CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ

  • 18491
  • 0
  • 0

 

CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ

*Truyện được viết tiếp theo truyện cổ “Nàng Tiên Cá” của nhà văn Hans Christian Andersen.

nàng tiên cá 

Khi nàng tiên cá hóa thành bọt biển, những bọt biển đó rất đặc biệt. Chúng lấp lánh hơn những hạt ngọc trai và tinh khiết hơn những giọt sương sớm. Sóng biển mang chúng đến Vương Quốc Hải Cẩu. Vua Hải Cẩu trông thấy vẻ đẹp lạ lùng của đám bọt biển liền sai quân lính gom chúng lại và lệnh cho pháp sư của ngài hồi sinh nàng tiên cá.

Nhờ đó, nàng sống lại, vẫn trong hình dạng một thiếu nữ xinh đẹp. Vẻ kiều diễm của nàng khiến ai nấy đều yêu mến. Hải Cẩu Con – con trai của Vua Hải Cẩu – tiến lại hỏi nàng:

“Chị là ai? Sao lại bị biến thành bọt biển?”

Nhưng nàng tiên cá không thể trả lời vì giọng nói của nàng từ lâu đã bị mụ phù thủy cướp đoạt. Nàng chỉ có thể nhìn mọi người với đôi mắt buồn rầu. May mắn thay, cặp mắt của nàng như biết nói chuyện. Chúng giúp nàng kể lại những nỗi bất hạnh mà nàng đã phải trải qua. Biết được mọi chuyện, ai nấy đều mủi lòng. Hải Cẩu Con òa khóc nức nở:

“Chị thật đáng thương! Cha ơi, cha mau giúp chị ấy đi cha!”

Vua Hải Cẩu hỏi pháp sư:

“Ngươi có cách gì giúp được cô gái đáng thương này không?”

Pháp sư suy nghĩ một hồi rồi trả lời:

“Thần nghe nói trong Khu Rừng Đen Tối có một mụ phù thủy phép thuật cao cường. Có thể bà ta sẽ giúp được nàng.”

Nàng tiên cá vui mừng nhìn ngài pháp sư như muốn hỏi:

“Tốt quá! Nơi đó ở đâu? Xin ngài hãy chỉ đường cho tôi!”

“Nơi đó nằm ở phía Tây Bắc vương quốc này. Đi khoảng hai ngày đường là tới.”

Sáng hôm sau, nàng tiên cá từ giã mọi người lên đường tìm mụ phù thủy.

Nàng đi, đi mãi đến một đồi cỏ xanh mơn mởn thì dừng lại nghỉ chân. Đã giữa trưa nhưng thời tiết vẫn mát mẻ, không khí trong lành và dễ chịu. Xung quanh, tiếng chim hót líu lo thật êm tai. Nàng tiên cá ngả lưng xuống thảm cỏ ngắm nhìn bầu trời trong và cao. Tất cả thật yên ả, thanh bình.

Bỗng có vật gì ngã lên người nàng. Định thần lại, nàng thấy trước mặt là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Chàng vội vàng đưa tay lên miệng ra dấu kêu nàng giữ im lặng rồi kéo nàng đến một tảng đá to gần đó để trốn.

Lát sau, một toán lính chạy đến. Họ dừng lại, nhìn quanh một hồi rồi thất vọng bỏ đi. Lúc đó, chàng trai mới cất tiếng nói:

“Lúc nãy thật xin lỗi. Nàng bỏ qua cho tôi nhé!”

Nàng tiên cá không thể trả lời. Nàng chỉ nhìn chàng và ánh mắt giúp nàng bày tỏ tâm tư:

“Tôi không sao, ngài đừng lo.”

“Thì ra nàng không thể nói chuyện. Thật đáng tiếc vì nàng quá xinh đẹp. À, xin tự giới thiệu, tôi là hoàng tử Tươi Cười đến từ xứ sở Niềm Vui.”

“Ngài là hoàng tử? Vậy sao lại bị quân lính đuổi bắt?”

“Vì tôi vừa trốn khỏi hoàng cung. Tôi muốn đi ngao du thiên hạ và tìm tình yêu đích thực của đời mình. Còn nàng là ai?”

“Tôi là nàng tiên cá, con gái thứ năm của Vua Thủy Tề.”

Hoàng tử bật cười:

“Nàng là tiên cá? Vậy sao lại không có đuôi?”

“Vì tôi đã yêu phải một con người nên đã nhờ mụ phù thủy biến tôi thành người. Cũng vì vậy mà tôi mất đi tiếng nói.”

“Vậy nàng đã lấy người con trai đó chưa?”

“Chưa. Chàng đã yêu và làm đám cưới với người con gái khác rồi.”

Nàng tiên cá đau khổ trả lời. Nàng rất muốn khóc nhưng lại không thể vì nàng không có nước mắt.

“Thật tội nghiệp! Bây giờ nàng định làm gì?”

“Tôi đang đi tìm mụ phù thủy trong Khu Rừng Đen Tối để nhờ bà giúp đỡ.”

“Hay quá! Nàng cho tôi đi chung với vì bây giờ tôi cũng chưa biết phải đi đâu. Với lại, tôi biết khu rừng đó nằm ở đâu. Tôi sẽ chỉ đường cho nàng.”

Nàng tiên cá mừng rỡ đồng ý. Thế là hai người cùng nhau lên đường. Hai ngày sau, thì họ đến nơi.

Đó là một khu rừng âm u và ma quái. Ánh mặt trời không thể lọt vào. Khắp nơi vương vãi những bộ xương người. Cảnh tượng trông thật khiếp đảm!

Ngôi nhà của mụ phù thủy nằm ngay giữa rừng. Trước cổng treo lủng lẳng những cái đầu lâu. Khi hai người đến, bà ta đang đứng nấu thuốc trước nhà. Vừa trông thấy họ, bà liền lên tiếng:

“Ta biết ngươi sẽ đến đây, nàng tiên cá ạ. Ta cũng biết ngươi đang muốn gì. Ta có cách giúp ngươi lấy lại tình yêu của chàng hoàng tử đó. Nhưng ta có điều kiện. Ta muốn mái tóc óng ả của nhà ngươi.”

“Bà muốn mái tóc của tôi sao?” – Nàng công chúa hỏi bà bằng đôi mắt biết nói.

“Đúng vậy! Thử nghĩ xem nào. Tóc của ngươi rồi cũng sẽ mọc lại và ngươi sẽ lại xinh đẹp như xưa. Còn tình yêu của hoàng tử thì dù muốn ngươi cũng không thể có được. Đổi một mái tóc để lấy tình yêu của hoàng tử, một cái giá quá rẻ, đúng không nào?”

Nàng tiên cá lưỡng lự vài giây rồi gật đầu. Chỉ chờ có thế, mụ phù thủy liền cầm kéo cắt phăng mái tóc của nàng. Mất đi mái tóc, nàng tiên cá mất đi vẻ kiều diễm nhưng nàng lại trở nên trẻ trung và xinh đẹp lạ thường.

Mụ phù thủ lấy một sợi tóc của nàng bỏ vào vạc thuốc đang sôi. Chất lỏng trong đó lập tức hóa thành màu hồng. Mụ rót thứ nước đó vào trong một cái lọ nhỏ, đưa cho nàng tiên cá rồi nói:

“Hãy uống liều thuốc này, ngươi sẽ lấy lại giọng nói và tiếng hát thánh thót khi xưa. Sau đó, hãy đến gặp hoàng tử, kể cho chàng nghe rằng chính ngươi đã cứu chàng trong cơn bão đêm nọ. Lúc đó, chàng sẽ yêu ngươi và thời gian sẽ quay trở lại trước khi chàng lấy cô gái kia. Vậy là hai người sẽ có thể ở bên nhau suốt đời, suốt kiếp. Nhưng nếu khi gặp chàng mà ngươi không chịu nói ra sự thật thì chẳng những phép màu sẽ không xuất hiện mà ngươi sẽ còn phải chết nữa đó.”

Nghe đến đây, nàng tiên cá rùng mình. Hoàng tử Tươi Cười chợt lên tiếng hỏi:

“Còn cô gái kia thì sao?”

“Cô ta sẽ quên hết mọi chuyện. Như vậy sẽ không còn ai phá vỡ hạnh phúc của hai ngươi nữa. Đây chính là cách vẹn toàn nhất. Đúng không nào, nàng tiên cá?”

Nàng tiên cá gật đầu tán thành rồi nhìn sang hoàng tử Tươi Cười nhưng chàng lại lắc đầu phản đối. Mụ phù thủy vội xen vào:

“Còn chần chờ gì nữa mà không mau uống đi!”

Nàng tiên cá lưỡng lự giây lát rồi uống hết thần dược trong chai. Uống xong, nàng thấy cổ họng nóng ran. Lưỡi của nàng bắt đầu mọc lại. Rồi nàng cất tiếng hát êm ái như nhung, ngọt ngào như mật khiến bất kì ai nghe thấy cũng đều phải mê mẩn. Tiếng hát gọi đến những tia nắng ấm áp, lần đầu tiên chiếu xuống khu rừng này. Tiếng hát làm chàng hoàng tử Tươi Cười say đắm đến ngẩn ngơ. Duy chỉ có mụ phù thủy là cảm thấy khó chịu. Mụ bực bội hét lên:

“Thôi được rồi. Mau im đi! Ngươi hãy đi về phía Nam. Trưa mai ngươi sẽ tới được vương quốc của người ngươi yêu. Bây giờ, ngươi cùng tên hoàng tử thích cười này và tiếng hát ngân nga của ngươi nữa mau xéo khỏi khu rừng này cho ta.”

Đôi bạn lại ra đi, đến một dòng suối thì dừng lại nghỉ chân.

“Tôi vẫn nghĩ là nàng không nên phá hoại hạnh phúc của người khác.”

Hoàng tử Tươi Cười vừa uống nước vừa làu bàu câu nói mà chàng đã lặp đi lặp lại suốt từ khi hai người rời khỏi căn nhà của mụ phù thủy. Nàng tiên cá mệt mỏi trả lời:

“Tôi xin ngài. Dù sao thì ngài cũng không thể phủ nhận đây là cách giải quyết ổn thỏa nhất. Vả lại, tôi cũng đã uống liều thuốc đó rồi. Nếu không tiếp tục làm theo kế hoạch thì tôi sẽ chết mất.”

“Nếu thời gian có thể quay ngược lại thì tôi nhất định không cho nàng uống liều thuốc đó đâu. Nàng nên biết tình yêu là tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất. Nó tuyệt đối không thể tồn tại nếu bị chiếm đoạt.”

“Tôi biết rồi. Bây giờ để xoa dịu ngài, tôi xin phép hát một khúc nhạc, có được không?”

Chàng hoàng tử định nói thêm nữa nhưng khi nghe nàng tiên cá sắp cất tiếng hát thì miễn cưỡng đồng ý.

Nàng tiên cá hát, kì diệu đến mê hoặc. Tiếng suối róc rách như đệm đàn nâng giọng ca thánh thót của nàng bay theo những làn gió. Muông thú từ đâu lũ lượt kéo đến thay phiên nhau bè phối cho nàng. Dàn hợp ca hòa nên một giai điệu réo rắt và da diết làm say đắm lòng người dưới ánh hoàng hôn.

Khi màn đêm buông xuống, họ lại bày trò chơi bên đống lửa. Ai nấy đều vui đùa đến tận khuya mới chịu đi ngủ.

Gối đầu lên hai chú cừu có bộ lông trắng như tuyết, Hoàng tử Tươi Cười và nàng tiên cá cùng nhau ngắm những vì sao lung linh trên bầu trời.

“Những ngôi sao đẹp quá!” – Nàng tiên cá trầm trồ.

“Nàng có biết chúng được sinh ra từ đâu không?”

“Từ đâu?”

“Trương truyền khi hai người thật lòng yêu nhau, tình yêu của họ sẽ hóa thành một ngôi sao trên trời, mãi mãi soi sáng cho họ vượt qua sóng gió để tìm đến bến bờ hạnh phúc. Tuy nhiên, nếu tình yêu của họ phai nhạt, có thể do họ không thể chịu được gian khó hay cũng có thể do bị người khác phá hoại, thì ngôi sao kia sẽ chết đi, vỡ vụn và tan biến vào không gian tĩnh mịch.”

Nàng tiên cá nghe xong im lặng, trầm ngâm nhìn lên trời. Chàng hoàng tử chợt nhận ra mình đã lỡ lời nên vội xin lỗi:

“Xin lỗi nàng! Tôi không có ý nói đến nàng đâu. Nàng đừng trách tôi nhé!”

“Tôi không trách ngài. Tôi chỉ đang suy nghĩ thì ra những ngôi sao xinh đẹp lại có một sự tích lãng mạn đến vậy. Thật là kì diệu!”

Sáng hôm sau, hai người từ biệt những người bạn đáng yêu để tiếp tục lên đường. Đến trưa thì họ tới nơi.

Trong thành, người dân đang tụ tập đông đúc. Hôm nay hoàng tử và vợ mới cưới của chàng sẽ vi hành nên mợi người nô nức kéo ra xem.

Nàng tiên cá biết chuyện vui mừng khôn xiết. Nàng mỉm cười thầm nghĩ chỉ chốc lát thôi nàng sẽ có thể ở bên cạnh người mình yêu thương. Thật hạnh phúc biết bao! Mải lo mơ mộng, nàng không để ý đến nét ưu tư trên mặt của người bạn đồng hành.

Cuối cùng, đoàn xe hoàng gia cũng đến. Nàng tiên cá mừng rỡ vô cùng. Hoàng tử Tươi Cười buồn rầu bảo:

“Người nàng yêu đến rồi kìa. Hãy mau đến kể hết mọi chuyện cho anh ta nghe đi. Tôi chúc hai người mãi mãi hạnh phúc.”

Nàng tiên cá hớn hở lao đến cỗ xe của chàng hoàng tử. Nhưng nàng chợt khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt trìu mến của chàng dành cho người vợ mới cưới. Chàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Cô ngả đầu vào vai chàng. Trên mặt họ rạng ngời hạnh phúc.

Trông thấy cảnh tượng trên, nụ cười trên môi nàng tiên cá vụt tắt. Nàng ngẩn ngơ nhìn họ hồi lâu rồi bất chợt mỉm cười.

Nàng quay lại tìm Hoàng tử Tươi Cười nhưng chàng đã bỏ đi từ lúc nào. Nàng vội vã chạy đi tìm. Nàng chạy mải chạy miết đến một khu rừng nhỏ thì gặp chàng.

“Chàng hoàng tử ơi! Đợi tôi với!”

Hoàng tử ngạc nhiên:

“Sao nàng lại đến đây? Nàng đã kể đầu đuôi mọi việc cho anh ta nghe chưa?”

“Không! Tôi sẽ không kể cho chàng ta biết đâu!” – Nàng tiên cá khẳng định.

“Sao vậy?”

“Lúc nãy, khi nhìn thấy họ hôn nhau, tôi chợt nhận ra sự chân thành trong mắt họ. Họ thật sự rất thương yêu nhau. Cho dù anh ta có biết hết mọi chuyện đi chăng nữa thì tình cảm đó cũng sẽ không thay đổi. Vì vậy, tôi không còn muốn ở bên anh ta nữa. Bởi vì tôi không muốn phá hoại hạnh phúc của họ, lại càng không muốn trên trời mất đi một vì tinh tú xinh đẹp.”

Chàng hoàng tử hài lòng:

“Tốt quá!”

Nàng công chúa bẽn lẽn nói tiếp:

“Nhưng trên hết là tôi chợt nhận ra…nhận ra…mình…em…đã yêu chàng rồi!”

“Thật sao?”

Nàng tiên cá e lệ gật đầu. Chàng hoàng tử nhảy cẫng lên sung sướng:

“Vui quá! Tôi…thật ra tôi…ta cũng yêu nàng.”

Hai người hạnh phúc ôm chầm lấy nhau. Cuối cùng, họ đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình. Nhưng hoàng tử chợt nhớ ra một chuyện:

“Nhưng nếu nàng không nói ra sự thật thì chẳng phải nàng sẽ chết sao?”

Chàng vừa dứt lời, nàng tiên cá liền ngã gục xuống đất, tay ôm lấy ngực, vẻ mặt đau đớn vô cùng. Chàng hốt hoảng:

“Nàng sao vậy? Chẳng lẽ…”

“Ha ha ha… Nàng ta sắp chết rồi.”

Mụ phù thủy đột nhiên xuất hiện. Tiếng cười gian xảo của mụ vang khắp khu rừng.

“Không thể được. Tôi xin bà hãy cứu nàng đi.”

“Muốn ta cứu cũng được nhưng ngươi phải trao cho ta trái tim của ngươi.”

“Trái…trái tim hả?” – Hoàng tử tái mặt.

“Không được! Không có trái tim, chàng sẽ chết mất.” – Nàng tiên cá phản đối.

“Yên tâm đi. Hắn sẽ không chết được đâu. Mất đi trái tim, hắn sẽ chỉ mất đi lòng yêu thương thôi. Hắn sẽ trở thành một người lạnh lùng, vô cảm và sẽ không bao giờ cười nữa.”

“Không được. Một con người không có tình thương sẽ không còn là một con người nữa. Em không đồng ý cho chàng làm như vậy.”

“Ngươi thấy sao hả, hoàng tử?”

“Được, ta đồng ý.”

Chàng trả lời, không chút do dự rồi cầm kiếm đâm vào giữa ngực mình. Từ chỗ vết thương bay ra một làn khói hồng lung linh tuyệt đẹp. Đó chính là làn khói của lòng yêu thương. Nàng tiên cá vội lấy tay níu nó lại vì nàng sợ nó sẽ bay đi mất và chàng sẽ trở thành một kẻ vô tình. Kì diệu thay, nàng vừa chạm vào làn khói đó thì lập tức thấy người khỏe trở lại, sắc mặt cũng trở lại hồng hào. Còn chàng hoàng tử thì yếu hẳn đi, ngã lên người nàng.

“Sao chàng lại làm vậy? Chàng cũng biết được hậu quả mà.”

“Đương nhiên ta biết nhưng ta vẫn quyết định làm vậy vì nàng thì chỉ có một. Nếu nàng mất đi, mãi mãi ta cũng không thể tìm lại được. Còn lòng thương yêu, nếu mất đi rồi, ta vẫn có thể học lại được. Và ta biết rằng, nàng sẽ giúp ta trở lại là chàng hoàng tử yêu đời như xưa.”

Nàng tiên cá bật khóc. Lần đầu tiên nước mắt chảy ra từ khóe mi nàng. Những giọt nước mắt rơi xuống vết thương trên người hoàng tử. Như có phép màu, vết thương lập tức liền lại. Làn khói tình yêu cũng biến mất.

Lúc đó, mụ phù thủy quỷ quyệt bỗng hóa thành một bà tiên hiền từ, khiến cho hoàng tử và nàng tiên cá vô cùng ngạc nhiên. Bà tiên bay về phía hai người, nở nụ cười thánh thiện bảo:

“Xin tự giới thiệu, ta là bà tiên Hạnh Phúc. Ta giả làm mụ phù thủy là để thử lòng hai con.”

Bà lau nước mắt trên mặt nàng tiên cá rồi nói tiếp:

“Chúc mừng con đã thật sự trở thành người. Con rất nhân hậu. Con dám từ bỏ hạnh phúc của mình để mưu cầu hạnh phúc cho người khác. Điều này thật sự rất hiếm có. Một cô gái tràn đầy tình yêu như vậy thì không có lí do gì mà không trở thành người được hết.”

Rồi bà nhìn sang hoàng tử Tươi Cười:

“Còn con nữa. Con cũng rất tốt bụng. Con đã dạy cô gái này biết được sự thiêng liêng của tình yêu. Con còn sẵn sàng hi sinh lòng yêu thương của mình để cứu mạng cô ta nữa. Con rất đáng khen. Con hãy yên tâm. Con sẽ không bao giờ trở nên lạnh lẽo vô tình đâu. Vì cho dù ta có rút cạn tình yêu của con đi chăng nữa thì tự nó cũng sẽ sinh sôi nảy nở lại thôi.”

Bà nắm tay hai người lồng vào nhau rồi nói tiếp:

“Cuối cùng, ta muốn các con biết rằng: khi các con đã ban phát tình yêu thì chính các con cũng sẽ nhận lại được tình yêu. Ta chúc hai con hạnh phúc.”

Một tháng sau, xứ sở Niềm Vui tổ chức một đám cưới linh đình cho hoàng tử Tươi Cười và nàng tiên cá. Quan khách khắp nơi nô nức kéo đến. Có những người bạn hải cẩu đáng yêu, gia đình của nàng tiên cá, bà tiên Hạnh Phúc và cả chàng hoàng tử bị đắm tàu hôm nào nữa. Ai nấy đều thành tâm chúc phúc cho đôi bạn trẻ.

Từ đó, họ sống bên nhau, hạnh phúc mãi mãi.

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư