CẢM XÚC CỦA TÔI LÀ BÁNH QUY - RỒI NGÔN NGỮ SẼ BẺ VỤN CHÚNG!

  • 6563
  • 6
  • 3

 

26/4/13

 

Hồ Tây sáng sớm, lạnh chớm

Mưa rích rắc vài hạt tròn giọt

Gió kéo mưa thành hàng chéo

Để những viên nước được bay xiên

 

Những con đường uốn vòng quanh

Những dòng dây điện dài hút mắt

Những thân cây vươn thẳng tắp

Những tán lá thơm ngát hoa

 

Hồ Tây sương lửng lơ

Rơi khẽ trên mặt nước

Mênh mông sóng gợn gió

Phản màu trời xám tro

 

Hồ Tây trong mắt em

Không khí nhẹ, trong vắt

Những ngày chìm giữa nắng

Hơi gió quyện hương kem

 

Hồ Tây - anh muốn thấy

Chỉ cần đứng ở đây

Và nhìn vào đôi mắt.

Đôi mắt ấy:

Của em.

 

 

5/5/13

Những tháng ngày này đang cong vênh. Không phải bị gió vo tròn. Không phải bị nắng bẻ cong. 

Mà những tháng ngày đang nối nhau lại. Nối thành đường tròn, không phải hình thẳng. Nối từ điểm chúng ta quen nhau. Đến những điểm thuộc ngày sau.
Nối cho hai cực Trái Đất gần hơn.
Cho hai đầu đất nước chạm vào.
Cho hai chúng ta thêm một lần nữa cạnh nhau.

 

 

7/5/13

Sáng hôm qua
Rơi bên em là 
Mấy bản tình ca của nước Nga
Nước Nga xa em, hẳn thế.
Nhưng đã từng ở rất gần anh.

Những nốt du dương khiêu vũ trên dòng kẻ.
Chúng xoay vòng và bước lùi, kiễng chân và nhún gót
Đôi tai em chạm vào chúng.
Còn chúng lắng nghe nhịp thổn thức của tim em.

Bao nhiêu giai điệu hút hết không khí
Để phổi em chỉ tràn những hơi thở
Từ những nụ hôn chẳng muốn dang dở, bao giờ.

Còn lại vài thanh âm tan chậm giữa buổi sớm
Khi nắng vẫn còn trong suốt như thuỷ tinh
Mắt em pha lê, nhìn ra cửa kính.
Rèm cửa mỏng xuyên suốt những tán lá biếc xanh.
Có phải ngoài kia - nơi đó là hàng bạch dương không anh?

Em nhìn cửa sổ.
Hay nó ngắm em ôm anh?

Thời gian không thể đập vỡ nghiến vụn.
Những kỉ niệm như kim cương.
Nếu không được thừa nhận là yêu thương.
Thì cũng không có quyền phủ nhận cảm xúc
Ít nhất thuộc về của em.
Lúc đến kết thúc.
Em cũng chẳng biết lần này đã là dừng lại mãi mãi chưa.

Chẳng có ai sai hay đúng.
Khi vẫn bám lấy sự sống - không - trống - rỗng mỗi ngày.
Định mệnh gặp cô đơn, nên chúng ta là tri kỉ.
Đến một ngày, sự cô độc của anh, sẽ lành lại, và không cần em nữa.
Chúng ta không ở gần.
Thế là lại xa.
Xa như bao nhiêu tháng năm dài hun hút đã qua
Ta xa lạ.

Anh à!
Anh vẫn chưa kịp nói cho em biết.
Tên những bài hát đó là gì.
Và nỗi nhớ của anh có tồn tại em, trong đó không?


14/5/13

Mùa hè.

Vắt nỗi nhớ chảy thành giọt.

Tong tong.

Tong tong.

Những giọt nước đang muốn trốn chạy khỏi hốc mắt.

Tong tong từ gò má.

Tong tong lan đến cổ.

Thấm vào những nóng khô.

Tong tong.

Cho lòng đỡ ngạt.

Vì cảm xúc bát ngát.

Dẫm chồng đạp chéo héo queo.

 

14/5/13

Nhiều khi, như lúc này, em muốn khuơ vội đống vải, nhét nhào vào vali, kéo khoá thật nhanh rồi chạy đi tìm một chuyến bay gần nhất.

Em có thể sẽ phải len mình lách người qua phòng chờ chật cứng có đủ thứ lộn xộn trộn lẫn.

Em có thể sẽ phải bịt tai giữa những ồn ào láo nháo của những thanh âm xa lạ.

Em gấp gáp, hối hả và cuống cuồng sợ thời gian cạn mất.

Em phải tất bật vì sợ sẽ để thất lạc trái tim.

Em lo nó chẳng thể kiên nhẫn, như em sẽ vẫn phải xếp hàng lấy vé.

 

Em cần một đường băng ngắn nhất, xuyên tắt nền trời để đến với thành phố đó.

Em muốn ôm ghì lấy anh, bởi rằng em ích kỉ.

Mặc kệ ai nhìn, ai nói, ai soi mói hay chỉ trỏ này nọ.

Vì cuộc đời vốn dĩ thị phi, dù chúng ta có là gì, đi nữa.

 

Nếu không muốn em phải lao mình đi như thế, thì làm ơn hãy khỏi ốm đi!

Hà Nội đang màu tím, héo queo!

Màu vàng tan rữa trong ngày,

Màu đêm đen bức, gió tức.

Tháng 6, đợi anh.

 

15/5/13

Em rất sợ nếu mình vô tình quay cuồng trong men bia.

Rồi lý trí chẳng cản nổi cảm xúc.

Chính mình không ngăn mình nổi.

Trái tim thèm cởi trói.

Nỗi nhớ cần được thả tự do.

Để muốn nhắn với anh, chỉ một dòng: "Em nhớ anh - như điên!"

 

17/5/13

Mưa chơi vơi rơi trên gân lá. Chơi vơi như nỗi nhớ diết da. Bóng tối quẹt ngang nơi phố xa. Năm tháng có đợi chờ ta?

 

Mưa trượt dài trên ô cửa kính. Xiên tạt theo những cơn gió mỏng dính. Vo tròn lăn qua viền cánh những hoa xinh. Em, mặc kệ chuyện tình một mình.

 

Mưa đọng giọt trên mái ngói. Kiên nhẫn bám trên hàng kẻ đen dây điện, không mệt mỏi. Cảm xúc đói nên đòi hỏi. Yêu thương không lời, thôi đừng nói!

 

Mưa thả dọc những hạt nước. Gầy đôi vai, lặng im bước. Đi về bầu trời phía trước. Ở đó, trái tim không vết xước.

 

Em cần anh, tri kỉ. Muốn yêu tỉ mỉ. Sẽ yêu từng tý. Yêu gần như đến khi mắt ngừng chớp, đôi mi!

 

18/5/13

Lần gần đây nhất ta hôn nhau. Là sự kết hợp tưởng như rất khó quyện lẫn: giữa bia và kẹo cu đơ.

Những nụ hôn dài có vị đắng của men bia, ngọt dẻo của mật, giòn tan từ lớp bánh tráng, bùi thơm của lạc, cay nồng của gừng, rồi nghe cả tiếng cắn vỡ những hạt vừng nữa.

 

Những nụ hôn mềm và êm.

 

Hà Nội, những ngày không anh, em chỉ đang đi giữa mặt đất.

Hà Nội, sau những ngày dài đợi và có anh ở đó, mặt đất thật giống thiên đường.

 

Thiên đường có em cười.

 

 

19/5/13

Những buổi sáng gần đây.

Lúc chậm rãi tỉnh dậy.

Em thấy nỗi nhớ bị dang dở.

Dang dở vì nó đổ đầy rồi tách nửa.

Hai nửa dành cho 2 thành phố - của 2 đầu đất nước này.

Nỗi nhớ dài và dai.

Như một sợi dây gai.

Quấn quanh em mềm mại.

Quấn cho đến khi em tìm lại

Những lúc cảm xúc hoang dại

Chẳng hề sợ hãi.

Sợ bất cứ ai.

 

Tình yêu không có đúng sai.

Chỉ là cảm giác an toàn hay mạo hiểm.

Nhưng an toàn có bình an không nhỉ?

Khi an toàn là sống cho thiên hạ xem!

Còn liều lĩnh là chạy theo chính mình.

Chạy theo hạnh phúc rất ngắn.

Nhưng là thật.

 

Một và hai là chuyện của hai người.

Anh và em, là bí mật của chúng ta!

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư