Em...

  • 4767
  • 3
  • 1

 

   Tôi xỏ đôi giày converse màu ghi vào chân, bắt đầu chạy bộ.

   Gió hiu hắt vờn trên những ngọn cỏ úa mọc đầy hai bên đường. Tiếng một chú gà chợt vỗ cánh phành phạch và gáy vang từ một mảnh vườn vương đầy thóc hòa lẫn cùng tiếng chim hót líu ríu lao xao một rặng cây sắp thay lá.

   Và trong một chớm thu khẽ khàng gõ cửa, tôi đã mỉm cười khi ngắm những nếp nhà nhỏ san sát như đang vươn lên trên nền trời nhàn nhạt. Đẹp biết bao, yên bình biết bao và dễ sưởi ấm lòng người biết bao…

   Tôi hít hà thấy mùi hương đằm đằm ngòn ngọt của phở và bánh đa cua lẩn quất nhè nhẹ trong không khí, thấy những làn khói quẩn quanh trên những chiếc nồi lớn đang sôi ùng ục, và nghe tiếng dao phay chặt ngọt lịm từ bà chủ quán đang đon đả mời chào khách. Người ta cười, người ta chào nhau và cuốn vào những câu chuyện thường nhật. Xôn xao cả một góc phố.

 

   Tôi chạy bộ ngang qua trường Tiểu học…

   Và tôi nhìn thấy hai ông cháu.

   Lão già nhếch nhác, chỉ cao bằng mấy học sinh lớn thi thoảng vẫn thấy đi qua. Da lão dính chặt vào bộ xương gồ ghề, đầu lưa thưa vài sợi tóc bạc. Hai má hõm sâu, đôi môi nứt nẻ đang thổi chiếc sáo mòn vẹt cả một góc. Tiếng sáo lão thổi sai hết cả tông lẫn nhịp, tan vào thinh không, vọng lại trên nền trời ảm đạm, cuốn vào ấy những cái u buồn rối rắm và dìm tôi trong cái âm thanh khốn khổ như vọng từ dưới đáy, xa, xa lắm…

   Còn em, em bám lấy chiếc áo vá rách lỗ chỗ của ông em. Ngón tay em bấu chặt, ánh mắt em long lanh như chực khóc.

   Ánh mắt em mang theo nỗi sợ hãi…

   Em thu mình lại mỗi khi có một đứa bé đi qua, em cúi gằm đầu xuống khi nghe thấy tiếng nói người. Em giật mình thon thót mỗi khi tiếng còi xe vang lên, em thở dốc mỗi lần nghe tiếng xe đạp phanh kít lại. Em sợ những chiếc xe ấy sẽ cán qua ông em vào một ngày mùa đông lạnh giá, em sợ nụ cười đang hiện trên khuôn mặt lũ trẻ kia là nụ cười chế giễu bộ quần áo nhàu nhĩ, em sợ mỗi lời xì xầm xung quanh đều về mái tóc rối bù chưa một lần được mẹ chải như bao người. Cuộc đời em, đã, đang và sẽ còn bao nhiêu nỗi sợ bắt nguồn từ những điều bình thường như thế?

   Ánh mắt em mang theo niềm mơ ước…

   Em ngoái đầu lại nhìn theo từng bước chân dạo dưới sân trường, em nhìn những chiếc cặp sách, những chiếc áo trắng, những cái váy nâu và những quần xanh. Em ước mình được đến trường, được chăm chú nghe cô giáo giảng như bao người khác. Em dõi mắt theo những người bố, người mẹ đang ôm con trong vòng tay, dúi cho con hộp sữa và dặn dò con từng lời; em càng bám chặt hơn lấy vạt áo của ông em, và đôi mắt em bất chợt đỏ hoe. Em ước gì ông có thể uống một hộp sữa, vì mỗi khi số tiền ở trong cái nón tả tơi ấy dư được một chút sau khi đã ăn chút cháo lót dạ, ông đều mua sữa, rồi khi vừa mới hớp được ngụm cỏn con đã kêu đau bụng mà dành hết cho em.

   Ánh mắt em mang theo nỗi đau…

   Em nhìn ông. Em đã cao tới vai ông, đã có thể nhìn thấy thật rõ những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt khắc khổ, thấy thật rõ đôi bàn tay nhăn nheo càng run mạnh mỗi khi có cơn gió thổi qua, và càng thấy rõ hơn lồng ngực phập phồng yếu ớt. Ông đã phải nuôi em từ thuở bé, chăm sóc cho em từng ly, và dỗ dành em thay cha mẹ trong mỗi phút; và vẫn cứ đều đều đi thổi sáo cầu xin lòng thương hại của người qua đường để em lớn khôn. Ông, đến bao giờ ông mới có một cuộc sống đúng nghĩa?

   Ánh mắt em mang theo hy vọng…

   Đôi mắt trong veo, sáng như màu nước. Em ngẩn ngơ nhìn đàn sẻ ngô tíu tít bay trên mái ngói, em cười khúc khích khi thấy đôi con sà xuống chậu ngọc bút trắng ngà trong sân nhà ai. Với em, tương lai còn ở phía trước. Cuộc đời còn dài, và còn vui lắm…

   Tôi đắng lòng khi nhìn đôi mắt ấy.

   Em ơi, có phải bao giờ ngày mai cũng như mình mong muốn đâu em? Người ta nằm đệm ấm, đắp chăn êm, ngủ trong căn nhà có máy sưởi, trong khi em chui rúc dưới một gầm cầu hay núp trong ngõ vắng, ôm lấy tấm lưng gù của ông em mà co ro trong cái chiếu rách mới nhặt được hồi chiều bên vệ đường. Người ta ăn sơn hào hải vị, uống nước nhân sâm hai triệu đồng một túi be bé, trong khi em ngồi nhai chiếc bánh mì khô không khốc và uống trực tiếp nước lã từ chỗ mà người ta vẫn dùng để rửa chân. Người ta học piano, đánh guitar, kéo violon da diết, trong khi em ngồi lặng và lắng nghe tiếng sáo lỗi nhịp mất phách mà ông vẫn thổi hằng đêm.

 

   Tôi ngửi thấy mùi kẹo bông ngọt lịm và tiếng cười rộn ràng của mấy cô bé cậu bé khi cầm trên tay từng que kẹo lồng phồng như những đám mây hồng tí hon. Ánh mắt khao khát của em hướng xuống chiếc bụng kép lẹp, đến chiếc nón vá đang đựng tờ hai mươi nghìn mới cóng. Em thì thầm trong hy vọng:

   - Ông ơi, con muốn ăn kẹo bông…

   Giọng nói thánh thiện và đáng thương biết mấy.

   Tôi rảo thật nhanh đến và mua một cây kẹo bông thật to. Miệng hơi mỉm cười khi tưởng tượng ra cảnh em cắn từng miếng xốp xốp ngòn ngọt ấy một cách thích thú. Gió thu giật từng cơn, hất tung mái tóc và cuốn những chiếc lá khô thành một vòng .

   - Bé ơi! Chị cho em cây kẹo này. – Tôi gọi em trong khi lão định dắt tay em qua đường. Em ngơ ngác quay về phía tôi, và trong phút chốc, ánh mắt em sáng bừng, đong đầy sự vui tươi và mừng rỡ. Lòng tôi khẽ nhói. Một cây kẹo bông chỉ có giá bằng vài nghìn lẻ mà có thể đem lại cho em niềm hạnh phúc đến nhường ấy ư?

   Tôi bước sang đường.

   Gió. Hất tung que kẹo xuống lòng đường xám xịt.

   Một chiếc xe con lao nhanh vội vã, bánh xe đen nhớp nháp bùn chèn vào những sợi hồng nhạt lơ thơ. Màu hồng của cây kẹo chìm vào những giọt nước. Tan biến trong chốc lát. Chỉ còn đó cái que gầy gộc, trơ trọi giữa lòng đường ngập người và xe.

   Em thẫn thờ nhìn đăm đăm vào nơi ấy, ánh mắt em sững sờ.

   Em bật khóc, kéo tôi chạy lại ôm chầm lấy em, và thấy thân mình em đang run rẩy. Nước mắt em thấm đẫm trên vai áo, còn nước mắt tôi lại in vào trong lồng ngực.

   Tôi có thể làm gì cho em đây, em ơi?

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư