Cô gái ba lô và đàn ếch độc ác.

  • 82119
  • 19
  • 20

Tôi nghĩ rằng, trong chúng ta ai ai cũng từng nghe đến câu "ếch ngồi đáy giếng, coi trời bằng vung". Đại để là, một con ếch ngồi trong miệng giếng nhìn lên, thấy trời chỉ bé tí xíu. Và nó cương quyết cho rằng bầu trời chỉ có thế thôi, cũng cương quyết không thèm ra khỏi miệng giếng để xem "trời thực sự" lớn đến cỡ nào. Câu nói này thường được dùng để chỉ những kẻ huênh hoang nhưng lại thiển cận và chây ì trong tư duy. Cộng đồng mạng Việt Nam hiện đang có một bầy ếch như thế. Thậm chí đám ếch này còn rất đông, hung hãn và độc ác nữa.
Nếu bạn theo dõi Facebook cũng như tin tức báo chí trong mấy ngày nay, chắc bạn cũng biết, sự kiện Hot nhất hiện tại là vụ lùm xùm về Huyền Chíp - tác giả 2 cuốn sách "Xách ba lô lên và đi". Người ta cho rằng chuyến đi của Chip là bất khả thi, rằng nội dung hai cuốn này chỉ là chém gió.

Tất nhiên, tôi công nhận rằng sự hoài nghi là cần thiết, cũng như tư tưởng phản biện và tranh luậncủa độc giả là rất đáng trân trọng - đặc biệt với một sản phẩm trí tuệ như hai cuốn sách của Huyền. Song, bên cạnh những độc giả chân chính đang thắc mắc, lại có vô số những con ếch khác lớn tiếng hùa theo, chỉ trích, võ đoán, châm chọc và phỉ báng cô gái 9x này. T


Tôi sẽ không nói nhiều về sự lố bịch khi một số kẻ đem Huyền Chip và Huyền Anh ra so sánh. Dù tôi không ghét Huyền Anh, nhưng rõ ràng chẳng có sự liên hệ nào giữa một cô gái thích ‘khoe hàng’ và gây sốc để mong nổi tiếng, với một cô gái cũng trạc tuổi đi khắp thế giới với niềm khát khao cháy bỏng, một nghị lực phi thường. .
Cái tôi muốn bàn tới, là sự "ếch" của những kẻ đang lớn tiếng chê bai, chửi bới và chọc ngoáy kia. Nhiều kẻ chưa từng bước chân khỏi Việt Nam, chưa từng xách nổi chiếc ba-lô 13kg để lên đường như Huyền, thậm chí có lắm kẻ còn chưa từng đọc cuốn sách "Xách ba-lô lên và đi" - tập 1. 





Câu chuyện thường thấy của một con ếch


Những lập luận của họ, thường chỉ xoay quanh luận cứ “mình không làm được thì người khác cũng không thể làm được”. Ví dụ, họ nghĩ mình chỉ xin được visa 3 tháng vào nước nọ,  thì người khác không thể xin được visa 6 tháng – mà không hề nghĩ đến chuyện chính sách visa của mỗi quốc gia có sự thay đổi ở mỗi thời kỳ. Hay gần đây là chuyện một cô bé chia sẻ việc đi xe đạp đến Tây Tạng trên một diễn đàn. Chuyến đi của cô bé phải dừng lại khi chưa đến đích có lẽ không làm cô bé ấm ức khi dừng topic, vì bài đưa lên, chi tiết, đầy đủ cả ảnh… nhưng vẫn vô số người lao vào bảo cô đang “chém gió”, không thể đi được vì “tôi đi ôtô còn mệt thì bạn không thể đạp xe”, hay rất vu vơ kiểu mặc quần bò thì không thể đạp xe đường dài... Và sau khi khẳng định rằng "không thể làm được", họ sẽ bắt đầu lắng nghe những thông tin vu vơ, đồng thời vận dụng trí tưởng tượng để võ đoán, đồn đại.


Nói đơn giản như keyword "700$". Tôi đã từng hỏi trực tiếp Huyền Chip, và Huyền cũng đã không dưới một lần nhắc lại rằng Huyền "bắt đầu cuộc hành trình từ 700 $, còn sau đó phải kiếm thêm". Tức là khi bắt đầu hành trình, bạn có 700$ và sau đó luôn liên tục kiếm tiền tiếp để đáp ứng nhu cầu chi dùng. Thế nhưng không hiểu sao, hàng loạt con ếch lại cứ ra rả rằng Huyền đi từng ấy nước chỉ với tổng cộng 700 $, hoặc rằng Huyền chưa bao giờ có quá 700 $ trong túi nên không thể xin được visa hoặc chứng minh tài chính. Thật, đọc xong những lời lẽ đó tôi chỉ có thể làm cái mặt thế này :v Những con ếch ấy, bộ não họ đi vắng hay sao? 


Có lẽ cũng vì chuyện sai lạc thông tin như thế, nên Huyền quyết định không chứng minh hay phân bua một cách lẻ tẻ.  “Tôi không ngại phản biện, nhưng tôi không muốn phản biện với những “anh hùng bàn phím” vô danh. Tôi đã định im lặng, nhưng không hiểu sao lại có những bạn lại nói năng “hung hãn” thế, và có những biệt danh “nhiệt tình” một cách đáng kinh ngạc, đưa hàng chục lời bình luận chỉ trong vài ngày. Điều này không những ảnh hưởng đến bản thân tôi, mà rất nhiều bạn bè đã bày tỏ bức xúc, lo lắng thay tôi. Tôi không muốn sự việc đi xa hơn nữa, nên quyết định lên tiếng.  Nếu có bạn nào cần “bằng chứng” cụ thể, xin mời từ 9h - 11h ngày 19/9 này đến gặp tôi tại Trung tâm văn hoá Pháp L'Espace, 24 Tràng Tiền, Hà Nội”.


Hay như chuyện "Huyền Chip kiếm tiền như thế nào để trang trải chuyến đi?" . Vụ này mới thực sự là lố bịch. Có kẻ cho rằng nhà Huyền siêu siêu giàu, Huyền ngồi trên đống tiền và được chu cấp chu đáo để thực hiện hành trình. Có kẻ bảo rằng thấy thương hại Huyền đã bỏ phí thời gian để đi như thế, trong khi nếu dành thời gian để lo học trong trường thì bây giờ đã có bằng đại học, kiếm được công việc với mức lương 6-7r/tháng để tự nuôi thân. Một số con ếch khác cho rằng chắc chắn Huyền phải bán "vốn tự có" thì mới đi được như thế. (Mà nực cười thay, rất nhiều con ếch kiểu này đến từ một diễn đàn toàn những ông bố, bà mẹ. Nhưng họ toàn tuôn ra những lời vàng ý ngọc, kiểu Huyền là cave xuyên lục địa, rồi Huyền đã nếm mùi vô số trai Tây, rồi Huyền giờ đã "nát tươm" làm sao yêu nổi trai Việt... ) Có lẽ đầu óc của những con ếch này chỉ tư duy được đến thế.

Nhưng Huyền thì không. Theo dõi Huyền từ lâu, tôi biết là Huyền rất năng động, xông xáo và kiếm tiền rất giỏi. Ngoài những việc làm tạm bợ dọc chuyến đi, Huyền còn rất chăm viết báo. Những bài báo độc đáo và độc quyền cho báo Tiền phong đã mang lại cho Huyền khoản nhuận bút không nhỏ.

Ấy là chưa kể, theo như tôi được biết, với vốn kiến thức và quan hệ tích lũy được sau những chuyến đi, Huyền đã cộng tác cho khá nhiều công ty lớn và có được mức thu nhập hàng tháng cao gấp mấy lần con số 7-8 triệu kia.Những thông tin này vẫn hiện diện trên mạng từ rất lâu và hoàn toàn có thể kiểm chứng được, nhưng có lẽ nhưng con người kia đã để cho sự võ đoán và bảo thủ che mắt, giống như con ếch nọ chỉ nhìn thấy một mẩu bầu trời. 

Thật sự, tôi rất buồn vì scandal truyền thông này. Nó phơi bày rõ trước mắt ta một bộ phận cộng đồng mạng yếu đuối, tự ti nhưng lại hết sức bảo thủ và cực đoan. Họ sống trong thế giới ảo nhiều, họ cho rằng những người làm nên những điều phi thường ở tít đâu đâu trên trái đất này chứ không thể là 1 người sinh ra và lớn lên tại Việt Nam. Họ ghen tị vì những điều người khác đã làm được và tìm mọi cách để phủ định những điều đó.

Tôi tin tưởng rằng trong buổi họp báo ngày mai, Huyền sẽ giải đáp được hết những thắc mắc và nghi ngờ, để có thể tiếp tục là người truyền cảm hứng cho giới trẻ tự in bước ra thế giới. Còn những con ếch, có thể bạn không muốn mở rộng tầm mắt, nhưng cũng đừng bó hẹp tấm lòng. Cô gái ấy đã kiên cường không khóc khi độc hành ra thế giới. Sao lại ép cô ấy phải bật khóc vì bị ganh ghét, ghẻ lạnh ngay tại quê hương?


[Chi Mai - Vietnamnet]

 


Cho tôi xem quyển hộ chiếu cộp đầy dấu, Huyền bức xúc: “Về chuyện xin visa, thì “ăn vạ để xin visa” chỉ là một câu nói chơi với bác Vũ Khoan, khi tôi gặp bác ở một cuộc hội thảo. Không ngờ các bạn lại cho rằng tôi áp dụng “biện pháp” này để xin visa khắp nơi và cười giễu tôi. Còn chuyện tại sao ít tiền mà vẫn xin được visa, không phải chứng minh tài chính, thì hãy xem lại lịch trình của tôi. Tôi đâu có đến những nước như Mỹ, Úc hay châu Âu. Những nước tôi đến đều là đang phát triển hoặc chậm phát triển, thủ tục xin visa khá đơn giản, nhiều khi chỉ cần nộp vài chục USD ngay cửa khẩu là được vào. Và cũng có những nước tôi không thể xin được visa, phải bỏ cuộc đấy thôi”.

 
“Các bạn thắc mắc tại sao tôi đi đâu cũng xin được việc làm? Tôi có thể nói điều này phụ thuộc vào năng lực và tính kiên trì của mỗi người. Khi tôi sang Tanzania, có một chị khi thấy tôi xin được việc đã hỏi rằng tại sao lại nhanh thế, trong khi chị đã ở đây 3 tháng mà vẫn chưa có việc? Tôi hỏi chị xin thế nào? Chị nói chị ngồi nhà và tìm việc trên mạng. Tôi nói luôn nếu làm thế sẽ không bao giờ xin được việc. “Bí quyết” của tôi là đi xin việc luôn ngay khi vừa tới nơi, có khi phải đi vài chục chỗ mới tìm được chỗ làm ổn. Ở Việt Nam cũng có người xin được việc, người không xin được việc mà.
Còn tại sao lại xin được việc khi không có bằng cấp gì, thì tôi có nhắm đến những công việc cần bằng cấp đâu?”

 
Trước những ý kiến bày tỏ sự lo lắng rằng những việc làm của Huyền cổ súy cho các bạn trẻ… liều mạng xách ba lô lên và đi, Huyền thẳng thắn:


“Đây là những điều lo lắng vô lý. Tôi không cổ súy điều gì hết. Bây giờ đang thời kỳ hội nhập, các bạn không ra nước ngoài mới đáng lo.
Tôi thấy có những bạn cho rằng tôi phạm pháp khi nhập cảnh vào Malawi mà không xin visa, thì, như tôi đã giải thích, “đi chui” là chuyện tình cờ, và điều đó đâu có nghĩa là tôi vẽ đường cho người khác. Chả lẽ hàng ngày báo chí đưa tin về tai nạn giao thông là cổ vũ cho mọi người phạm luật?”

 

---

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư