Có ai đợi em, nơi bờ biển bên kia đại dương?

  • 5958
  • 5
  • 2

Tuổi trẻ này có đang thực sự tệ không khi có những ngày em không dám soi mình trong gương, vơ vội thứ gì đó trong tủ quần áo, kết hợp vội vã và lao ra đường.

 

Đến cả lúc ăn... cũng chỉ lo lắng công việc.

Nhọc nhằn ngủ chỉ khi mi đã nặng trĩu mí.

 

Bận rộn dồn dập, những kế hoạch kéo xềnh xệnh em từ ngày này qua tháng nọ.

 

Những cuộc hẹn chéo chồng và dày đặc. Những gương mặt xa lạ. Họ chỉ quan tâm đến những con số. Làm cách nào để tăng doanh thu?

 

Thời gian để thở, có lẽ cũng đang bị bớt xén.

Chỉ có nỗi nhớ anh là tâm trí em không thể tiết kiệm phút giây dành cho nó.

 

Vài lĩnh vực cùng dồn đuổi một lúc, những bản báo cáo ngột ngạt. Những deadline lúc nào cũng sát nút sau lưng. Mỗi ngày. Tham vọng biến con người ta trở thành một cái giẻ, tự vắt kiệt mình, vắt khô quắt, vắt rách nhăm.

 

Em không mệt mỏi. Em vẫn đủ sức chống đỡ. Chỉ là em đang thấy mình héo đi, già nua, úa mòn.

 

Em sợ mình xử lý không hết những ngổn ngang trước mặt. Em bất an khi nghĩ mình sẽ không kịp giải quyết đống công việc đang dang dở nợ nần. Trước khi gặp lại anh.

 

Em cần mình có thể quay về với rạng rỡ. Tóc cuốn cao. Kẻ mắt đường viền đen. Chuốt mi cong vút. Lần đầu tiên tô son đỏ ma mị. Thoang thoảng nước hoa ngọt ở cổ. Má căng mọng, da mềm. Không phấn lót với kem nền. Mặc áo hở vai. Chân váy dài và mỏng. Giày mũi nhọn gót thấp. Chúng ta sẽ cùng nhấm nháp vài giọt cồn dưới đáy ly. Cho cảm xúc ôm nhau xoay vòng một điệu valse.

 

Anh nhất định phải đợi em, cho đến khi em không còn mắc kẹt giữa công việc chưa hoàn thành. Như em vẫn chờ anh vài ngày ít ỏi ta chạm môi nhau trong một tháng.

 

Giờ thì em cần bình tâm, nghe nhạc không lời để ru ngủ stress. Sau đó tập trung cho những bản kế hoạch dài trang của tháng 6. Áp lực sẽ khiến não em căng hơn. Điều đó tốt cho sự sáng tạo không bị tắc nghẽn.

 

Rồi thì ngày ta gặp lại, em sẽ không hỏi bất cứ điều gì ngoài chúng ta cả, em cũng không kể lể về than thở về công việc. Em hứa!

 

Anh sẽ kể về màu nắng đặc sệt đó, kể về cả màu nước xanh như thuỷ tinh của những bờ biển chạy dọc phía bên kia đại dương đúng không?

Có đúng không, hay chỉ có mình em trơ trọi giữa cồn cào nhớ? Và bơ vơ kiếm tìm những gì không thuộc về? Kiệt sức chạy về phía bầu trời nơi chẳng thể? 


Em soi trong gương thấy chúng ta. Nhưng hình như còn thiếu một câu chuyện khác. Đã được kể từ lâu. Phải, sự thật đâu là một tấm gương rộng chỗ?

Em soi mình lần nữa trong tấm gương. Còn lại một mình! Tấm gương đã bị xé đôi. Chia đôi mất rồi, anh ơi!


 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư