Trái Tim Của Gió

  • 5493
  • 0
  • 3



"Mà gió cứ mãi vô tâm, làm sao ôm

Mà gió cứ mãi vô tình, làm sao giữ

Có thể yêu một nụ hôn, có thể nhớ một mùi hương

Mà vì sao lại không thể quên những đau thương?"

 

 

 

 

 

 

 

Trái Tim Của Gió

 

 

Hai ngôi nhà nằm cạnh nhau cuối phố. Một màu trắng, một màu xanh dương. Ngôi nhà màu trắng là của Đông Phong. Anh kiến trúc sư ít khi ở nhà, chỉ thỉnh thoảng mở cửa sổ vào sáng sớm, ra ngồi ở chiếc xích đu dưới bóng cây với tách café nóng trên tay. Ngôi nhà màu xanh dương đóng kín cửa. Nó vắng người từ ngày anh 17 tuổi, vốn là nhà của một cô nhóc lí lắc dễ thương mà anh vẫn thường nhìn lén qua khung cửa sổ trắng nơi góc phòng. Cô bé chuyển đi sau khi bố mất, để lại một khoảng trống mênh mông phía ban công nhỏ màu xanh da trời, và khoảng trống trong lòng một đứa con trai chỉ biết lặng lẽ nhìn về phía cô nhưng không một lần bắt chuyện.
Ngày qua ngày, hai ngôi nhà vẫn đứng cạnh nhau, lặng im và tinh khiết.

Phong về nhà vào chiều muộn. Hoàng hôn nhuốm màu hồng lên ngôi nhà của anh, pha màu tím cho nhà bên cạnh. Bất chợt mắt anh dừng lại trước cổng nhà bên, có một chiếc thùng giấy nhỏ đặt ngay ngắn. Tò mò bước tới, anh bất ngờ khi chiếc hộp không hề đóng. Trên vỏ hộp ngay ngắn một dòng chữ : Gửi Hạ Phong.
Trong hộp có rất nhiều ảnh. Những bức ảnh ở nhiều nơi khác nhau, thời điểm khác nhau và góc chụp cũng khác nhau. Nhưng đều là cảnh một người con trai cõng người con gái. Khi thì cô gái mặc váy trắng, chàng trai tay xách giày của cô, quần xắn gối đi trên bờ biển. Khi thì cô gái thiu thiu ngủ, chàng trai ngoái đầu nhìn cô rất dịu dàng vào lúc bình minh ở trên núi cao. Có khi lại là ở một nơi đầy gió, cô gái mặc quần thụng vải gai nhìn ngồ ngộ, hai người đứng trên một cây cầu, trên bờ mọc đầy hoa tím. Anh say sưa xem ảnh, chợt giật mình vì thấy ngôi nhà xanh dương đột ngột sáng đèn.
Phong vội vàng quay bước trở lại nhà, lấm lét như một người vừa phạm tội. Hôm đó vừa ăn tối xong, anh mở toang cánh cửa sổ vốn đóng kín vào buổi tối và hướng mắt về nhà đối diện. Chiếc hộp vẫn ở yên ngoài cửa, trong nhà có tiếng động rất khẽ của ly tách va vào nhau.
Giấc ngủ chập chờn bên bàn vẽ, Phong thấy mình dường như quay lại khoảng thời gian trước đây. Trong mơ, một cô bé nhỏ xíu nhìn anh, vẫy tay cười tươi rói. Trên tay cô là một tấm hình trong số hình anh xem lúc chiều, có điều nhân vật chính là anh và một cô gái không nhìn rõ mặt, chỉ có mái tóc bay dài theo gió và ánh hoàng hôn trùm kín hai ngôi nhà.
Sáng hôm sau Phong thức dậy, quên mất việc ngôi nhà bên kia có người mà anh vẫn tò mò, pha cho mình li café và ra ngồi ở xích đu như thường lệ. Bỗng dưng có tiếng nhạc vang lên từ trong ngôi nhà. Phong thừ người, lặng yên nghe. Spring time, bản nhạc đó một thời anh rất thích. Sau này người yêu anh chỉ thích nhạc sôi động, anh đành dẹp yên những bàn nhạc không lời vào một góc của tủ đựng đĩa và lâu rồi chưa có dịp mở ra. Âm thanh réo rắt từ tiếng đàn piano vọng lại làm cho không khí trở nên trong lành đến lạ. Phong nhìn qua hàng rào gỗ màu trắng, và chợt giật mình. Nhà bên cạnh, trên chiếc bàn nhỏ xinh đặt dưới khóm tường vi hồng phấn là một cô gái với mái tóc dài màu hạt dẻ lặng lẽ ngồi uống café và đọc sách. Cô gái nhỏ không hề ngước lên nhìn người hàng xóm đang chăm chú quan sát mình.

 

 

 

 


Nhật kí của Đông Phong.

1.
Có lẽ cô ấy là Hạ Phong. Mình cảm thấy lạ, nếu tên cô ấy là Thu Phong hay ít nhất cũng là...Đông Phong như mình, chắc sẽ dễ hiểu hơn. Hạ Phong rõ ràng là một cơn gió mát, thổi bay cái nóng bức ngột ngạt của người ta. Còn cô ấy như là một cơn gió lạnh.
Ngay từ lần đầu tiên thấy cô ấy ngồi ở chiếc bàn dưới khóm tường vi, mình đã cảm thấy cô ấy cô đơn và buồn buồn. Cô ấy ở một mình như mình sao? Cũng đã nhiều lần mình muốn làm quen với cô ấy, nhưng không hiểu sao mỗi khi thấy cô ấy đứng nhìn trời ở ban công, mình lại khép vội cửa sổ vào.
Lời kết luận: chắc là mình sợ gió độc.

2.
Thu hết can đảm, mình đã chào cô ấy một tiếng vào sáng nay. Cô ấy vẫn với mái tóc dài và đôi mắt buồn gật đầu chào mình thật khẽ. Hỏi cô ấy có thích nhạc không lời không để mình đưa đĩa sang, cô ấy cũng chỉ mỉm cười. Mình được dịp lục lại kệ đĩa lâu ngày không đụng đến. Tìm mãi không ra đĩa nào ưng ý, mình đành lên mạng tìm vài bài mà mình thích. Kiss the rain. Spring time. River flow in you. và cả Moonlight sonata. Tự tay vẽ một cái bìa, họa linh tinh vài nét rồi nhận ra mình đang vẽ một ngôi nhà. Mình lại xóa đi, vẽ lại. Vài lần như thế, cuối cùng mình vẽ hình 1 khóa sol lên đó rồi gấp bìa.
Thế rồi, tiện tay và để bớt thắc mắc, mình ghi 1 dòng chữ nhỏ vào mặt bìa bên trong, để đảm bảo cô ấy rất lâu nữa mới đọc được.

3.

Bước chân vào ngôi nhà màu xanh dương sau hơn 10 năm, cảm giác thật kì lạ. Vẫn là sàn gỗ, tường bên trong màu trắng. Ở cửa sổ hướng về phía sau đặt một chiếc kính thiên văn đen dài.
- Em thích thiên văn à?
- Ngày trước bạn trai em hay ngắm. Sau đó chia tay, em xin lại chiếc kính để làm kỉ niệm.
Cô ấy nói rồi bỏ chiếc đĩa vào máy. Gió và nắng lùa vào phòng mát rượi.
- Em biết không, nhà em đối ngược hoàn toàn với nhà tôi đấy. Vỏ trắng, tường xanh. Ngày xưa tôi rất ghét màu này, cho rằng nó yếu đuối và chỉ dành cho con gái. Giờ đây lại cảm giác nó bình yên. Nhất là khi ngày nào cũng phải đi trên một con đường đầy bụi để đến với tòa cao ốc nhìn đâu cũng chỉ thấy kính và kim loại.
- Em cũng rất thích màu này. Góc phố có bầu trời, đây chẳng phải là một điều rất hay sao?

Có lẽ mình đã biết em là ai. Nhưng tại sao con người có thể thay đổi như vậy nhỉ?

 

 

 

 

 


Nhật kí của Hạ Phong.

1.
Mình đã đến đây. Cuối cùng thì mình cũng biết được ngôi nhà mà trước đây bố và chị từng sống. Nó rất đẹp, và có lẽ hợp với mình. Và hàng xóm thì hình như vẫn vậy. Trước đây mình từng nghe chị kể rất nhiều về anh ấy, cuối cùng cũng đã nhìn thấy. Cao, gầy và mái tóc khá dài. Hình như anh ấy làm việc liên quan đến thiết kế, ngày nào cũng thấy khoác ống giấy đi làm. Ở đây đến cả tuần rồi mà anh ấy chẳng hề biết đến sự có mặt của mình. Dù sao đi nữa thì cũng sẽ có một ngày mình gặp nhau thôi đúng không?
Mà rõ ràng anh ấy không hề hợp với chị chút nào cả.

2.
Vũ gửi đến cho mình hộp kỉ niệm. Nó chứa đầy từng khoảnh khắc hai đứa có nhau trong từng chặng đường. Và cũng là lời tạm biệt cho tình yêu này, mình biết, bởi lẽ từng có một lời hứa là anh sẽ giữ lại tất cả, trừ khi chúng ta không còn bên nhau. Đau chứ không buồn, mình biết người như Vũ sẽ không bao giờ chấp nhận việc mình xa anh nửa bước chỉ để thực hiện một lời hứa mà anh cho là vớ vẩn.
Trong những tháng cuối cùng, ngày nào chị cũng vẽ một bầu trời. Chị bảo, cậu con trai đó rất ngốc, và chị không thể mãi nhìn theo một cơn gió như vậy được. Và rồi chị nhờ mình quay về thành phố này, ngôi nhà này, để lại làm một điểm dừng giữa trời cho Phong có thể nghỉ ngơi. Tự nhiên bật cười vì nghĩ đến chuyện tình chị duyên em, nhưng đúng lúc này Vũ lại chia tay mình chi vì một lời hứa. Vậy là mình đi, nhưng thực sự mình không thể là một tia nắng ấm của Phong được. Mình không giống như chị, nghịch ngợm dễ thương mà thực sự là một cơn gió lạnh. Nhưng mình vẫn quyết định ở yên, vì nơi này quả thật là một bầu trời.

3.
Càng ngày mình càng cảm thấy khoảng cách giữa mình và Phong gần hơn. Từ cái lời chào nhẹ nhàng buổi sớm, những ngày bình yên uống cafe nghe nhạc. Phong thích uống cafe sữa pha kem, thích nghe nhạc không lời và thường xuyên đưa tay ra vẽ trong không khí mỗi khi bối rối.
Phong cũng thích mặc đồ màu sẫm, kéo tay áo lên cao để lộ chiếc vòng bạc méo mó trên tay. Anh không ăn được đồ cay và hay ngủ quên trên giá vẽ.
Mình đã thấy được dòng chữ Phong viết rất kín đáo ở trong cái bìa đĩa. "Em có phải là người của quá khứ?" Với những gì chị kể thì rõ ràng anh đã có khá nhiều thay đổi. Nếu là Phong của quá khứ, chắc chắn anh sẽ không bao giờ viết được những dòng như vậy. Dù sao mình cũng thích Phong của hiện tại rất nhiều.

Làm sao biết được trong trái tim của một cơn gió ẩn chứa điều gì?

Nhật kí của 2 cơn gió.

Mình đã nói với anh ấy sự thật. Rằng mình là em gái sinh đôi của Hạ Lan. Và mình đến đây lúc đầu chỉ là để thực hiện một lời hứa quay lại xem Phong ra sao, sống có tốt hay không. Nhưng còn một sự thật nữa mình không nói, rằng mình cần một cơn gió mùa đông nhưng ấm áp để làm điểm tựa cho mình có thể bay đi xa. Nếu Phong thích mình, và nếu Phong can đảm thừa nhận, thì định mệnh có thể làm cho hai cơn gió buộc lại với nhau thật. À mà cũng không phải định mệnh, mà là Hạ Lan đã làm điều đó..

Em kể với mình, rằng chị gái em là Hạ Lan. Cuối cùng mình cũng biết được tên của cô bé đó. Nhưng điều đó có là gì quan trọng nữa đâu, quá khứ thì mãi mãi vẫn là quá khứ. Có chăng đó là thứ buộc chặt cơn gió này lại với mình. Trước mặt mình giờ đây là Hạ Phong, một cơn gió cô độc và buồn. Mà quan trọng là mình cũng không muốn thấy em buồn nữa, muốn được nghe em hát khe khẽ lời bài hát phổ theo đoạn spring time, muốn nhìn em chăm chút từng tí một li cafe buổi sáng và trong lành bên ban công với chậu cây nhỏ uốn lại bằng dây thép mình đưa tặng. Có nên nói cho em biết điều kì lạ đang xảy ra trong mình?

----

Thứ hai.

Vũ đến tìm Hạ Phong. Anh mặc quần kaki xắn gấu, áo phông tay dài và không quên chiếc máy ảnh bán chuyên vắt ngang cổ. Một chàng trai hiện đại và trẻ trung. Đông Phong đứng bên tấm rèm, li cafe nguội ngắt lúc nào không hay. Ở dưới chiếc bàn con bên khóm tường vi, anh thấy Hạ Phong khẽ cười bên những tấm ảnh mà anh được xem ngày trước. Những tấm ảnh đầy kỉ niệm. Trái tim Đông Phong khẽ thắt lại, bởi cảm giác đã vuột mất một điều gì đó quan trọng trong đời. Anh là người đến sau. Mà người đến sau sẽ chẳng bao giờ được làm nam chính trong một chuyện tình, có chăng cũng chỉ là một chuyện tình dang dở.

Thứ ba. Thứ tư. Tuần sau, tháng sau.

Đông Phong thôi không ghé căn nhà màu trắng nhỏ xinh kia nữa. Tiệc tùng nhiều hơn, những đêm bù đầu vì công việc nhiều hơn. Hạ Phong dường như cũng biết được anh tránh mặt cô, cô không còn đứng bên ban công mỉm cười chào anh mỗi sáng.

Khoảng trống trong lòng để lâu không lấp đầy thì mỗi ngày trôi qua càng thêm rộng lớn.

Một ngày mưa, sau đêm say túy lúy. Đông Phong thức dậy và thấy bên cạnh bàn có một li cafe nóng. Cầm tách cafe bước xuống nhà, anh thấy cô gái xinh đẹp ở phòng makerting đang đứng quay lưng vào bếp. Một tháng sau, họ thành một đôi. Cặp đôi đẹp nhất công ty.

Căn nhà bên cạnh vẫn thỉnh thoảng vang lên tiếng li tách nhẹ nhàng.

 

Một ngày trời lại đổ mưa. Đông Phong quên tài liệu, chạy ào về nhà không che dù khoác áo. Đứng trước cửa nhà run run tra chìa khóa, anh thấy chậu cây nhỏ đặt dưới chân mình. Trên đó, một bông hoa nở trắng muốt rung nhẹ theo gió. Tờ giấy gấp tư nhòe nước chuẩn bị bay đi.
''Có lẽ em phải đi rồi. Anh biết mà, gió thì không thể ở lâu một chốn được''

Lại chạy vội ra đường. Đầu con ngõ nhỏ, bóng váy trắng hòa vào trong mưa.
Đông Phong đuổi theo không kịp.

Đáng lẽ anh phải nói với Hạ Phong một câu, từ lâu lắm rồi.

- Anh muốn thay mưa cõng gió trên lưng, được chứ?
Nhưng ai mà biết được một cơn gió đang nghĩ gì.
Gió đã rời bỏ góc phố. Chỉ còn hai căn nhà, một xanh một trắng, luôn luôn im lìm đứng cạnh nhau...
Có lẽ ta nên vui mừng. Vì dù sao cũng có một ngày họ đã từng yêu.

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư