Những cánh đồng trắng.

  • 4597
  • 0
  • 3

Tặng Nguyên :)

Tớ thật sự không biết đan len đâu :( Thề! *mếu*

 

 

1. Tôi đang ở thế giới người ta sống.

   Tôi lớn lên ở đây, vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố tầm bốn mươi lăm phút đi xe đạp này. Nơi đó vẫn còn những cánh đồng cỏ gà trải dài cứ rung tít những chiếc lá đầy lông tơ trong gió nhẹ; vẫn còn những buổi sớm mùa đông rét buốt, khi con người phải huy động tất cả nội lực của mình để chui ra khỏi chiếc chăn bông, thì bên ngoài, những ngọn cỏ tưởng chừng như cứng lại trong lớp băng mỏng, còn sương thì phủ khắp đất trời trong một màu trắng nhàn nhạt huyền ảo hòa lẫn cùng tiếng những con chim sẻ ngô líu ríu trong mấy bụi cây dong gân đỏ đang nhú vài bông hoa đỏ rực như lửa ở đầu cành.

   Nhưng, tôi không bao giờ chú ý đến chúng. Đối với tôi, chúng nhạt nhòa trên con đường mà tôi vẫn đi qua, nhạt nhòa khi so sánh với những chiếc xe chở contener rầm rập chạy suốt đêm ngày, với con đường quốc lộ bụi bặm cách những cánh đồng bình yên này chỉ hai trăm mét, với những nhà máy vẫn ngày ngày thả những đợt khói xám xịt lên bầu trời khi luyện thép mặc những tờ đơn khiếu nại vẫn tới tấp bay về Ủy ban Nhân dân Quận.

    Những cánh đồng im lặng, chỉ rung lên khe khẽ trong theo những cơn gió, hoàn toàn đối lập với thế giới ồn ào và tấp nập kia. Thế giới của chúng khuất hẳn sau màn sương mù. Thế giới ấy, dường như quá mờ nhạt, quá bí ẩn, quá xa lạ, và như là một thứ gì vô thực đối với tất cả. Rồi chúng ta sẽ hòa mình vào cùng những người khác trong cái thế giới của tất cả, hằng ngày lặp đi rồi lại lặp lại những công việc quen thuộc. Như việc mỗi sáng tôi đều thức dậy rồi đạp chiếc xe mini đỏ cũ kĩ đến trường, học chính khóa, học thêm, học đội tuyển, học toán, học văn, học anh, học lý, học đến tận khi những ánh đèn vàng cam trên đường đã bừng sáng còn bầu trời thì tối đen và ngôi sao Hôm hơi nhấp nháy sáng trên nền trời mới có thể đạp xe về nhà, về nhà rồi lại ngồi vào máy tính, lướt Facebook, bật cười trước những tin đồn về ngày tận thế hay co rúm lại khi xem mấy video creepypasta đang nổi như cồn.

   Và đôi khi, chính tôi tự hỏi mình: Trong thế giới ấy, tôi đang ở đâu? Và nếu bỏ qua phạm vi một cá thể riêng biệt, thì chúng ta, tất cả chúng ta đang ở đâu? Chen chúc trong thế giới ấy. Không tiến. Không lùi. Không sang ngang. Không đứng yên. Lơ lửng. Phập phồng. Và vô định.

   Cho đến khi tôi chợt giật mình vào một chớm mai nào đó trong chiếc áo dạ sọc vàng đen và thở ra những cụm khói trắng muốt, và nhận ra…

   Đã đến lúc, tôi phải tự tìm lấy thế giới của chính mình.

   Thế giới của chính mình… Nó là gì?

   Và làm sao để tìm thấy nó?

 

 

2. Tôi bắt đầu đi tìm thế giới của mình.

   Ngoài đường đã thấy sắc đỏ và xanh.

   Mấy đứa trẻ con được bố mẹ mua cho quần áo ông già Noel cười khúc khích và chạy đuổi nhau, gọi tên nhau í ới dọc trên con đường chúng tôi vẫn đi học về. Bên ngoài mấy cửa hàng quần áo được phun keo và đính kim tuyến lên những cửa kính, và thi thoảng, một chiếc xe tải cỡ nhỏ chở một chậu thông be bé dừng xịt lại trước cổng một ngôi nhà hai tầng với tường rào là một giàn hoa giấy nào đó.

   Tôi thở dài, đứng dựa vào cửa, mắt đăm đăm nhìn về những cánh đồng trắng xóa với màn sương và màn gió. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến Giáng sinh. Những luống bắp cải sắp đến kì thu hoạch, căng đầy với những chiếc lá xanh sẫm quây tròn, mấy cây súp lơ trắng lẻ tẻ ra hoa, những bông hoa mà chỉ cần nhìn đã thấy vị ngòn ngọt, bên cạnh một đám súp lơ xanh hoa sắp sửa chuyển từ màu xanh thẫm sang vàng hoe như hoa cải mùa thu.

   Chúng, từ bao giờ xuất hiện, ở đó?

   Tôi lại thở dài. Với tay lấy ly café đen. Đặc sánh.

   Hóa ra, thế giới của tôi vốn có cánh đồng. Thế giới của tôi vốn có những phút giây đứng lặng mà hít thở thứ không khí trong lành này. Chỉ có điều, đến giờ tôi mới nhận thấy và lôi chúng ra.

   Có lẽ, còn điều gì khác, ngoài những cánh đồng?

   Tôi bắt đầu tìm kiếm. Tìm kiếm những gì thuộc về mình, tìm kiếm những gì tưởng chừng như mình đã bỏ quên ở một nơi nào xa, rất xa trong tiềm thức, tìm kiếm những gì vốn ở trong thế giới của mình mà cứ ngỡ như lạ lùng.

   Tôi bắt đầu học cách đọc sách.

   Tôi biết đọc từ năm bốn tuổi. Ngày xưa, bố vẫn hay mua mấy quyển truyện tranh có gập lại được, như “Alice ở xứ sở thần tiên để mỗi lần mở ra là tâm hồn trẻ con lại thấy được một lần những tòa lâu đài rạng rỡ, những quân bài cau có, khó chịu hay mụ phù thủy đỏ với gương mặt tròn quay, như “Công chúa tóc dài” để đứa con gái bốn tuổi mơ về một bộ tóc dài vàng óng như tơ, về một chàng hoàng tử đi cứu công chúa giữa khu rừng bạt ngàn chim muông và cây cối. Tôi đọc Harry Potter từ năm lớp 4, câu chuyện về những cây chổi biết bay, những con chim biết hát, những tòa lâu đài biết tự bảo vệ nhanh chóng cuốn theo niềm đam mê của một đứa trẻ tiểu học. Năm năm đã trôi qua, và xứ sở thần tiên đầy phép màu ấy, giờ đây, tôi học cách quay lại.

   Tôi lùng những quyển sách khắp thành phố, chui vào những nhà sách cũ với mạng nhện giăng khắp tường, ôm từng chồng cao ngất ngưởng xuống dưới sàn và xáo lung tung từ trên đỉnh xuống dưới đáy, hay nhảy chân sáo vào những hiệu sách hoành tráng nằm ngay cạnh sân vận động và cung văn hóa thành phố, đi qua đi lại những dãy sách xếp ngay ngắn và thi thoảng lật lật mấy trang giấy còn thơm mùi mực. Tôi đọc lại Harry Potter và tôi đọc Kinh thánh, tôi đọc truyện ngắn của Hemmingway và truyện dài của Rick Riordan, tôi đọc truyện trinh thám của Conan Doyle và truyện lãng mạn của Nicolas Sparks.

   Sách từ thế giới người ta sống, bước vào thế giới của tôi.

   Tôi bắt đầu viết truyện.

   Sau khi đọc Harry Potter, tôi từng mơ ước một ngày sẽ viết được một bộ tiểu thuyết như thế, thu hút tất cả mọi người như thế, nổi như cồn trên cả thế giới như thế. Tôi tạo ra những nhân vật mới, tôi tạo ra một thế giới mới, tôi vẽ nên những bức tranh từ trí tưởng tượng của một con bé chín tuổi. Và rồi, khi đang mải miết gõ những kí tự vội vã trên bàn phím, tôi chợt thấy nản. Khi những niềm vui và sự ham thích ban đầu bay đi, thì chỉ còn lại trong bạn những gì là mệt mỏi, là buồn bực, là mông lung.

   Bây giờ, tôi mới nhận ra, ngay từ ban đầu mình đã đi sai hướng. Một đứa trẻ chín tuổi, hẳn là chưa có đủ kinh nghiệm, chưa có đủ khả năng, chưa có đủ trải đời để viết bất kì một tiểu thuyết dài hơi nào. Và tôi tập viết truyện ngắn. Tôi viết về thế giới đã ở bên tôi suốt tuổi thơ ấy, một thế giới vô thực; về những cô gái nhón chân lướt như bay trên cánh đồng hoa bồ công anh, về những chàng trai ngồi trong những giọt sương đánh guitar, gương mặt, vầng trán, và mái tóc đen bồng bềnh.

   Bồng bềnh…

   Đôi khi, tôi viết về những cánh đồng trắng.

   Viết truyện ngắn từ thế giới người ta sống, bước vào thế giới của tôi.

   Nhìn những dòng chữ trên máy tính và giá sách chẳng mấy chốc đã không còn chỗ để chứa thêm bất kì quyển sách nào, tôi chợt mỉm cười.

   Có lẽ, như vậy là đủ cho thế giới của mình.

 

 

3. Tôi bước vào và sống trong thế giới của mình.

   - Thế cậu định suy nghĩ thế nào về cái mũ len của tớ đây? – Nguyên gõ gõ mấy đầu ngón tay xuống mặt bàn tôi, vẻ mặt không hài lòng.

   Tôi ngớ người.

   Nguyên cốc vào đầu tôi một cái:

   - Cái đầu của cậu không nhớ được cái gì à? Đồ đầu to mà óc bằng hạt nho! – Rồi cậu ấy bĩu môi, tỏ vẻ coi thường trí nhớ siêu xuất chúng của tôi – Cái mũ mà lần trước tớ yêu cầu cậu đan tặng tớ Giáng sinh ấy.

   “Này, sinh nhật tớ cậu vẫn chưa tặng quà.” Nguyên quay xuống nhìn tôi, giật phắt lấy tờ báo trên tay tôi “Có nghĩa là, món quà Giáng sinh này sẽ phải thật đặc biệt. Cậu. Học. Đan. Khăn. Rồi. Đan. Cho. Tớ.”

   Tôi phì cười khi thấy vẻ mặt lúc nhấn mạnh từng chữ một ấy của Nguyên. Kiểu như tôi mắc nợ cậu ấy vậy.

   Tất nhiên, tôi chẳng để ý đến lời yêu cầu ấy. Bắt một đứa không biết đâu là len đâu là sợi như tôi đan mũ thì chẳng khác nào bắt một con chó đang tuổi phát triển răng phân biệt giữa những chiếc giầy và cục xương.

    - Nghe này… - Tôi mím môi – Mẹ tớ bảo, nếu để tớ học đan thì năm mươi năm sau, cậu chưa chắc đã có áo mặc đâu. Vả lại, mẹ tớ có lẽ sẽ lên cơn đau tim vì hoảng sợ mất. Tớ không thể là một người con bất hiếu thế được. – Tôi lắc đầu, ra vẻ tớ-rất-muốn-nhưng-thực-sự-không-thể.

   - Nói thật đi, quên rồi chứ gì? – Nguyên bĩu môi – Tớ biết tỏng là tớ chẳng thể trông đợi được gì vào cậu mà.

   Tôi cười cười, nhìn cậu ấy:

   - Tớ có thể viết tặng cậu một câu chuyện, có thể bịa ra tình yêu sét đánh kinh thiên động địa của cậu với một cô bạn bất kì mà cậu thích để hóa giải tương lai xám xịt Forever Alone như người ta vẫn thường nói mà tớ đang nhìn thấy trước mắt cậu đây, có thể cho cậu thành thiên tài thông minh tuyệt đỉnh, hack máy tính của Chính phủ nhoay nhoáy và đơn giản như người ta search Google. Hoặc đơn giản hơn, tớ có thể chụp cho cậu một bức ảnh rồi ghép cậu với Maria Ozawa cùng với nhau. Okay?

   - Này thì Maria, này thì thiên tài! – Cậu ấy lại cốc vào đầu tôi thêm hai phát nữa – Tớ không hề tin tưởng vào tài viết của cậu. Cậu có viết cũng chỉ kiểu dìm hàng chọc ngoáy như cái cách cậu vẫn hay nói trên lớp thôi. Tớ biết thừa.

   Lưỡi tôi hơi cứng lại, nhưng nhanh chóng cười:

   - Vậy thì forget-it đi nhé chàng trai. Có thể tớ sẽ đi xin một cái mũ len nào đấy người ta không đội nữa, về nhà, gói ghém thật cẩn thận, có thể còn thắt cả nơ nữa, tặng cậu làm quà Giáng sinh. Thế là có tấm lòng lắm rồi.

   Nguyên cũng cười:

   - Ừ, tớ biết tấm lòng của cậu mà…

 

4. Chưa bao giờ tôi cảm thấy không thể hiểu nổi cậu ấy như bây giờ.

   Tôi quay lên, không thể để mình nhìn mãi vào dáng vẻ cứ ung dung đọc báo của An, vì nếu cứ thế thì sẽ có thể không kìm được mà đập cậu ấy một trận.

   Tôi với An chơi thân với nhau từ năm lớp 7. Lúc ấy, An là một lớp trưởng luôn đặt tình thần trách nhiệm lên hàng đầu. Cậu ấy để ý tới mỗi chiếc xô rác đã đổ chưa hay hộp phấn đã hết. Cậu ấy nhắc nhở từng đứa một đeo khăn quàng trước khi bước chân vào cửa lớp và đứng xếp hàng không được sai một phân nào mới cho bước vào. Cậu ấy luôn kiểm tra cẩn thận mọi thể loại cửa nẻo và luôn là đứa sau cùng ở lại lớp. Tôi có thể thấy nụ cười của cậu ấy, sự kiên nhẫn của cậu ấy, sự chu toàn của cậu ấy ở bất cứ đâu, bất kì nơi nào.

   Nhưng bây giờ, mỗi khi nhớ lại khi đó, An chỉ cười phớt qua thật nhẹ, tựa như chẳng hề để tâm. Cậu ấy lúc này hoàn toàn khác, tưởng chừng như một An trong kí ức của chúng tôi là một con người xa lạ hoặc đã bay về một thế giới song song nào đó, và đem An bây giờ đến với chúng tôi. Từ một lúc nào đó, chẳng còn ai nhớ rõ. Chỉ biết, như thể, cuộc trao đổi giữa hai thế giới chỉ diễn ra trong vòng vẻn vẹn có một buổi tối.

   Cậu ấy dường như thu mình lại. Cậu ấy lắc đầu từ chối những công việc mà người khác nhờ vả. Công việc lớp trưởng, đối với cậu ấy, giờ thì chẳng là gì ngoài việc đầu học kì đi xuống chép thời khóa biểu và cuối kì chép lịch thi một cách khoa học, đơn giản và dễ hiểu nhất. Cậu ấy trở nên vô tâm với mọi thứ, kể cả tôi, thằng bạn thân nhất của cậu ấy.

   Cậu ấy nói, cậu ấy đang sống trong thế giới của chính mình. Và dường như thế giới ấy đang xây lên một bức tường gạch vô hình mà vững chãi, ngăn lại tất cả những mối liên hệ của cậu ấy với thế giới bên ngoài. Càng ngày An càng trở nên lạnh lùng và khó hiểu, những câu nói nhanh, lặp đi lặp lại và loằng ngoằng, những cuộc nói chuyện chưa bắt đầu đã kết thúc, dường như cậu ấy không có cách nào để diễn tả những thứ trong đầu mình, những bài hát ma quái mà cậu ấy vẫn hay ngâm nga khi đứng một mình bên ngoài hành lang dài trong tiếng chạy, tiếng nô đùa bên dưới sân trường.

… Ai đi qua, nhẹ nhàng bước chân thật lạ

Ai đi qua, nhìn cuộc sống thêm thật lạ

Người ghé đến, tình cờ người ghé đến, đến cho em… yên bình…

Em hôm nay, chẳng còn ngón tay rụt rè

Em vui thay, chỉ cần má ai vụt về

Làn gió mới, là một làn gió mới, nụ cười vừa hé tới, đây rồi…

   Lời bài hát ấy, đến ngay cả khi đứng sát cạnh cậu ấy, tôi cũng chẳng thể nghe rõ, chỉ được vài từ như thế. Chỉ biết rằng, nó bâng quơ, nó nhẹ nhàng, nó bay bổng, và nó nhuốm màu ám ảnh, như thể tâm trí cậu ấy đang phiêu du ở một lâu đài bỏ hoang nào đó, mặc chiếc áo trắng dài, thả mái tóc đen xõa tung ra và tiếng ca vang lên khe khẽ. Và khi ấy, có lẽ cậu ấy vừa lướt đi vừa hát.

   Rồi cậu ấy bắt đầu đưa cho chúng tôi những câu chuyện mà cậu ấy viết. Nhưng tôi không bao giờ đọc chúng, đơn giản vì tôi có nhiều việc hay ho hơn để làm, và thậm chí, tôi thà dùng số thời gian ít ỏi còn lại khi không phải cắm đầu vào học của một đứa học sinh lớp 9 để bắn Dota hay Dragonica còn thích hơn.

   À, cậu ấy ích kỉ, vậy thì tôi cũng thế.

   - Thế cậu nhất quyết không đan mũ cho tớ à? – Tôi quay xuống, mặt đối mặt với cậu ấy lần cuối cùng trong ngày.

   An liến mắt nhìn tôi, rồi cậu ấy đặt tờ báo xuống, nói một cách nghiêm túc:

   - Không. – Đôi mắt cậu ấy xoáy thẳng vào mắt tôi. Tôi nhíu mày. An vẫn hay có kiểu nhìn rất khó chịu như thế, giống như đang dồn người ta vào đường cùng với sự kiêu ngạo của cậu ấy – Cậu không thể bắt ép người khác làm một thứ gì người ta không biết làm, không muốn làm, và không dám nhờ người khác làm rồi bảo đó là của mình được. Tớ nói với cậu rồi đấy, tớ sống trong thế giới của tớ, và đan len không nằm trong thế giới ấy.

   Cậu ấy mỉm cười. Hoàn toàn không phải là nụ cười khi xưa.

 

   Tối hôm qua, An lại có truyện mới. Cậu ấy dẫn link trên Face với tất cả sự vui vẻ, hài lòng lẫn sung sướng như bao lần. Dường như không hề để ý đến việc mấy ngày nay, chúng tôi không nói chuyện với nhau.Và tôi thậm chí còn cảm thấy cậu ấy còn thoải mái vì điều đó.

   Chúng tôi, theo một cách nào đó, đều đã lớn hơn so với hai năm trước. Có nghĩa là, trong mỗi chúng tôi, cái “tôi” cũng to đùng hơn hai năm trước. Hồi mới chơi thân với nhau, hầu như không tuần nào chúng tôi không gây sự, từ việc bé như con kiến kiểu tôi dẫm lên giày của cậu ấy khiến màu xanh lơ chuyển thành xanh xám, đến việc to như con voi là cậu ấy đưa số điện thoại nhà tôi cho một em lớp sáu và bố đã rút dây điện thoại đồng thời cắt tiền tiêu vặt của tôi những hai tuần liền sau đó vì điện thoại nhà bị khủng bố suốt cả đêm, nhưng chỉ cần đến hôm sau, cười với nhau một cái, đấm đá một tí là hòa. Nhưng bây giờ, không đứa nào chịu làm lành trước, và bầu không khí quanh chỗ chúng tôi ngồi lạnh lẽo đến đông lại thành đá khiến mấy đứa ngồi cạnh len lét nhìn nhau, cùng kéo cao séc áo khoác lên tới tận cằm.

   Dù gì cũng đang là mùa đông.

   - Ê Nguyên! – Vân quay đầu xuống, gọi tôi.

   - Gì thế? – Tôi nhướn mày.

   - Cậu đọc truyện mới của An chưa? – Vân toe toét cười – Truyện đầu tiên không dìm hàng, tớ đảm bảo.

   - Vân, quay lên. – Giọng An đều đều vang lên phía sau tôi, nhàn nhạt và lạnh lùng. Dường như cậu ấy đang ngăn Vân nói bất kì điều gì tiếp theo.

   - Kệ bọn nó đi Vân. – Quỳnh Linh ngồi cạnh Vân, chép miệng và kéo tay Vân lại. Cậu ấy chơi với An từ năm ba tuổi, và chỉ cần liếc mắt một cái là cậu ấy hiểu An đang nghĩ gì. Như lúc này đây, ánh mắt Linh sượt về phía An và tôi thật nhanh rồi quay trở lại, cậu ấy nhướn mày và nói to hơn một chút – Có những người đọc mà cũng chẳng hiểu gì đâu.

   Tôi biết, cậu ấy đang ám chỉ tôi.

   Thở dài một tiếng, tôi lại quay về với những bất đẳng thức.

   Có lẽ, trong lớp này, chỉ có Quỳnh Linh là hiểu được An.

   Hoặc là chưa có ai cố gắng hiểu cậu ấy, ngoài Linh.

 

5. Đặt thế giới của tôi vào thế giới người ta sống và những người bạn đồng hành.

   Tôi thở dài khi nhìn ánh mắt thất vọng của Nguyên. Tôi thậm chí còn thấy cái lắc đầu nhè nhẹ của Quỳnh Linh và cái nhíu mày khó hiểu của Vân.

   Tôi đã ở xa Nguyên quá rồi.

   Mà không phải chỉ có cậu ấy, mà còn là với rất nhiều người khác. Từ lúc tôi bước vào thế giới của riêng mình, tôi dường như chỉ ở mãi trong thế giới của những cuốn sách và của văn học mà quên đi họ, những người bạn ấy, và hầu như cũng chẳng ai biết đến tôi, một “tôi” trước mặt bọn họ. Họ vẫn cứ nhớ về tôi của quá khứ. Như Nguyên. Như Vân.

   Tôi đã quên mất một điều quan trọng:

   Họ, cũng là một phần trong thế giới của tôi.

   Và thế giới của tôi, cũng là một phần trong thế giới người ta sống.

   Tôi phải học cách đặt tất cả vào đúng vị trí của nó.

   Phải, tôi không thể ở mãi trong thế giới người ta sống, thế giới của người khác, thế giới của tất cả mọi người. Nhưng tôi cũng không thể cứ ở mãi trong thế giới của riêng mình được. Tôi không thể ích kỉ, không thể nhỏ nhen, không thể sống riêng mình như thế, để rồi đặt chính bản thân mình quá xa tầm với của mọi người. Tôi cũng không thể tự trở nên cô đơn, trở nên lẻ loi, và chỉ một mình dạo xung quanh thế giới với biết bao cánh đồng ấy. Tôi cần những người bạn đồng hành.

 

   Tôi đạp xe chầm chậm qua từng con đường, đi ngang qua những bà bán bánh đem rổ đặt sát mép đường, lách vào giữa những chiếc xe máy đang dừng lại để người ta phóng vù vào tiệm bánh mua vài chiếc bánh khúc cây, len vào giữa những mùi hương Giáng sinh đang lẩn quất trong thành phố.

   Mùi café phin thơm lừng, và thi thoảng thấy dậy lên mùi hạt dẻ. Ngòn ngọt, bùi bùi.

   Hôm nay là 24.

   Trung tâm thành phố vẫn náo nhiệt như thế. Những cây thông Noel lớn được trang trí cầu kì hơn rất nhiều so với vùng ngoại ô của chúng tôi, được đặt trang trọng trong các cửa hàng lớn. Thậm chí, đâu đó đã thấy xuất hiện những cành đào đá chưa thấy nụ, dù còn những hơn một tháng nữa mới tới Tết Nguyên đán. Lề đường chật kín người. Họ nắm tay nhau, họ cười, họ có với nhau một Giáng sinh ấm áp.

   Tôi cũng mỉm cười.

   Dựng xe đạp ngay ngắn, tôi gật đầu chào ông bảo vệ rồi bước vào siêu thị. Ở trong đây, không khí cũng nhộn nhịp y như thế. Tiếng nhạc “Ring the bell” cất lên từ những chiếc ti vi treo trên trần, những chiếc đèn quay tròn màu đỏ rực rỡ, và những cô nhân viên đội một chiếc mũ ông già Noel với nụ cười tươi tắn đứng sẵn ở đầu mỗi quầy hàng.

   - Chào em, em tìm gì thế? – Một chị buộc tóc đuôi ngựa thật cao hỏi tôi.

   Tôi thở dài:

   - Một khi đã đến quầy này, thì chị biết em đang tìm gì mà… - Tôi gượng gạo cười.

   - Quà Giáng sinh tặng bạn sao? – Chị ấy lật từng chiếc lên và chăm chú quan sát đôi mắt của tôi – Con trai?

   Tôi gật đầu.

   - Lũ con trai thường thích con gái tự đan lấy đấy chứ. – Chị giơ ra một chiếc trước mặt tôi, nhưng thấy ánh mắt tôi nhíu lại, vẻ không hài lòng, chị lại đặt vào chỗ cũ, cười cười – Nhưng không sao, em đi mua ở siêu thị của bọn chị cũng được, càng tốt. – Chị đút tay vào túi áo – Em mà không đưa ra gợi ý gì cho chị thì chị sẽ giới thiệu cho em cái đắt nhất và tâng nó lên mây để em mua đấy.

   - Cám ơn chị, em không giàu thế đâu. – Tôi cuối cùng cũng bật cười thoải mái – Với lại, em không biết đan lát gì cả. Em không thể tỏ ra mình là một đứa con gái thuần khiết trong sáng dịu dàng e lệ rồi đan một cái mũ len xấu ma chê quỷ hờn rối lung tung beng tặng người khác và bảo đấy là tấm lòng của tớ được. – Tôi chỉ tay vào một cái mũ tít trên cùng – Chị lấy hộ em cái đó thử xem. Cậu ấy thích kẻ ngang, mà màu phải tôi tối một chút mới chịu cơ.

   - Cái này cũng đẹp đấy. – Chị nhướn mày, rồi lấy cho tôi – Em có mắt thẩm mĩ phết đấy chứ?

   Tôi nhún vai, hơi mỉm cười. Gặp được một chị nhân viên như thế này thật không dễ.

   Đôi khi, một vài cuộc gặp gỡ thoáng qua với những người xa lạ lại khiến cho lòng mình nhẹ nhàng hơn.

   - Ai cũng nhận xét về em như thế cả.

   Chị ấy mỉm cười, rồi lại quay lại ân cần hỏi thăm một vị khách khác.

 

6. Tôi chưa bao giờ cố gắng tìm hiểu cậu ấy.

…Em thơ ngây và lặng lẽ em từng ngày

Em đôi tay còn nhỏ bé trong đời này

Ngày mới đến rồi từng ngày mới đến, xin cho em… Riêng. Mình…

Em hôm nay chợt từng nhớ nhung vội vàng

Em vui thay, chỉ cần hát ca nhẹ nhàng

Hạnh phúc đó, ngập ngừng hạnh phúc đó, ngập tràn từng góc phố…

Bao giờ?

   Giọng hát ấy… Lời bài hát ấy… Giai điệu ấy…

   Tôi lặng lẽ thở dài khi nhìn bóng An nhảy lên chiếc xe đạp mini đỏ, khuất sau dòng người đang tấp nập đi lại. Giỏ xe cậu ấy treo một túi quà.

   Có lẽ, là tôi chưa bao giờ cố gắng tìm hiểu cậu ấy.

   Có lẽ, An trong mắt tôi luôn là một cô bạn thân luôn để tâm vào những thứ mơ mộng hão huyền mà luôn vô tâm với những gì đang ở trước mắt cậu ấy.

   Có lẽ, Quỳnh Linh nói đúng. Rằng tôi không thể hiểu được những gì cậu ấy viết ra, những gì cậu ấy đặt vào trong những con chữ ấy.

   Truyện mới nhất của An, là viết về tôi.

   Trong câu chuyện ấy, An xin lỗi tôi.

   - Em mua mũ len sao? – Một chị buộc tóc đuôi ngựa thật cao hỏi tôi.

   Tôi nhè nhẹ lắc đầu, ánh mắt vẫn dừng ở nơi cuối cùng tôi thấy bóng chiếc xe đạp đỏ.

   - Cậu ấy đi rồi. – Chị ấy nhún vai. Tôi hơi giật mình – Bạn thân của em hiểu em phết đấy, nhưng mà chị thấy cô bé có vẻ, nói thế nào nhỉ, là lạ? – Chị nhướn mày.

   - Cậu ấy là người ngoài hành tinh đấy. – Tôi bật cười – Từ một thế giới khác, nên em chẳng thể hiểu được cậu ấy bao giờ

   Chị ấy nhìn tôi thật kĩ, và khi thấy nét cười trong mắt tôi, chị ấy lắc đầu:

   - Chị tin là thế giới của ai cũng dễ hiểu thôi. Đương nhiên, chỉ khi mình muốn hiểu. – Chị ấy nháy mắt với tôi, rồi quay đi.

   Tiếng nhạc “Ring the bell” vẫn vang vang.

   Tôi đã biết bài hát mà cậu ấy vẫn thường hát.

   “Em có một bí mật”. Của Nguyễn Hải Phong. Và trong Office Video, đúng như những gì tôi tưởng tượng, là một cô gái mặc chiếc váy trắng tinh, chạy chân trần trong một tòa lâu đài hiu hắt.

…Chỉ mình em thôi, chỉ mình em thôi

Đâu ai biết tới?

Ước mơ nhỏ bé trên đời

Cứ thế cứ thế, giữ cho riêng mình

Cứ ngỡ trong bao người là vô hình…

Chỉ mình em thôi, chỉ mình em thôi

Đâu ai biết tới?

Nắng lên rực rỡ muôn đời

Cứ thế cứ thế nắng lên bao lần

Nhắm mắt em nghe tim rất bình yên

Và…

Thật gần…

 

7. Những cánh đồng.

   - Tớ xin lỗi.

   - Chẳng có gì để xin lỗi cả.

   - Đáp lại lời xin lỗi của cậu thôi.

   - Đọc rồi à?

   - Ừ.

   - Thế nào? Ổn chứ?

   - Tàm tạm. Còn phải cố nhiều.

   - Ừ.

   - Những cánh đồng trắng ma quái của cậu thế nào?

   - Nó vẫn ở đấy. Và nó có ở nơi khác nữa. Hình như có tuyết rơi.

   - Giáng Sinh vui vẻ.

   - Cậu cũng thế.


 

Một câu chuyện Giáng sinh muộn :))

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư