Caocongkien

Caocongkien

Danh hiệu Blogger

Bài viết 136

Được dõi theo 6

Sao không kiện công nghệ?

19/04/2012| 449 Xem| 5 Bình luận| 0 Thích

         Mến. Cô em gái tôi có cậu con trai là Giảo, đang học lớp 8. Giảo là một học sinh giỏi liên tục từ năm lớp 1, chữ viết đẹp, rõ ràng. Nhà Mến kinh tế cũng khá, nên xin cho Giảo được chuyển đến học tại một trường chuẩn. Lý do là Giảo thích học môn tin, môn học mới của thời đại. Môn này trường cũ chưa có nên Giảo bằng lòng, dù trường mới xa hơn một chút.

 

                                                             

                                                           

       Hai tháng đầu, học ở trường mới Giảo vẫn đứng trong tốp đầu về xếp thứ trong lớp. Từ tháng thứ ba trở đi, học lực kém dần. Đi sớm về muộn, có vẻ bồn chồn, mệt mỏi. Nhà trường gửi giấy mời phụ huynh đến họp mấy lần, Giảo đều giấu nhẹm không đưa cho mẹ. Bố Giảo thì đi công tác xa, gần như vắng nhà quanh năm. Rồi một hôm, khi Giảo đang say sưa trong quán game thì bị mẹ bắt được. Vậy là hôm đó về đến nhà, Giảo bị mẹ mắng và quất cho mấy roi. Cậu ta khóc một lúc lâu rồi xin lỗi mẹ . Mến hứa sẽ mua cho chiếc điện thoại nếu bỏ chơi game. Giảo đồng ý và hứa sẽ nghe lời.


                                       

                                                                 

        Từ hôm có chiếc điện thoại, Giảo có vẻ chăm học hơn. Một tháng sau Giảo đã gần lấy lại được “phong độ” học tập như trước. Thấy vậy, Mến liền thưởng cho Giảo chiếc điện thoại khác, hiện đại hơn, có nghe nhạc, lướt web hẳn hoi.

Thấy vậy tôi lên tiếng :

     - Cô cứ chiều con như vậy là không được. Chiếc điện thoại này cũng chẳng kém gì cái máy tính đâu. Máy này có thể vào mạng như máy tính đấy. Còn tiện hơn là khác.

Mến vặc lại :  

     - Thôi anh đừng có gàn! Con em, em hiểu nó rõ hơn anh.

Tôi đành im lặng ra về vì có nói cũng vô ích. Tính Mến vốn vậy, chưa nhìn thấy hậu quả thì chưa tin. Nhưng rồi chính chính chiếc điện thoại “xịn” đó đã làm Mến thất vọng. Vì Giảo suốt ngày chơi game, chat chít trên điện thoại. Lực học lại trượt dốc thê thảm. Mến liền “tịch thu” chiếc điện thoại mới và đưa lại cho Giảo chiếc điện thoại đen trắng. Nhưng sức học của cậu con trai cưng cũng chẳng khá hơn là mấy.

       Một hôm, tôi đang bận bịu với công việc của mình, thì Giảo huỳnh huỵch chạy vào, vừa thở hổn hển vừa nói :

- Bác ơi! Bác cứu cái điện thoại của cháu với! Giảo mếu máo nói tiếp :

- Nó bị rơi xuống nước bác ạ…Giờ nó không sáng màn hình nữa.

Tôi nói :

     - Cháu yên tâm, bác sẽ tháo ra, sấy khô rồi lắp lại là ổn. Nhưng sấy hơi lâu đấy. Cháu về học bài đi! Chiều tối sang mà lấy!


                                         

                                                              

        Giảo về rồi tôi mới tháo chiếc thoại ra và sấy khô. Rồi bật máy chạy thử. May thay chiếc điện thoại vẫn chạy bình thường. Tôi giật mình vì trong máy có rất nhiều tin nhắn bằng một kiểu chữ lạ, không phải chữ nước ngoài, rất khó hiểu. Cố gắng lắm tôi cũng chỉ hiểu được vài câu. Hình như là tin nhắn thách đấu gì đó. Những dòng tin na ná như những dòng chat của bọn trẻ trên mạng. Tôi không hiểu rõ nội dung những tin nhắn đó, nên cũng bận tâm nhiều. Điều tôi lo là Giảo quen tay rồi sẽ dùng kiểu chữ kỳ quái này trong học tập, để viết trong suốt cuộc đời. Tôi dùng chức năng chuyển tiếp tin nhắn để gửi hết những tin nhắn trong máy của Giảo vào máy của Mến và cả máy của tôi. Mục đích là để làm bằng chứng và tìm hiểu nội dung những tin nhắn đó.

      Tôi cầm chiếc điện thoại sang nhà Mến. Chưa vào đến sân tôi đã nghe tiếng hai vợ chồng Mến cãi nhau, hình như về việc học hành của cậu con trai.Thấy tôi vào cuộc cãi vã tạm lắng. Tôi đưa cho vợ chồng Mến xem những tin nhắn trong chiếc điện thoại của con trai họ. Tôi lại gần bàn học của Giảo và cầm vài quyển vở lật xem bên trong. Tôi sững người vì những dòng chữ Giảo viết trong vở cũng cùng một kiểu chữ trong tin nhắn điện thoại. Tôi giận sôi người, ném mạnh quyển vở xuống bàn :

     - Đấy… cô thấy chưa? Cô hiểu con cô như thế đấy. Bây giờ cô đổ lỗĩ cho ai?

Bỗng…chát…chát…chiếc điện thoại bay vào tường vỡ vụn.

     -Tao đập nát mày…Mến ôm mặt khóc :

- Mày…mày…đã làm tao khổ….

Chồng Mến bỗng phá lên cười :

     - Sao cô không đi mà kiện cái hãng sản xuất điện thoại và máy tính ấy? Tại công nghệ chứ có phải tại cô nuông chiều thằng Giảo đâu.

Quay sang tôi, chồng Mến phân trần :

     - Em đã bảo nhà em là phải cẩn thận rồi bác ạ. Mà cô ấy không nghe. Bác còn lạ gì tính cô ấy. Thằng Giảo đã nghiện internet nặng lắm rồi bác ơi!

Tôi chỉ biết im lặng một lát rồi an ủi vợ chồng Mến :

     - Thôi việc đã rồi, cô chú nên khuyên bảo cháu nó, thằng Giảo nếu quản lý tốt và được động viên, chia sẻ thì mọi việc sẽ ổn thôi. Nó vốn là đứa con ngoan và thông minh mà. Chắc nó bị bạn bè rủ rê thôi.

                                                               *    *    *

       Đó là chuyện xảy ra đã mấy năm trước. Còn giờ đây Giảo đã là tân sinh viên của một trường Đại học. Tôi và vợ chồng Mến đều rất vui khi nhận được giấy báo nhập học của Giảo. Tôi đã hỏi đùa Mến :

- Thế nào? Bọn trẻ nghiện internet tại công nghệ hay tại cha mẹ?

Mến chỉ cười không nói gì. Một tiếng cười rất lạ giống như tiếng cười của một người đi lạc trong rừng sâu tìm được đường ra. /.

                                                                                                                                                                                                                                                                  Caocongkien <17/02/12>

 

Cùng chuyên mục

Bình luận (5)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top