Săn cave (phần 2): Cận cảnh lầu xanh thời mới - Viết tiếp về những thảm cảnh gái quê

  • 38009
  • 0
  • 5

 
Săn cave (phần 1):

Bài 3: Cận cảnh lầu xanh thời mới


Tú ông đi tuyển nhân viên bán hàng giải khát hợp pháp của tôi là một người thông minh, thích sống hào hiệp và hào hoa, cũng thuộc dạng tuýp-phờ-nờ bệnh nặng. Thế nên từng bộ phận trên cơ thể nữ nhân viên, từng tính cách, số phận họ, ông rất nhớ. Có tới hằng trăm cô gái ở vùng Thanh Thuỷ, Thanh Sơn, Cẩm Khê mà chúng tôi đang có mặt này đã kinh qua cái sới ăn chơi nhà ông. Tất cả đều làm điếm. Hồ sơ các cô ông giữ trong một cái tủ lớn, cô nào cũng dán ảnh với lại cam đoan làm việc đoan chính, hợp pháp cả.

 
Hai sơn nữ bị bắt cóc và cuộc đào tẩu trong đêm tối




Trở lại câu chuyện của Nam. Nhan sắc trung bình, nhưng lý lịch nghề cave của Nam thuộc loại sáng giá: thất trinh ở Đồ Sơn, giá 7 triệu đồng, quay về hoạt động mại dâm tứ tán ở khắp Thanh Hóa, Hà Tây, Hà Nội, Hải Dương. Phải lòng giai nghiện, bao nó, đẻ con với nó, đem nó về xứ cọ gò đồi này tổ chức đám cưới rồi nuôi con nó, nó đi mất tăm mất tích. Đẻ con được 3 tháng lại tiếp tục bỏ đi công tác dưới nhà Tú ông đồng hành của tôi. Đến một ngày con bé Hồng, SN 1987, nhà ở bản heo hút thượng huyện Thanh Sơn ấy, một nữ tiếp viên karaoke rất ngoan xin phép Tú ông cho được đi cùng chị Nam ra phố rửa cái tấm ảnh về treo ở phòng trọ cho đỡ nhớ nhà. Hồng ngoan và rất chịu dấn thân trong nghề, nó đã ở nhà ông đến cả một năm trời. Ông bảo, ừ các con đi. Ai ngờ, con Hồng nhẹ dạ gọi điện cho thằng Khéo đẹp giai từng ăn nằm với con Hồng ở dạng mua bán kia đến đón và... biến mất.


Hai đứa ra khỏi khu ổ chứa nhà ông thì một đứa bị bốc lên ôtô, một đứa bị bốc lên xe máy, chạy tuột về Hải Dương. Mỗi đứa bị nhốt trong một nhà làm gái đĩ. Tiền thu được ông bà chủ giữ hết, bất kỳ lúc nào có khách cũng phải tiếp, ép phải tiếp. Nhiều khi theo khách lang thang, muốn bỏ trốn khỏi động đào, nhưng nghĩ lại bấy lâu nhọc sức, tiền người ta nắm đằng chuôi dăm bảy triệu, không lẽ vuỗi tay bỏ đi thẳng? Con Hồng lừa lừa cầm được ít tiền rồi trèo tường sang nằm ở gậm giường nhà hàng xóm của động chứa rình thời cơ bỏ trốn tìm cách liên lạc với Nam. Con Nam cóp nhặt được 4 triệu đồng. Hai đứa thuê xe ôm, đêm hôm ra khỏi tỉnh Hải Dương. Đi một đoạn thì nhảy taxi về Hà Nội. Không dám đỗ bến xe bến tàu gì, hai đứa thuê nhà nghỉ nhịn đói mà ngủ một giấc hoàn hồn – bởi theo quy luật thì người của động đào ấy sẽ phục kích ở các bến tàu bến xe mong bắt các nàng Kiều trở lại. Ngủ dậy, hai đứa đợi đến 2 giờ sáng mới ra đầu đường bắt xe ôm thẳng về Thanh Sơn, đứa nào có quê đứa ấy về mà khóc.


Nhưng cũng chỉ được ít ngày thì tiền hết, và các em lại lên đường xuống phố. Bấy giờ nghĩ lại, lý tưởng nhất vẫn là khu tổ hợp ăn chơi nhà Tú ông đã lên tận bản đón mình kia. Ông ấy để các con tự nguyện, một ca tẩm quất ông ấy giả các con 25 nghìn, một giờ ngồi hát Karaoke với khách ông bà trả 20 nghìn; còn các con được bo hay các con đi khách ở xó xỉnh nào, được đồng nào các con cứ đút túi. Con Hồng về ở lỳ với động chứa của Tú ông cho đến khi Tú ông muốn thải con Hồng thì thôi.


Nam kể đến đây, Tú ông bảo, thôi để đến nhà con bé Hồng nghe nó kể tiếp. Cái bản của xã Kim Thượng nằm ngóc ngách rợp mình trong những hàng cọ xẻ. Các căn nhà đều là nhà sàn, xứ này là xứ của người Mường toàn tòng. Riêng nhà của Hồng là một cái quán bán hàng gia cố thêm, quán đóng cọc bên bờ đồng trũng rộng mênh mông, ngoảnh mặt ra đường liên thôn. Quán vách tre, sàn nứa, lợp lá cọ, tất cả kẹo bánh, mì tôm và mấy chai nước ngọt đều ở vào hạng rẻ tiền nhất. Hồng 18 tuổi, thấp lũn cũn như đứa học trò cấp 2, tóc vẫn kẹp bằng cái kẹp ba lá. Cái nhìn của cô gái cả năm trời bị vày vò trong các phòng hát, phòng tẩm quất, bán dâm liên tục ấy vẫn chưa hề mất đi vẻ ngoan hiền và trong trẻo. Nhưng rõ ràng con trai con gái trong bản nhìn Hồng và 3 đứa con gái đi "bán hàng giải khát" ở dưới xuôi cùng Hồng bằng cái nhìn khang khác. Bố Hồng con rất trẻ, mới 37 tuổi, thế mà dưới Hồng còn cả một đàn em nheo nhóc. Giữa trưa mà bố Hồng đắp chăn bông nằm trên sàn tre, gió rít u u qua các kẽ tre nứa vách lều. Anh bị bệnh dạ dày, sức khỏe yếu. Vợ anh vẫn lì lụt gánh những thân ngô tươi từ bên kia núi băng qua cánh đồng trở về lều. Ông nội của Hồng tiếp rượu chúng tôi rất vui vẻ, rất cam chịu.


Gái "hàng quay" và gái "hàng câu"


Tôi đã chứng kiến kỹ nghệ tìm đào thượng thặng của Tú ông. Đầu tiên là câu đào. Trong vai một khách làng chơi, ông đã câu được đào từ quán hát của con mẹ Bình "Béo" ở thị trấn Thanh Sơn ra chỗ vắng vẻ. Đối tượng là con bé B., người xã Tân Ph, huyện Thanh Sơn. B. trông khá xinh, mắt nó cứ tròn xoe nghe chuyện đi đón gái về mở động của chúng tôi. Nó có một đứa con 3 tuổi, con với một gã cán bộ kiểm lâm vốn chốt trạm ở ngã ba cạnh nhà nó, gã này tên T. Khốn nạn con bé, nó xinh từ lúc lọt lòng, 15 tuổi đã bị các chú kiểm lâm hớt váng rồi làm cho chửa kễnh lên vào tuổi 17.


Trước Tết, nó đang hoạt động ở dưới Hà Đông, Hà Tây, bán dâm chuyên nghiệp. Nay, đầu xuân chưa ra quân, nó tạm thời trú ngụ ở thị trấn phục vụ khách làng nhàng rồi thỉnh thoảng đáo về thăm con. Lúc ế ẩm nó ra phục vụ mấy anh xe tải chở sắn từ vùng Thanh Sơn về qua Sơn Tây, Chèm, về xuôi mãi phía Hà Nội. Nó ngồi trong cabin, thỉnh thoảng làm vai trò của giống cái phục vụ các giống đực là lái xe, rồi lại theo chính cái xe ấy về Thanh Sơn. Nó đi nhiều đến mức, bây giờ nhắm mắt lại, nó cũng có thể tưởng tượng ra từng cái gốc cây, từng ngôi nhà thò thụt ở dọc đường QL 32 từ Thanh Sơn đi Hà Nội. Thỉnh thoảng, có đợt khách đòi theo ôtô của họ đi du hí dăm ngày dọc Tây Bắc nó cũng đi, cốt cứ giả tiền cho nó thì kiểu gì cũng được. Nó hay đi nhất là tuyến Mộc Châu. Bởi nó rất thích khí hậu ở vùng Mộc Châu, mà nó lại là con đào duy nhất củ quán B. “béo” không bao giờ say xe, không bao giờ từ chối sự chim chuột nào.

 
Rất kẻ cả, Tú ông đồng hành của tôi bảo:

 
- Con Q., mày về làm với ông, chứ ở xó xỉnh Thanh Sơn này khổ bỏ mẹ.

 
Không cần quan tâm đến Q. “què” phản ứng thế nào, Tú ông quay ra giảng giải với tôi:

 
- Cái việc tao rủ con Q. "què" xinh xẻo này ra đây ngồi, là thủ thuật câu đào. Các động gái, lúc bí quá, họ vẫn thường dùng biện pháp này. Câu kéo thứ này tthì nó cũng có năm bảy đường.

Và cũng phải đề phòng chính mình kinh doanh gái rồi lại bị gái nó “quay” cho méo mặt.

 
Lại nói chuyện hàng quay. Hồi mới vào nghề, tao nhờ một thằng trên Việt Trì nó kiếm cho một con bé nhà ở Đoan Hùng. Tao lên tận nhà đón, nhà nó nghèo xiêu vẹo như cái lều vịt. Nó bảo, ông ứng cho con 3 trăm nghìn, con lên xe ông đi luôn. Đi về đến đoạn qua sông sang Sơn Tây, lúc sắp qua phà, nó bảo, trước con bán bia ở cái quán kia, quần áo tư trang con vẫn để trong ấy, ông cho con vào lấy đồ một tý.


Đợi hai tiếng đồng hồ không thấy nó ra, đánh liều sang hỏi, thằng bán bia nó bảo: “Chắc bác là xe ôm bị nó bùng tiền chứ gì, gớm bao nhiêu người mất tiền với nó rồi đấy”. Đợi một lúc thằng xe ôm về, nó bảo, vâng cháu chở con bé áo hồng đi về Kim Tân rồi, cháu trông qua biết ngay cave, cháu bảo, anh phải đổ xăng, em ứng cho anh ít tiền để anh em mình đi cho nhanh. Ghé cây xăng, cháu thấy nó móc trong coóc-xê ra 6 tờ 50 nghìn, chắc đó là 3 trăm nghìn của bác, rõ khổ ăn dính hàng quay.


Kể xong, Tú ông vẫn không quên nhiệm vụ thuyết phục con bé Q. có gương mặt rất đẹp bên cạnh mình. Mày đi theo ông đi, ông chả lừa chúng mày làm cái chó gì, mà lừa thế chó nào được chúng mày? Nhà mày ở Tân Ph? Mày có biết con Hiền ở gần cầu Thanh Sơn này không, nó làm ở nhà tao mãi đấy.

 
- Chị Hiền giờ làm chủ một động rồi.

 
- Đấy. Làm ở chỗ tao rồi, đứa nào cũng trưởng thành hết. Mày biết con Phú không, nó có hai đứa con là con Hiền với con Hóa, hai chị em nó làm gái ở nhà tao hết. Gớm con mẹ nó mới sinh năm 1966 thôi, trông hẵn còn đong đưa lắm. Tao lên đón hai đứa con nó về làm việc, mẹ nó cứ khoe với cả xóm là cái ông già lái ôtô riêng ấy là bồ của nó. Chết cười. Còn con Phương nữa, bố nó là lão T., cái lão thật thà lắm, lão ấy còn đưa vợ xuống nhà tao chơi mãi, tao còn đưa ông bà ấy đi xem kịch ngoài rạp cơ mà.

 
- Vâng bác Phú bác ấy là bà trẻ cháu, nhà cháu ở ngay bên này đường.

 
- Thế ở đây mà mày đi khách thì nó giả mày bao nhiêu phần trăm?

 
- Dạ, tàu nhanh bảy nhăm nghìn, con được hai nhăm nghìn/lượt.

 
- Mày hỏi gái làng mày xem, có dăm bảy đứa ở với tao rồi, người thật việc thật đấy, ở chỗ tao sướng bằng vạn.

 
Toàn người thật việc thật, con bé ngồi trong quán mà mắt mơ màng mơ đến một tương lai sán lạn hơn, dẫu vẫn là đi làm đĩ điếm. B. hẹn buổi chiều “hợp quân” với chúng tôi ở đầu cầu Sông Vàng về xuôi làm ở quán Tú ông.



Bài 4: Viết tiếp về những thảm cảnh gái quê




Con được khấp khểnh vượt từ Phố Vàng, vào Thục Luyện qua Văn Miếu, Võ Miếu, ra Xuân Đài, vào Kim Thượng, lên Thu Cúc đi qua bạt ngàn những đồi cọ rừng chè. Cọ đang vào mùa ra lá non mỡn, cảnh thì tuyệt đẹp, nhưng lòng thì buồn, đau xót. Đi một chốc Tú ông đồng hành của tôi lại nhớ ra một con đào nào đó từng đáo qua nhà ông nắn bóp cho khách làng chơi rồi bán dâm một thời gian, đến lúc trở thành hàng cũ, các em các cháu lại ra đi để quán của ông chủ được thay máu và tiếp tục "gần xa nô nức yến anh". Kiếm được gái mới rất khó, các ông chủ thường cứ làm động tác đảo đào, tức là đảo các em "cũ người mới ta" từ quán nọ sang quán kia. Thành thử, hình như địa bàn này có bao nhiêu "đào" chấp nhận bán chôn thì bấy nhiêu người trở thành gái quen của Tú ông.

 
Chiếc ôtô BKS 29H... rời Võ Miếu được nửa tiếng đường đá lổn nhổn, thì Tú ông dừng lại:

 
- ... Hay là ghé con Liên, con này là giáo viên cắm bản, nó đi xe máy Tám hai (Cub) xuống nhà tao rồi bảo, chị T. (cũng là giáo viên) chị ấy giới thiệu cháu xuống nhà ông, cháu chấp nhận làm kiếm tiền nuôi con, nuôi thằng Hưng em trai cháu nó đang ở tù. Nó đi khách, ai nó cũng đi. Đi hết ba tháng hè rồi nó nghỉ, lúc nào được nghỉ dài dài nó lại xuống bán dâm. Nó vẫn đi dạy học, nó bảo cháu kiếm ít tiền, đợi vào biên chế ngành giáo dục là cháu bỏ nghề hẳn. Nó sinh năm 1972, cũng băm mấy nhát rồi, nhưng mà đông khách lắm.

 
... Đây là nhà con Hiên, nó xấu gái nhưng chịu chơi, nó lại khéo khóc lóc nịnh nọt, đông khách ra phết. Bố nó là liệt sĩ, họ Kiều, ông nó người Phúc Thọ, Hà Tây lên đây định cư lấy một bà người Mường. Nó đưa con Tuyến về nhà nó chơi, con Tuyến (người Ba Vì, Hà Tây) cũng là gái mại dâm cùng quán nhà tao, ai ngờ chú con Hiên thích quá, cưới luôn làm vợ. Nó bảo, đấy, làm ở "ổ" với nhau, con Tuyến vắng khách hơn con; nó ít tuổi hơn con, thế mà bây giờ con phải gọi nó bằng thím vì nó bỏ bùa cho chú con mất rồi...

 
Xe dừng ở cạnh một cái chợ. Vào nhà cô K.T.H (SN 2/2/1978), cô đang ở nhà với chồng, căn nhà bằng nứa bé tẹo trên đỉnh đồi nhìn xuống dòng sông Bứa xanh như nước hến, xanh như sông Gâm miền thượng xứ Tuyên. Có một bè nứa trắng lốp đang qua sông, người ta chăng dây dọc sông rồi người trên bè cứ thế co kéo đẩy bè đi hái chè. H. nhìn xa xăm, chồng H thở dài:

 
- Vợ chồng cháu ở nhà làm ăn, nó không đi nữa đâu ông ạ.



Tận mục những mỏ gái độc quyền của Tú ông


Để tránh sa vào tự nhiên chủ nghĩa, tránh dẫn độc giả đến cái nhìn quá bi đát trước tình trạng không ít sơn nữ, gái quê đi kiếm tiền bằng con đường mại dâm. Chúng tôi chỉ xin lược trích lại “đầu việc”, những điều mắt thấy tai nghe thâu lượm được trong một chuyến thâm nhập thực tế kể trên.

 
Bây giờ ngồi nghĩ lại, nội trong mảng hiện thực nhỏ đó, đã có những “kỷ lục”: người có trình độ nhất tự nguyện rời bục giảng đi xe máy xuống nhà Tú ông xin được làm gái bán dâm kiếm tiền “cải thiện” giờ vẫn cứ là có giáo viên cắm bản đã kể. Chúng tôi lên tận xã đó tìm cô, cô vẫn đang cắm ở bản xa, người môi giới cho cô xuống tiếp chúng tôi, rồi kể chuyện rất hồ hởi. Giỏi nhất là cô Ngân người Đoan Hùng, sau thời gian làm điếm, cô đã lấy được một nhà doanh nghiệp gà mờ, giờ làm bà chủ nghênh ngang ở Hà Nội. Trình độ thấp nhất là cô M. ở Kim Bôi, Hoà Bình, trong hợp đồng lao động và cả trong những lá đơn vay tiền (2 triệu đồng) của Tú ông nhằm sửa chữa ngôi nhà dột nát của mình, em bé đã phải điểm chỉ vào văn tự. Hiện giờ, tôi – người viết những dòng này – vẫn giữ lá đơn, ảnh và các dấu điểm chỉ của em như một bằng chứng đáng rơi nước mắt.

 
Để kiếm được nhiều gái non, gái quê phục vụ cho sới ăn chơi của nhà mình, Tú ông của tôi đã phải thiết lập một đường dây “chỉ chỏ” cực kỳ tinh vi với chân rết kéo khắp nhiều nơi. Tôi đã gặp gỡ nhiều tay chân tuyển gái đem xuống cung cấp cho cái máy nghiền nhân cách của Tú ông. Đó là một tay xe ôm ở Vĩnh Phúc, một gã bán quán người Mường ở Thu Cúc, một bà người miền xuôi Hà Tây lên bán hàng ở dọc đường đi Yên Bái, từng dính líu đến các đường dây buôn người qua biên giới; một giáo viên ở cái xã vào loại xa nhất huyện Thanh Sơn; một ông nguyên làm Trưởng phòng Lao động thương binh xã hội của một huyện miền núi giờ túng kém làm "đồ đệ" cho Tú ông. Đặc biệt hiệu quả trong công việc dẫn mối là một bà tên H., vợ một lãnh đạo xã ở Thanh Sơn, bà này đã nhiều lần đưa gái xuống tận nhà Tú ông rồi ăn ngủ tại “ổ” đó rất vô tư (ngay trong những ngày đầu xuân này, tôi đã chứng kiến hai chị em một cô gái ở xã của bà H. đó dắt díu nhau xuống nhà Tú ông xin hành nghề)...


... Dung, một chủ quán bán hàng ế ẩm ở Thu Cúc nhận lời dẫn đường cho chúng tôi vào bản. Đường cheo leo với những vách núi đá vôi ngờm ngợp cây xanh, rễ cây bủa kín các phiến đá như một vườn đại cảnh kỳ khu. Bản chỉ có vài chục nóc nhà, nằm heo hút sau gần 7 cây số đường lội bộ. Khi chúng tôi có mặt, bản vẫn tối om chưa có điện lưới, nhà cửa lụp sụp, mấy cái thuỷ điện nhỏ chạy bằng sức suối cuối bản cũng chỉ làm nhấp nháy được vài chùm đèn màu trên cành đòa ngày Tết.

 
Mới mùng 7 tết, nên các em cave về quê vẫn chưa "đi làm" trở lại. Một cô tên là Ngàn kêu ỏm tỏi lên một cách mừng rỡ khi thấy Tú ông và tôi xuất hiện:

 
- Ối trời ơi, ông lại lên rồi. Quý hóa quá.

 
Cả người già lẫn trẻ con đều vui mừng một cách khó hiểu. Tú ông ôm lấy Ngàn vừa như cha ông con, vừa như một giống đực ôm một giống cái.

 
Ngàn năm nay 19 tuổi, đẹp non tơ. Tuy nhiên, cô tân thời đến mức không ai tin cô là con cháu của chính bản Dao này. Ngàn mặc áo đen bó sát người, hở rốn, áo khoét cổ rất sâu để lộ bầu ngực không tròn lẳn như còn đầy đặn xuân sắc, ống tay áo khoét đến tận...bả vai. Tóc nhuộm đỏ. Cô ôm Tú ông rất lành nghề, mấy cậu ăn mặc lịch sự ra dáng là khách chơi cứ đứng nhìn hằm hằm.

 
Nhưng câu chuyện về đận đầu xuống phố bán trinh của cô thật là cười ra nước mắt. Ông lên đến lần thứ ba thì ông đón cả Ngàn và chị em K – C xuống “bán hàng giải khát”. Một thời gian sau thì cả ba cô tình nguyện bán dâm. Về bản, có người hỏi:

 
- Cháu xuống đó làm những gì?

 
Một cô thản nhiên:

 
- Cháu đi làm cave vui lắm.

 
Tú ông ngồi đó mà tím ruột bầm gan, ông tìm các lỗ nứt ngoài cửa rừng để chạy trốn. Cũng may là mấy người không nghe rõ. Trời ạ, cô bé nghe người ta nói tới nghề cave, các cô cứ tưởng đó là một nghề sang trọng và hợp pháp. Cô nghĩ mình bán dâm là bất hợp pháp, thì rõ ràng việc cô bán dâm là vi phạm pháp luật, thế là cô nói dối bà con rằng cô làm... cave.


"Ông ơi, cháu về bản làm một cái bùa để cháu "trói" cái thằng mua trinh cháu"

 
Lại nói chuyện khi xuống tới khu dịch vụ ăn chơi tổng hợp kể trên, Ngàn quyết định phải bán trinh kiếm tiền. Cô thận trọng nói với Tú ông rằng, ông rất tử tế, nhưng con cần bán, giá 6 triệu. ông đừng gọi khách vội, để con về Thu Cúc con nhờ người làm một cái bùa tình, nó đã lấy trinh của con thì nó phải chết mê chết mệt, đem tiền của của nó nuôi con để con bớt khổ. Bấy giờ Ngàn gầy gò và mắt cứ trong veo.


Ngàn về làm bùa thật rồi hăm hở xuống khu Nhà nghỉ – matxa. Một tay buôn bán sắt xây dựng giàu có đi chiếc xe Ford màu đen nổi tiếng ăn chơi trong vùng đã quyết định mua đời con gái của Ngàn. Xong việc, Ngàn mua một sợi dây chuyền vàng to đeo ở cổ, hình như đó là ước mơ rất con gái của Ngàn. Về lại "quán" Tú ông, Ngàn trở thành gái bán dâm ăn khách nhất bởi cái thương hiệu gái bản Dao vùng Thu Cúc và cái mác vừa mất trinh ít ngày. Đêm nào cô cũng cầu khấn cho lá bùa hiệu nghiệm. Tú ông thở dài: "Bùa thế chó nào được cái thằng lõi đời chơi gái ấy. Nó vẫn đi xe Ford màu đen, vẫn lùng sục mua trinh. Đời Ngàn đi sâu mãi vào ngõ tối.

 
Cũng trong chuyến xe máy rời bản Dao đêm đó của Tú ông, ông có chở hai cô gái. Đó là Ngàn và Kim, con gái một bà béo ục ịch từng có tiền án về việc buôn bán phụ nữ và trẻ em qua biên giới. Đói, nghèo, Kim cất bước theo Tú ông đi làm gái mại dâm. Thời gian sau thấy làm ra tiền, cô trở về kéo nốt chị gái mình là Cương đi. Hai chị em đúng là nổi danh tài sắc là con gà đẻ trứng vàng cho Tú ông một thời gian dài. Bây giờ họ đã chuyển qua nhiều địa bàn. Riêng Kim đã thành danh trong sới, đã đủ tiền mua một miếng đất khá rộng ở rìa Thu Cúc.
Mẹ đẻ của hai cô gái bán thân kiếm sống và làm giàu ấy ngồi cười hềnh hệch “bá cáo” với Tú ông rằng: độ này bọn nó về lùng nhiều quá, gái đi làm gái cũng nhiều, nhưng nảy ra đứa nào là người ta đón đi hết. Tú ông thở dài, hoá ra nơi này không còn là địa bàn độc quyền của người khai phá nữa. Mẹ của hai cô gái vẫn thao thao nói về tình hình gái gú ở bản mà hình như chị ta quên mất rằng hai cô con gái của chị vẫn đi làm điếm. Mùng bảy Tết năm nay hai đứa cũng không có nhà, nó đi với thằng nào, bao giờ về có mà ông Trời cũng chẳng biết được đâu.

 
Rừng đêm buốt lạnh khí đá, hoẵng rừng tác xa vắng, đường đi rì rầm toàn tiếng con gái bản Dao. Hóa ra hôm nay ngoài Thu Cúc có diễn văn nghệ, các cô gái bản Dáy đã ăn cơm từ lúc 5 giờ chiều rồi túc tắc đi bộ ra phố. Có khi tám giờ họ mới ra tới đường nhựa, có khi sáng bảnh mắt rồi họ mới gõ cửa đòi bố mẹ cho vào ngủ. Gặp khách lạ, cô nào cũng nấp sau lưng bạn cười hích hích. Mấy câu tiếng Mường lõm bõm của tôi đang cấu chí vào màn đêm có những ánh nhìn sơn nữ, thì bỗng dưng Tú ông thở dài dội một gáo nước lạnh vào tôi:


- Hai con đi rừng chơi, một con bỏ xới cũ về Nam Định làm điếm. Thế là chuyến đi Thu Cúc này chả đón được “con” nào.


Tôi thấy đau, nỗi đau sau một đêm gái quê thành gái điếm...


Đỗ Doãn Hoàng's blog

 


Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư