Tự Sát

  • 4144
  • 1
  • 2

 

 TỰ SÁT

-Chẳng đáng để cho Anvil, nhưng là của Anvil-

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Boku-No-Hana-Goi-Michiko/ZW600OZ8.html

 

 

 

1.

Quen em lúc tôi vừa chia tay cuộc tình thứ tám. Café Heaven trắng xóa một bức tường. Em tiến lại gần tôi đang lật giở từng trang nhật kí mà người yêu cũ bỏ lại.

-          Chia tay? – Câu hỏi không đầu không cuối, không đủ cả thành phần chủ - vị. Nó như một mũi dao đâm thẳng vào cái nỗi đau còn đang trống hoác.

-          Thì sao?

-          Đau, buồn, rồi… muốn chết – Phin café của em nhỏ từng giọt đen khe khẽ. Em di di ngón tay lên thành cốc trong veo, không nhìn thẳng vào tôi như một nghi thức làm quen bình thường.

-          Tại sao phải thế? Rồi sẽ lại yêu thôi…

Thế rồi như bị nhập đồng, tôi kể cho em về bảy cuộc tình trước. Sau đó kể luôn về người yêu vừa đi mất, cô ấy xinh thế nào, yêu tôi ra sao, và tự cười vì  lí do chia tay cực kì lãng nhách.

-          Tôi cảm thấy hết yêu cô ấy. Thế là chia tay! – Li café em uống phân nửa. Gói đường vẫn còn nguyên.

-          Vậy.. Tôi cảm thấy hết yêu cuộc sống. Có thể chia tay với nó không?

Ngửa cổ uống hết không sót một giọt café, em đưa mu bàn tay quệt đường chỉ nâu còn sót trên môi, khẽ cười hoang dại.

Từ giây phút đó tôi đã hiểu ra: Em không nghe lấy một giây nào trong cuộc trò chuyện đó. Em sống trong một thế giới khác. Thế giới chỉ có thứ âm thanh duy nhất là tiếng suy nghĩ của chính mình.

Heaven trở thành điểm đến quen thuộc của tôi. Để nói cho mình nghe, để nghe ké câu chuyện của em, và để im lặng nhìn em lơ đãng.

 

2.

Em không thường nói nhiều. Có lần gặp nhau, tôi đếm em chỉ nói vừa đủ sáu câu trong vòng ba tiếng. Nhưng những câu nói đó mở ra cho tôi một thế giới khác hơn là thế giới xoay tròn trong những cuộc tình không lối thoát của mình.

Em chọn ngồi bàn chính giữa bức tường rộng nhất. Hoa trắng mỏng manh trong bình thủy tinh chân cao. Em mặc váy suông và giày thể thao cao cổ, chăm chú đọc một quyển sổ dày bìa trắng, giấy đã úa màu.

Ngày chủ nhật tuần thứ ba kể từ khi gặp mặt, em gấp sổ lại và với tay lấy li café sữa của tôi nhẹ nhàng khuấy.

-          Tôi rất thích tự sát.

Tôi giật mình đánh rơi điện thoại, nhớ lại câu nói ngày đầu gặp em. Từ khi nhận thức được mình là ai đến giờ, tôi không hề nghĩ đến chuyện tự sát.

Nó sẽ rất đau.

Em điềm nhiên nói tiếp.

-          Cảm giác đó chắc tuyệt lắm. Từng giọt sống cứ cạn dần dần…

-          Đau – Tôi buột miệng.

-          Thể xác có là gì đâu. Bố tôi nói, chết cũng là một cách để giải thoát.

Em hai mươi tuổi, vừa đủ tuổi để làm một – người – bình – thường. Từng có người yêu, chia tay vì một lí do không thể không chấp nhận dù hoàn toàn miễn cưỡng: cậu ta đã chết cách đây hai năm trong một tai nạn dưới nước. “Nhưng không phải tôi muốn tự sát là vì anh ấy. Cảm giác ấy qua nhanh lắm; chẳng ai lại phí phạm một lần duy nhất được chết cho một người không phải là bản thân mình..”.

Tôi ngập ngừng khẽ hỏi giữa một kẽ hở thời gian em yên lặng:

-          Vì sao.. Em lại muốn thế?

-          Nếu đã không quyết định được cách chào đời, thì cũng phải có một lần quyết định chuyện tạm biệt đời.

Hít một hơi thật sâu, lấy lại li café đã được khuấy thành màu nâu đậm từ tay em, tôi nói trước khi em kịp vùi đầu trở lại quyển sổ:

-          Nếu em chưa bận chết thì làm người yêu của tôi đi!

Đáy mắt em thoáng hiện lên nét cười.

 

3.

Em không thắc mắc chuyện tôi vừa chia tay ba tuần mà đã ngỏ lời với em. Thậm chí em còn không hỏi tôi tên gì, bao nhiêu tuổi. Buổi chiều hôm đó em lấy số điện thoại của tôi rồi lại lặng lẽ bỏ đi. Một tháng sau khi chúng tôi là “người yêu”, thì mọi chuyện vẫn không có gì thay đổi.

Từ chiều hôm đó, tôi đã quyết tâm làm em không thể tự sát.

Tôi đưa em đến quán café mà bạn bè tôi vẫn thường tụ tập. Chúng không hỏi han gì nhiều vì đã quá biết tính tình tôi. Thằng bạn thân nhất khẽ huých vai khi em đang đứng bên quầy bar cũ kĩ:

-          Đổi vị à? Cô bé này ngây thơ thế?

-          Già hơn cả tôi với ông cộng lại đấy… - Tôi nhẩn nha trả lời rồi chợt sững người khi em thì thầm rồi cười với ông cụ chủ quán. Nụ cười sáng bừng mà tôi chưa hề bắt gặp lấy một lần – …chỉ là không biết ngày nào cô ấy sẽ chết thôi.

Thằng bạn bỏ đi vì tưởng tôi bỗng nổi cơn điên. Em đi dọc quán, tay lướt nhẹ lên từng tấm bảng gỗ, tay kia cầm li nước màu tím nhạt. Đến chỗ cây guitar đặt nghiêng bên giá sách, em đứng lặng hồi lâu. Cây guitar giăng một lớp mạng nhện mỏng, lớp sơn tróc ra hiện rõ vân gỗ màu xám tro. Cụ chủ quán buông tờ báo đang đọc qua một bên, tháo kính:

-          Đàn một bản đi cô bé! Cháu sẽ là người đầu tiên sau hai mươi năm cầm vào cây đàn đó đấy! Nhìn tay cháu là già biết cháu có thể đàn guitar được mà!

Đám bạn tôi khẽ xuýt xoa. Cây đàn rất quý giá mà chúng tôi từng năn nỉ đến gãy lưỡi vẫn không thể đụng vào, sao em lại có thể dễ dàng có được sự mời mọc đó?

Em chậm rãi rải từng phím. Từng giọt âm thanh làm đầy cả không gian.

Đó là một bài hát tiếng Nhật rất buồn. Tôi không hiểu nghĩa, nhưng vẫn biết nó buồn vì giọng em trong veo nhưng vang lên rất gọn ghẽ. Lúc hát cũng như khi nói, em chìm hẳn vào thế giới của mình. Mái tóc lòa xòa ánh lên trong nắng. Ông cụ nhìn em không chớp, đôi mắt già nua nheo lại rồi thỉnh thoảng lại dãn ra những đường nét của thời gian..

-          Có nghĩa là gì thế? – Tôi hỏi khi em treo cây đàn lại trên giá, vuốt lại mép váy hơi nhàu.

-          Nói về một bông hoa.

Biết có hỏi thêm em cũng im lặng nên tôi không nói gì. Cũng may không phải là bài hát gì nói về tự sát. Lúc ra về, em thiu thiu dựa vào vai tôi ngủ. Bên tai tôi ong ong lời cụ chủ quán nói với riêng mình:

-          Giữ lấy linh hồn cô bé.. Nó rất trong, rất đáng quý, như bài hát đó vậy. Mà chỉ cần cháu buông tay một giây thôi, linh hồn đó sẽ rời xa không quay lại đâu.

 

Tôi cũng biết linh hồn em đáng quý. Một linh hồn thực sống, dù không nhận ra là mình đang sống. Không có lấy một giao ước nào để tôi có thể giải thích cho những việc mình đang và sẽ làm.

Chỉ là, tôi có cảm giác linh hồn em cần nơi bám víu.

 

Những ngày sau, tôi với em lang thang cùng khắp. Những nơi nào tôi nghĩ là vui vẻ, có thể làm con người ta muốn sống, tôi đều đưa em đến. Tôi còn xem phim rồi dẫn em đến những khu vui chơi, nhà trẻ, thậm chí cả phòng hậu sinh của bệnh viện để xem những thiên thần nhỏ còn đỏ hỏn trong lồng kính. Tới đâu em cũng cười và chơi hết mình, quên cả tôi bên cạnh. Nhiều khi tôi cũng chỉ đứng nhìn em mà quên cả thời gian.

Nếu không phải có cái suy nghĩ kì quặc đấy, chắc chắn một thằng kiến trúc sư đào hoa như tôi cũng không thể làm người yêu em được. Em không đẹp nhưng rất trong sáng, đôi mắt khi vui không mảy may một thoáng nghi ngờ. Em nấu ăn ngon, đánh đàn giỏi, ăn mặc đẹp, và có lẽ cũng rất hiểu tình yêu..

Em không còn nhắc đến chuyện tự sát trước mặt tôi nữa. Tôi quyết định “tấn công” một lần cuối, để có thể biến em hoàn toàn trở thành người yêu thứ chín của mình, chứ không phải chỉ là một lời nói vui của một kẻ thất tình và muốn chinh phục với một cô bé lạ kì.

 

4.

Tôi đưa em xem một bộ phim tôi tìm thấy trên mạng, phim hoạt hình nước Pháp, có đề là “cửa hàng tự sát”. Cả một cửa hàng và rất nhiều số phận u ám đã được cứu rỗi bằng một nụ cười.

Từ đầu đến cuối em ngồi xem, mắt bình thản mở to:

-          Cửa hàng đẹp quá!

-          Ước gì có thứ thuốc độc đó thật..

-          Không thể được đâu… sẽ bị cấm ngay..

-          Căn phòng cô độc một mình thật là đẹp. Ước gì em cũng được chết trên một cái tháp đồng hồ.

Tất cả đều là lời của em, còn tôi thì ôm đầu vì ý định của mình đã phản chủ. Em quá say sưa với cái chết và những gam màu đen tối trong bộ phim vốn đã kinh hoàng đó. Đến đoạn cảnh sát tới kẹp một tờ giấy vào tay kẻ vừa tự sát trên phố rồi rời đi, em cười khanh khách:

-          Ước gì ở nơi đây tự sát cũng như thế. Người ta chỉ phát cho mình một mảnh giấy, không hỏi han, không cạnh khóe, không đưa lên báo, không điều tra cả về gia cảnh mình…

Heaven sáng lên vì nụ cười đó, riêng tôi là nhăn mặt khổ não. Gập máy lại ngay khi bộ phim vừa kết thúc, tôi nghiêm túc nhìn em:

-          Nếu tự sát, em sẽ chọn cách gì?

-          Ừm…

Em suy nghĩ rất lâu. Tôi chợt cười thầm trong bụng, dường như em chưa bao giờ nghĩ đến phương thức thực sự để đi đến cái chết của riêng mình? Bám được chiếc phao to đùng đó, tôi hào hứng tính kế cho em:

-          Treo cổ thì lưỡi sẽ lè ra, xấu xí lắm. Bắn vào đầu lỡ không chết thì sao? Thuốc độc thì phải vật vã rất lâu. Nhảy xuống nước thì mấy ngày sau người sẽ sưng phồng lên đấy. Tự thiêu thì dễ ảnh hưởng đến người bên cạnh. Dao đâm thì máu và còn không có khả năng chết cao bằng bắn nữa. Còn cách nào không em?

-          Em muốn sang Nhật một chuyến – Em nói nhanh, mắt nhìn lên trần nhà không lộ một chút xao động hay run rẩy.

-          ??

-          Nghe nói có một cái hồ.. Ở đó nếu nhảy xuống sẽ không bao giờ nổi lên được nữa.

Tôi tối mắt lại tưởng tượng cảnh thân xác em từ từ chìm xuống hồ, váy bồng bềnh theo từng dải ánh sáng và bàn tay em khua vào dòng nước lạnh băng không nơi bám víu. Đôi mắt đen dần dần nhắm và mớ tóc bao trùm lấy gương mặt nhỏ bé cứ bừng lên mỗi khi từ tự sát được vang lên này.

-          Đừng, sẽ đau lắm – Chộp lấy tay em, tôi la to lên khiến nhiều người xung quanh giật mình nhìn lại.

-          Sẽ nhanh lắm, và không đau đâu..

-          Tôi đau.

Đã tưởng tượng em sẽ nhếch miệng lên. Hoặc cười thật lớn. Hoặc lặng yên vẽ lên mặt hai chữ không tin. Nhưng em chỉ hiền dịu vỗ vỗ lên bàn tay tôi như thể nói rằng, không sao đâu, em sẽ không sao…

Làm sao sẽ không sao được chứ, khi nói đến sự sống chết của một con người?

Bởi lẽ, em đâu có thể chỉ sống vì riêng em.

Nếu không còn ai nữa, thì cũng có tôi mà.

Đột nhiên tôi thấy sợ. Nếu em tự sát thật, thì tôi sẽ chìm trong bóng ma quá khứ một khoảng thời gian dài. Heaven sẽ không thể là điểm đến yên bình cho tôi nữa, và cụ chủ quán sẽ nhìn tôi trách móc mỗi khi lau chùi cây guitar còn vương vất tiếng đàn em.

Lần đầu tiên, tôi muốn chạy thật xa khỏi em, xóa sạch em trong tâm trí.

 

5.

Một ngày sau, tôi không còn nhắn tin cho em vào buổi sáng.

Một tuần sau, tôi liên lạc lại với bạn gái trong chuyện tình thứ tám của mình.

Hai tuần sau, tôi đi vụt qua Heaven, mắt chỉ nhướn lên để nhìn xem có ai ngồi chính giữa bức tường trắng. Áo đỏ, tôi rồ ga. Em không mặc đồ đỏ.

Một tháng sau, tôi trở lại quán café. Ông cụ nhìn người yêu tôi, cười buồn. Ông không nói một lời.

Một tháng một ngày sau.

Hai giờ đêm, tin nhắn của em rung lên khi tôi còn miệt mài với những chi tiết của một tổ ấm thật đẹp cho cặp vợ chông nào đó.

“Em có thể được gọi là thất tình không?”

“…”

“Rất giận vì người đã kéo dài thời gian của em thêm ba tháng”.

“Bài hát đó là Boku no hana”

“Em đi đây”

“Tạm biệt”.

 

Tay tôi run. Không biết phải làm gì trước tiên. Gọi điện thì em sẽ không bắt máy. Nhắn tin chắc chắn em sẽ không trả lời. Lập cập mặc áo khoác, tôi phóng như điên về nhà em, giàn kim ngân trước cửa đặc quánh màu café dưới ánh đèn vàng vọt. Ngôi nhà đen một màu chết chóc. Tôi không thể nhấn chuông, sợ không có ai mở cửa. Rồi như có ai xui khiến, tôi mở điện thoại ra. Màn hình hoa lên trong mắt.

Sau ngày em đàn ở quán.

-          Này.

-          Gì đấy?

-          Có vài bài hát mới. Em tải cả lời vào.

Tôi cười một mình hơi man dại. Làm sao mà em có giây nào không nghĩ về chuyện đó chứ. Boku no hana đúng là chỉ nói về một bông hoa bé nhỏ mọc bên đường, không ai thương xót. Nhưng mà nó là nhạc phim Bài ca Tự sát. Chỉ cần nghe tên cũng đã biết nó sẽ như thế nào. Ba giờ sáng hôm đó, những con cú đêm trong thành phố ắt hẳn sẽ rất tức cười với một kẻ chạy xe rất chậm trong mưa, không hề vuốt mặt để cho nước mưa tràn lên mũi, lên miệng. Và nếu họ ở gần, sẽ tưởng tôi chuẩn bị tới một nơi nào đó kết thúc cuộc đời mình. Có bình thường đâu nếu chỉ lẩm bẩm mỗi một câu trên cả đoạn đường dài: “Nếu bạn thất bại trong cuộc sống, hãy thành công trong cái chết”. Em cũng đã lẩm  bẩm câu đó, sau khi xem bộ phim (mà theo tôi) có ý nghĩa về sự sống mà tôi đã cất công đi tìm..

 

 

6.

Một tuần trôi qua, đêm nào tôi cũng đứng dưới nhà em nhưng không bấm chuông gọi cửa.

Người yêu đòi vào Heaven. Tôi bước vào theo như một cái máy. Người yêu ngồi vào bàn ngay chính giữa, hoa trắng và váy suông ggiày cao gót. Tôi trôi trên khoảng tường trắng với những suy tư của mình không biết người yêu đang nói gì. Giữa im lặng, tôi bỗng nhiên nói một câu mà không bao giờ nghĩ mình sẽ nói.

-          Tự sát.. cảm giác chắc tốt lắm?

Người yêu nhìn tôi kinh ngạc.

-          Bỗng nhiên.. anh muốn… Sẽ chỉ nhẹ nhàng như thiếp ngủ đúng không?

Những lời đó, là tôi nói với em.

Hôm đó, người yêu không còn về chung đường với tôi. Không phải là lần chia tay thứ hai vì chẳng ai nói lời chia tay cả. Tôi vẫn nhắm mắt trong thế giới riêng của mình, của em, của tự sát. Tự nhiên nó thành một kiểu mê hoặc, thứ thuốc độc mà ta chỉ có thể thử một lần duy nhất trong đời. Người có thể chia sẻ cùng tôi cái ý tưởng đó, đã đi trước rồi.

Lại thêm hai tháng. Mùa đông tới gần thành phố như thể chạm nhẹ một cái cũng làm rơi cả vốc nắng đi. Suốt hai tháng, tôi chăm chú tìm đọc tất cả các báo để xem có một dòng tin nhỏ nào về một cô bé tự kết thúc đời mình không, và sau đó lại tự giễu mình. Em đã chỉ cho tôi cách chết rồi mà. Một cái chết im lặng và sạch sẽ. Loanh quanh trong thành phố, tôi bước vào quán quen.

Ông cụ nhìn phía sau lưng tôi, thấy trống rỗng. Gọi tôi lại bên quầy, ông đưa ra một li nước màu tím nhạt như thứ nước em đã uống ngày nào. Tôi nhấp vào mà không biết mình đang uống thứ gì. Ông tiếp tục đọc báo, tôi nhận ra những tờ báo đó đã cũ mèm.

-          Cô ấy đi rồi. Linh hồn ấy ông ạ.

-          Già biết mà. Cô bé có tới đây tạm biệt.

-          Bất công! – Tôi gần như gào lên. Em còn tới tạm biệt ông cụ, còn tôi, em tính sao?

-          Không hẳn. Ta hiểu ngay từ lần đầu tiên cháu đưa cô bé tới đây. Cháu không thuộc về thế giới đó đâu.

-          Vậy sao.. cụ vẫn nói những lời đó?

“Giữ lấy linh hồn cô bé.. Nó rất trong, rất đáng quý, như bài hát đó vậy”.

-          Vì lúc đó ta đã nghĩ cháu có thể đưa cô bé về thế giới của mình.

"chỉ cần cháu buông tay một giây thôi, linh hồn đó sẽ rời xa không quay lại đâu."

Tôi nhếch môi cười, uống hết nửa li nước. Nếu thế giới em đang ở chính là thế giới của tôi, thì lúc này tôi chỉ là một hồn ma sao?

-          Hết rồi.. Mất rồi. Cháu không giữ được, và cũng không nghĩ ai giữ được…

Khuya, tôi loạng choạng ra khỏi quán. Bên tai văng vẳng giọng hát của em ngày nào. Trong veo và cô độc.

Sao em xuất hiện chớp nhoáng để rồi ám tôi mãi vậy?

Đường về rất dài, dài như thể sợi dây cao su được kéo dãn.. Tôi cứ đi trong vô thức và lại xuất hiện ở cửa nhà em.

Nhấn chuông.

 

7.

Đông, rồi xuân, rồi hạ.

Một ngày mùa thu, chàng trai mặc áo len xám mỏng, đeo kính tiến đến bàn chính giữa bức tường trắng của Heaven mà không cần liếc nhìn đường. Anh lôi từ túi xách ra một quyển sách màu trắng, giấy đã cũ màu rồi lật khẽ từng tờ một. Quyển sách được đặt trong hộc tủ dưới cây đàn trên quán café cũ kĩ.

Không một tờ giấy nào có chữ.

Ở trang cuối cùng, một nét bút chì mảnh mai như thể đọc xong là nó sẽ biến mất.

“Hãy để em sắp xếp lại thế giới của mình. Rồi đến với thế giới của người..”

Kịch.

Li café đen đặt ngay trước mặt chàng trai. Anh ngẩng đầu lên, váy suông và giày thể thao cao cổ.

-          Chia tay?

-          Không, tôi đang chờ.

-          Chờ điều gì ?

-          Chờ người thứ chín để đến với mối tình thứ mười.

“Em có hiểu ý nghĩa của việc sống là gì không?”

“Em biết chứ.”

“Nói tôi nghe đi.”

“Vì đó là thế giới có Người.”

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư