Yêu Chỉ Là Yêu

  • 6889
  • 8
  • 8

 

Yêu Chỉ Là Yêu

Đông thoáng về. Gió bắt đầu thổi lá rụng trên từng con đường nhỏ. Những bóng người mặc áo khoác đủ màu đi trên đường xóa tan không gian màu xám. Chỉ vài ngày nữa thôi, đông sẽ thật sự bám trụ trên từng nóc nhà, từng ngọn cây.

Sam bước đi trên đường, chân bắt chéo theo từng viên gạch. Những khi không có việc gì làm, cô vẫn thường chơi trò đếm gạch như vậy. Và quả là buồn cười khi có ai đó nghe cô nói, từ trường học đến nhà em có vừa đủ 987 viên gạch xếp chéo nhau.

Phòng tập vắng người. Quân đang nằm dài giữa sàn nhà, mắt mở trân trân nhìn lên trần với những hình vẽ lộn xộn. Bốn xung quanh phòng tập là những tấm gương rộng hắt bóng lẫn nhau. Mặt thứ năm, thứ sáu chẳng hề có gương. Anh thở dài, thật may vì người ta không nghĩ đến chuyện lắp gương ở hai mặt còn lại. Nếu nhìn bất cứ đâu cũng có thể thấy được  bản thân mình, đó thực sự là một điều ám ảnh.

-          Anh!

Quân không buồn nhỏm dậy. Sam cũng không nhìn anh, đang chăm chú buộc dây đôi giày cổ cao ôm gọn bàn chân nhỏ bé. Nhạc nổi lên. Sam bắt đầu nhìn bóng mình trong gương, thân hình nhỏ bé di chuyển trên bốn tấm gương lên, xuống, trái, phải. Đã một năm rồi. Từ ngày Sam bước vào đây. Rất lâu sau, khi mồ hôi ướt đẫm tấm lưng , Sam mới từ từ dừng lại, cầm lấy chai nước rồi ngồi bệt xuống sàn. Đôi mắt mở to ngẩng nhìn lên trần. Mồ hôi chảy tràn cả vầng trán. Quân cất giọng nói, như từ một nơi rất xa nào vọng lại.

-          Đã bảo em không thể  mà.

-          Em xin anh, một lần cuối cùng thôi.

Quân đứng dậy. Anh đưa cho Sam chiếc điện thoại từ nãy đến giờ vẫn nắm chặt trong tay. Nhạc lại nổi lên, lác đác vài người tới.

Quân yêu Sam. Điều này tất cả mọi người đến tập ở đây đều biết. Cô bé ngày tới xin đi tập nhảy hiện đại kì lạ với đôi giày búp bê, thỉnh thoảng dừng lại nhìn trân trân vào gương rồi thở dài làm Quân chú ý. Không ai quên được cái ngày Sam không biết vì chuyện gì, nhảy chuyên tâm đến độ ngã trật cả khớp chân, chàng dancer lâu nay vốn lạnh lùng lại có thể cõng cô bé nhỏ đó đi một đoạn thật xa để đến bệnh viện kiểm tra. Và phòng tập còn dán bức ảnh Sam ôm Quân vào ngày họ giành chiến thắng ở một trận battle*. Ngay sau cái ôm đó, Quân choáng váng rồi đẩy vội Sam ra trước cái nhìn ngạc nhiên của mọi người: ở nơi này, không phân biệt nam nữ, mọi người đối xử với nhau như là anh em một nhà.

Sam ở bên anh như một người em gái, hay đúng hơn, như một chiếc khăn tay. Lau nước mắt, lau mồ hôi. Nhưng chỉ là thế thôi, ai – cũng- biết. Nhưng không phải lúc nào tình cảm rạch ròi cũng là tốt. Nếu còn mập mờ, nó sẽ có gì đó làm người ta hi vọng.

 

Ngày đó Sam hiền. Đến bây giờ vẫn vậy, nhưng ít nhất bề ngoài cô cũng đã thay đổi.  Lần đầu tiên tập nhảy bị mắng, cô đã làm cho mọi người ngạc nhiên khi rối rít cúi đầu xin lỗi rồi bặm môi tập chăm chỉ đến độ người mắng cô đã phải tới..xin lỗi cô.  Lần đầu tiên theo chân đội đấu battle, mắt Sam rơm rớm khi thấy Quân cùng vài người nữa bị đau khi thi đấu. Và dù có tin nhắn chọc ghẹo của bất cứ người nào trong nhóm, cô vẫn lễ phép trả lời.

Câu chuyện của anh em trong phòng tập về chủ đề con gái, bao giờ cũng hướng về Sam. Cô quá khác biệt, ai cũng khẳng định rằng thế giới này không thuộc về cô. Trong những cuộc nói chuyện đó, Quân thường im lặng. Anh cũng biết đây không phải là thế giới mà cô thuộc về. Nhưng anh biết, lí do vì sao cô bé đi giày búp bê lại chịu cởi nó ra để đi vào chân đôi giày thể thao như vậy.

-          Mấy ngày nay Hưng có đi tập không?

Trưởng nhóm hỏi to, nhưng mắt lại nhìn về Sam. Cô vừa nghe thấy tên Hưng đã dừng lại, khi thấy trưởng nhóm nhìn mình thì ngại ngùng quay đi.

-          Em đây!

Hưng bước vào từ cửa. Ba tấm gương hiện rõ hình bóng của một người con trai cao lớn, đôi mắt tỏa ra tia nhìn quyến rũ. Rũ rũ mái đầu hơi bù xù, Hưng rất tự nhiên cởi ba lô đưa cho Sam. Và cũng rất tự nhiên, Sam đỡ lấy, miệng nở ra một nụ cười.

Nhìn thấy cảnh đó, Quân quay lưng đi. Sáu tháng trước, biển đêm yên bình chỉ còn tiếng sóng và tiếng lửa lách tách. Mái đầu Sam nghiêng nghiêng và đôi má tròn đỏ ửng lên vì hơi nóng tỏa ra từ đống củi sắp tàn. Mọi người đã đi ngủ cả. Quân ngồi bên cạnh Sam, tim run lên vì lúc này Sam đang dựa vào anh, nhẹ nhàng và tin tưởng. Sam mơ hồ nhắm mắt.

-          Có một điều mà anh thắc mắc từ rất lâu rồi.. – Quân ngập ngừng mở lời, lòng mong Sam ngủ đi để đừng nghe lời mình nói.

-           Em nghe đây..

-          À..ờ..

-           Em biết Quân muốn hỏi gì rồi. Em vào đây..là vì một người.

Sam kể. Giọng cô đều đều nhưng rất tỉnh.

Hai năm trước, lúc đó em còn học lớp mười một. Một ngày đi trên sân trường, em bống nhiên gặp một người. Nói là gặp một người cũng không đúng, chỉ là một đôi giày rất lạ, rất vui, và khi em ngước nhìn lên thì thấy người đó cao lớn đúng như mẫu người trong mơ của em vậy. Sau đó có ngày em đang buồn thì bỗng nhiên đài phát thanh trường có tiếng hát.. Bài Tan biến, em nghe mà nước mắt cứ chảy trên má không ngừng. Chỉ có thế thôi, mà em đã có tận hai năm để dõi theo người đó. Em ra trường, không kịp làm quen với cậu ta. Và rồi trong một trận battle, em đã gặp lại đôi giày đó…Em tìm đến, và rồi, gặp …

-          Hai người yêu nhau à?

Sam luống cuống rời khỏi vai Quân suýt ngã. Quân giữ lại rồi nhẹ nhàng buông cô ra. Hưng đứng trước mặt họ, miệng nở một nụ cười tinh quái.

-          Khai thật đi, hai người yêu nhau đúng không?

-          Không..không có đâu, Sam chỉ hơi mệt thôi, Hưng đừng hiểu lầm.

Sam khổ sở giải thích. Chắc không cần Sam nói tiếp thì Quân cũng đoán ra được người đó là ai vậy. Anh chất thêm củi vào đống lửa. Lửa bùng lên che giấu sự hoang mang trong đôi mắt Quân. Sao lại là Hưng? Bao nhiêu đứa con gái trong phòng tập này vì Hưng mà xích mích lẫn nhau, đến Sam cũng chọn cậu ta làm nơi gửi tình cảm của mình.

-          Em không cần giải thích. Chúng ta là người một nhà mà.

Đến giờ Quân mới xem vào cuộc nói chuyện giữa hai người bọn họ. Má Sam càng ửng đỏ, nhưng miệng lại cười. Bao nhiêu mệt mỏi dường như không còn trên khuôn mặt cô gái nhỏ. Ngoài kia bao nhiêu con sóng tràn bờ rồi lặng lẽ ra xa. Chỉ vì một người như thế mà Sam chấp nhận bước vào phòng tập, thay đổi bản thân mình và rồi làm cho Quân phải nghĩ thay cô một kết cục hạnh phúc ? Như vậy có đáng không?

Từ ngày dã ngoại ở biển về, Quân tránh mặt Sam. Dù sao cũng phải có thời gian để chấp nhận việc đó. Lúc đầu Sam thấy lạ nhưng dần dần chính cô cũng giữ khoảng cách với anh. Hai người miệt mài tập luyện ở hai tấm gương đối diện nhau, thỉnh thoảng liếc nhìn  nhau qua tấm gương phản chiếu mọi vật trên đường đi của ánh sáng.

 

Sam quay lại ngồi sát vào góc nhìn mọi người luyện tập. Hưng bắt đầu khởi động rồi tập cho một cô bé mới đến. Ngày đó, Sam run rẩy và luống cuống khi lần đầu tiên Hưng chạm vào tay sửa cho cô một động tác làm sai. Bây giờ, cô bé kia cũng vậy, đôi mắt lấp lánh như sao, khóe miệng không ngăn nổi nụ cười.

Tin nhắn chập chờn trên màn hình điện thoại Quân đưa cho Sam lúc nãy.

“ Bây giờ con bé không thể luyện tập, dù là lần cuối cùng”.

-          Sam làm sao thế? – Hưng quỳ một chân trước mặt Sam, ngước mắt lên nhìn cô bằng đôi mắt có khả năng giết người mà các cô bé trong nhóm thường bảo nhau không nên nhìn vào. Cậu không bao giờ gọi Sam là chị.

-          À.. Không có gì. Sam chỉ ngồi nghỉ chút thôi.

-          Cuối tháng này Hưng có một buổi diễn rất quan trọng. Sam làm bạn nhảy của Hưng nhé?

Sam biết điều đó. Cô đã nghe được thông tin từ những cô bé trong trường. Vũ hội, thứ trước đây vốn xa vời với một người như Sam. Nhưng được nhảy cùng Hưng, đó là điều cô mong rất lâu rồi.

-          Không được. – Giọng Quân vẫn lạnh lùng ở ngay sau lưng họ.

-           Tại sao không? – Hưng nhướn mày gay gắt. Quân luôn là kẻ kèm cựa với Hưng, trong nhóm cũng như trong chuyện tình cảm.

-          Sam đang..

-          Sam biết rồi, Sam đồng ý mà.

Sam cắt ngang bầu không khí căng thẳng, cắt ngang cả lời Quân đang nói. Cô nhìn Quân như muốn nói “đừng nói gì cả”, rồi đứng dậy nở ra một nụ cười.

-          Em sẽ tập với Hưng, chúng ta là người một nhà mà!

Người một nhà – thứ vũ khí trước đây Quân dùng để chống lại màn tra hỏi của Hưng, giờ lại trở thành thứ cho Sam chống lại chính cha đẻ ra nó. Quân nhìn vào gương. Mái đầu Sam nhỏ bé búi cao bướng bỉnh. Cổ gầy. Tay Hưng đang nắm chặt, mắt nhìn vào anh trong gương. Anh lại thở hắt ra.

-          Tùy em! Mọi tổn thất do em gánh chịu, tôi không can thiệp!

 

Quân bất ngờ đổi cách xưng hô. Đôi mắt Sam hoang mang nhìn bóng Quân đi khuất, nhưng rồi cô quay lại nở một nụ cười nhẹ nhõm với Hưng đang đứng trước mặt với phong thái của kẻ chiến thắng. Họ nhanh chóng hẹn ngày tập. Đêm hôm đó thành phố có ít nhất ba người khó ngủ. Một người hồi hộp chuẩn bị cho màn kết hợp đầu tiên như trong mong đợi từ lâu. Một người đau vì người con gái mình yêu thương một mực muốn làm đau mình để tình yêu được trọn vẹn. Người còn lại, âm thầm lên kế hoạch tỏ tình, để làm người con gái mình yêu tự hào với mọi người rằng mình là người may mắn có được tình yêu như là cổ tích.

Một tháng trước.

Trận battle diễn ra không phải lần đầu nhưng không khí vẫn luôn luôn nóng. Sam đã đi vào tận vòng ba với sự cổ vũ nhiệt tình của tất cả mọi người trong nhóm. Chỉ còn hai vòng nữa là cô có thể giành được giải thưởng đầu tiên kể từ khi bước chân vào thế giới này. Nhưng Sam không cần biết đến điều đó. Chỉ cần ở đằng kia, Hưng vẫn dõi theo từng bước nhảy của cô chăm chú, và, cậu chỉ cách cô đúng vài bước chân.

Nghỉ giữa trận. Sam cúi đầu bước lên lầu, tay trái mân mê từng ngón tay phải: cô luôn làm vậy mỗi lúc căng thẳng. Một nhóm dancer hôm nay đấu cùng nhóm cô vừa đi vừa trò chuyện không chú ý vấp phải Sam. Cô cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng bước đi.

-          Sam, em nhảy đẹp lắm – Một bàn tay lôi cô lại.

-          Em..cảm ơn..

-          Số điện thoại em là bao nhiêu?

-          Em có người yêu chưa?

-          Em làm gì sau hôm nay?

Mớ âm thanh hỗn độn giữa tiếng nhạc và tiếng đám người vây quanh làm Sam choáng váng. Vòng tròn người mỗi lúc một khép dần. Khi cảm giác không còn trụ vững, cô bỏ vùng vẫy lao ra khỏi đám người đó rồi chạy bổ về phía cầu thang.

Một khoảng trống tối đen.

Sam trượt ngã. Lúc Quân chạy đến thì cô đã gượng dậy, gương mặt tái nhợt đi nhưng vẫn không hề kêu một tiếng. Phía trên hành lang đám người đã bỏ đi đâu mất.

-          Em có sao không? Đứng dậy anh xem.

Sam vịn tay Quân đứng dậy tập tễnh bước đi. Cổ chân bị bẻ ngoặt lúc ngã xuống đau điếng. Tay Quân vẫn nắm chặt cổ tay Sam, một tay anh đỡ hờ sau vai. Cô lùi về phòng tập, bỏ lại sau lưng tiếng nhạc ồn ã của buổi đấu.

Sam rất đau. Nhưng buổi đấu thì vẫn phải tiếp tục. Bốn chiếc gương nhìn cô như thách thức. Cô có thể bỏ cuộc ngay lúc này. Hoặc là đi tiếp đến đó. Quân ở bên nhẹ nhàng xoa dầu lên cổ chân lúc này chắc chắn sẽ chật với đôi giày cổ cao nhỏ bé. Chuông điện thoại reo. Tin nhắn của Hưng.

-          Sam đi đâu đấy? Sắp đến lượt tiếp rồi. Cố lên nhé, phải thắng nhé!!

Hưng không hay biết gì về cú ngã. Thật may, hay thật không may. Sam nhỏm dậy, đi giày vào, bàn tay còn run run vì đau đớn.

-          Em phải dừng lại thôi.

-          Cho em đi tiếp! Em chỉ còn hai vòng nữa thôi..

-          Với bàn chân này sao?

-          Em có thể mà, Hưng đang đợi…

-          Sao lúc nào em cũng phải nói đến cậu ta? Em nhìn lại em đi, nhìn lại Sam của ngày xưa đi! Em tới đây không vì đam mê, em ở lại đây đến giờ này làm gì??

Quân gào lên. Bàn tay anh cứng như thép nắm lấy hai vai cô quay mặt về phía chiếc gương đối diện. Ở đó một Sam với đôi mắt kẻ sắc nét, búi tóc cao với áo sơ mi rộng và giày thể thao đang nhìn cô lạ lẫm. Cách đây vài tháng, đôi mắt này to tròn không tô vẽ, bàn chân này vẫn là giày búp bê, vẫn là chân váy hoa bồng bềnh.. Sam nói trong nước mắt, giọng nói đứt quãng.

-          Quân.. Để em đi..

Sam gượng nhẹ bước đi trên con đường bước vào sàn đấu. Quân không nhìn theo, cũng không quan tâm đến kết quả trận đấu ra sao. Sam đã thắng. Tối hôm đó lúc tin nhắn đổ dồn lời chúc cũng là lúc cô bước ra từ bệnh viện với cổ chân băng bó trắng toát. Không có tin nhắn của Hưng.

 

Quân vắng bóng mỗi khi Sam và Hưng tập nhảy. Những cú chạm vô tình hay cố ý đều làm Sam ngại ngùng như lần đầu tập với nhau. Cô tập chăm chỉ cùng Hưng, và đêm về lại oằn mình trong những cơn đau buốt từ cổ chân dội lên tận đầu. Tin nhắn ngày đó là của bác sĩ điều trị cho Sam, cũng là bố của Quân gửi đến. Vết thương của Sam trong vòng hai tháng không được cử động mạnh.,nếu không sẽ xảy ra biến chứng nguy hiểm, thậm chí còn phải phẫu thuật. Là Sam cứng đầu không nghe Quân nói. Nhưng chỉ cần người đó là Hưng, được đứng cùng Hưng trên một sân khấu với Sam đã quá đủ rồi.

            Đêm vũ hội được chuẩn bị rất kì công. Sam đứng trong phòng thay đồ, khuôn mặt trắng bệch được che dấu kĩ bằng lớp phấn hồng. Một tháng gắng gượng đã làm sức lực của cô giảm sút nhanh chóng. Những cơn đau kéo dài thêm, những giọt mồ hôi rơi nhiều thêm không chỉ do tập luyện. Và Quân vẫn không có mặt để đỡ cho cô mỗi khi vấp ngã. Hưng không giữ khoảng cách lại khiến Sam phân vân. Cậu làm như vậy với tất cả mọi người?

-          Sam, đi thôi!

Hưng len qua đám người đang đứng ngồi thay trang phục, trang điểm trong phòng kéo tay Sam ra. Đột ngột đứng lên, chân Sam đau nhói. Cô ngồi bệt xuống sàn, thở mạnh.

-          Sam sao thế?

-          Sam không sao đâu.. Đã đến lượt mình chưa?

-          Gần đến rồi. Mà Sam không sao thật chứ?

Thay cho câu trả lời là một nụ cười rạng rỡ. Sau cánh gà tối đen chỉ có mỗi Hưng và Sam đang đứng chờ cùng vài thành viên ban tổ chức. Tiếng nhạc trên sân khấu đi đến những giây cuối cùng. Cũng trong vài giây ngắn ngủi đó, cô cảm nhận được hơi thở của Hưng sát bên tai.

-          Sam nghe Hưng nói này. Cố gắng làm tốt nhé, nhờ vào Sam cả đấy. Hôm nay Hưng muốn làm lành và công khai tình cảm với một người. Cô ấy đang có mặt ở đây, và đang giận Hưng nhiều lắm vì đã nhảy với người khác..

Sam chết lặng. Cô tưởng tượng lại nội dung của bài nhảy. Kịch bản là một tình yêu vừa qua đi và không ai níu giữ.  Ước gì còn nhiều thời gian hơn. Nhưng tiếng nhạc đã nổi lên. Cánh cửa dẫn ra sân khấu dần dần sáng đèn. Điều gì đó thôi thúc trong Sam khiến cô níu tay Hưng lại.

-          Có điều này Hưng phải biết… Sam đã từng thích Hưng.

Một nụ  hôn lướt khẽ trên bờ môi bối rối. Đôi khi tình yêu chỉ được nói ra khi người ta đã hoàn toàn dứt bỏ một cách thanh thản mà bước đi. Sam bước ra, nước mắt nhòa cùng ánh đèn sân khấu lung linh. Sẽ là lần cuối cùng cô nhảy vì người khác, một người mình đã yêu hơn chính bản thân mình. Sam lướt đi trên sàn, đôi chân dường như không còn sức lực. Những giọt nước mắt biến thành tấm gương không chỉ soi rõ bốn xung quanh mà còn soi rõ cả trái tim của Sam. Cô nhớ lại lời Quân nói. Em không tới đây vì đam mê, em ở đây đến giờ này làm gì?

Lần nhảy đẹp nhất từ khi cô bước vào thế giới của âm nhạc và ngôn ngữ cơ thể. Sam chắc chắn. Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng, Hưng cầm ra sân khấu một bó hồng đã chuẩn bị sẵn, quay lại gắng mỉm cười nói tiếng cảm ơn Sam. Sam cũng soạn sẵn một nụ cười đáp trả rồi đi xuống. Nhưng chỉ được ba bước, cô đổ gục ngay mép sân khấu, chút xíu nữa đã rơi xuống khỏi sàn diễn. Hưng vứt bó hoa lao tới. Từ dưới sân khấu một bóng người chạy ào đến bên Sam.  Đôi mắt cô nhắm nghiền đau đớn, một giọt nước mắt lẫn mascara đen đặc rơi xuống khỏi mi. 

-          Em xin lỗi!

Sam thì thầm câu đó khi mở mắt nhìn ra thấy bó hoa nằm chỏng chơ dưới ánh đèn màu. Đèn xanh dương chiếu lên màu đỏ thẫm của cánh hoa, hóa ra màu tím nhói lòng..

Trên đường đến bệnh viện, Quân không ngừng ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Sam. Một tháng qua, dù không xuất hiện nhưng anh vẫn luôn đứng đằng xa trông lại, cảm thấy đau hơn cả Sam mỗi khi cô ngã dụi xuống sàn nhà, thở ra bằng miệng. Đã là tình yêu thì không có lỗi. Nếu có lỗi, thì cũng chỉ là lỗi với bản thân mình. Sam nhỏ bé và bất lực trước trái tim trẻ con vẫn tin vào tình yêu từ ánh nhìn thứ nhất, thì anh tin chính tình yêu đó sẽ làm cô trưởng thành.

Bệnh viện, mười một giờ đêm.

-          Nói chuyện với tôi đi. – Bàn tay Quân lạnh lùng níu vai Hưng dừng lại.

-          Chúng ta có chuyện gì để nói sao?

-          Tôi thì không, nhưng Sam thì có.

-         

-          Sam yêu cậu, cậu biết chứ?

-          Tôi vừa biết tối nay.

-          Cô ấy yêu cậu từ khi cậu còn là một thằng nhóc học cấp ba. Tôi biết cậu không phải là một con người đơn giản, mà Sam thì lại quá cố chấp. Vậy nên tôi mong cậu buông cô bé ngốc ấy ra mà đứng bên người yêu cậu. Tôi..không muốn người mình quan tâm phải khổ.

Hưng nhìn Quân rất lâu. Lần đầu tiên anh nói ra điều đó, lại là trước mặt người Sam yêu nhất.

Hưng nhớ lại những lần Sam nhăn mặt khi nhảy. Nhớ lại nụ cười dịu dàng mà Sam dành cho cậu mỗi ngày tại phòng tập. Nhớ lại giọt nước mắt của cô long lanh rớt xuống sàn diễn đêm nay. Có lẽ nơi đó, giờ này, bó hoa đang nằm đè lên giọt nước mắt cuối cùng cho tình yêu đó.. Và trĩu nặng trong ba lô là vài chục cuộc gọi nhỡ của cô bạn gái đang tức giận vô cùng ở vũ hội. Có lẽ, bó hoa đã tìm đến đúng với chủ nhân của mình..

 

Sam tỉnh dậy, không có ai bên cạnh. Cô lơ mơ nhớ lại rằng mình đã phá hỏng kịch bản của Hưng. Và cánh tay rộng lớn đã che chở cho mình,  Quân là người luôn đưa tay ra đỡ lấy cô mỗi khi vấp ngã. Nhưng mà yêu vẫn là yêu. Có lẽ Sam vẫn chỉ là chiếc khăn tay cho Quân và bạn nhảy cho Hưng như trước đây vẫn vậy. Sau tất cả niềm đau, thứ duy nhất tình yêu này đem lại cho Sam là những bước nhảy tuyệt vời, điều mà trước đây cô không hề biết là mình có thể. Nhưng cũng chính vì tình yêu đó mà giờ đây bàn chân này đau buốt và không thể hẹn ngày trở lại phòng tập. Phòng bệnh viện không có bốn chiếc gương xung quanh. Chỉ có Sam nhìn lại chính mình, nhìn lại nơi đâu mà mình sẽ phải đi tiếp nếu không còn tình yêu vô điều kiện cho Hưng và không có tình yêu Quân cho cô vô điều kiện.

 

Ở ngoài kia, Quân lặng im hút thuốc. Sợi khói bay vòng trước mắt rồi tan ra trong không khí. Có lẽ đã đến lúc phải thú nhận với Sam những gì anh đang nghĩ trong lòng, nếu không muốn cô lại vụt bay đi thêm lần nữa.

Trong một căn phòng nhỏ, Hưng ngồi bên cửa sổ thở dài, thanh thản sau khi đã nói lời chia tay không hề hoa mỹ.

Ngày mai đông chính thức về, từng viên gạch chéo nhau vẫn kéo dài vô tận. Nhưng nếu có là đông hay hạ thì tình yêu vẫn sống với lí lẽ của riêng mình.

Bởi đơn giản, yêu chỉ là yêu thôi..

 

 

*Battle: Trận đấu giữa các dancer.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư