói quen rất nghiêm khắc: Buổi sáng 6 giờ dậy, đi vệ sinh, súc miệng rồi ăn sáng; đúng 11 giờ  đi tiểu tiện, 12 giờ ăn trưa,13 giờ ngủ trưa;15 giờ dậy sau đó vận động, di chuyển đến ba vị trí khác nhau trong phòng, lúc dậy lắc lư người theo thời gian nhất định,lúc ngồi cũng gác chân nọ lên chân kia trong thời gian nhất định;17 giờ ăn tối,đi vệ sinh, súc miệng, đi ngủ.Vì mẹ mắc bệnh viêm thận mấy chục năm nên nửa đêm phải đi tiểu 2-3 lần nhưng phần lớn đều vào khoảng thời gian nhất định.

Tôi biết tính cách mẹ.Mẹ tính tình ưa sạch sẽ,thích hoạt động,hiền lành,luôn giúp đỡ mọi người, không muốn làm phiền người khác.Mẹ tuân thủ thời khóa biểu hoàn toàn là vì cố gắng không gây rắc rối cho mọi người.Nhưng điều tôi không ngờ tới là mẹ luôn vững tin:dùng ý chí kiên cường chống chọi với bệnh tật,tiếp tục sống từng ngày từng giờ quyết không bỏ cuộc!

Ba tôi mất đã 21 năm.Lúc sinh tiền ba còn lo lắng khi ba mất mẹ sẽ sống ra sao. Bây giờ tôi ở bên cạnh nhìn thấy hình bóng của ba, mẹ không hề bỏ cuộc, từ đầu tới cuối đều nỗ lực hết mình.

 

 

****

 

Tấm lòng cha mẹ

shinta14 viết ngày 21/06/2011 |  Có 2 bình luận |  472 lượt xem


  Khi tôi lên giường đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. Tôi chui vào trong chăn, cầm lấy cái đồng hồ báo thức, phát hiện ra nó không kếu được nữa, tôi quên chưa mua pin. Trời lạnh như thế này, tôi chẳng muốn dậy. Tôi liền gọi điện cho mẹ:

- Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, mai con phải đi sớm đến công ty, có cuộc họp, 6h mẹ gọi con dậy nhé!’’

Giọng mẹ ở đầu bên kia chừng một lúc mới nghe thấy, có lẽ mẹ đang ngủ, mẹ bảo: “ Được rồi con yêu!”


Khi chuông điện thoại reo, tôi vẫn đang mơ một giấc mơ đẹp, bên ngoài trời  vẫn còn tối. Mẹ ở đầu bên kia nói:

-         Tiểu Cát à, con mau dậy đi, hôm nay có cuộc họp đấy!

Tôi ngẩng đầu nhìn, mới có 5h40 phút. Tôi không nhịn được bực mình:

-         Con không phải là bảo mẹ 6h rồi sao? Con muốn ngủ thêm một chút nữa!

Mẹ ở đầu bên kia không nói gì cả, tôi cúp máy.

Thức dậy, tôi tắm gội xong xuôi rồi đi làm. Thời tiết thật lạnh, tuyết rơi lả tả giữa trời đất bao la. Đứng ở bến xe bus, chân tôi run cầm cập. Xung quanh còn mờ mờ ảo ảo, đứng bên cạnh tôi là hai bác đã có tuổi, tóc hoa râm. Tôi nghe thấy bác trai nói với bác gái:

-         Bà xem tối nào bà cũng ngủ không ngon, mới có mấy giờ sáng đã giục tôi dậy rồi, bây giờ thì đứng đợi rõ lâu!

Đúng vậy, chuyến xe đầu còn 5 phút nữa mới đến. Cuối cùng xe cũng đã đến, tôi lên xe. Lái xe là một chàng trai còn rất trẻ, đợi tôi lên xe xong, anh ta liền cho xe chạy. Tôi nói với anh ta: “ Này anh tài xế, còn hai bác nữa đang ở dưới, trời lạnh như thế này mà họ đã đợi rất lâu rồi, tại sao anh không đợi người ta lên xe rồi mới chạy?”

Anh ta rất bình tĩnh nói:

-         Không sao đâu, đó là bố mẹ tôi. Hôm nay là  ngày đầu tiên tôi lái xe bus, bố mẹ tôi đến để xem đấy!

Bỗng nhiên tôi bật khóc! Tôi nhìn thấy tin nhắn gửi đến của bố: “ Con gái à, mẹ nói là mẹ đã không tốt, mẹ cả đêm ngủ không ngon, dậy từ  rất sớm, lo con sẽ muộn cuộc họp”

Tôi bỗng nhớ đến một câu ngạn ngữ của người Do Thái:

“ Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười

   Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!”

Xem xong tin nhắn, tôi ghi nhớ nhất định phải là một đứa con ngoan! Cả cuộc đời này, khi bạn nợ nhiều thứ, và bạn được nợ mà không yêu cầu bạn phải báo đáp lại chỉ có thể là cha mẹ, họ không hề than phiền điều gì,…

Hãy hiếu thảo với cha mẹ của chúng ta!...         

Mingxiang87
***

Mẹ yêu ơi, con xin lỗi...

LanYing viết ngày 10/06/2011 |  Có 2 bình luận |  362 lượt xem


Những ký ức của một đời người, cát bụi chẳng thế lấp đầy quá khứ. Những việc đã qua như khói như sương, những điều hư ảo khiến người ta chẳng thể cảm thấy được sự chân thành, lật giở từng trang sách đã ố vàng mà chân thực biết bao, chân thực đến nỗi khó mà quên được

 “Sắp đi mũi chỉ kỹ càng

Sợ con đi đó xa nhà quá lâu

Chút lòng tấc cỏ dễ đâu

Bóng ba xuân đáp ơn sâu mẹ hiền”

 

Trên thế giới này có một giọng nói tuyệt với nhất, đó chính là tiếng gọi của mẹ yêu, mẹ dệt nên những giấc mơ cho con gái, thắp lên ngọn đèn sáng trong lòng con, bình dị mà vĩ đại. Tiếng chuông treo cổ lạc đà từ xa vọng lại, từng âm thanh lọt vào tai, làm lay động tiếng lòng nhạy cảm. Con xin gửi tới mẹ đã ở nơi xa ba từ “con xin lỗi”, ba từ này là ba từ sâu thẳm trái tim con gửi đến mẹ trong đêm vắng lặng.

Yến oanh đến lại đi, xuân qua thu tới, ai rồi cũng phải tới lúc già, đầu bạc như tuyết. Con gái khôn lớn từng ngày, mẹ lại càng ngày ngày già đi! Tình yêu của mẹ giành cho con đã có lúc con chẳng thể hiểu hết, xin mẹ hãy tha lỗi cho đứa con ngốc nghếch này, “Mẹ ơi, con yêu mẹ!!!”


 Ánh trăng soi rọi khung cửa sổ ký túc, ngắm màn đêm dịu nhẹ, êm ả, từng cánh cửa cất giữ ký ức của Hiểu Lệ dần được mở ra, tiếng kéo cắt tóc vang lên, chẳng thể cắt được mái tóc đang rối bời, từng sợi tóc rơi xuống lả tả, từng sợi tóc chạm vào lưỡi kéo là đã mất đi sinh mệnh, gió thổi lất phất, tìm về nơi được gọi là gia đình. Gia đình ư? Gia đình tôi ở đâu? Gia đình tôi…..

 “Hiểu Lệ, con thu xếp đồ đạc xong chưa con?’

Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu, gương mặt mẹ cũng lờ mờ như vậy, dấu vết của thời gian vô tình khắc lên gương mặt mẹ, gánh nặng học phí đè nặng lên đôi vai gày mỏng manh của mẹ, tôi….

 “Hiểu Lệ, Hiểu Lệ, có nghe thấy mẹ hỏi gì không đấy? Sao con cứ như người mất hồn thế? Hiểu Lệ à, Đông Hoản là nơi rất tốt, dù mẹ chưa được tới đó, nhưng nghe cậu con nói Đông Hoản là nơi dễ kiếm tiền, con phải cố gắng học hành nhé, gia đình ta có người đỗ đại học là tin vui đó con ạ!”
 

Nụ cười của mẹ như một đóa hoa, còn lòng tôi thì thật chua xót, kéo ba lô xuống mà thấy nặng trịnh, buông nhẹ con tim thầm lặng để bắt đầu một sự khởi hành mới mẻ. “Tạm biệt nhé, quê hương, tạm biệt mẹ, mẹ của con…..”

 “Mẹ ơi, con đến Đông Hoản rồi, con đã đến học viện thành phố, đến khoa kinh tế-tài chính. Con nhất định sẽ học hành xuất sắc để mẹ được tự hào về con, con sẽ cố gắng! Mẹ ơi, mẹ hãy tự chăm sóc bản thân nhé, mẹ ơi….con nhớ mẹ…..” Hiểu Lệ thầm nghĩ.

Sương khói ẩn hiện, gió lạnh đìu hiu. Từng dòng ký ức chẳng chịu ngơi nghỉ, cứ không ngừng tuôn trào giữa không trung, không biết phải dùng icon khóc lóc hay mặt cười để viết vào nhật ký ngày hôm nay...

 

Trời mưa rồi, lại là những giọt nước của ngày hôm qua, chẳng gặp được người bạn cũ ấm áp, ở nơi xa xôi chắc hẳn đang có tiếng khóc nấc nghẹn ngào, là tiếng khóc từ con tim….

Một nơi phồn hoa, sầm uất như Đông Hoản, đường ngay dưới chân ta, đâu sẽ nơi cho ta dung thân đây, khoa kinh tế-tài chính của học viện thành phố có chỗ nào giành cho ta không?

Người đón tôi là một chị học khóa trên, chị giới thiệu một cách cởi mở đến say sưa về tình hình gần đây của khoa kinh tế-tài chính. Từ lúc đó, lòng tôi tràn đầy mơ ước về con đường tương lại ở học viện thành phố, tôi coi khoa kinh tế-tài chính là cái nôi để bắt đầu phát triển con đường đầy cơ hội mới đang ở trước mắt!

 “Tuần sau lớp mình sẽ đi giao lưu với khoa cơ điện ở Đại Hoàng Châu, mỗi người đóng 50 đồng, đây là hoạt động tập thể đầu tiên của lớp, nếu không có việc gì đặc biệt tớ mong là mọi người sẽ có mặt đầy đủ”. Lớp trưởng vừa nói dứt lời, cả lớp reo lên vui sướng, vui đến thế cơ à? 50 đồng là một khái niệm như thế nào, tiền ăn nửa tuần của mình đổ cả vào một buổi tối sao? Không đi thì sẽ mất mặt lắm! Làm thế nào bây giờ?....Mẹ ơi!

 “A lô, mẹ à?”

 “Hiểu Lệ à con? Hiểu Lệ, thế nào rồi con, học hành vất vả không con? Hòa đồng với các bạn chứ? Con khỏe không? Phải…”

 “Tuần sau con phải đóng 50 đồng, mẹ gửi cho con 100 đồng mẹ nhé.” (Điện thoại cúp máy)

 “Tút….tút….tút” âm thanh khiến người ta nghẹt thở, thật khiến người ta cảm thấy vắng vẻ, sau tiếng điện thoại là nỗi đau của mẹ.
 

“Chắc Hiểu Lệ lại phải mua sách hay tài liệu học đây mà, mình phải đi gom tiền mới được.” Sau khi lấy lại tinh thần, mẹ dùng tay sửa qua đầu tóc một chút, rồi cầm cuốc đi ra đồng.

Ánh hoàng hôn ấm áp vuốt ve thế giới với bao vết thương và sự buồn bã, khiến con người ta cảm thấy vẫn còn lại một hơi ấm. Quên đi những sự vật tĩnh lặng xung quanh ta có vẻ như khô khan, buồn tẻ, có vẻ như lạnh lùng, hờ hững. May là vẫn còn lại đôi mắt để nhìn trộm những thứ đã bị lãng quên, làn khói nhẹ bao phủ lấy làng quê yên ả. Mẹ bận rộn cuốc nốt thửa ruộng, mẹ đang tính mang hết số khoai lang này lên thành phố bán, mẹ biết đây không phải mùa thu hoạch khoai lang, kiếm chút tiền, khó thật đó! Ánh chiều tà dịu dàng vỗ về bóng hình nhỏ bé của mẹ…

 Màn đêm từ từ kéo tấm màn che. “Mình sẽ đưa tiền tận tay cho Hiểu Lệ, lâu lắm rồi không gặp con bé, mình sẽ mang cả khoai lang và trứng gà cho nó nữa, chắc nó thích lắm.” Khuôn mặt mẹ rạng rỡ vì hạnh phúc.

***

Sáng hôm sau, mẹ xách theo một túi khoai lang và mấy quả trứng gà đã luộc sẵn lên đường đi Đông Hoản, đến trước cửa học viện thành phố.

 “Cháu chào cô, cháu thấy cô đứng đợi ở đây cả buổi sáng rồi. Cháu có giúp gì được cô không ạ?” Anh bảo vệ cất tiếng hỏi

“Ừ, cô đến tìm con gái, nó cũng học ở trong trường này, cô đã hỏi trước rồi, học viện thành phố là ở đây mà, không nhầm được. Trường này có danh tiếng từ lâu, trường tốt lắm, hi hi! Cháu có quen con gái cô không, nó tên là Hiểu Lệ là học sinh mới của trường, nó ý à, cái gì cũng giỏi, thi đỗ để học được ở Đông Hoản này quả là có bản lĩnh. Cháu xem này, cô còn mang cả khoai lang lên cho nó nữa.”

 “Vâng, vâng, phiền cô đứng sang bên cho cháu, ở đây có nhiều xe cộ đi lại!”

 “Ừ, được rồi, được rồi, cảm ơn cháu nhé!”

Sự chất phác của mẹ và hơi thở chủ nghĩa cá nhân ở Đông Hoản này hoàn toàn chẳng ăn khớp với nhau. Trước kia, Đông Hoản cũng từng là vùng nông thôn, sau cải cách ai cũng hân hoan với thành quả cải cách nên quên luôn cội gốc của mình từ đâu mà có, quên cả mùi đất badan mới mẻ ở nơi đây.

***

Mẹ cầm túi quà nặng trĩu, lặng lẽ chờ đợi mong sớm được gặp con gái, đợi mãi, đợi mãi….bóng mẹ được ánh mặt trời cất giữ lại để trở thành vĩnh hằng.

 “Reng…reng…reng”  tiếng chuông tan lớp vang lên, Hiểu Lệ bước ra khỏi lớp học, nhìn về phía đằng xa có bóng ai rất quen, gần hơn nữa, tim cô như bị níu chặt lại, “Mẹ phải không nhỉ? Mẹ!.....Sao mẹ lại ở đây, mình phải xuống đó nhanh thôi.”

Hiểu Lệ cẩn thận lén nhìn những ánh mắt kỳ lạ xung quanh, dường như cô quên luôn mùi đất badan trên người mình

 “Hiểu Lệ à, 100 đồng của con này, còn nữa, nhìn này, mẹ mang khoai lang và trứng gà cho con nữa, đều là của nhà mình làm ra đấy.”

 “Đủ rồi!” Hiểu Lệ hét lên

“Mẹ, nghe con nói này, mẹ cứ về đi, ở nhà còn nhiều việc đang chờ mẹ, mẹ lang thang trên  Đông Hoản làm gì?”

 “Mẹ…..mẹ…..” Nước mắt đang long lanh những giọt nước mắt, mẹ chẳng nào gì!

 “Mẹ mau về đi, về đi mẹ……! Con sắp ra ngoài ăn cơm rồi, con sắp phải vào lớp rồi”

 

 “Thế….khoai lang này…..”

 “Không cần đâu! Muốn ăn thì đâu mà chẳng có chứ, sao mẹ phải lặn lội xa xôi đén đây chứ? Mẹ mau về đi!”
 

Trên trời bỗng xuất hiện vài đám mây đen, bắt đầu có những giọt mưa nhỏ, dường như muốn tâm sự điều gì. Mẹ lê bước từng bước chân nặng nề, kéo theo cả con tim chất chứa lên đường về nhà, chẳng phâ biệt được nước mưa hay nước mắt, thế giới đang đảo lộn ngày đêm, con tim mẹ đang tan nát như có vật gì nặng cứ đè lên tâm can mẹ. Những áng mây kẽ trôi, chẳng còn chút màu sắc nào, trong lòng mẹ cũng bắt đầu u ám.

 “Hay là nó không thích ăn khoai lang của nhà nữa rồi”, lòng mẹ đang tự cười, mẹ vẫn thương con gái của mẹ lắm

Giơ tay ra tìm kiếm sự yên tĩnh xung quanh, vẫn còn sờ thấy một chút ấm áp còn lại, từng chút từng chút xâm nhập vào cõi lòng sâu thẳm nhất, con tim đã bắt đầu rung động

“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ, mẹ hãy tha thứ cho con, con đã không hiểu tình yêu mẹ giành cho con! Con xin lỗi mẹ!”

Đêm hôm ấy, Hiểu Lệ khó ngủ, trằn trọc cả đêm. Đứng dậy, dưới ánh đèn vàng vàng, mở cuốn sổ nhật ký, viết vào đó bao điều hối hận: mẹ thật bình dị. Tình yêu của mẹ đối với mình cũng thật bình dị. Mình đã từng không hiểu tình yêu mẹ giành cho mình, mình muốn nói với mọi người rằng, tình yêu bình dị này của mẹ thật vĩ đại. Mẹ thường gọi điện dặn dò mình ở trường phải tự chăm sóc bản thân, ở nơi đây con cũng muốn nói với mẹ rằng, mẹ phải giữ gìn sức khỏe mẹ nhé. Cuối cùng, mình muốn nói với mẹ một câu mà mình luôn giữ trong lòng: “Mẹ ơi, con yêu mẹ, yêu mẹ mãi mãi!”

 “Mẹ cũng yêu con! Mãi mãi….mãi mãi….!”

 

****

 

Câu chuyện tình yêu của bố mẹ tôi

LanYing viết ngày 21/07/2011 |  Có 2 bình luận |  905 lượt xem


Lúc nào mẹ cũng nói mẹ bị bố lừa. Nói theo ngôn ngữ bây giờ thì đây được gọi là tình yêu chớp nhoáng. Hồi ấy bố thật quá cao tay khi quen mẹ chưa được 2 tháng, khi mẹ còn chưa có mặt phòng đăng ký kết hôn. Vậy mà bố vẫn làm được giấy đăng ký kết hôn

Lúc nào mẹ cũng nói là nếu không vì tôi thì mẹ chẳng bao giờ sống được với bố. Vì bố chẳng biết lãng mạn là gì. Mẹ bảo hồi trẻ bố răng trắng, môi đỏ, bố có nước da mà mẹ rất ngưỡng mộ. Vì bố rất ki bo, chẳng bao giờ mua đồ ăn gì cho mẹ.

Lúc nào mẹ nói thế, bố cũng đều ngồi cạnh mẹ, nở một nụ cười ngốc nghếch nhìn mẹ. Lúc thì bố giả vờ làm bộ mặt hung dữ xoay xoay mẹ mặt, lúc thì bố lại nói rất tự hào: “Con gái anh không cần ăn nhãn mắt cũng đã to lắm rồi, sao phải phí tiền làm gì chứ?”  Mẹ nói bố chẳng biết thể hiện tình cảm. Mỗi lần mẹ mua áo mới hỏi bố áo có đẹp không, lúc nào bố cũng bảo “Áo nào cũng đẹp”. Nhưng hồi xưa bố mặ kệ sự phản đối của người ngoài, kiên quyết lấy mẹ vì bố nói mẹ là người phụ nữ đẹp nhất bố từng gặp. Mẹ nói có bác chiến hữu ngày xưa của bố thường nói bố có hai cô con gái: một cô gái lớn và một cô gái nhỏ.

Mẹ kể rằng  thực ra ngày xưa người gương mặt tuấn tú rất nhiều nhưng bố rất tốt với mẹ. Nên mẹ đã chọn bố, người có thể chăm sóc, bảo vệ cả gia đình bé nhỏ sau này.

Hồi nhỏ tôi cũng đã từng ngốc nghếch nghĩ rằng giữa bố mẹ chẳng có tình yêu, chỉ vì tôi nên bố mẹ mới gắn kết với nhau. Vì thế tôi luôn nghĩ sau này mình phải tìm một người mình yêu và cũng yêu mình. Nếu sống với nhau mà không có tình yêu thì thật buồn.


Nhưng hồi nhỏ tôi cũng hay nghi ngờ tại sao mẹ toàn nói là không thích bố, nhưng khi bố đi công tác xa, mẹ luôn cảm thấy trống trải và bất an. Hồi đó tôi nghĩ là có lẽ vì mẹ quá quen dựa vào bố nên không có bố ở nhà mới thấy nhớ, chứ không phải là tình yêu.
Hồi bé tôi luôn nghĩ rằng chỉ có bố mới thương yêu mẹ, vì trong ngăn kéo có từng xấp thư bố viết cho mẹ. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng thể nào trong thư bố cũng nói bố nhớ mẹ lắm.

Hồi bé nghe mẹ kể lại chuyện hồi mẹ ngoài 20 tuổi, một mình mẹ phải chăm sóc ông nội và tôi. Tôi chỉ nghĩ rằng đó là những năm tháng vất vả, khó khăn. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe mẹ oán thán nửa lời, nên tôi cho rằng đó là việc rất bình thường.



Hồi bé nghe mẹ kể những lúc đi thăm bố ở bộ đội phải đứng bể tôi ở trên tàu mấy ngày mấy đêm mới đến được chỗ bố. Khi lớn lên tôi từng nghĩ rằng cuộc đời mẹ không được vẹn toàn vì không có tình yêu. Dù tôi biết đó không phải là lỗi của bố. Tôi thỉnh thoảng mua vài bông hoa tặng mẹ để bù đắp sự thiếu hụt về tình cảm cho mẹ. Tôi nghĩ rằng tôi thay bố để làm những điều lãng mạn cho mẹ.


Thế nhưng hôm nay tôi bỗng phát hiện ra mình đã hoàn toàn  sai. Tôi bỗng hiểu ra rằng mẹ có một tình yêu tuyệt vời nhất. Sự lãng mạn bố giành cho mẹ còn nhiều hơn những tình cảm ấm áp của tôi đối với mẹ

Tối nay mẹ ra ngoài ăn cơm với bạn. Bố nói: “Trưa nay mẹ con không ngủ được, chắc hôm nay lại bị bạn kéo đi chơi mạt chược. Bạn bè mẹ có sức khỏe, thức khuya 2 hôm liền cũng không tiều tụy, nhưng mẹ con không được như thế, mẹ mà thức thế thì trông người mệt mỏi gầy dộc đi ngay”. Bố còn nói: “Khi mẹ đang đi chơi ở ngoài đừng gọi điện cho mẹ để mẹ không phải lo ở nhà có chuyện gì.”. Đã 10 giờ rồi, bố có thói quen đi ngủ trước 11 giờ vì bố nói đêm hôm khuya khoắt nếu không đi ngủ thì con người ta sẽ cảm thấy cô đơn. Nhưng hôm nay bố vẫn chưa đi ngủ. Bố nói: “Hôm nay quên không dặn mẹ con trước khi ăn gọi điện về nhà”. Tôi biết bây giờ bố không dám gọi điện cho mẹ vì bố lo mẹ đang đi đường mà nghe điện thoại sẽ bị phân tâm. 11 giờ 40 phút, bố bỗng lao ra ban công. Vì bố nghe thấy tiếng xe của mẹ từ đằng xa….Ra đến ban công, bố mới thở phào nhẹ nhõm, bố nói là mẹ con đã về.

Tôi bỗng nhớ mẹ từng nói những đêm đông mẹ thường bị cóng chân. Vì thế bố thường nằm tráo đầu với mẹ. Bố thường lấy áo len ghi-lê của mình để quấn vào chân mẹ. Nửa đêm mẹ dạy đi vệ sinh, mẹ thường nhìn thấy bố đang mơ mơ màng màng cầm chiếc áo len đợi mẹ đi vào để ủ ấm chân cho mẹ.

Lúc mẹ về tôi nói mẹ: “Mẹ ơi, bố siêu lắm, bố nghe được cả tiếng xe mẹ tắt máy từ xa”. Mẹ mỉm cười hạnh phúc.

Lúc ấy, tôi mới chợt hiểu rằng mẹ cũng rất yêu bố. Nếu đó không phải là tình yêu thì khi lấy bố, mẹ vẫn là một cô gái còn ít tuổi, vậy mà đã phải gánh vác trọng trách của cả một gia đình, vậy tại sao mẹ không hề kêu ca nửa lời?

Nếu đó không phải là tình yêu thì khi mẹ còn chân ướt chân ráo bước vào nhà chồng, mẹ có thể kiên trì trong suốt 2 năm bế tôi băng qua bao nhiêu núi cao, đèo sâu, đứng trên tàu hỏa ba, bốn đêm để tới doanh trại thăm bố?

Nếu đó không phải là tình yêu thì tại sao đến bây giờ mẹ vẫn còn cất giữ từng bức thư bố viết cho mẹ?

Nếu đó không phải là tình yêu thì tại sao mẹ vẫn mua giầy dép, quần áo mới cho bố cho dù trong tủ còn rất nhiều giầy dép, quần áo bố chưa dùng tới.

Nếu đó không phải là tình yêu thì điểm tựa tinh thần ở đâu mà có?

Nếu đó không phải là tình yêu thì những dấu chân của tình thân đến từ đâu đến?

Nếu đó không phải là tình yêu thì năm xưa tôi làm bố đau lòng, tại sao mẹ cũng cảm thấy xót xa?

Tôi còn nhớ từ khi tôi bắt đầu hiểu biết, bố đã nói với tôi rằng bố từng gặp một ông lão. Ông lão nói với bố rằng chưa từng gặp mẹ nhưng hình như rất hiểu mẹ. Ông lão nói  tính mẹ rất dễ nổi nóng và ương ngạnh. Nếu không đối tốt với mẹ thì mẹ rất hay tức giận. Nếu không yêu mẹ, mẹ sẽ làm những chuyện ngốc nghếch. Vì câu nói ấy của ông lão mà bố vẫn luôn quan tâm, che chở cho mẹ


Tôi vẫn còn ngốc nghếch nghĩ rằng mẹ không có tình yêu, bố không biết lãng mạn…Hóa ra trong cuộc sống hàng ngày, tình yêu của bố giành cho mẹ là tình yêu đẹp đẽ nhất. Sự lãng mạn bố giành cho mẹ là sự lãng mạnh dịu dàng, ấm áp nhất.

 

****

Rốt cuộc mẹ là ai trong cuộc đời của con???

shinta14 viết ngày 27/08/2011 |  Sửa bài viết |  Xóa bài viết |  Có 9 bình luận |  664 lượt xem


 

  Con yêu của mẹ, hôm nay con chào mẹ, xin mẹ cho con được lên trường sớm hơn để cùng đón sinh nhật với bạn trai, để dành thời gian chọn món quà thích hợp nhất cho người ấy. Mẹ đặt câu hỏi:” Vì sao từ trước tới nay con chưa từng nhớ mua quà sinh nhật tặng mẹ?”. Con liền tức giận và nói, những bà mẹ khác đều không chủ động đòi quà sinh nhật của con, họ dành tình tình thương cho con cái còn không hết, chẳng ai giống mẹ, chỉ biết than phiền, oán trách? Hơn nữa, tình yêu không thể đem ra so sánh với tình thân.

                         
     Con yêu, có lẽ bây giờ con không hiểu được rằng , một người mẹ khi cảm thấy uất ức trong lòng cũng chẳng bao giờ nói cho con cái biết, mẹ thà một mình lặng lẽ chịu đựng còn hơn thấy khuôn mặt hồn nhiên của con vướng chút lo âu, phiền muộn. Hoặc là mẹ giống như lời con nói, không phóng khoáng vô tư, những việc ấy mẹ thực sự làm không được. Ông trời cho con được gọi mẹ là mẹ không phải lúc nào cũng bắt mẹ phải dũng cảm, phải kiên cường, phải biết nhẫn nhịn chịu đựng làm một người vĩ đại. Ông trời còn cho mẹ sự yếu đuối, nhạy cảm thậm chí là ham hư danh, ích kỉ của một người phụ nữ. Vì thế, con không có quyền trách mẹ, không có quyền đòi hỏi khi con chưa phải người con tốt.

      Mỗi kì nghỉ, con đều vội vàng về nhà rồi lại vội vàng ra đi, dường như tình yêu đã chiếm trọn cuộc sống của con. Khi muốn nói chuyện với bạn trai con đều phải suy nghĩ rất kĩ, sợ làm mất lòng người ta  rồi lại vô cớ tức giận với mẹ. Con nhạy cảm mà  rất nhanh quên, nhưng những lời nói vô tình ấy lại khiến mẹ đau lòng biết bao nhiêu. Con có thể bỏ học đi chơi với bạn trai, tâm sự, cùng người ấy đi dạo, chen chúc nhau trên phố. Con có từng nghĩ đến, những kì nghỉ ngày càng ngắn đi, mẹ của con không có ai bầu bạn. Con ngoài việc lên mạng, buôn chuyện thì còn lại bao nhiêu thời gian dành cho mẹ? Con trách mẹ, mỗi tháng con tiêu hết 200 đồng tiền điện thoại vậy mẹ muốn hỏi, trong 200 đồng đó, con dành mấy đồng cho mẹ? Con viết tin nhắn ngộ nghĩnh, đáng yêu chọc bạn trai cười vậy con có từng nghĩ, khi một người mẹ nhớ con mà nhận được một tin nhắn vui vẻ sẽ được an ủi rất nhiều hay không?

 

Vốn dĩ từ nhỏ con đã là một đứa trẻ rất  ích kỉ. Con bắt mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, món ăn không vừa miệng thì con giận dỗi bỏ bữa. Tan học con gọi mẹ đến đón, đã vậy còn không nói một lời cùng bạn bè đi chơi đến tối chưa về, khiến mẹ lo lắng vừa khóc vừa đi qua từng con phố gọi tên con. Trước khi đi ngủ mẹ đều mang cho con ly sữa nóng, lúc con uống con không thầm cảm ơn mẹ, đến khi vì bận việc mẹ quên mất thì còn lại tức giận không nhìn mặt mẹ. Trước mỗi kì thi, còn đều vô ý quên nói với mẹ, lần này con sợ thi không đỗ sẽ phụ sự kì vọng của mẹ. Nhưng, con à, con lúc nào cũng muốn mẹ hết lòng yêu thương con vậy sao khi con đạt thành tích tốt, con không tặng mẹ món quà đó? Con đi khoe với bạn trai. Tình yêu khi cho đi cũng đòi hỏi người kia đáp lại. Vậy thì, tình mẹ con cả đời không thể cắt đứt lại không được con trân trọng bằng cả tấm lòng?

 


     Không phải mẹ đố kị với tình yêu con dành cho bạn trai. Suy cho cùng, tình yêu vẫn là một con đường đầy chông gai trắc trở. Mẹ chỉ hi vọng khi con hết lòng vun đắp cho tình yêu thì hãy nghĩ đến những khó khăn vất vả mẹ vì con mà chịu đựng 22 năm nay, chỉ mong con đem tình yêu dành cho bạn trai cả một đời dành cho mẹ 1 năm. Có thể lấy 1 năm ấy tặng cho người mẹ hết lòng yêu con được không? Yêu cầu ấy so với những gì mẹ bỏ ra chỉ là hạt cát, nhưng mẹ đã mãn nguyện lắm rồi. Sinh nhật mẹ, con không cần tặng quà, mẹ chỉ cần con gọi điện để mẹ nghe lời chúc phúc của con. Vào mỗi kì nghĩ, con khi du lịch khắp nơi thì hãy nhớ đến nơi nào đó cũng báo cho mẹ biết con vẫn bình an để mẹ yên tâm, không vì lo lắng mà mất ngủ cả đêm. Cho dù thành tích học tập không tốt, con phải thi lại cũng chỉ cần con nói với mẹ một câu xin lỗi thôi. Hay con đi làm kiếm được tiền, con mua quần áo đắt tiền tặng bạn trai thì hãy nhớ gửi cho mẹ một tin nhắn, để nói cho mẹ biết, vốn dĩ  kiếm được một đồng tiền phải bỏ biết bao mồ hôi công sức.

    
     Tất cả bà mẹ trên thế gian này chỉ yêu cầu con cái làm như vậy thôi. Một người nhạy cảm như mẹ, mẹ có thể nhớ rõ ràng mọi chuyện. Mẹ biết đòi hỏi một đứa trẻ nghĩ tốt về mẹ, yêu quí, đối xử tốt với mẹ là điều vô lí. Nhưng đến khi con có con, nhìn nó hằng ngày thờ ơ lạnh nhạt thậm chí còn vô lễ mà tủi thân ngồi khóc một mình, lúc ấy con mới thực sự hiểu lòng mẹ. Tình yêu mẹ cần ở con rất nhỏ bé, còn con, con vì những đòi hỏi tầm thường mà xa rời mẹ. Không quyển sách nào có thể diễn tả được sự cao cả hay hào phóng. Vì vậy, con yêu à, rốt cuộc mẹ là ai trong cuộc đời của con???

 

 

****

 

Đừng quên để lại chìa khóa cho bố mẹ

LanYing viết ngày 12/10/2011 |  Có 5 bình luận |  534 lượt xem


Tốt nghiệp đại học, anh ở lại Nam Kinh công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt mỏi, anh đã nắm giữ được chức giám đốc nghiệp vụ ở một công ty. Với những lần được khen thưởng về thành tích làm việc trong công ty và số vốn tích góp nhiều nguồn của bản thân, một người còn trẻ tuổi như anh đã mua được một ăn hộ nhỏ khép kín. Nhưng anh vẫn chưa lấy vợ và đang sống độc thân. Trong mắt bố mẹ và bà con xóm giềng dưới quê, anh dường như đã trở thành hình mẫu và niềm tự hào của mọi người.
Ngày nào anh cũng bận rộn với công việc, đi công tác đàm phán về công việc liên miên, hợp đồng cần ký kết ngày càng nhiều. Anh thậm chí còn không có thời gian để yêu đương, không có thời gian về nhà thăm bố mẹ. Lúc nào bố mẹ gọi điện cho anh cũng luôn ở tình trạng “Số máy bạn gọi hiện đang bận!” Còn khi anh gọi về cho bố mẹ, lại toàn vào lúc bố mẹ đang mải làm hoặc sang hàng xóm chơi, không có ai ở nhà nghe điện thoại, bố mẹ lại không có điện thoại di động. Thế rồi, theo thời gian, anh ngày càng xa cách với bố mẹ. Lúc đầu, anh cảm thấy áy náy, có lỗi với bố mẹ. Nhưng càng về sau, khi dã trở thành thói quen, bận rộn lại trở thành cái cớ để khỏa lấp, bào chữa cho điều ấy.

Mùa đông năm ấy, vào đúng thời kỳ nông nhàn, bố mẹ lại càng nhớ da diết đứa con trai ở phương xa. Bố mẹ anh quyết định lặn lội xa xôi lên Nam Kinh thăm con. Theo địa chỉ anh để lại cho bố mẹ, sau bao vất vả, bố mẹ đã tìm được đến khu nhà anh đang ở. Nhưng anh lại vừa đi công tác ở một thành phố cách nhà mấy trăm km để đàm phán về một hợp đồng rất quan trọng.

Chuông điện thoại của anh rung lên. Anh liền cúp điện thoại. Lúc ấy, anh đang trao đổi với khách hàng. Điện thoại lại kêu lên lần thứ hai. Số điện thoại hiển thị trên màn hình rất lạ. Đang bận việc, nhưng nghĩ đến phép lịch sự, anh đã nhận điện thoại.

“Bác là hàng xóm của cháu, bố mẹ cháu lên thăm cháu đấy, khi nào cháu về nhà?” Người ở bên kia điện thoại nói

Hàng xóm à? Trong mắt anh đó vẫn là người lạ. Bây giờ ở thành phố mọi người chẳng phải đều thế sao, nhà nào biết nhà nấy, rất ít khi thăm hỏi hàng xóm. Nhiều nhất thì được cái gật đầu coi như lời hỏi thăm. Cả năm qua, người thành phố có mấy khi sang nhà nhau hỏi thăm, buôn chuyện! Anh chỉ nhớ ở cạnh nhà anh có một đôi vợ chồng trung niên. Ngoài ra anh không biết gì hơn

 “Dạ thế à, cháu nói chuyện điện thoại với bố mẹ cháu được không ạ?” Trong lòng anh vẫn còn treo dầu hỏi chấm to đùng


“Khánh à, mẹ đây con, hôm nay con có về nhà không, mẹ và bố con lên thăm con.” Giọng nói quen thuộc của mẹ cất lên


“Sao bố mẹ không gọi điện trước báo cho con ạ” Anh thầm trách bố mẹ.
“Có gọi rồi đấy chứ, nhưng điện thoại của con bận suốt, thế là bố mẹ lên luôn. Bố mẹ nhớ con.” Mẹ chậm rãi nói

“Con về ngay đây ạ, bố mẹ ở nhà bác hàng xóm chờ con nhé.” Anh vội vã ra sân bay


Trong lúc đang vội vã ra sân bay, anh lại nhận được thông báo của công ty phải tiếp tục ở lại đó để đàm phán một vụ làm ăn lớn hơn. Từ lâu lãnh đạo công ty đã có ý cho anh lên chức tổng giám đốc. Chỉ cần lần này đàm phán thành công thì chiếc ghế tổng giám đốc chắc chắn sẽ là của anh. Sau một hồi suy nghĩ rất nhiều anh quyết định ở lại. Sau này có thể thường xuyên về thăm bố mẹ, nhưng cơ hội thăng chức thì không phải lúc nào cũng có.
Anh đằng phải gọi điện lại cho người hàng xóm xa lạ, với hi vọng bác hàng xóm sẽ chăm sóc cho bố mẹ ánh mấy hôm cho dù có phải tính thêm tiền sinh hoạt phí hay thế nào cũng được. May là bác hàng xóm nhận lời.

Lần đàm phán này mất đến một tuần. Anh mừng rỡ vì đã đàm phán thành công, giầy thông báo nhậm chức tổng giám đốc của đã có. Trong khi anh nóng lòng về nhà để được gặp bố mẹ thì bố mẹ anh đã về quê.


Anh khẽ gõ cửa nhà hàng xóm. Đây cũng là lần đầu tiên anh gõ cửa nhà họ. Bác hàng xóm liền đưa cho anh một túi quà của bố mẹ anh gửi.


Mở gói quà, anh thầy bên trong còn có một mảnh giấy của mẹ: “Khánh à, bố mẹ biết con rất bận, nhưng mẹ và bố con đều rất nhớ con, con mới mua nhà nên bố con muốn lên thăm nhà cửa xem thế nào nhưng lại đúng lúc con không ở nhà. Nhưng hai vợ chồng nhà bác hàng xóm của con rất nhiệt tình. Hai bác còn nói muốn giới thiệu bạn cho con. Nhưng bố mẹ cũng ngại không muốn làm phiền người ta. Sau khi biết con vẫn ổn, bố mẹ không làm phiền chuyện công việc của con nữa nên bố mẹ về quê luôn. Cái cửa ở nhà mình mới bị hỏng, bố con thay ổ khóa mới, mẹ sợ con về nhà không mở được cửa nên gửi lại cho con một chiếc chìa khóa. À, còn một túi táo đỏ mà con thích ăn nhất nữa đấy….”


Mảnh giấy ấy làm tim anh nhói đau. Tại sao anh không nhớ gửi chìa khóa cho bố mẹ? Nhà của anh thì khác gì nhà của bố mẹ chứ? Cầm túi táo đỏ của bố trên tay, nhìn chiếc chìa khóa của mẹ, anh chẳng thể cầm nổi nước mắt. Chiếc chìa khóa này giống như con dao nhọn đâm thẳng vào tim anh!


Ngày hôm sau, anh bỏ hết mọi công việc, ra ga lên tàu về quê. Anh quyết định đón bố mẹ lên, mong là hành động “mất bò mới lo làm chuồng” vẫn còn kịp………….


 

P/s: Yêu cầu ghi rõ nguồn Blog.tamtay.vn khi bạn sử dụng lại những câu chuyện này!

 

 

 

 

Tamtay  đã chuyển video này sang file audio. Các bạn có thể tải về tại

http://music.tamtay.vn/nhac-radio/bai-noi-chuyen-ve-tinh-cha-nghia-me-lam-trieu-nguoi-tran-tro-bat-khoc-s573814.html 


Cùng chuyên mục

Bình luận (18)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top