29 độ vĩ Bắc, 116 độ kinh Đông.

  • 5963
  • 10
  • 6

 

 

 

 

 

Đó là một ngày lập hạ nắng chói chang và đầy khó chịu. Những đám mây dường như chỉ loăng quăng ở tít tận chân trời xa tắp mà chẳng chịu đem đến chốn phố phường Hà Nội ngột ngạt và oi ả này chút râm mát.

Tôi khẽ quấy ly cafe theo một nhịp điệu uể oải và buồn tẻ chợt bật ra trong đầu, vu vơ nhìn quanh tiệm cafe đầy hương gỗ này. Một ngày lập hạ có lẽ không được dùng để nghĩ về công việc, đến bản thiết kế, đến việc điều chỉnh cửa cho thoáng gió và đảm bảo về nhiệt học, hay bất kì thứ linh tinh lang tang gì khác. Một ngày lập hạ chỉ dùng để ngồi và ngắm nhìn chung quanh, như một đứa trẻ lần đầu tiên được đi chơi một mình.

Và tôi nhìn thấy Yang Min.

Cậu ấy ngồi trong góc khuất - chỗ rất thích hợp để theo dõi mọi người. Nhưng hẳn là Yang Min không hề có ý định đó, ít ra, cậu ấy không hề tỏ ra nhận thấy thằng bạn thân này.

Yang Min vẫn như hồi đi học. Mái tóc đen tết đuôi sam dài đằng sau, không nhuộm, không high-light, không ép tỉa. Chiếc mũi cao, làn da trắng, và hẳn sau cặp kính râm đen kia vẫn là đôi mắt một mí mà mấy năm trước tôi từng nhìn thấy hằng ngày ấy. Điều duy nhất khác biệt có lẽ là lớp son đỏ tươi trên đôi môi lúc nào cũng nhếch lên như đang cười.

Yang Min bây giờ vẫn là một Yang Min mà tôi quen hồi đi học. Dường như đoạn quá khứ đầy cay đắng đó chẳng đáng để cậu ấy bận tâm đến.

Nhưng tôi biết là có. Theo cái cách cậu ấy rời xa nơi này.

 

 

Năm tôi học lớp mười hai, giai đoạn căng thẳng nhất trước khi bước vào kì thi đại học đầy khắc nghiệt, lớp chúng tôi có học sinh mới. Người Hàn chính gốc, không lẫn vào đâu được với đôi mắt híp kia. Nghe nói bố mẹ cậu ấy đều làm trong một công ty đa quốc gia, bắt buộc phải chuyển về Việt Nam trong thời gian này. Họ không an tâm về cô con gái học năm cuối trung học nên chuyển luôn con mình về đây.

Phải, là một cô gái.

Cậu ấy vào lớp, khẽ cười, cúi gập người một góc ba mươi độ và nói tiếng Việt, giọng hơi lơ lớ, nhưng phát âm vẫn rõ ràng hơn hầu hết người ngoại quốc khác:

- Tớ là Yang Min. Tên Việt là Dương Mẫn.

 

Bàn tôi vốn có bốn chỗ ngồi, nhưng lại chỉ thuộc về quyền sở hữu của tôi và Duy Anh - một thằng khá hay, trừ bỏ thói nóng nảy, bồng bột và nông nổi của tuổi trẻ thì chơi cũng được.

Yang Min ngồi giữa tôi và cậu ta.

Cậu ấy quay sang Duy Anh, khi tôi vừa định chìa tay ra làm quen:

- Chào cậu. Rất vui được ngồi cạnh cậu.

Giọng nói hiền hòa, nhã nhặn của cậu ấy đập tan ý muốn của tôi. Duy Anh im lặng, mặt cậu ta vẫn cắm xuống quyển sách, che khuất đi đôi mắt và không biểu lộ chút thái độ nào. Yang Min nhún vai, rồi quay sang tôi.

Rất nhiều năm về sau, tôi vẫn cho rằng: lần gặp mặt đầu tiên ấy đã quyết định rất nhiều thứ sau này. Yang Min nói chuyện với Duy Anh trước, cậu ấy thích Duy Anh. Còn tôi là người định bắt tay Yang Min, tôi thích cậu ấy, rồi nhanh chóng thu tay lại, chỉ làm một thằng bạn thân.

Phải, Yang Min thích Duy Anh. Còn tôi, từ một kẻ suýt có được mối tình trong âm thầm lần đầu tiên trong cuộc đời, lại biến thành một thằng bạn chí cốt cực kì tuyệt vời.

 

- Đưa bài tập Tiếng Anh của cậu đây, tớ chỉnh cho.

Yang Min đập quyển vở vào đầu tôi khi thấy tôi lờ tịt cậu ấy, chỉ đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Woo Ahn, bài tập Tiếng Anh!

Yang Min sẵng giọng. Những lúc tức giận, cậu ấy sẽ gọi tôi như thế, cả họ tên bằng tiếng Hàn, còn bình thường, cậu ấy sẽ gọi tôi là An, hoặc Ahn. Không bao giờ là Vũ An. Yang Min bảo, bạn thân thì phải có cách gọi khác, thế nên tôi cũng chỉ gọi cậu ấy là Min.

Có nghĩa là, bây giờ cậu ấy đang tức giận.

- Đó là tên con gái. - Tôi miễn cưỡng dứt mắt ra khỏi cây xà cừ trong sân trường mà tôi chưa bao giờ vẽ được, làu bàu lần thứ sáu mươi tám, nhưng ém lại ngay khi thấy ánh mắt lạnh lẽo mà cậu ấy quăng sang phía mình - Được rồi, được rồi mà...

Yang Min rất giỏi Tiếng Anh. Thực ra, vì tính chất công việc của bố mẹ nên mỗi thứ tiếng thông dụng cậu ấy đều rành một phần. Cho nên, việc vứt bài vở lại cho một kẻ thần đồng ngôn ngữ như cậu ấy là việc vô cùng sáng suốt.

Nhưng ngoài ngôn ngữ ra, cậu ấy dường như chẳn có thế mạnh nào khác. Tôi phải kèm thêm từ Toán, Lý đến Địa, Công nghệ, rồi cả lý thuyết Quốc phòng để cậu ấy không bị tụt lại. Nhưng kể cả với những môn không quan trọng, thậm chí không có trong chương trình học của Hàn Quốc ấy đi chăng nữa, Yang Min đều nghe giảng hết sức chăm chú, lông mày nhíu chặt, hỏi ti tỉ câu về những thứ trên giời dưới biển chỉ dính đến bài giảng một tí, bắt tôi trả lời cho bằng được, và khiến tôi gần như phát điên.

Nhưng dẫu cho có bị cằn nhằn đến cỡ nào thì Yang Min cũng cứ làm theo ý cậu ấy, chiếm hết chút thời gian rảnh rỗi vô cùng hiếm hoi của tôi giữa những giờ học vẽ dày đặc. Và tôi cũng chỉ biết thở dài và chấp nhận, bởi cô bạn thân này là kẻ cứng đầu nhất quả đất, ít nhất là quả đất mà tôi biết.

Có lần, tôi định nói chuyện với cậu ấy về Duy Anh. Lúc ấy, chúng tôi đang dừng lại bên vệ đường mua mấy cái bánh khoai rán, và cậu ấy lập tức tọng một phần bánh to tổ chảng vào miệng tôi.

- Không nói nữa. - Yang Min nhàn nhạt mở miệng, khác hẳn vẻ phấn khích mới hai mươi giây trước khi lần đầu tiên ăn bánh khoai vỉa hè. Nghiêm chỉnh và (tôi vừa sờ sờ mũi vừa cố gắng nuốt miếng khoai trong khi tìm từ thích hợp) giả tạo hơn hẳn.

Cậu ấy ngừng một lát, rồi quay sang tôi, nhướn mày:

- Tớ có cách và kiểu làm của tớ, Woo Ahn.

Tôi lại sờ sờ mũi.

Và kể từ ấy, tôi và Yang Min không bao giờ đưa Duy Anh vào cuộc nói chuyện của mình. Thậm chí, nếu không phải vì ánh mắt Yang Min nhìn cậu ta hơi đặc biệt, và tôi nhớ rõ vào một buổi tối đẹp trời nào đó, cậu ấy đã tự thú nhận rằng mình thích Duy Anh (khiến tôi suýt đâm vào cột điện trong ánh mắt thương hại của mọi người), thì tôi đã nghi ngờ độ nhạy bén thiên bẩm về tình yêu đôi lứa của mình.

 

Đầu năm 2013 - năm chúng tôi học lớp 12, tình hình chiến sự trên biển Đông căng thẳng hẳn lên. Đi đâu cũng nghe thấy tiếng radio, tiếng đài phát thanh lặp đi lặp lại một câu nói: "Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam".

Tất cả nam sinh đều sẽ nhận được giấy báo đi nghĩa vụ quân sự sau kì thi Đại học, điều này làm cho cả khối rầm rĩ một thời gian dài. Đi trên sân trường, tôi thi thoảng lại thấy hai ba người đi với nhau, xì xào mấy tin lá cải được nghe từ mọi xó xỉnh.

- Bạn tao ở Hải Phòng kể dạo này toàn máy bay trực thăng bay ở tầm thấp lượn qua lượn lại, ngày nào cũng có vài đợt.

- Hình như bên mình mua được lô máy bay không người lái mới, đang thử nghiệm.

- Hôm qua có một gã người Hoa vào tiệm cầm đồ gần nhà tao, chưa kịp lên tiếng đã bị chủ nhà lấy chổi đuổi đi, tí nữa thì bị cả xóm xua chó...

Yang Min đi qua, nụ cười trên môi ngày càng gượng gạo, nhưng cậu ấy vẫn cố chấp không chịu tắt nó đi. Tôi khẽ liếc, rồi quyết định vờ như không biết, tiếp tục huyên thuyên về Khải Hoàn Môn Paris.

Kỳ thực, tôi hiểu rất rõ những áp lực mà cậu ấy đang phải gánh chịu, những áp lực đến từ ngay chính bạn bè chung quanh chúng tôi. Người Hàn Quốc, từ xưa đến nay đều bị cho là cùng một giuộc với Trung Quốc, thêm vào đó là số lượng kẻ Anti-Kpop và những phần tử trung gian sẵn sàng gia nhập hiệp hội đó bất cứ lúc nào ngày càng đông, đặc biệt là sau vụ một đứa trẻ có mẹ là người Việt Nam bị cô lập, hắt hủi ở một trường học tại Seoul.

Dường như giới trẻ Việt phẫn uất vì điều đó. Và họ đáp trả bằng cách tuyệt vời và nhân đạo nhất: cô lập và kì thị lại người Hàn Quốc.

Yang Min là một ví dụ điển hình. Cậu ấy bị chơi xấu, đánh lén, mách lẻo, đặt điều, nói khích, chửi rủa, cả sau lưng lẫn quang minh chính đại.

Nhưng cậu ấy vẫn cười khẩy, khẽ liếc sang tôi:

- Theo như cách nói của các cậu, thì bọn họ đều là Young-Buffaloes, phải không?

 

- Cậu định tỏ tình sao, Min?

Tôi trố mắt. Lần đầu tiên Yang Min cho phép cái tên Duy Anh xuất hiện giữa chúng tôi, và ngay lập tức mang đến một cái tin sốt dẻo.

- Đằng nào thì các cậu cũng sắp tốt nghiệp, và tớ sắp đi. - Cậu ấy nhún vai.

Tôi cười méo mó. Vẫn cái kiểu quyết định nhanh gọn và không bao giờ bị lung lay ấy, kể cả đó có là một quyết định gần như không thể thành công nổi đi chăng nữa.

Nhiệm vụ của tôi là hẹn Duy Anh lên sân thượng.

Ngày hôm ấy trời trong, gió nhẹ, chưa có nắng. Mới tháng ba. Những cây xoài hai bên đường đã nở hoa đỏ nhàn nhạt thành từng chùm dày đặc.

Phải, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, tất cả mọi thứ của ngày hôm ấy. Và tôi nhớ rõ cả nét mặt của Yang Min khi Duy Anh vứt hộp quà mà cậu ấy tặng xuống đất.

Cậu ấy nhíu mày.

Duy Anh gần như quát lên:

- Cút về Hàn Quốc đi, cậu cùng với những gì bẩn thỉu của cậu. - Mặt cậu ta đỏ bừng, âm lượng càng lúc càng lớn - Các người tưởng với nét chữ run rẩy đó, cái thứ tự chữ dở hơi đó, rồi thứ giọng nghèn nghẹt âm mũi đó mà có thể được chúng tôi chấp nhận hay sao?

Gói quà vứt lăn lóc trên đất. Chân lông mày của Yang Min giãn ra, nét mặt cậu ấy trở về vẻ lạnh lẽo thường có.

- Apart-heid, tất cả mọi người đều tưởng nó đã chết. - Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Duy Anh - Nhưng Nelson Mandela sẽ thất vọng lắm khi biết nó vẫn sống khỏe mạnh và tươi tốt thế này. Cậu tưởng rằng...

Yang Min cất cao giọng lên, nhưng vì một lý do nào đó, cậu ấy lại không nói nữa. Chỉ đơn giản là xoay gót đi.

Nhưng tôi biết cậu ấy định nói gì.

"Cậu tưởng rằng, chúng tôi muốn sống ở đây sao?"

Cậu ấy không nói, vì cậu ấy không muốn biến mình thành một kẻ giống như thế, như Duy Anh.

Tôi đấm cậu ta một phát.

Bóng Yang Min nhanh chóng biến mất. Nhanh hơn một cú đấm của tôi.

Duy Anh lau máu ở khóe môi, và trong một thoáng, tôi tưởng như cậu ta sắp đánh nhau với tôi đến nơi, thì cậu ta lại nói:

- Bố tao bị một người Hàn Quốc giết.

- Người đó là Yang Min sao?

Tôi nhếch mép, nhưng không cười. Cuối cùng thì cũng học được điệu bộ đó của cậu ấy.

Mỗi kẻ đều có câu chuyện của riêng mình, nhưng không ai có quyền dùng câu chuyện ấy làm tổn thương người khác.

Min của tôi...

 

 

Tiếng leng keng ngân lên từ những chiếc chuông gió treo trước cửa.

Từng tốp học sinh bắt đầu túa ra từ một phía của con đường. nhìn phù hiệu trên cánh tay trái của chúng, tôi khẽ nhíu mày.

Hóa ra, tôi đã gần trường cấp ba cũ của mình từ lúc nào không hay. Mà cũng phải, kể từ ngày tốt nghiệp, tôi đã chẳng còn đặt chân đến đó lần nào nữa.

Yang Min sau ngày hôm ấy hoàn toàn đoạn tuyệt với tôi, với tất cả mọi người. Hết tháng tư, cậu ấy quay về Hàn Quốc. Những lời trước lúc đi mà cậu ấy nói với cả lớp như thế này:

"Cảm ơn các bạn, cảm ơn Việt Nam đã dạy cho tôi rất nhiều điều." Cậu ấy cười rộ lên, và lần đầu tiên nụ cười ấy lan đến tận khóe mắt, miễn cưỡng một cách rất sung sướng "Tất cả các cậu, đều, rất, tuyệt, vời!"

Tôi trợn tròn mắt, há to miệng làm khẩu hình với cậu ấy.

"Ồ, phải..." Yang Min ngưng lại một chút rồi nói "... trừ Woo Ahn ra."

Tiếng cậu ấy chợt nhẹ tênh, đến nỗi tôi không dám chắc cậu ấy gọi tôi là Woo Ahn hay Vũ An.

Hai cô bé chạy vào, ngó nghiêng, rồi lao sầm đến chỗ Yang Min đang ngồi.

Tay tôi đặt cốc cafe xuống. Chiếc áo đồng phục của trường bây giờ vẫn thế. Vẫn là chiếc áo tôi và Yang Min mặc năm lớp 12. Vẫn là chiếc áo bạn bè tôi mặt khi cô lập cậu ấy. Và giờ, hai học sinh mặc chính chiếc áo ấy đang rối rít quanh Yang Min:

- Chị quản lý, cho em xin chữ kí với ạ!

- Chụp với em một kiểu nhé, chị quản lý...

 

- Tớ còn tưởng cậu sẽ bơ lác tớ chứ.

Yang Min cười cười. Tôi ngại ngùng sờ sờ mũi, ngồi xuống đối diện cậu ấy, nhìn bóng hai cô bé đi ra khỏi quán.

- Bơ là bơ thế quái nào được. - Tôi khẽ phản đối, bĩu môi - Cậu sẽ đi đập cái túi hàng hiệu đó vào đầu tớ ngay khi tớ dám nhấc mông ra khỏi cửa chứ gì?

- Cậu biết không... - Yang Min khẽ trầm ngâm một lúc, rồi dường như cậu ấy quyết định sẽ cư xử với tôi y như lúc trước, có nghĩa là sẽ cùng nhau nói những mẩu chuyện sẽ lộn xộn, rối tinh rối mù, chẳng có mào đầu và chẳng có kết thúc - ...mấy hôm trước, tớ xuống sân bay cùng nhóm của mình, bên cạnh việc suýt chết ngạt thì còn gặp một người nữa.

- Duy Anh? - Tôi nhướn mày, dễ dàng đoán. Thực ra thì người mà cậu ấy nhớ cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.

- Cảnh sát sân bay thì phải. - Yang Min khẽ gật đầu, bím tóc hát ra đằng trước.

Tôi khẽ liếc cậu ấy:

- Hẳn cậu ta phải tiếc lắm khi không tìm thấy quả bom nào để tống tất cả các cậu vào tù. - Trong giọng nói không hề che giấu vẻ châm biếm.

Yang Min bật cười, tiếng cười thành thật, dẫu cho mắt cậu ấy vẫn không hề cong hơn, dù chỉ một chút.

Chúng tôi lại bắt đầu ngồi tán gẫu như ngày xưa, về nhóm nhạc của cậu ấy, về việc thiết kế của tôi.

Chuông hẹn giờ vang lên. Yang Min nhìn vào điện thoại, cười méo xệch:

- Lần này cậu bao nhé, tớ có việc rồi.

Tôi gục gặc đầu. Lần sau cậu ấy phải trả, tôi không chịu bị ăn quỵt đâu.

Trước khi đi, bàn tay cậu ấy đặt lên tay tôi:

- Vũ An, cảm ơn cậu.

Lần này, tôi nghe rõ cách cậu ấy gọi mình. Giọng cậu ấy sắc hơn, chuẩn hơn, như một người Việt gốc.

Tôi đặt bàn tay kia của mình lên tay cậu ấy:

- Uli-neun yeong-wonhi kah-chang chin-han chin-goo, Yang Min... (**)

 

Vài chú thích nhỏ:

(*) "29 độ vĩ Bắc, 116 độ kinh Đông": Vị trí địa lý giữa Hà Nội và Seoul.

(**) Câu đó dịch sang tiếng Việt một cách hay ho và trôi chảy, thêm mắm muối vào thì là thế này: "Chúng mình mãi là bạn thân, Yang Min à...". (Thực ra người viết không biết tiếng Hàn, đi hỏi phiên âm loạn xạ cả lên thì ra câu trả lời gần chuẩn nhất là như thế)

(***) Tranh minh họa có tên "Around"

 

Hải Phòng. Ngày 12.5.2013.

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư