Phố không còn mùa bởi ta đã không còn nhau!

  • 9644
  • 4
  • 12

 

      

“…

 Kỉ niệm ngày xưa xa rất xa

Ngọt nhạt đầu môi đễ lãng quên

 

Mùa lá rớt trên vai, mùa se lạnh

Mùa nắng tắt rất nhanh, mùa hoàng hôn đầy gió

Mùa muốn sát bên nhau để ấm hơn

Và mùa nơi đây chỉ gió tấp sau lưng và nước mắt rơi dễ dàng…

 

Mùa đi ngang phố, hay phố không mùa nữa

Chỉ một vùng nỗi nhớ, ùa trên phố rất vội

Người mỉm cười nơi ngõ vắng

Bỏ quên phía sau một mùa lá về trên con đường

Còn nguyên nỗi xót xa

… ”

( Phố không mùa - nhạc sỹ Dương Trường Giang ) 

                                 

Và ta đã lạc mất hạnh phúc!

Chỉ vì

Đã cố yêu cầm cự nhưng mà vẫn không thể cầm cự nổi đớn đau!

 

Ta - có thể ăn cầm cự để tạm quên cơn đói.

Ta cũng có thể cầm cự nước mắt - để tỏ vẻ vẫn mạnh mẽ. Để những nức nở không òa vỡ xối xả - vì chia xa.

 

 Ta tưởng như chính mình có thể cầm cự cả nỗi đau - để kiên nhẫn đợi chờ đến lúc được băng bó.

 

 Ta – hy vọng rằng sức mình có thể cầm cự đủ thứ!

 

 Nhưng cuối cùng vẫn chẳng  thể yêu cầm cự quá LÂU - khi mà trái tim găm sâu nỗi nhớ.

 

 

 

 Cố gắng yêu cầm cự - cho hạnh phúc nhỏ giọt - để kéo dài thời gian.

 

Tại sao không thà yêu như một que diêm, cháy trong phút chốc rồi tàn, những vẫn được cháy!

 

 Vẫn hơn là yêu như đốt một cọng rơm, đến đoạn lửa gần tàn, lại cố thổi cho nó bùng lên, lửa chẳng thấy đâu, chỉ có khói cay mắt.

 

 Sự im lặng trong tình yêu nếu cho quá liều sẽ trở thành khoảng cách.

 

 Khoảng cách nối dài khoảng cách. Một ngày xa cách - mà chẳng hề biết rằng đã mãi cách xa nhau!

 

                                         

 

 

 

Chúng ta mất nhau!

Trôi xa khỏi nhau.

Quên lãng nhau giữa cuộc đời.

Không nhận ra nhau giữa biển người.

Kí ức bay ngược.

Quá khứ nhòe nhoẹt.

Kỉ niệm đẫm ướt.

Để mỗi lần nhớ lại, là mỗi lần chới với và mắt đỏ hoe.

Mùa gió buốt năm sau, có còn không, lưng ấm?

Hay chỉ còn hun hút cô đơn?

Của riêng ta? 

                             

 

  

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư