Món quà dưới cây thông Noel

  • 6768
  • 299
  • 20

 

Truyện ngắn:  Món quà dưới cây thông Noel

Tác giả: Mộc Thiên

Hạnh phúc như chiếc khuy rơi xuống ghế xô pha vậy - khi để tâm tìm kiếm nó, thì lại không tìm ra,khi lãng quên mất nó, thì nó lại xuất hiện trước mặt. 

( From internet ) 

 

Hoài Hân


Những bông tuyết trắng trong quả cầu pha lê lấp lánh như nhắc tôi về một giấc mơ thuở nhỏ. Cả lâu đài be bé Neuschwanstein của khối thủy tinh trong suốt ấy nhìn cũng tuyệt vời lạ kỳ. Tôi hay thừ người ngắm chúng - những món quà từ cậu bạn thân cùng lớp. Nhưng Giáng Sinh năm đó tôi đã từ chối quà tặng của cậu. Không phải vì quá ngốc mà chẳng nhận ra những tình cảm cậu dành cho mình. Mà lòng tôi cần thời gian để định hình rõ dòng cảm xúc đang chảy. Mười tám tuổi, chặng đường dài phía trước với bao niềm ấp ủ. 

 
Mạnh dỗi tôi rất lâu. Chẳng chỉ bài vở. Chẳng lém lỉnh quẹt mực lên chiếc mũi tí hin của tôi rồi nháy mắt cười nữa. “ Đồ Mạnh đáng ghét. Đồ Mạnh khó ưa ”. Tôi cũng quên dần thói quen lẩm nhẩm những từ ấy như thường lệ. Tôi càng tỏ vẻ thản nhiên. Cậu ấy càng cố trêu bằng cách làm thân với cô bạn lớp bên. Mùa đông cứ vậy, mà lặng lẽ cắt tim hai đứa thành những tảng băng trôi lững lờ. 

Thoáng chốc tôi đã thấy mình nép chân ở một góc nhà nhỏ xíu, lén nhìn cậu ấy. Cho đến lúc Mạnh khoác dây đeo ba lô lên vai và mất hút theo đoàn tàu xình xịch. Đôi chân tôi mới thật sự liêu xiêu dưới những tia nắng đỏ gắt và xém òa lên nức nở khi nghĩ đến mười mấy tiếng nữa là mình cũng sẽ đặt chân lên một vùng trời xa lạ...

......

...

Cincinnati.

 
Mùa đông đầu tiên của tôi ở Cincinnati. Nhọc nhằn và lạnh lẽo. Nằm lịm trên giường. Đầu tôi ong ong như bị một chiếc búa khổng lồ nện từng nhát. Đắp tấm chăn bông dày cộm nhưng sờ vật gì xung quanh cũng thấy một luồng lạnh chảy vào đầu ngón tay. Khăn quấn đá ướp lạnh trên trán lăn từng vệt nước dài xuống má, xuống gối, ướt đẫm. Cơn sốt vật vã và những viên thuốc đắng ngắt còn nguyên. 

 
Tôi cố lết ra phố mà tưởng mình đã đông cứng với chiếc áo măng tô chưa vơi nước xả. Băng qua bãi cỏ vương đầy bông tuyết. Tôi ấn earphones vào tai. Mở bài hát Merry Christmas, lòng vỗ về tự nhủ giai điệu vui tươi này sẽ gúp mình vững tiến đến tiệm Muggle. Mua bánh mì và ít quả trứng gà trước khi cơn sốt kịp quay lại, dữ dội hơn. Gió rét hun hút ùa trên phố. Mùa này. Những cành cây bị đóng băng dễ rụng rời bất kì lúc nào. Tôi dốc sức chạy nhanh, chốc lát lại rút tay khỏi áo bông, xoa xoa vào nhau. Hơi thở phả vào đêm làn khói trắng. Oh no, bỗng va phải một chàng trai đang đi ngược hướng. Tôi lóng ngóng xin lỗi rồi lại vội vã chạy, chẳng để tâm lúc đó mình xin lỗi bằng tiếng Việt hay tiếng Anh nữa. Đó là một anh chàng cao, đeo kính. Lúc nhìn thấy cái khăn quàng cổ chùm kín đầu thay chiếc mũ len của tôi. Hình như anh ta nhếch môi cười…

 
Về đến phòng, tôi lại nằm vật ra giường. Dòng suy nghĩ ào ào tuôn đổ. Tôi nghĩ về chiếc mũ len màu đỏ mận bị lãng quên trong ngăn bàn của một buổi học chỉ để thơ thẫn nhìn qua ô cửa bết đầy hơi nước. Nghĩ về việc lau chùi sàn nhà cho bà chủ trọ tuần trước làm ê ẩm rệu rã xương cốt đến giờ. Không hiểu sao tôi nghĩ về Mạnh. Kẻ đáng ghét hồi cấp ba. Đột nhiên đèn phòng tắt, bóng tối mênh mông vây bủa. “ Ha ha…Sợ không ?.. ”. Cô bạn chung phòng phá lên cười với trò dọa nạt. Tôi cũng cười mà lòng rối bời. 
Tôi bấm mãi, bấm mãi những con số nhỏ trên bàn phím điện thoại.  “  Chắc con không về để bớt chi phí…”. Sóng chập chờn. “ Mẹ còn nghe máy không vậy ”. Một chuỗi âm thanh tít tít. Tôi thả nhẹ chiếc điện thoại xuống sàn. Cô bạn dang tay ôm chầm lấy tôi. Rồi vỗ nhẹ lưng tôi, bảo khóc đi cho đỡ buồn. Nhưng tôi không sao khóc được. …

 
Holden. 
 

 

Thành phố Cincinnati. Tuyết rơi mỗi lúc mỗi dày hơn. Buổi sáng, tiếng còi xe inh ỏi ở nhiều ngõ phố mắc kẹt trong tuyết. 
 

Rẽ vào tiệm Kroger. Tôi ngồi bên ly cappuccino bốc hơi nóng và cô gái Việt Nam mảnh mai, ít nói. Vậy mà khi nhìn sâu vào đôi mắt đong đầy hơi lạnh mùa đông của cô gái này. Tôi mơ hồ cảm giác tim mình đang xao động. Mà thiệt tình là từ lúc chạm phải cô giữa đêm gió lạnh lẽo. Rồi ngỡ ngàng gặp cô mặc đồ ông già Noel ở tiệm bánh Wyoming Pastry. Nó đã xao động rồi. 
 

- Cuối tuần. Cô cùng tôi đến sông Ohio không ? 
 

- Sông Ohio ?  – Hân tỏ vẻ nhạc nhiên.
 

-  Cô không biết sông Ohio  ?
 

- Giờ thì tôi biết rồi. 
 

- Nếu không có tôi chắc cô chỉ mãi luẩn quẩn ở khu phố. 
 

Hân mỉm cười. Như không muốn đưa đẩy cuộc chuyện trò này. Cô đặt tay lên bệ cửa sổ. Đưa mắt qua ô kính lấm li ti những bông tuyết. Quán kế bên, ai đó vừa đặt một chú tuần lộc bằng gỗ. 
 

Cuối tuần. Giọng Hân khàn khàn và mũi đỏ ửng. Chúng tôi không đến sông Ohio mà lặng yên dạo quanh một khu rừng trụi lá. Hân lại mỉm cười lúc tôi đặt vào đôi tay nhỏ nhắn của cô một hộp quà. Tôi nheo mắt: 
 

- Trong này là một đoàn tuần lộc…và đồng hồ Rolex đấy…..  

- Anh làm tôi khó xử….Sao anh lại cố làm thân với một cô gái Việt chả có điều gì thú vị như tôi…

- Chắc tôi phải thú thật….

- Anh nói đi…..

- Tôi từng sang Việt Nam. Yêu một cô gái ở đó. Ban đầu tôi cũng tưởng mình quen cô vì những ám ảnh về tình yêu cũ. Nhưng bây giờ tôi nghĩ mình yêu cô. Thật sự. Cái cô tên Hoài Hân mà thỉnh thoảng chét bánh cupcake lên mũi tôi ấy…

Tôi nhấn mạnh từ Hoài Hân bằng giọng Việt lớ ngớ. Lòng nhẹ nhõm khi nói ra những điều ấy. Hân tần ngần nhìn tôi. Tôi biết mình đang yêu một cô gái có hai dòng tính cách. Nhưng khi con tim đã xao động làm sao bảo nó dừng lại được….

Mạnh

 

Thử thách vừa bắt đầu từ ngày nhập ngũ…

Tôi lăn trên đất cát, luồn mình qua những hàng rào gai thép, mặt trời thiêu đốt da thịt. Buổi tối, tôi lặng lẽ lôi những cuốn sách giáo khoa mười hai ra đọc lại. Nheo mắt qua ống ngắm, tôi bắn vào bia những giận hờn của tuổi trẻ. Tôi chạy đua với gió lộng, in bóng mình lên mặt đất đêm sương.  

Hoài Hân


Holden. Tên anh ta làm tôi liên tưởng đến một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng. Một chàng trai chán chường, cuồng loạn vì nhiều lần bị đuổi học. Nhưng thông minh, nhạy cảm và khát khao tìm được giá trị thực của mình. Chàng Holden này thì tuyệt vời gấp nhiều lần thế nữa, hóm hỉnh, có sự nghiệp và là bờ vai vững chãi mà nhiều cô gái ước ao. Còn tôi. Tôi phải thành thật với con tim, để không làm tổn thương anh hay chính mình. Bởi nơi lồng ngực đã mịt mù tuyết trắng..

 

Holden.

 

Tôi có yêu Hoài Hân không !? Tình yêu của tôi có đủ lớn để giữ chặt cô ấy bên cạnh mình. Trở về những ngày bình yên và lẻ loi. Tôi không cố tìm một ai đó để xoa dịu những vết thương cũ nữa. Thỉnh mới mới chuyện trò với Hân ở Wyoming Pastry hay trên facebook. Hân thì  trở về những ngày chưa gặp tôi. Tất bật học và làm việc ngoài giờ. Đêm Noel năm sau.  Chẳng chúi đầu vào những con số dài thượt trên máy tính. Tôi quăng lá thư với tuồng chữ  “ Lão tặng quà cho những ai đang yêu nhau nhé ” vào lò sưởi. Rồi lúi húi đính một chiếc vớ đỏ lên tường, y hệt tụi trẻ con. Tôi thầm mong lão già tuyết sẽ ghé qua ống khói….

Mạnh

 

Giáng sinh tràn ngập khắp mọi nơi. Nhiều nhóc tì nhảy loi choi với trang phục ông già tuyết. Ở khuôn viên nhà thờ có một cây thông lớn, dưới góc cây đặt những hộp quà bọc giấy trang kim đủ màu sắc. Không tin nỗi vào mắt mình. Năm giây ngơ ngác. Năm giây tiến về phía cô gái đang loay hoay chụp hình gần cây thông. Tôi nhận ra Hân sau hơn sáu năm gặp lại. Gầy và nhiều nét thay đổi. Tóc dài hơn. Đôi mắt sâu hơn…

- Lâu quá mới gặp lại Hân……….

- Ừ…Lâu quá…

- Hân đi một mình à ? 

- Có một cô bạn nữa mà lạc đâu mất rồi…

- Hân có vẻ tiều tùy hơn hồi cấp ba.

Hân mỉm cười thay câu trả lời. Nụ cười không có gì thay đổi. 

- À. Hân có quà Giáng Sinh cho Mạnh này. 

- Sao Hân biết là sẽ gặp Mạnh ? 

- Hân là tín đồ ở nhà thờ này. Quà thiếu nhi đấy. Vẫn nhận chứ….

- Ừ. Thanks Hân. Vậy thôi Hân tiếp tục công việc đi. 

Tôi đặt lại hộp quà vào tay Hân. Rồi nhích mũi chân chuẩn bị quay đi thì Hân chạy ùa đến, thở khẽ, lặng nhìn tôi. Đột nhiên lúc đó tôi muốn choàng lấy Hân kinh khủng. Hân không cưỡng lại, vừa nói vừa đập tay lên ngực tôi. Giọng the thé.

- Đồ Mạnh đáng ghét..Đồ Mạnh khó ưa…

Dưới cây thông lấp lánh những quả châu pha. Ông già Noel đã tặng tôi một món quà tuyệt diệu …

Tôi và Hân sẽ nắm tay nhau thật chặt, để luôn giữ món quà ấy bên mình, để lấp đầy trái tim sau những mùa đông xa cách, những hụt hẫng, những hiểu lầm, mệt mỏi ào đến từ cuộc sống. “ Bính bong ”. Hồi chuông nhà thờ rung vang như báo hiệu một mùa mới đang về mang đầy lời yêu thương …


Cảm ơn ông già Noel.


 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư