Yêu em, quên em

  • 7139
  • 16
  • 14

Truyện ngắn của:

_Trịnh Trần_

 

Yêu em, quên em

 

Tôi gặp em trên chuyến xe cuối cùng về quê một chiều đông muộn. Tôi biết em nhưng em chẳng hề biết tôi. Em ngồi xuống bên cạnh tôi, bình thản và nhẹ nhàng. Em kéo chiếc ba – lô đen trên vai, đặt xuống sàn xe dưới chỗ ngồi rồi lơ đễnh nhìn qua cửa kính. Chiếc áo len đỏ mặc trong cùng chiếc áo dạ màu lông chuột khoác ngoài khiến cho em trông có vẻ già dặn hơn so với tuổi.

Ánh đèn loang loáng chiếu qua những ô cửa kính. Điện trong xe đã tắt, chỉ còn lại một bóng nhỏ tỏa thứ ánh sáng vàng vàng lập lòe phía đầu xe. Tôi nhét tai phone, lẩm nhẩm gật gù theo lời bài hát “Here without you” của Three Doors Down.

“I’m here without you baby.

But you’re still with me in my dreams.

And tonight girls it’s only you and me”

***

Bỗng tôi có cảm giác về những lọn tóc đổ lên vai tôi, mềm mại. Đầu em nghiêng sang một bên, lấy vai tôi làm điểm tựa. Hương thơm từ làn tóc em dịu dàng lan tỏa, như vị mùa đông.

Tôi ngồi yên, không dám quay sang nhìn em, chỉ dám đưa ánh mắt liếc rất nhẹ. Em ngủ rồi. Trong thứ ánh sáng lờ mờ, tôi chỉ có thể phác được đường nét của hàng mi cong rợp và cánh môi hơi hé mở. Tôi thấy tim mình đập mạnh…

***

Tôi biết em, nhưng cũng chỉ là những thông tin thoáng qua. Em học trên tôi một khóa, cùng với thằng cháu họ tôi thời trung học. Em là tình đầu câm lặng của nó. Nó thi thoảng vẫn hay kể về em với tôi, nhưng tôi cũng chỉ láng máng nhớ được vài chi tiết. Em là một cô gái xinh đẹp, học giỏi và cá tính. Em là lớp trưởng của thằng cháu họ tôi.

Mỗi buổi chiều đi học, tôi với thằng cháu mình thường vô tình bắt gặp em ở ngã rẽ trước cửa bưu điện. Em có mái tóc dài và óng, thỉnh thoảng lại được tết gọn gàng. Gương mặt em đôi chút góc cạnh. Gương mặt lúc đi một mình thì rất “hình sự” còn đi với bạn bè thì hết sức thoải mái, tự nhiên. Và có lẽ chính vì gương mặt “nhiều màu” trong ký ức tôi như thế, nên dù em có thay đổi kiểu tóc, tôi vẫn nhận ra em sau gần hai năm trời chẳng còn cũng thằng cháu tôi lẽo đẽo đi theo sau em nữa.

***

Và giờ em ở đây, bên cạnh tôi, ngả lên vai tôi và đều đều những nhịp thở. Hơi thở của em nóng ấm, phả vào con tim tôi cũng ấm dần theo. Những bài hát đã qua một vòng, bắt đầu chạy quay trở lại. “Here without you”.

Xe qua khúc ngoặt, hơi nghiêng. Em giật mình tỉnh dậy, lập tức rời đầu khỏi bờ vai tôi. Em khẽ khàng:

-         Mình xin lỗi.

Tôi không nói gì, chỉ bất chợt cảm thấy bờ vai mình thiếu vắng.

Em lại dựa đầu vào ô cửa kính, hẳn là đã thấy mỏi mệt với chuyến đi gần ba tiếng này.

Đèn xe sáng, em dừng lại trước ngã rẽ về nhà em. Em xuống xe, còn tôi thì vẫn ở lại. Em lịch sự gật đầu chào tôi một cái, đeo ba – lô lên vai, kéo cao thêm cổ áo rồi băng qua đường, chạy về phía ai đó đến đón – có lẽ là mẹ em. Mái tóc ngắn ngang vai bay trong gió đông lạnh.

Chiếc xe Hải Âu lăn những vòng thật chậm để đưa tôi về tới nhà, nhưng quá nhanh để tôi nhìn em. Vấn vương, nuối tiếc. Những âm thanh vẫn vang lên đều bên tai tôi, nhưng tôi chẳng nghe rõ nữa, tôi chỉ thấy ngập tràn trong trí não của mình hình ảnh của em.

Chút lạnh lẽo của mùa đông đã đồng lõa cho thương nhớ.

Tôi đã tự trách mình đã quên không xin số điện thoại của em. Nhưng biết làm sao khi em cứ lặng im tựa đầu vào cửa kính, nhắm hàng mi cong, bỏ mặc điện loang loáng chảy thành dòng ngoài cửa xe và thằng tôi ngây ngốc ngồi bên.

***

Tôi còn phải tiếp tục trách mình thêm nữa, vì không lâu sau, tôi gặp lại em.

Em ngồi co gối trong sân bóng. Em mặc một chiếc áo phông trắng và quần thể thao màu đen sọc đỏ, ánh mắt lơ đãng nhìn về khoảng không trước mặt, chẳng có vẻ gì là một cổ động viên chắc chắn nhiệt tình như lời thằng bạn tôi – thằng em của em giới thiệu về bà chị “kết nghĩa” trên diễn đàn trường của nó. Ánh sáng đèn điện nhè nhẹ đổ xuống mái tóc em. Nhìn em dịu dàng như một thiên thần trong một chân trời ngập sáng.

Tôi chợt nhớ đến những mềm mại nơi bờ vai mình dạo trước. Tôi lại như thấy thoang thoảng hương tóc em. Một chút ấm nóng len vào tìm tôi. Những đường bóng trở lên chuệnh choạng.

Tôi ra sân, đến ngồi bên cạnh em. Em quay sang nhìn tôi, mỉm cười xã giao. Biểu hiện của em nhắc tôi nhớ rằng, em không hề nhận ra tôi.

Tôi khe khẽ thở dài, với tay lấy chai nước rồi tu một hơi gần cạn. Tôi là một thằng hay chuyện, nhưng khi bên em, tôi chẳng biết nói gì. Tôi chống hai tay, ngả người ra phía sau. Trời thành phố không sao.

Cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ, tôi cũng bắt đầu câu chuyện của mình với lối mở đầu cũ rích.

- Bạn có phải là Mai An không.

Thoáng tia ngạc nhiên, em khẽ gật đầu.

- Bạn biết mình sao?

Đương nhiên là tôi biết em rồi. Làm sao có thể không biết một người đã khiến tôi say đến cả cái lạnh chớm đông.

- Mình và bạn học cùng khóa mà.

Đến bây giờ tôi không hiểu sao lúc đó tôi lại dối em. Có lẽ tôi không muốn gọi em là chị. Đâu đó trong tôi kêu gào “Phải nói dối, nhất định phải nói dối, không được để em gọi mình là em”

Và em tin tôi học cùng khóa với em thật. Chúng tôi đã nói chuyện khá vui vẻ với nhau. Chúng tôi chỉ chênh nhau một khóa, những câu chuyện chỉ xoay quanh một vài thầy cô giáo cũ, chỉ xoay quanh một vài góc trong cuộc sống thường ngày, nên tôi vẫn có thể đóng tròn vai. Em có hỏi tôi sao lại biết em. Lúc đó, tôi mới thành thật trả lời.

- Cậu nhớ Huy chứ, học cùng lớp mười một với cậu ấy. Nó là cháu họ tớ. Nó thường chỉ cậu cho tớ và bảo, đó là tình đầu của nó.

Em cười. Giọng em cười không trong trẻo như tiếng chuông ngân, không vô tư như những cô bé tôi thường gặp. Giọng em cười xen chút ấm áp, xem chút màu trầm.

- Người thích mình thì khá nhiều. Nhưng người có thể yêu mình lại khá ít.

Em nghiêng đầu, lắc nhẹ mái tóc.

- Có lẽ mình là đứa tính tình quái đản nên người khác rất khó thích nghi.

Tôi không nhớ lúc đó gương mặt mình biểu hiện như thế nào. Chỉ bất chợt con người em thực sự không dễ hiểu đúng như lời em nói.

Trận bóng kết thúc. Đội tôi vẫn thắng đậm, cho dù hiệp sau thiếu vắng tôi. Em giơ tay chào tôi, vai trò cổ động viên của em đã xong. Em không có thêm lý do nào để nán lại đây thêm nữa.

Tôi thở dài. Em sẽ vẫn vui, cho dù đời có thiếu vắng tôi. Tôi buông tay một lần nữa.

***

Tôi nằm vật ra trên chiếc phản gỗ đã đôi phần ọp ẹp trong căn phòng trọ đắt đỏ mà chỉ rộng chưa đầy chục mét vuông của mình. Cuộc sống của tôi không thiếu những cơn say nắng nhất thời. Tôi là một Nhân Mã. Tôi đa tình và một cơn gió thoảng qua cũng đủ để tôi phải lòng một ai đó. Tôi sẽ quên em thôi. Rồi sẽ lướt qua cuộc đời tôi không dấu vết. Như vậy, như vậy, và sẽ chỉ như vậy thôi…

Duyên phận của tôi và em có lẽ chỉ dừng lại ở đó, nếu như em không phải là người chủ động bắt đầu.

Ba ngày sau cuộc gặp gỡ đó, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ, chỉ một chữ “Chào”.

Tôi không thể ngờ rằng đó là tin nhắn của em. Em đã xin số tôi từ chỗ thằng bạn tôi ngay khi tôi bỏ cuộc, rời mắt khỏi em.

Tôi nhắn ba dấu hỏi chấm đáp lại. Tôi nghĩ, chắc bà chị cùng xóm trọ lại bày trò trêu đùa gì đây.

Kết quả cuối cùng, đó lại là em.

Em xưng chị với tôi. Tôi bị em bắt thóp, đành phải ngoan ngoãn xưng em, không thể lừa dối. Em hài hước hơn tôi tưởng. Và ngày đầu tiên đó, tôi cùng em đã nhắn tin trò chuyện đến gần ba giờ sáng. Suốt những giấc mơ hôm ấy của tôi, là hình ảnh của em.

Ngày thứ hai, tôi đề nghị xưng bạn và mình. Em không phản đối. Những chuyện câu chuyện cũ thời chúng tôi còn học phổ thông lan man đến gần hai giờ. Em nhẹ nhàng nhắc tôi đi ngủ.

Ngày thứ ba, trước khi tôi kịp nói tôi thích em, em đã làm thay đổi cuộc sống của tôi.

- Bạn và mình liệu có thể yêu nhau, một tình yêu không ràng buộc?

Em hỏi tôi.

Tôi có cảm tưởng rằng sự việc có nghiêm trọng thế nào, trong cái nhìn và lời nói của em đều chứa đựng một sự bình tĩnh đến khó tin.

Chiếc điện thoại không rời tay tôi. Mắt tôi không rời trần nhà – kỳ thực tất cả đều là mông lung vô định.

Em bình tĩnh hỏi nhưng câu hỏi ấy của em xoay xoay trong đầu tôi, chao đảo.

Tôi biết, em đã từng yêu say đắm một người. Em cũng đã thừa nhận với tôi rằng chưa thực sự quên người đó. Nhưng em nói, tình yêu đó là không thể tiếp tục được nữa. Hai người vốn dĩ ở hai thái cực khác nhau, không thể dung hòa. Tôi đã khù khờ nghĩ rằng, mình có thể quan trọng trong trái tim em. Tôi đã khù khờ nghĩ rằng, tôi và em hợp nhau. Vậy mà…

Tôi vuốt nhẹ hai bên thái dương. “Không ràng buộc” nghĩa là ngay lúc này em ở bên tôi, nhưng chỉ ngày mai, ngày mai thôi, khi em nói, ta chia tay, là tôi và em sẽ xa nhau vĩnh viễn?

- Mình không muốn là người thế chỗ.

Tôi khó nhọc bấm từng kí tự. Tôi thích em, nhưng tôi muốn em không phải coi tôi là kẻ thế chân.

Một phút.

Hai phút.

Năm phút trôi qua. Em chưa trả lời.

Tôi quẳng điện thoại sang bên cạnh, mệt mỏi úp mặt vào chiếc gối êm mong kiếm tìm một giấc ngủ sâu. Thằng bạn cùng phòng tôi đã đều đều những nhịp thở.

Nhưng dường như giấc ngủ cũng chạy trốn tôi. Tôi không tài nào chợp mắt được. Những mớ câu hỏi cứ đan vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn trong đầu tôi. Rốt cuộc, sau gần một tiếng vật lộn, tôi cũng đã gỡ được chúng ra, và câu hỏi đầu tiên xuất hiện rõ ràng “Giờ này, em đã ngủ chưa?”

***

Cuối cùng tôi cũng có câu trả lời. Màn hình điện thoại của tôi sáng lên một tin nhắn.

- Mình sẽ nghiêm túc với mối quan hệ này.

Em chắc hẳn là đã suy nghĩ, suy nghĩ rất lâu. Em không bồng bột nhất thời. Tôi tin em.

Đêm ấy, nụ cười của tôi không tắt.

***

Em trở thành người yêu tôi. Cho đến bây giờ tôi cũng không biết gặp em, đối với tôi, là may mắn hay là sự trêu ngươi của tạo hóa. Tôi nhận ra rằng, tôi đã thực sự yêu em.

Lãng tử quay đầu quý hơn vàng.

Tôi vốn không ưa nấu ăn, nhưng nhận ra rằng, em rất thích mẫu người đàn ông biết chăm lo cho gia đình và chia sẻ công việc nội trợ với người phụ nữ, tôi đã quyết tâm thể hiện.

Những buổi chiều cuối tuần, em thường ghé qua phòng trọ của tôi, xem tôi thể hiện tài nghệ nấu nướng. Tôi thường vẫn phải hỏi em cách chế biến các món ăn như thế nào, nhưng nhất quyết không cho em động vào, đến cả việc rửa rau. Em thường lườm tôi:

- Không biết thế này được đến bao giờ.

Không biết tôi sẽ như thế này được đến bao giờ. Có lẽ, là một ngày nào đó em buộc tôi phải học cách quên em…

***

Tết dương lịch, trời lạnh như cắt thịt. Cả tôi và em đều không thể về nhà vì vướng lịch thi. Em ôm sách vở sang nhà tôi, định cùng tôi ngồi học, nhưng tôi đã lười biếng chui vào chăn.

- Để mai học tiếp đi, ngày kia anh mới thi mà.

Tôi kéo chiếc chăn lông lên qua đầu, trốn cái nhìn trách móc của em.

Em chẳng thèm để ý tôi nữa, bật đèn học.

Trời lạnh, tôi khép cửa chính, chỉ để mở một bên cửa sổ, trong nhà, vẫn phải bật đèn. Tôi he hé mở chăn. Em nghiêm túc bên bàn học, mải mê ghi chép, tính toán. Tôi thầm tị nạnh với những đề bài đang trên tay em kia. Bàn tay nhỏ ấy của em, tôi cũng chỉ mới nắm được vài lần, mỗi lần vài phút, vậy mà chúng cả gan chiếm lĩnh em ngần ấy thời gian.

Đột nhiên, em quay lại. Tôi giả vờ nhắm mắt. Có phải tại ánh mắt tôi nhìn em quá nóng nên em có linh cảm về cái nhìn của tôi?

Tôi thấy tiếng em bỏ bút, rồi tiếng bước chân em gần đến bên tôi. Có lẽ em tưởng tôi ngủ say rồi. Nếu không phải có em ở đây, một chiều đông lạnh như thế này, tôi chắc hẳn đã không có đủ tỉnh táo mà ngắm trộm em từ phía sau như thế nữa.

Tôi thấy bàn tay em kéo chăn rất nhẹ. Rồi ngón tay em chạm khẽ, xuôi đều hàng lông mày rậm của tôi. Khoảnh khắc đó, tôi thấy thời gian dường như ngưng đọng lại.

Nhưng mí mắt tôi, không nghe lời, bỗng nhiên chớp chớp mấy cái, phá tan cái khoảnh khắc muốn ngưng đọng lại cả không gian vừa mới hình thành nên.

Rất nhanh, em rụt tay về, xoay người định trở lại phía bàn học. Chắc hẳn là em thấy xấu hổ lắm.

Nhưng tôi đã nhanh hơn em. Tôi nhỏm dậy, nắm được bàn tay em và kéo em ngã nhào vào lòng tôi. Em không kịp phản ứng, ngây ngốc trong vòng tay tôi như thế.

Tôi khẽ đặt lên môi em một nụ hôn dài.

Hơn một tháng yêu nhau, đã mấy lần cầm tay, nhưng đây là lần đầu tiên tôi hôn em.

Cánh môi tôi chạm vào cánh môi em mềm mại. Đầu lưỡi tôi tham lam quyện ngọt vào đầu lưỡi em, dây dưa không muốn dứt. Tôi cảm thấy vị ngọt lan tỏa đến từng ngóc ngách cơ thể tôi.

Tôi đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt em. Má em mềm mại truyền sang tay tôi hơi ấm lạ. Không phải tôi chưa từng hôn, nhưng cảm giác khi hôn em rất khác. Tôi toàn tâm toàn ý hôn em, không có bất cứ điều gì xen vào giữa. Mọi việc xung quanh ra sao, biến chuyển thế nào, tôi đã không còn nghe và nhìn thấy nữa. Tôi như trôi trong miền đất chỉ có tôi và em.

Nụ hôn của chúng tôi chấm dứt khi tôi vô tình lướt qua ngực em. Bản năng cơ thể tôi không kiểm soát được.

Em đẩy tôi ra, đôi má ửng hồng.

- Anh xấu tính.

- Anh xấu tính, anh xin lỗi.

Tôi lia lịa gật đầu hệt như một gã ngốc.

Em nhanh chóng thu sách vở lại, cho vào ba – lô.

- Muộn rồi, em về đây.

Tôi đứng bên lóng ngóng chẳng biết làm gì. Tôi muốn kéo em lại một lần nữa, muốn có em trong vòng tay tôi một lần nữa, nhưng dường như cơ hội không thể đến lần hai.

Tôi tiễn em ra đầu ngõ. Bóng em mờ dần rồi khuất hẳn sau những khúc ngoặt của con ngõ dài.

Tôi chạm tay mình lên môi, níu giữ sự mềm mại của đôi môi em.

Tôi là một gã ngốc hát tình ca.

***

Cuộc sống có em, mãi mãi nên là những ngày tươi đẹp như thế.

Nhưng tôi chẳng thể nào đoán biết được tương lai của mình.

Vào một buổi chiều cuối tuần thứ ba kể từ chiều cuối tuần cuối cùng em không còn ăn những bữa trưa do tay tôi nấu nữa, em hẹn tôi tại một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh góc đường.

Bàn tay em khua chiếc thìa vào thành cốc nghe leng keng. Tôi im lặng, tôi biết em sẽ nói gì. Người ấy của em, đã quay về níu giữ em.

Con tim tôi đau nhói.

Tôi biết mình chưa thể trọn vẹn trong trái tim em. Ở một góc nào đó – không hề nhỏ, người đàn ông ấy vẫn còn tồn tại. Tình yêu của em đối với người đó như cây lâu năm, rễ đã cắm sâu vào mặt đất, dù đã cố đào để bỏ đi nhưng không phải nói hết là hết được. Không gian im lặng đến u buồn.

- Em xin lỗi.

Em cất lời. Tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, thấy đắng nghét ở cổ.

Lời nói của em mỏng và nhẹ, tan dần trong không gian, nhưng gieo vào lòng tôi nỗi đau vô hạn.

Đôi mắt em không còn nhìn tôi nữa. Em vô định nhìn về khoảng không trước mặt. Ánh mắt vô định đó đã biến tôi thành một kẻ ngẩn ngơ.

“I'm here without you baby

But you're still on my lonely mind         

I think about you baby        

And I dream about you all the time

I’m here without you baby.

But you’re still with me in my dreams.

And tonight girls it’s only you and me”

***

Chuyến xe cuối cùng về quê lăn bánh. Trời cuối đông hanh hao.

Tôi nhìn qua ô cửa sổ, thấy những dòng điện loang loáng chạy trên đường.

Tôi ngả đầu vào cửa kính, đúng vị trí mà em đã từng ngả đầu vào, bất giác chạm nhẹ bàn tay lên môi.

Mái tóc dài của em, tôi có hỏi, vì sao em cắt.

Em im lặng một hồi lâu rồi mới trả lời:

- Để đoạn tuyệt một quá khứ sắp xa.

Có lẽ, lúc đó tôi cũng đã cười buồn.

Tình yêu là hằn sâu trong cội rễ. Nói từ bỏ không nghĩa là từ bỏ được ngay.

Tôi yêu em, và giờ đây, rồi sẽ phải học cách quên em.

Tôi nhắm mắt lại. Mềm mại đầu đông hiện về.

Nhưng còn mùa đông

Đã sắp đi qua…

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư