Bò chênh vênh trên vách cô đơn ru hồn thôi giông bão - Blog radio 66

  • 12812
  • 1
  • 3

 

Các bạn thân mến!

Cô đơn dường như đã trở thành người bạn thân thiết gắn bó với một bộ phận không nhỏ giới trẻ hiện nay. Họ cô đơn giữa đời thường, cô đơn trên mạng, cô đơn trong từng trang viết, cô đơn trong chính nhịp sống quẩn quanh và buồn tẻ, trong không gian tù túng, chật chội – để rồi bật thốt lên những chông chênh, những khát khao, thèm được đập phá, thèm ‘ném những ngoan hiền cho bất cần, hư hỏng’

Ai cũng có một khung cửa bình yên của riêng mình – bình yên giữa cô đơn, bình yên giữa những ngập ngừng sẽ ở lại trong khung cửa chật hẹp đó, hay dang đôi cánh để vút bay lên bầu trời, tự do theo những gì mình thích, mình nghĩ – tự do hoài mình vào những khát khao giữa những được – mất – đúng – sai trong bộn bề những thị phi đời người…

Và trong chương trình radio từ Blog Tamtay.vn hôm nay, sẽ như một góc nhỏ đồng cảm, rung lên những thanh âm từ nhiều góc nhìn, cung bậc cảm xúc quanh chủ đề CÔ ĐƠN, cùng bạn san chia những chông chênh trong hồn để chủ động mở lòng ra đón lấy những bình yên, bởi phía sau màn đêm, chắc chắn là những bình minh, phía sau những con đường chông chênh mà ta đang bước, không hao hụt niềm tin, không bỏ cuộc, chắc chắn sẽ là những đoạn đường bằng phẳng nở hoa hồng…


Blog radio

 

BÒ CHÊNH VÊNH TRÊN VÁCH CÔ ĐƠN RU HỒN THÔI GIÔNG BÃO

 


Tải radio tại http://music.tamtay.vn/nhac-radio/bo-chenh-venh-tren-vach-co-don-ru-hon-thoi-giong-bao-blog-radio-66-s584402.html


 



Bài viết sử dụng trong radio


Cô đơn

http://blog.tamtay.vn/entry/view/611004

Ngày xô bồ, cướp đoạt lấy yêu thương…

http://blog.tamtay.vn/entry/view/679282

Khung cửa nào bình yên tôi nhốt một đời

http://blog.tamtay.vn/entry/view/710689

Bò chênh vênh trên vách cô đơn ru hồn thôi giông bão…

http://blog.tamtay.vn/entry/view/734702

 

 

 

Nhạc nền

Thanh Tịnh Pháp Thân Phật

http://music.tamtay.vn/nhac-hoa-tau-instrumental/thanh-tinh-phap-than-phat-s583670.html

Tịnh Hải Liên Tâm - Various Artists

http://music.tamtay.vn/nhac-hoa-tau-instrumental/tinh-hai-lien-tam-various-artists-s583671.html

 

 

 

 

 

'Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó, vợ cô đơn bên chồng, con cái cô đơn bên cha mẹ.


Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Ðã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng tôi và thế giới ngoài vũ trụ. Thế giới tâm hồn tôi sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. "Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Vì thế, tôi có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa tôi kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư tôi đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng tôi thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nếu đã có bắt gặp.


Tôi cô đơn khi tôi bị vây bọc bởi những con sông thờ ơ, những mây mù ảm đạm. Tôi có thể cô đơn vì tôi không đến với người khác. Tôi cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với tôi. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì cay đắng hơn nỗi cô đơn tôi muốn sống lẻ loi một mình. Khi tôi tự chọn cho mình những giây phút cô lập thì tôi cũng có thể tự phá vỡ hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa tôi vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn tôi muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.


Làm gì có cô đơn nếu có lời đáp trả. Không có lời đáp trả nên mới cứ phải chờ đợi. Ðợi chờ là khởi điểm của cô đơn. Ðợi chờ càng lâu thì nỗi cô đơn càng dài. Chờ đợi mà chẳng bao giờ xẩy tới thì nỗi cô đơn càng héo hắt.


Làm gì có cô đơn nếu không có kiếm tìm. Làm gì phải kiếm tìm nếu đã đầy đủ. Vì thiếu vắng nên mới phải đi tìm. Khi sự thiếu vắng quá cay đắng thì nỗi cô đơn dẫn đến sự chết.


Có những quãng đời cô tịch, tôi đi một mình, nhưng càng lặng lẽ tôi càng nghe thấy niềm vui nhiệm mầu trong hồn. Có những khúc đời chung quanh tôi tấp nập bước chân, rộn rã lời cầu chúc mà tôi vẫn nghe hiu hắt.


Kẻ cô đơn là kẻ đi tìm niềm cảm thông nhưng chẳng gặp. Vì không gặp nên họ đành trở về thế giới nội tâm cô lẻ của riêng mình. Vì thế giới nội tâm đó đang heo hút trống vắng, nên họ chỉ bắt gặp sự thiếu thốn ở đó mà thôi. Sống trong thiếu thốn để rồi nhìn kẻ khác đầy đủ vì thế mới có nước mắt xót thương cho đời mình.


Ai cũng có lúc cô đơn vì chẳng ai đầy đủ. Ai cũng phải đi tìm vì ai cũng thiếu vắng. Nhưng có những thiếu vắng dễ tìm thấy. Có những thiếu vắng như mênh mông vô hạn.


Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn...'

 

(Trích nước mắt và hạnh phúc)

 


 

Hắn thích bức ảnh ấy - bức hình về một chú chim nhỏ đậu bên trong một lỗ hổng nào đó dõi nhìn ra ngoài, cái nhìn đầy ưu tư, cô đơn và trăn trở. Nó không biết mình sẽ bay về hướng nào hay cứ đậu tại chỗ trong không gian chật hẹp ấy, bỏ mặc bên ngoài ngày trôi, đời trôi...

Ai đó nói rằng: "Có cánh cứ bay, bầu trời tự do mà". Ừ nhỉ, bầu trời là tự do kia mà, chỉ cần cất mình lên, nhẹ nhàng vậy thôi, nào có khó khăn gì? Nó cũng thế, cũng muốn bay, muốn hoà mình với bình yên ấy lắm! Nhưng trong cái nhìn kia của nó có những chênh vênh, những nỗi buồn hoang hoải. Bay mà chênh vênh cũng chẳng bình yên.

Ai đó lại nói rằng: "Tưởng nó là con chim "thích đi ngược gió mà, sao không bay trong chênh vênh đi để chỗ đậu bình yên cho những con chim khác. Làm loài chim báo bão đi. Bay trong chênh vênh, được bay cao, bay xa, bay mãi. Cống hiến cho đời. Hưởng không khí của tự do, làm những gì mình thích. Đến khi không bay được nữa rơi xuống đâu, đó là chỗ bình yên nhất của mình".

Không biết nữa. Nhưng lòng nó đang chơi vơi, hụt hẫng... Cái nhìn câm lặng, tái tê... Hình như nó vừa đánh rơi một cái gì đó quý giá mà nó trân trọng, một sợi lông màu hồng bình yên chẳng hạn. Sợi lông rời ra khỏi cơ thể nó trong cái đau nhói để khi vô tình nhìn thấy sợi lông màu hồng ấy đâu đó trên cơ thể con chim khác bay ngang qua, nó chạnh lòng. Nó không muốn mất sợi lông ấy.

Nó lại nhớ đến bạn nó - một con còng gió, núp mình trong một vỏ ốc biển. Nằm lăn lóc trên bờ biển, giữa cái ồn ào của sóng đại dương, giữa những bàn chân xô qua, đá lại của cuộc đời, không dám thò mình ra khỏi cái không gian cô đơn của vỏ ốc. Bởi bên ngoài vỏ ốc, sóng chỉ xô dạt về nó những bỏng rát, quặn đau. Không còn sự quan tâm hỏi han của gió vì gió đã lạnh bay qua, không còn sự ấm áp của nắng vì nắng buông những giận hờn âm u, không còn những tiếng cười và cảm giác bình yên từ mây vì mây đã đẩy mình lên thật cao và trôi trong im lặng khiến nó mệt mỏi và lại thu mình về...

Có lẽ nào nó cũng như bạn nó - một con còng gió trong vỏ ốc biển, ngập ngừng với "khung cửa nào bình yên tôi nhốt một đời?"...

 

 Xem thêm blog radio

 


SỰ TUYỆT VỌNG CŨNG ĐẸP NHƯ MỘT BÔNG HOA

 

 

 


Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư