Ừ thì em yêu Korea

  • 4019
  • 6
  • 13

 

Ừ thì em yêu Korea.

Tác giả: Mộc Thiên




Mảnh vỡ của mưa

 

Mưa ngớt. Hơi lạnh vẫn chờn vờn trong lớp không khí ẩm. Đằng như một đầu đạn vạch đường, ầm ào phóng xe xuyên quốc lộ vắng vẻ. Mưa loang lổ mặt đường. Chốc lát, chiếc Ford lại bắn lên những vệt nước dài, xám đen. Đằng đột ngột phanh gấp bàn đạp khi vừa rẽ sang con hẻm nhỏ. Tay chân anh bỗng nhiên bải hoải lạ lùng. Anh gục đầu trên tay lái hồi lâu.

 

Hai tháng rồi anh không về nhà. Từ lúc để lại mẩu giấy với dòng tin nhắn ngắn ngủi cho cô. “ Anh không phải là người giỏi tranh cãi. Anh nghĩ em cần thời gian để bình tĩnh lại. Anh yêu em ”. Anh ở tạm khách sạn trên đồi, nơi trông ra Hồ Xuân Hương và nhà thờ Con Gà. Mỗi buổi sáng, anh chạy bộ quanh hồ, ngồi thừ trên thảm cỏ, như một kẻ dở hơi. Rồi về phòng, đóng kín cửa, cặm cụi bên máy tính. Chờ đợi một cuộc gọi. Nhưng hai tháng trôi qua mà chẳng có hồi chuông nào từ cô.

 

Giờ thì anh đứng trước cánh cửa gỗ chấm li ti hạt mưa, lần tìm chìa khóa trong túi áo. Cô khẽ vặn nắm cửa sau những tiếng gõ cửa đứt quãng. Anh lặng lẽ lướt qua phòng khách. Mọi thứ vẫn ở yên chỗ cũ. Từ những chai rượu vang Thụy Sĩ trong tủ kính, cho đến những chiếc đĩa, bộ trà mà cả hai đã tỉ mẩn lựa chọn, vẫn ở đó, ngập tràn màu kỉ niệm.

 

Anh uể oải ngã người trên ghế sô pha, cất tiếng nói thì thầm “ Em bật hộ anh đèn phòng khách ”. Cô lạnh lùng giả vờ không nghe.

 

***

Họ quen nhau từ hồi đại học. Lúc đó cô còn đeo kính cận kiểu oval, gọng màu đen. Thích món cơm cuộn rong biển dù chỉ cuốn mấy lát dưa leo và trứng tráng cắt nhỏ. Miễn giống kimbap là cô mím môi cười, ăn ngon lành. Thẻ nhớ điện thoại thì đầy file nhạc Kpop. Những xấp báo thời trang Korea thì bị cắt te tua. Anh biết. Cô là fan chung thành của xứ sở kim chi. Nên nhiều lúc anh đùa “ Có khi tình cảm em dành cho anh ít hơn tình cảm em dành cho Hàn Quốc không ? ”. Cô xoay bút giả vờ nghĩ ngợi rồi mỉm cười “ Có  thể vậy lắm chứ..”. Dường như cô chỉ tinh nghịch, lém lỉnh bên anh. Anh để ý cô từ những buổi học chung ở hội trường. Ít nói nhưng khi thảo luận nhóm, cô luôn là người đóng góp sôi nổi. Hai mươi tuổi, anh lơ ngơ như cậu nhóc mười lăm lần đầu yêu đương, vẫn gượng gạo gãi đầu khi tự dựng bị ai đó xô đẩy, ôm chầm lấy cô.

 

Suốt thời sinh viên, tình yêu của họ chưa bao giờ thay đổi. Cuối tuần hoặc ngày lễ mới đi dạo, cà phê hay xem phim. Có khi bận học mấy tháng trời chẳng gặp nhau. “ Đằng ơi ! Điên vừa thôi nhé ”.  Anh thường tằng hắng lại “ Chứ ước mơ của em cũng đâu có ít viển vông ”. Nghe tiếng “ Hứ… ” rõ dài của cô, anh chưa lần nào nhịn cười nổi.  Đó là một ngày đầu hè. Hai người thay phiên nhau cầm bút bi, chấm những điểm nhỏ trên bản đồ thế giới.  Cô mơ về những bông tuyết ở Korea. Còn anh bị mê hoặc bởi những sông băng trắng toát khổng lồ ở Everest và ước ao được một lần đặt chân lên đỉnh Hymalaya chót vót, mịt mù sương. Họ đã quyết định dành dụm tiền cho chuyến đi. Ước mơ thì xa vời nhưng hạnh phúc thì rất gần.

 

Tốt nghiệp xong, Anh may mắn xin được việc ở một công ty du lịch trên Đà Lạt. Cô chật vật  hai năm dạy Toán cấp ba ở Đắk Lắk rồi cũng chuyển về Đà Lạt. Họ dọn về sống cùng nhau ở một căn nhỏ trên phố núi. Tiết trời se lạnh quấn hai người vào những ngày yêu thương.

 

Thi thoảng, Anh lái chiếc Wave đỏ thời sinh viên lượn lờ  trên mấy con dốc láng tưng nhựa đen. Cô ngồi sau ôm chặt, tóc lùa trong gió, nhắc đi nhắc lại bên tai anh “ Cẩn thận đấy ”. Ngày chủ nhật, hai người picnic trên đồi, ăn cơm nắm mà tủm tỉm cười mãi. Mơ về ngày đám cưới sắp đến gần. Giờ đây họ lại phải loay hoay dàn xếp cho mình cuộc sống mới. Cuốn nhật kí loằng ngoằng hai kiểu chữ, rồi bộ trà, chén đĩa, cũng chia làm đôi. Anh mãi thẫn thờ trong ý nghĩ đó.

 

Cô giữ im lặng từ lúc anh bước vào nhà. Không niềm nở, cũng không trách móc. Anh đã tưởng tượng ra đủ tình huống, chẳng hạn như cô vẫn còn rất giận nên sẽ cay độc “  Sao không đi luôn đi !? ”. Hoặc sẽ nhếch môi cười “ Giờ mới nhận ra lỗi hở ? ”. Nhưng tất cả chỉ là suy đoán. “ Anh mới về…” – Đằng ngập ngừng. Cô không trả lời, chỉ nhẹ nhàng khom lưng đặt chiếc giày anh vừa tháo lên kệ.

 

Buổi ăn tối, họ ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn gỗ khắc tên vài nhóm nhạc Hàn – điều thú vị mà anh từng tặng cô. Cô vẫn chu đáo bới cho anh chén cơm vun đầy như cách đây hai tháng. Tô canh cá trắm vẫn ngọt thơm. Trong ánh đèn, anh ngước nhìn cô vài lần, mắt cô không ngấn nước. Nhưng anh mơ hồ nhận ra tấm thủy tinh vô hình ngăn cách giữa bàn. Khi anh chuẩn bị nói điều gì đó thì cô lại vờ bận đi lấy thêm gia vị hay nghe điện thoại. “ Có lẽ em cần thêm thời gian ”. Giật chiếc điện thoại  ra khỏi những ngón tay mảnh dẻ, anh choàng lấy cô, như cố vớt vát chút tình cảm còn xót lại. Nhưng bất lực, cô chuồi khỏi vòng tay siết chặt của anh, lũi vào phòng, đóng cửa. Anh thầm nghĩ thà cô cứ giận dữ như lần trước, vớt những chú cá bảy màu anh yêu quý ra khỏi lọ. Còn hơn giữ sự im lặng đáng sợ này.  

 

Ánh mắt lạnh lùng của cô dày vò anh ở những buổi tối tiếp theo nữa. Chiều cuối tuần, anh về nhà, mang theo chiếc bánh kem nhỏ, thắp nến.

 

- Anh nghĩ kĩ rồi Khê à ? Em có thể mở một lớp dạy thêm tại nhà hay sang Hàn nếu muốn. Anh xin lỗi vì đã cáu gắt với em. Anh tin là tình yêu của chúng ta đủ lớn để bỏ qua những điều nhỏ nhặt ấy…

 

- Em cũng nghĩ kĩ rồi. Có thể tình yêu của chúng ta vẫn còn lớn nhưng nó chẳng thể níu giữ em được nữa.

 

Cô kéo ghế đứng dậy,  nhìn anh bằng đôi mắt cứng rắn mà giọng đầy thổn thức:

 

-   Em không còn muốn kéo dài mối quan hệ này nữa.

 

-  Khê….Anh nghĩ lỗi lầm của mình không lớn và mong được em tha thứ….

 

-  Em biết nói với anh sao đây….

 

-  Khê … – Đằng nghẹn ngào.

 

-  Anh đã có một sự nghiệp. Em hiểu là anh cần tìm một người phù hợp. Em chỉ hơi ngỡ ngàng vì nó đến nhanh quá…

 

-  Anh xin lỗi vì đã dối em chuyến đi với Thùy. Anh và cô ấy không có gì hết. Anh thuộc về em. Ngôi nhà này thuộc về em. Em nghĩ xem chúng ta sẽ hạnh phúc chừng nào sau đám cưới…

 

- Không, Đằng ơi ! Nhà này là của anh. Em không có quyền gì mà nắm giữ nó.

 

-  Em hãy sang Hàn đi. Tuy anh không đi cùng em như lời hứa được nhưng anh mãi yêu em. Chúng ta sẽ tổ chức đám cưới sau khi em về - Anh khiêng cưỡng nói.

 

Cô quay lưng bước vào phòng.

 

Sáng hôm sau, cô ngủ dậy muộn. Anh tự tay xuống bếp làm món kim chi ramen mà cô thích. Cô ăn rất ít và từ chối số tiền anh đặt trong va li. Anh cũng không nài ép vì hiểu rõ lòng cô nghĩ gì. Cô xếp rất nhiều đồ đạc. “ Em định đi luôn đấy à ? Sao đem nhiều đồ vậy ? ” – Anh hỏi. Cô lắc đầu nhẹ. Anh kéo tay cô ra góc sau ngôi nhà, bảo : “ Anh sẽ xây một khu vườn. Em có thể đặt một chiếc ghế ở đây, đung đưa chân đọc sách hay dạy học. Bức tường nhà bếp cũng cũ quá rồi. Anh sẽ đập và cùng thợ hồ xây lại. Em thấy thế nào. Tuyệt chứ ! ”. Anh không nhớ lúc ấy cô gật đầu “ Ừm  ” hay mỉm cười nữa.

 

Từ ngày cô sang Korea. Anh không còn mơ về dãy Hymalaya và những chiếc lá kim trong rừng sồi nữa. Nhưng đầu anh luôn xây xẩm bởi một dự cảm lạ, rằng cô sẽ  không về lại Việt Nam. Mà như thế thì vô lý quá. Cô làm sao sống được ở đó dù có giỏi tiếng Hàn cỡ nào đi chăng nữa.  Còn anh thì sao ? Nếu cô ấy không về thì sao ? Anh nghĩ mãi, nghĩ mãi. Cho đến một ngày đông, sờ tay lên từng ô gạch của ngôi nhà mới sửa, anh thấy lòng mình vỡ nát như những bức tường cũ...

 

Cuộc hẹn quán cà phê nhỏ.

 

Quán nhỏ đậm hương cà phê và dây leo thường xuân bò chi chít quanh những ô cửa sổ. Khê ngồi ở góc khuất, đan ngón tay đặt lên bàn như cố giữ bình thản. Khuấy tan tinh thể đá lẫn vài tia nắng rọi, dáng vẻ Thùy điễm tĩnh, không gượng gạo. Khê bắt chuyện :

 

-          Đằng có kể gì về tôi không ?

 

-          Em biết chị đang hiểu nhầm nên em muốn giải thích rõ mọi thứ. Em và Đằng chỉ là bạn…

 

-          Tôi không bao giờ là người gượng ép tình yêu. Nếu Đằng không yêu tôi thì tôi sẽ rời xa anh ấy. Đơn giản vậy thôi. Đơn giản là tôi muốn biết rõ tình cảm Đằng dành cho tôi và cô gái anh chọn.

 

-          Em xin lỗi chị vì đã tự ý lôi kéo anh ấy vào tour du lịch đó mà chưa hỏi ý kiến chị. Nhưng chúng em chỉ chia sẻ cảm xúc như hai người đồng nghiệp. Lúc đó em có chuyện buồn mà chẳng bấu víu vào ai được.…Em xin lỗi chị….

 

-          Tôi hiểu. Đằng có những mối quan hệ riêng của anh ấy. Hai tháng đi du lịch cùng một cô gái. Không phải người anh ta vừa đính hôn. Rồi hai tháng biệt tâm. Tôi nghĩ mình biết điều gì đang xảy ra…

 

-          Chị đừng bỏ rơi Đằng. Anh ấy sẽ sống sao nếu thiếu chị…

 

Anh ta sẽ sống sao với những ngày thiếu mình, hay mình sẽ sống sao với những ngày thiếu anh ta. Khê thầm nghĩ. Cô nâng ly cam vắt, uống một ngụm nhỏ, chậm rãi nói :

 

-          Đằng sẽ quên tôi..Nhanh thôi…Đây là cuốn sổ tay tôi ghi vài sở thích của Đằng. Mong hai người hạnh phúc…

 

-          Chị hãy cho anh ấy cơ hội. Tụi em chỉ là bạn..

 

-          Tôi có việc phải đi rồi…

 

Chào tạm biệt Thùy. Cô nhìn nắng chiều ngả màu tim tím trên hàng dây thường xuân, lủi thủi rời khỏi quán…

 

, thì em yêu Korea.

 

Seoul. Những ngày mưa. Khê đau ốm liên miên. Có lẽ cô chưa kịp thích nghi với mảnh đất ôn đới. Cô vừa xin làm ở một tiệm mì nhỏ. Công việc bưng bê vất vả nhưng lòng cô bình yên như mặt hồ tĩnh lặng.

Khu vườn của Đằng đã cao vút cỏ xanh. Anh bỏ chúng ở lại. Cả những chú cá bảy màu đói rã trong lọ. Anh lang thang ba tháng liền ở Seoul cho đến khi không thể lần lữa nữa. Anh sẽ chẳng đủ tiền về nếu tiếp tục tìm cô. Thành phố quá rộng lớn, mà cuộc đời thì hiếm hoi những phép màu.

Ngày cuối cùng.

Anh vào một quán ăn nhỏ. Là cô, tóc búi cao, tay đeo nhẫn đính hôn, tiều tụy nhưng chẳng thể nhầm lẫn. Anh nhận ra. Im lặng một khoảng dài. Anh và cô nhìn nhau. Trong giây phút ấy, anh thấy ngạt thở. Còn cô như muốn tan vào màn mưa âm ỉ bên ngoài. 

- Quý khách đi một mình ? – Cô tỏ vẻ xa lạ.

 

- Khê…

 

- Xin lỗi……tôi đang……

 

- Sao em chưa về Việt Nam ?

 

- Em sẽ không về Việt Nam nữa. - Cô mân mê tấm khăn lau bàn trong tay, trả lời không mấy thiết tha.

 

- Em nói gì lạ vậy. Gia đình em ở đó mà. Cả anh nữa. Em yêu Korea đến vậy sao ?

 

- Ừ, thì em yêu Korea…- Giọng cô ương bướng, mệt mỏi. 

 

- Em về Việt Nam đi. Em muốn sao cũng được nhưng em về đi. Anh xin em đấy..– Anh van nài.

 

- Em đang làm việc. Khi khác ta gặp nhau.

 

- Anh sắp phải bay về rồi, anh muốn về cùng em....Hay em đã có người yêu ở đây ?

 

Câu hỏi của anh có mỉa mai hay không. Cô không biết. Nhưng cô nghĩ  mình sẽ chẳng bao giờ xóa được lời nói nói cay đắng này trong tâm trí. Làm sao tôi có đủ can đảm để yêu một ai khác, làm sao đủ can đảm, cô muốn hét lên như vậy, nhưng để làm gì. Khi lần gặp lại vẫn kết thúc với lời chia tay không hứa hẹn.  

 

Quay về

 

Những bông tuyết trắng mịn bắt đầu rơi. Khê chẳng còn tâm trạng ngắm chúng nữa. Sau cú điện thoại đường dài, cô thất thần trở về Việt Nam. Đằng đợi cô ở sân bay, không một lời nói, cử chỉ vỗ về thân mật. Họ tức tốc đến bệnh viện thành phố. Những tàng thông xanh rậm nhỏ dần lùi dần sau cửa kính….

 

Gục bên giường bệnh, Khê gần như bất động. Mẹ cô đang hấp hối, khóe mắt bà ướt nước, tay bà giật giật. Cơn tai biến bất ngờ là cú sốc quá lớn với  bà và đứa con gái duy nhất. Nó sẽ đau lắm, vì từ giờ, sẽ chẳng còn ai ruột rà nữa. Bà lo lắm. Khê run rẩy, nước mắt cô ướt đẫm trên vai anh. Giọt nước mắt ấm nóng giữa đêm đông lạnh lẽo. Mẹ cô đang rất yếu. Bà nắm bàn tay to bè của anh đặt lên bàn tay nhỏ nhắn của cô, thều thào :

 

- Con bé nhìn vậy chứ yếu ớt lắm. Yêu thương và chăm sóc nó hộ mẹ hen con. Tụi con nhớ giữ gìn hạnh phúc…Mẹ mới yên tâm ra đi…Tụi con hứa với mẹ đi….

 

- Con….        

 

- Tụi con hứa với mẹ đi…

 

- Tụi con…..

 

Anh định nói sự thật nhưng cô kịp ngăn anh lại. Họ nhìn nhau lẳng lặng gật đầu. Sau buổi tang lễ, anh không liên lạc với cô nữa, mà cô cũng vậy. Vài tháng sau, anh vào Sài Gòn xin việc. Cô vẫn ở Đà Lạt dạy học.

 

Rồi, chẳng hiểu sao, một chiều mưa, anh về lại Đà Lạt, nằm sõng soài ở bãi cỏ sau nhà. Miên man câu nói của phụ nữ ghì chặt tay mình mấy tháng trước. “ Yêu thương và chăm sóc nó hộ mẹ hen con. Tụi con nhớ giữ gìn hạnh phúc. Mẹ mới yên tâm ra đi. Tụi con hứa với mẹ đi… ”. Giờ, nếu có dòng thác nào đổ xuống trước mặt chắc anh cũng không thiết tha đứng dậy nữa. 

 

Anh chỉ muốn quay về những ngày tháng cũ. Anh nhớ những buổi chiều se lạnh. Cô gái anh yêu tung tăng trên đồi, dưới thung lũng. Nụ cười cô thoát ẩn thoát hiện sau những tán cây, những bụi hoa rạng rỡ,..

 

Anh bần thần nhận ra khi ấy mùa xuân cũng đang dịu dàng bung nở giữa thành phố ngàn hoa. Như bây giờ…

 

 

https://www.facebook.com/lee.max.1402

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư