Phép màu trong chiếc tivi cũ

  • 8057
  • 5
  • 5

Khoảng năm 1993-1994, nhà mình có chiếc tivi đen trắng hiệu Samsung. Chiếc tivi này hồi ấy là một sản phẩm công nghệ cao với 3 núm chỉnh volume và một núm chỉnh kênh. Tivi có 12 kênh, mỗi lần chuyển kênh, vặn kêu cái "cạch", nghe rất vui tai.

Hồi ấy, VTV3 có chương trình "Sự lựa chọn cho tương lai" ( VTV3 lúc đó là kênh mới). Chương trình có giới thiệu về một nghiên cứu ở Mỹ, một loại điện thoại ngoài chức năng nghe gọi còn có thể truyền tải hình ảnh. Người gọi có thể nhìn thấy người nghe qua một màn hình ti vi, trong một cự ly liên lạc nhất định. Trời đất ơi, mình bàng hoàng, cứ nghĩ đó là một phép màu.

 

Phép màu trong chiếc tivi đén trắng Samsung 14 inches

Phép màu khi ấy là ở trong chiếc tivi đén trắng Samsung 14 inches

 

Thời ấy, xem phim trên ti vi những bộ phim như "Trở về Ê đen", "Đơn giản tôi là Maria",  "Xóm Vắng","Oshin" (các cô giúp việc bây giờ hay được gọi là osin cũng là do bộ phim này, hồi trước, đó là một cách gọi khinh miệt), ... mình đã nhìn thấy cái điện thoại trên tivi. Nhưng tháng 6/1995, mình mới lần đầu nhìn thấy cái điện thoại. Lúc đó, cả xã mình chỉ có một cái nằm trên Ủy ban nhân dân xã. Mẹ mình lên xã để gọi điện cho một ông bác ở Nam Định, nhờ ông bác mua giúp vé tàu để vào Nha Trang. Mình nhớ, chiếc điện thoại khi ấy màu trắng, loại có phím bấm chứ không phải quay số, được xã đựng trong hộp tole, được khóa lại và có đồng hồ hiển thị thời gian để tính tiền.

Mẹ dắt theo mình và con em gái, đọc dòng số to tướng ghi trên giấy học sinh cho ông cán bộ xã cầm ống nghe và bấm. Bấm xong, ông cán bộ chờ đổ chuông rồi khóa ngay cái thùng tole lại (chắc sợ người gọi táy máy rồi nghịch phá đây). Đầu dây bên kia là hàng xóm của ông bác, chờ mấy phút rồi ông bác cũng có mặt. Câu chuyện chỉ diễn ra chừng 1 phút thôi, nhanh lắm.

 

Mẹ đặt ống nghe xuống bàn, kêu cái "cạch". Mình xem phim, biết là phải đặt xuống cái nút tắt, nhắc mẹ nhưng mẹ không nghe mình. Mẹ í ới gọi ông cán bộ đến, cái đồng hồ vẫn cứ nhảy số đều đều. Ông cán bộ xã lấy của mẹ 2.000 đồng. Thời ấy, gọi điện thoại nội tỉnh đâu có tính tiền đâu mà vẫn thu 2.000 đồng. Mình nhớ, cả buổi chợ của mẹ, tổng hết lời lãi mới được 5.000 đồng.

Câu chuyện nghe điện thoại thời ấy còn lắm thứ mà bây giờ kể lại thấy buồn cười. Như chuyện mình và con em gái lấy điện thoại nhà ông cậu ruột, suốt ngày nhá máy nhà thằng bạn cùng lớp; rồi sau này không phải ở nhờ nhà cậu, mỗi lần ra bưu điện gọi điện thoại về quê, ông bà ở quê lại phải trả cho ông hàng xóm (chủ cái máy điện thoại) 500 đồng tiền công "gọi đến để nghe".

Sau này nhà có tiền, bố mới dám mắc điện thoại cố định, mà mắc 2 chiếc. Một chiếc để ở nhà, một chiếc số rất đẹp đặt ngoài chợ. Tiếng chuông điện thoại làm mình nhớ lại cái tin trong chương trình "Sự lựa chọn cho tương lai" trên VTV3 năm nào. Mình cứ băn khoăn mãi về chuyện đó cho đến khi internet xuất hiện cùng với cái webcam.

Bây giờ thì 2 cái điện thoại cố định nhà mình cũng ít khi được sử dụng. Bố vẫn đóng tiền thuê bao hàng tháng, nhưng chủ yếu là để khách liên hệ đặt hàng, chứ chẳng có mấy bạn bè, người thân gọi tới. Giờ người ta cho nhau số điện thoại di động, nhanh, gọn và giá cước rất rẻ. Mỗi cuộc điện thoại gọi đến cho mình, mình không còn rối rít chạy đi để nghe, mà thậm chí có những cuộc còn không muốn nghe máy.

Và chắc ở đất nước này bây giờ, người ta luôn sẵn lòng cho nhau vài chục phút điện thoại chứ không thu của ai 2.000 đồng cho một cuộc gọi miễn phí, chẳng phải nộp 500 đồng cho một lần đến để nghe.

 

 

Công nghệ phát triển sẽ khiến nhiều thứ nghề mất đi.  Đi từ máy ảnh ghi hình bằng phim đến phổ biến máy ảnh kỹ thuật số sẽ khiến nhiều bác thợ chụp ảnh nuối tiếc một thời hoàng kim của nghề ảnh dạo. Và công nghệ cũng sẽ khiến xã hội bớt đi những anh cán bộ xã thích tư túi của dân đen 2.000 đồng.

Dạo này, tối tối, mình lại lên mạng để trò chuyện với bạn gái ở Singapore. Nói rõ, nghe rõ, như thể đang đối diện với nhau. Muốn nói bao nhiêu cũng được. Mình biết chat webcam và voice chat vào khoảng năm 2000. Tối nay, cuộc trò chuyện lại dẫn mình quay về với câu chuyện ngày nào trên VTV3. Hồi đó, câu chuyện ấy là một phép màu thực sự với mình. Giờ phút này, mình sở hữu phép màu đó, và thậm chí còn hơn thế rất nhiều lần.

Với những sản phẩm công nghệ viễn thông là mình chứng, bộ não con người (trừ các lãnh tụ Bắc Hàn) quả thật quá khủng khiếp. Họ đã làm ra những thứ mà thậm chí nếu có Thượng Đế thì ông ấy cũng chẳng tưởng tượng ra.

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư