BAY VÚT hay NGÔI NHÀ PHÙ THỦY

  • 8741
  • 355
  • 67

Mình đang ở đâu ?

Dang tay đi chéo chân trên bậc tường nâu đỏ..

Hay lơ lửng trên cành xoài, nhánh ổi, gốc me.                                                            

Bầu trời xanh…lượn lờ….mình bay mãi…

Lòng sông rộng….quằn gió vượt qua..

Cá la đà… mặt nước trong veo …

Nắng chiều ngả…nhuộm vàng bờ cỏ…

Ui bên kia...phất phơ …phất phơ...

... đòng đòng….lúa trổ….hương ngào ngạt..

….vừa mới sà xuống…Ui té nhào lăn quay..

Mình đang ở đâu ?


Thì ra là mơ. Lọt khỏi giường, tôi thấy mình đang nằm chình ình dưới đất. Mắt  hé nhìn cánh cửa cót két đong đưa. Ánh trăng vàng dịu lọt qua ô cửa sổ len vào khe cửa. À, chắc là tối hôm qua, mình mãi chơi game nên quên đóng cửa sổ.   Căn phòng tối om, tôi đứng dậy, mò mẫm công tắc đèn. “ Bốp  ” - đầu tôi va phải tường. Tôi làu bàu “ chết tiệc…….”. Tất cả các hành động của tôi bị khựng lại, khi  văng vẳng bên tai là tiếng chuông cửa “.. ting tong….ting tong..”. Âm thanh  ngân vang, kéo dài,  đứt quãng.  Ai lại bấm chuông vào giờ này ? Bấm liên tục. Nó phát ra từ đâu nhỉ ? Hình như chẳng hàng xóm nào quan tâm đến điều đó. Tôi lò dò bước ra. Mùi hôi của những bông huệ trắng héo queo ở phòng khách làm mũi tôi hắt hơi liên tục. “ Á….” – Tôi la lên khi gió đập mạnh cánh cửa làm kẹt ngón tay. .. Phù…cuối cùng cũng chốt được cửa sổ.

Gia đình tôi chuyển đến đây đã được hai tuần. Nói gia đình chứ thiệt ra chỉ có tôi và mẹ. Bố tôi mất sau một vụ tai nạn khi tôi còn lò cò chập chững. Mẹ tôi làm thiết kế cho một công ty xây dựng, bà luôn dốc hết sức rượt đuổi thời gian để vài năm nữa nghỉ hưu. Bà bảo “ ngôi nhà ở trong đường hẻm nên giá cũng được…điều quan trọng là không có mấy vụ chửi bới inh ỏi…mấy vụ ẩu đả...trộm cắp…đây là khu phố của người giàu…con ạ..”. Tôi chỉ biết lẳng lặng gật đầu.

Giống những lúc bà hỏi tôi “ Mẹ chặt cái cây trước sân hen con....leo trèo chi …mất công gãy tay gãy chân….Mẹ đốt mấy quyển truyện nhăng ?...”. Cái  vụ đốt truyện tranh làm tôi uất ức nhất. Bác Sĩ Quái Dị Black Jack, Thám Tử Conan, Jindo, Inu-yasha, Bảy Viên Ngọc Rồng,…nhìn chúng dần trở thành đống tro tàn xám trong ngọn lửa đỏ rực làm tôi ghét bà kinh khủng. Bà đã không bán chúng như giấy vụn, bà luôn tỏ ra cứng rắn trong mọi quả quyết. Đôi khi bà làm tôi sợ hãi. Chẳng khác gì những gợn lăn tăn mặt biển chỉ cần một trấn động nhỏ là trổi thành sóng lớn, dữ dội. Giọng bà luôn dịu dàng nhỏ nhẹ, chỉ vừa đủ để rót vào tai người nghe những phán quyết. Có lần tôi chơi banh trong nhà làm vỡ tủ kính, bà chẳng nói một lời nào cả, đôi mắt cũng không hề giận dữ. Lần tôi ngang bướng cãi bà “ con muốn trở thành họa sĩ…muốn học vẽ…không muốn làm kiến trúc sư hay bất kì một nghề nào khác..”. Bà đã âm thầm lấy mảnh vỡ kính ban xưa, cắt lên cánh tay mình “….Vậy là con muốn mẹ chết…con muốn mẹ chết hả…”. Tôi dường như bất động lúc đó. Cũng như chẳng còn lạ lẫm với hình ảnh người phụ nữ xõa tóc rũ rượi lặng lẽ khóc bên bàn thờ chồng mình mỗi khi có chuyện nữa. Chuyện công ty hoặc là do tôi phạm tội tày đình nào đó.

Thuở nhỏ, tôi hay bị bắt nạt ở trường. Bà dạy tôi cách che dấu sự yếu đuối bằng những phương thức kì quái. Bà bỏ vào cặp tôi một con dao và bảo rằng “…nếu bị mắng vốn….thì mẹ sẽ nói với người ta là con tôi tự vệ…mẹ sẽ chịu trách nhiệm tất cả…”. “ Một thằng con trai không được khóc vì những việc cỏn con…” – Câu nói ấy đi theo tôi mãi. Vậy mà tôi vẫn không thể mạnh mẽ. Lần duy nhất bà đánh tôi vì tôi bị một thằng trong lớp đánh bầm dập mà không dùng vũ khí kháng cự. Không ai nói cho tôi biết  “ mẹ tôi đã lớn lên từ đồng ruộng như thế nào…chịu những cực khổ gì…” – trừ bà ngoại. Nhưng bây giờ hiếm khi mẹ về quê. Những vụ đánh nhau của thời học sinh thì hết sực nực cười, chỉ là một quyển truyện không cho mượn hay là một bài toán mà chúng vừa bị điểm không, còn bạn là người hăng hái lên giải, hay là cái nháy mắt với cô nhóc nào đó ( cái này thì tôi không thực hiện và cũng không rõ lắm ) …

Lên lớp sáu, tôi bị vây chặt nhiều hơn với sách vở. Cũng không đến mức là bị nhốt ở nhà. Nhưng phần lớn thời gian là ngồi vào bàn. Viết, suy nghĩ và viết. Cứ như thể khi tôi ngừng viết thì bà sẽ lấy mảnh kính nào đó cứa lên tay. Hay thiếu một chữ nào đó, tôi sẽ trở thành kẻ ngu ngốc nhất thế giới cũng không chừng. Một lẽ đương nhiên là tôi không có bạn thân và  mấy môn như bóng đá, bóng chuyền, cờ vua,… thì dở tệ. Có những thứ hầu như chẳng biết gì. Mẹ đã vạch cho tôi một đường thẳng. Còn tôi cứ chạy lung tung mấy lối rẽ ngoằn ngoèo chi không biết….

Lớp bảy, tôi học sa sút, mẹ đã tức giận bẻ gãy cây sáo mà tôi thích thổi. Vậy mà tôi từng ấp ủ, lúc nào đó, mình sẽ đứng giữa rừng tre bạt ngàn quê bà, di chuyển mấy ngón tay thoăn thoắt trên lỗ sáo để thổi ra những âm bậc trầm bổng du dương. Biết bao giấc mơ trong veo như thế biến mất…...mãi mãi…..

Dạo gần đây, bọn trẻ đồn ầm ỉ rằng ngôi nhà cuối phố là nhà của phù thủy. Những bông hoa Ti gôn quấn chằng chịt trên mái vòm, uốn mình leo xuống bức tường cao chót vót. Bước tường lởm chởm mấy mảnh chai vỡ gắn lưa thưa. Cổng chính thì ráp bằng những thanh sắt đầu nhọn hoắt. Bóng đèn trên hai trụ cổng cũng vỡ. Tưởng tượng như mấy cái đầu lâu gớm ghiếc trong chuyện cổ tích hay truyện ma quái. Màu trắng vôi bao bọc ngôi nhà khi những lớp sơn vàng nhợt cuối cùng bị trầy ra. Lúc trước, mấy đứa nhỏ nghịch ngợm hay bấm chuông nhà này rồi vù vù chạy. Nhưng bây giờ chúng đã chán chê. Vì biết chắc chắn rằng chẳng có ai chạy ra hăm he chúng cả. Vào mỗi buổi trong ngày, đều đặn, sẽ xuất hiện một cô gái lủi thủi mở cổng đi vào với chiếc cà men.

- Ghê lắm anh ạ ?

- Cái gì mà ghê ?

- Thì bà cụ ở trong đó á ?

- Mắt bà ta đỏ òm, tóc tai thì bù xù, da mặt thì nhăn nheo, thi thoảng lại mở cửa sổ ngó nghiêng khắp nơi rồi nhe cái hàm răng đen sì cười cười….

- Tụi em..đứa nào nhìn thấy cũng chạy tán loạn. ( Bọn trẻ gọi bà ấy là phù thủy )

- Hì…nghe cũng ghê nhỉ….Anh tò mò quá….

Nhưng cái tò mò không làm tôi nấn ná được lâu. Tôi chỉ đi ngang con đường này mỗi lần cần mướn truyện. Còn một núi bài tập đang chờ. Chắc hẳn bạn từng gặp hay từng nếm chải cảm giác phải cúi gầm mặt và bị “ đóng đinh lơ lửng ” với cột cờ phất phơ lá đỏ rồi chứ nhỉ…..Hàng trăm ánh mắt theo dõi, soi mói, thậm chí là cười ha hả… Mặc dù trước đó bạn đã tính đi tính lại xác suất thầy gọi mình dò bài kĩ lắm. Ai ngờ. Cũng có thể là do tôi được lập trình như một cái máy chạy liên hồi cho đến khi hết pin. Nhỏ thắt bím tóc ngồi cạnh bàn tôi khoặm mặt bảo thế. Học được một tuần rồi, tôi vẫn chưa trò chuyện với nhỏ ấy ( tên Vân ) lần nào cho đến khi Vân lôi đến lớp một đống truyện tranh. Bạn biết đấy. Ngoài mấy cuốn truyện, game, phương trình toán học,…Tôi đâu có chuyện gì để nói…

Vân cá tính, lanh lợi, ngang tang chẳng kém gì bọn con trai. Nhớ lần lớp trưởng hỏi: “ Lớp mình tổ chức đá bánh nữ không ? ”. Nhiều đứa con gái  rụt rè e ngại “ tụi tui…..không đá…trầy da lát thịt…khổ..”. Nhỏ Vân thì ngược lại, hăng hái, giả đò nhõng nhẽo, nịnh nọt “….đi hen mấy bạn…đi đi..vui mà..”. Và nếu có đứa con gái trong lớp nào bị lũ trai bắt nạt, Vân sẽ chống hông “ Ê…muốn chết hả..”, rồi chạy te te rượt theo với cây thước dài “ Đứng lại…đứng lại coi..”. Có lần tôi vô tình dẫm lên chân Vân. Hậu quả là quyển vở Hóa của tôi tan tành mấy mảnh giấy vụn lả tả. Đôi khi Vân nằm gục trên bàn, mộng mơ. Đôi khi hiền lành như một chú mèo con đến “ đáng ngờ ”. Thỉnh thoảng Vân sướt mướt nhưng lại cáu gắt nếu ai đó an ủi. Những lúc đó tôi im lặng.

- Cho tớ mượn bút đi ?

- Ừ…

- Cả đôi giấy để làm bài thi nữa…

- Cậu đi học mà không mang gì hết à ?

- Có cho mượn không nào.

- Hai em kia trật tự chép đề đi – Thầy giáo nhắc nhở.


 Tôi cau mày đưa giấy cho Vân. Hết giờ kiểm tra:


- Làm bài được không ?

- Không..thầy cho khó quá…chắc là dưới năm ( Hai chúng tôi khác đề )

- Sao thấy bình thản vậy ?

- Tui không quan trọng việc học…nản… ( cách xưng hộ ở độ tuổi này luôn loạn xà ngầu )




Đêm tĩnh mịch, chốc chốc, mấy con mèo mắt xanh lơ lại rên rỉ. Tôi giật mình khi âm thanh “ ting tong ” bỗng réo rắt bên tai. Mẹ đã đi công tác từ hôm qua. Tiếng chuông không ngừng phát ra từ nhà mụ phù thủ. “  Chết tiệc..” – tôi hay buộc miệng hai từ này mỗi khi có vấn đề bức xúc. “ Chắc là người ta làm việc mệt mỏi cả ngày nên chả ai thèm quan tâm đến ngôi nhà quỷ quái ấy nữa ” – tôi lảm nhảm. Đột nhiên quạt rì rì ngừng quay, cúp điện, chuỗi im ắng đen mịt bao lấy ngôi nhà. “ Không phải chuông cửa nhà phù thủy…không phải...chuông cửa nhà mình..” – Tôi lồm cồm mò xuống mở cửa. Một người đàn ông cao to sừng sững xuất hiện. Sao ông ta vào được đây khi cửa ngoài sân chưa mở. Tôi dụi mắt, mồ hôi đầm đìa trên trán, người run lẩy bẩy khi nghĩ đến mấy bộ phim ma từng xem. Mắt tôi trừng trừng nhìn ông. Ông đội một một chiếc mũ lưỡi trai lụp xụp, che kín mặt, chiếc áo khoác dài nâu xám ( giống tấm ảnh mẹ từng đưa tôi xem ). Ông trấn an tôi bằng nụ cười trìu mến. Khi tôi định la lên như một đứa con nít “ Ba…”. Thì hình ảnh ông bỗng nhạt dần…nhạt dần…rồi vụt mất.

“ Tôi phải giữ lấy  ông ”

“ Tôi phải ôm  ông thật chặt…nhưng không kịp nữa rồi ”

Sực tỉnh, tôi thấy thấy mình ngủ gục trên bàn học sau một hồi gật gù làm bài tập. Quạt vẫn quay, không có chú mèo nào rên rỉ thon thót  trên mái nhà cả.


* * *

- Mẹ tớ khóa cửa rồi.

- Leo qua cửa đi..lẹ lên…

- Lẹ đi mày…( một đứa khác hét )


Một ngày chủ nhật đầy bụi, năm đứa chúng tôi lông ngông khắp thành phố. “ Đi bụi đời…cho người lớn biết tụi mình quan trọng cỡ nào...” – Một đứa hớn hở nói. Bánh mặn và mấy lon nước ngọt bị gặm nhấm, nốc cạn trong chốc lát. Cuộc rong chơi, trốn chạy của chúng tôi bỗng dưng hụt hẫng, khựng lại khi ba đứa kia bị bố mẹ lôi về nhà.

Mình đang ở đâu ?

Vân và tôi gối đầu lên cỏ. Ngắm nhìn những giấc mơ dịu ngọt rải đều trên bầu trời xanh thẳm. Lúc nhỏ bạn mong mình mau chóng lớn. Lớn thật nhanh…nhưng khi lớn rồi sẽ ước ao được nhỏ bé lại biết bao. Bầu trời rộng lớn quá. Mây trắng là những lọn nước bồng bềnh lơ lững với bao hình thù kì lạ. Một con ngỗng vỗ cánh phành phạch hay cái lu hứng nước mưa mát rượi,….

 - Kia là gì vậy ?

- Cậu học tự nhiên mà dở thế  à ?

 -….Mây cầu vòng…

.- Mây cầu vòng…Hùi giờ chỉ nghe nói cầu vòng..- Tôi lặp lại với vẻ mặt ngạc nhiên.

 - Trời nóng ẩm nên không khí đông lạnh, cô đặc tạo thành tinh thể băng hình lục giác đủ màu sắc đấy…..

- Ờ…….

- Chừng nào chúng ta về nhà đây ?

- Đến khi nào…tớ với cậu hết tiền….

 

Vân thở dài kiểu người lớn.


- Cậu đừng cười nhé ?

- Việc gì ?

- Tớ sẽ vừa hát dân ca vừa pikpok cho cậu nghe. ( dùng hơi để tạo tiếng )

- Được rồi…xem cậu trổ tài thế nào…- Tôi vỗ tay lách chách.

 Vân nheo nheo mắt hỏi tôi: “ nếu bây giờ cho cậu hét thật to. Cậu sẽ hét từ gì ? ”

- Vân bịt tai lại đi.

Tôi đứng dậy thật nhanh. Ngửa mặt lên trời, mắt cay cay khi những tia nắng chói chang rớt xuống. Tôi hét thật to từ “….Ba…….”. Tuyệt nhiên không có tiếng vang nào dội lại. Cuối cùng niềm khát khao ảo ảnh đã bị gió cuốn quăng lên bầu trời xanh thẳm. Hun hút….hư vô….

Vân cũng đứng dậy, chụm tay làm loa âm thanh, hét to như nứt nẻ mây trắng. Tôi…ghét….gia đình….tôi ghét…gia đình…. Rồi quay nhìn tôi, cười gượng gạo. 

- À…Vân…đến chỗ này đi…thú vị lắm…

Thế là chúng tôi len lén trèo qua cổng nhà mụ phù thủy. Mụ đang ở ngoài thềm, ngồi bẻ răng rắc mấy cành cây trong vườn. Nhìn chúng tôi, nhe hàm răng đen sì cười “ ..bây đấy hả….bây đến thăm má đấy hả..”. Tôi trố mắt, Vân đẩy đầu tôi cùng gật nhẹ, thì thào “…Dạ..”. “ Để má vô nhà lấy cơm cho con ăn hen…chắc dạo này hai vợ chồng con bận lắm…vô đây ” – Bà kéo tay Vân vô nhà. Ngôi nhà chắc chỉ có mình bà cụ, bụi và mạng nhện giăng chi chit, đất cát thì lem nhem khắp sàn nhà.

- Chết rồi….má quên đi chợ….

- Bánh mì nè má….( Vân lôi trong ba lô ra ổ bánh mì ngọt )

Bà cụ xé một miếng đưa Vân :

 - Ăn đi con…ăn đi …

- Ước gì đây là mẹ tớ…ngồi ăn chung với tớ - tôi thấy Vân rơm rớm nước mắt chực khóc.

Nhưng Vân nhanh chóng dụi mắt rồi nhoẻn miệng cười. Trệu trạo nuốt miếng bánh mì như bà cụ.

- Ngon không má !

Bỗng như sực tỉnh. Bà cụ vùng dậy, mấy ngón tay co rúm, lật đật chạy đi lấy cây chổi đập đập xuống nhà, cằn nhằn: “  Sao bây không cho tao sống chung…không cho tao sống chung hả…”. Rồi bà ngột phịch xuống sàn nhà mếu méo như trẻ con.

Không hiểu sao lúc đó tôi nghĩ đến bà ngoại. Nghĩ đến mẹ mình lúc già.

Chúng tôi lặng lẽ rời khỏi. Bỏ mụ phù thủy ở lại. Đơn độc. “ Bà cụ bị lẫn thẫn....lại ở một mình…tội nghiệp nhỉ.. ” – Vân buồn rầu nói. Tôi lặng thinh. Nhưng trong đầu lóe lên tia sáng khi kịp khám phá bí mật tiếng chuông quái đản lâu nay. Công tắc đèn bị hư. Chắc vì thế mà những lúc sợ hãi bóng đêm, bà cụ đã bấm tứ tung… ( căn nhà có thêm nút chuông bên trong dành cho bà cụ hoặc hỏa hoạn..)


 - Con định về nhà nữa không ?

- Dạ..có….- tôi lúng búng trả lời.

Mẹ bắt gặp tôi sau hai ngày tìm ròng rã. Sau này, tôi bị “ giam giữ ” nhiều hơn.


Năm năm sau….( lớp mười hai )

- Con muốn thi vô nhạc viện….nhạc viện… – giọng tôi rắn rỏi như muốn gào lên.

Bà ngã người lên chiếc ghế sô- pha . Nỗi thất vọng như chực tuôn ra nơi khóe mắt. Đưa bàn tay úp lên vầng trán đã có nếp nhăn.

- Mẹ đã nói hết lời rồi…tùy còn vậy….


Những bông hoa Ti gôn quấn chằng chịt trên bờ tường nhà mụ phù thủy không còn nữa. Nó đã héo khô, rụng rã tự năm nào.Tôi không còn liên lạc với Vân từ năm lớp chín. Lúc đó, tôi chưa có điện thoại, cũng quên xin mail Vân. Có lẽ chúng tôi chỉ có thể làm bạn bè trong một đoạn đường ngắn. Thật ngắn. Bầu trời xanh ở cao quá, với tay làm sao chạm đến. Phải không Vân ?

 

Bốn năm sau….một ngày tháng sáu. ..phượng bay lả tả…

Tôi đã chạm tay đến bầu trời xanh biếc lúc hất tung tấm bằng tốt nghiệp lên không trung. Hất tung những ước mơ…bay vút……… 

                                                Bút Danh: Mộc Thiên

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư