Chuyện đám cưới

  • 29789
  • 13
  • 18

 

Hôm qua tôi được mời đi đám cưới.

Tôi vốn là một đứa con gái không nhiều kinh nghiệm về cái chuyện cưới xin, trước giờ chỉ quan tâm đến mỗi đám cưới của bố tôi với mẹ tôi, nghe bảo to lắm mà tôi không được dự. Nhưng tôi lại được nuôi dạy bằng tiểu thuyết ngôn tình và lớn lên cùng phim Hàn Quốc dài tập, nên là cái chuyện "đám cưới" trong hình dung của tôi nó cũng thiêng liêng lắm. Đằng này là cô dâu xinh đẹp trong chiếc váy cưới màu trắng được bố cô dâu dắt đến, đằng sau là đàn em thơ tung cánh hoa hồng, trong nhà thờ 2 hàng ghế trang trọng và hai người thề nguyền với nhau, lồng vào tay nhau hai chiếc nhẫn. Đấy là phim Mỹ, tôi gọi là đám cưới trắng. Còn thể loại phim Tàu cô dâu trùm cái khăn trên đầu ngồi trên giường đợi chú rể mò vào lột khăn ra, tôi gọi là đám cưới đỏ. Cả hai đám cưới đều rất đẹp. Và tôi cứ nghĩ đám cưới ở đâu cũng đẹp.

Nhưng đấy là chuyện trên phim. Đấy là chuyện tôi nghĩ trước khi tôi được mời đi ăn đám cưới.

Vâng, cưới ở Việt Nam nó là cái chuyện to lắm. Bởi nó không chỉ gồm có cưới. Trước nó còn có đám hỏi. Trước đám hỏi, còn có đám dạm. Bạn thử hình dung như này, sau bao sóng gió của tình yêu, của tán tỉnh hẹn hò ghen tuông, chia tay và giả vờ chia tay, có thai và suýt phá thai…vv…, cả một quãng đường dài để hai bạn trẻ đều gật đầu đồng ý cưới nhau. Bạn bảo đây là happy ending. Nhầm rồi, chưa en đinh đâu vì câu chuyện đến đây vẫn còn dài lắm.



Sau khi cả hai bên gia đình gật đầu, ông thầy bói gật đầu, bà cán bộ ở phường gật đầu, là lúc nhà trai phải sửa soạn sang nhà gái làm đám dạm. Hai nhà nói chuyện, chả biết chuyện gì, nhưng mà nói lâu lắm, các ông trưởng họ bắt đầu lên phát biểu. Cô dâu chú rể ngồi im thít không dám nhìn nhau. Cô dâu có thể sẽ nhìn xuống bụng.

Sau đám dạm bắt đầu là cuộc chạy đua vũ trang của mua vàng, mua nhẫn, mua váy áo, mua son phấn mà cả hai nhà cứ liên tục phải gườm nhau xem bên kia mua bán thế nào. Hết mua rồi đến đặt, đặt thiếp cưới, đặt bàn tiệc, đặt món, đặt hoa, đặt xe cưới, đặt phù dâu phù rể rồi đặt thêm cả bát đũa bàn ghế cốc chén dù bạt…tưởng như tất cả những thứ cần cho đám cưới không có cái gì là không ở ngoài đường và cả hai phải long sòng sọc lên mà chạy để gom về cho đủ. Và sau cái màn hao tổn thể lực đó, việc chọn ngày cưới cho thiên thời địa lợi nhân hòa, rồi đến quyết định mời ai hoặc không mời ai, ai sẽ là người đi mời lại là một giai đoạn hao tổn trí lực nặng nề. Rất nhiều cặp bạn trẻ đã gục ngã ở khâu chạy đua vũ trang này, rất nhiều cặp thông gia đã không nhìn mặt nhau sau đó, rất nhiều đôi đã quyết định đường ai nấy đi sau những trận cãi vã tơi bời khói lửa trên đường đi chụp ảnh cưới rồi hét vào mặt nhau rằng may mà tao với mày chưa kịp cưới nhau, chúc mày cưới lần sau vui vẻ.

Nếu may mắn cả hai gia đình vẫn hòa thuận đi qua vùng khói lửa này, là lúc đi tới đám hỏi. Là lúc nhà trai lại sửa soạn sang nhà gái một lần nữa, lần này hoành tráng hơn với một đội nam thanh nữ tú chả ai biết là ai mỗi người thuê tốn năm mươi nghìn, mỗi người bê một cái tráp đựng toàn những đồ dạm hỏi mà 99% những thứ ấy sau đấy sẽ không ai cần dùng đến nó nữa. Chứng kiến một cái đám hỏi mà nhà trai vác sang nhà gái một mâm thuốc lá, một mâm trầu cau (bằng nhựa, do lúc cưới không phải mùa cau), một mâm bánh cốm bánh dẻo một mâm chè tàu thì thực sự tôi không thể biết rằng bên nhà gái sẽ dùng nó cho những việc gì. Rất có thể sau đấy họ sẽ bán nó cho một đám cưới khác. Và khi vào đến lễ hỏi, sẽ lại đến màn nói chuyện của hai gia đình, y như ở đám dạm hôm trước. Hai ông trưởng họ lại lên phát biểu, y như lần trước. Cô dâu chú rể vẫn đứng im thít. Rất nhiều người có thể sẽ nhìn bụng cô dâu. Sau đấy nhiều khả năng mọi người sẽ được giữ lại để ăn cơm. Và đêm ấy chú rể sẽ phải thức trắng đêm để uống rượu còn cô dâu thức trắng đêm vừa rửa bát vừa lo không biết mai có kịp dậy sớm trang điểm không.

Đấy, sau hôm ăn hỏi đấy thì mới đến ngày cưới. Ngày trọng đại nhất của đời người đấy. Thiếp mời ghi 11h cưới, thì 10h ở nhà hàng nơi đặt tiệc đã đông lắm rồi. Ngay trước bậc thềm là một cái thùng to màu đỏ có khe ở giữa, và khách đến thì bỏ tiền mừng vào đấy. Ai cũng cầm tiền mừng. Có người cầm phong bì, dạng phong bì đa năng made in Vietnam dùng cho cả đám ma đám cưới cho cả sếp, cả bác sỹ của bố mẹ lẫn cô giáo của con. Họ nhét tiền mừng vào đấy, họ đắn đo và hỏi nhau xem mừng bao nhiêu là đủ, đa số sẽ mừng đúng bằng số tiền mà khi họ cưới, cái người mời họ đến cái đám cưới này mừng cho họ. Lúc này cô dâu chú rể chưa thấy đâu, bố mẹ cô dâu chú rể thì váy áo xúng xính tươi cười nói chuyện khắp nơi, vui hơn cả Tết.

Đến 10 rưỡi, cô dâu chú rể vẫn chưa xuất hiện, còn người ta thì đã sốt ruột lắm rồi khi ngồi vào bàn mà thức ăn cứ ùn ùn được dọn ra ngon lành. Và sau đấy khi chỉ cần một người bắt đầu ăn là cả hội trường sẽ ăn rào rào vì ai cũng yên tâm ăn khi thấy người khác ăn. Ăn vui vẻ lắm, ngon lắm, các món sang và đắt lắm, bõ tiền mừng lắm. Nhưng rất nhanh sau đó người ta không ăn nữa, không phải vì người ta no, mà vì mọi người đều nhìn nhau và thấy nhau không ăn nữa nên chính mình cũng không ăn nữa. Miếng ăn là miếng nhục, bày trên bàn đấy nhưng các vị không gắp thì đừng hòng tôi gắp. Sau vài ba miếng, mọi người bắt đầu giả vờ no và nhìn nhau xem ai là người ăn cuối cùng. Đây cũng là lúc mà cô dâu chú rể đi vào.




Trên sân khấu lúc này MC đang bắn như liên thanh. Cả đời anh này chỉ có mỗi việc tua đi tua lại một đoạn nội dung đến cả nghìn lần cho cả nghìn đám cưới khác nhau nên anh nói nhanh, nhiều và nói như một cái máy phát. Mọi người ở dưới vẫn đang mải nhìn nhau ăn nên không ai để ý anh nói gì. Sau anh MC là đến ông trưởng họ, ông nói y như ông đã nói ở đám hỏi nên cũng không ai chú ý đến ông. Chỉ khi anh MC hét lên tuyên bố hai người là vợ chồng và bắt họ trao nhẫn cho nhau, oai như một vị cha xứ thì dân tình mới ngẩng đầu lên và nhìn cô dâu chú rể xem mặt mũi như nào. Có những người nhìn rồi cũng chả biết đấy là ai. Có những người nhìn rồi mới biết mình đi nhầm đám cưới. Lúc này cô dâu chú rể vẫn im thít không ai dám nói gì, họ e rằng nếu mở mồm ra nói một câu thôi thì đám cưới của chính họ sẽ bị phá hỏng, nên họ chỉ dám cúi đầu nghe người khác nói.

Và sau đấy là màn đi chúc rượu, ăn hoa quả và xỉa răng, trong khi trên sân khấu một vài ca sĩ được thuê bắt đầu lên hét vào micro những bài nhạc sến nhạc sàn bốc lửa để tạo không khí.

Đấy, đám cưới đến đây là hết rồi. Sau tất cả những tháng ngày chuẩn bị, thì cái nghi lễ thiêng liêng ấy diễn ra chưa đầy 10 phút, giữa tiếng nhạc, tiếng cười nói ồn ào và giữa đống thức ăn. Không có đến một tráng pháo tay.






Tôi thực sự không hiểu cái sự cưới ở Việt Nam. Tôi ngồi đó giữa bàn tiệc và tôi không hiểu đám người này họ mắc bệnh gì. Tại sao người ta cưới nhau mà phải vẽ ra những thứ tốn kém, xa xỉ và vô nghĩa đến vậy. Tại sao người ta mời đến đám cưới CỦA MÌNH (của cô dâu và chú rể) một đống những người mà họ không biết là ai và cũng không muốn mời nhưng vẫn phải mời. Tại sao những người được mời không muốn đi mà vẫn phải đi. Tại sao một bên mất 300 nghìn đồng cho một suất ăn tiệc cưới, một bên bỏ ra 300 nghìn đồng mừng đám cưới, hai bên không bên nào muốn làm như vậy, nhưng vẫn phải làm và vẫn ôm hôn nhau thắm thiết. Tại sao họ bắt người ta bỏ tiền ra ăn một bữa tiệc mà người ta không muốn ăn, hoặc muốn cũng không dám ăn nhiều. Và nhất là, tại sao, giữa một ngày trọng đại nhất đời mình, họ để cho bản thân mình sắm vai hai con rối bị một ông MC lạ hoắc điều khiển, bị một đống những nghi thức vô nghĩa điều khiển và đứng đó nhìn nhau để cho một rừng người xa lạ rào rào ăn uống chẳng ai quan tâm để rồi nhận về những cái phong bì và những lời chúc tụng giả dối.

Đám cưới ở Việt Nam và những trò sĩ diện xa hoa, rởm đời của nó, thực sự là một nghi thức tâm thần. Một bữa tiệc giả tạo của ăn và uống, của xã giao hời hợt và của sự cam chịu rằng ai cũng làm như thế nên mình không thể làm khác đi được. Xin bạn, xin bạn đừng lôi truyền thống phong tục xưa ra đây. Chả có phong tục gì sất. Hồi xưa không có ô tô chăng hoa hòe hoa sói rước dâu, không có tiệc đứng tiệc ngồi, không có phong bì nhét vào thùng. Hồi xưa cô dâu không mặc váy cưới của tây, không đi giày cao gót tiến vào lễ đường dưới sự dẫn dắt của một thằng MC . Hồi xưa người ta đến dự đám cưới với tấm lòng và lời cầu chúc chân thành, người ta không bị ép đi, không bị bắt bỏ tiền ra để ăn tiệc cưới. Đám cưới Việt Nam bây giờ, nửa tây nửa ta, nửa kim nửa cổ, vừa bắt chước, vừa ngoại lai, vừa hình thức vừa cẩu thả. Nó không màu đỏ cũng chẳng màu trắng, nó nhờ nhờ màu giả tạo. Hôm trước mặc áo dài, hôm sau mặc váy tây. Hôm trước thắp hương khấn bái tổ tiên thần Phật, uống rượu nếp, hôm sau ăn buffet, nghe nhạc thánh ca, uống rượu ngoại. Hôm trước bật nhạc dân ca cổ truyền, hôm sau bật nhạc sàn. Và ai cũng nghĩ phải như thế mới được.

Ông MC bảo, hãy đứng lên chúc mừng cho đôi bạn trẻ - những người hạnh phúc nhất hôm nay. Mọi người vỗ tay. Nhưng phải để sau đám cưới, nhìn thấy cô dâu chú rể đi giữa những mâm cỗ dở dang, nhìn họ đưa mắt xót xa nhòm vào những đĩa thức ăn còn đến hơn một nửa ngon lành nhưng bị bỏ lại, tất cả đều là tiền của mồ hôi nước mắt họ gom góp bao lâu để  cưới và để người ta bỏ phí. Họ nghĩ đến đám tiền mừng, một phần phải để trả nợ, phần khác để dành đi mừng đám cưới sau này. Họ chui vội vào bếp ăn quýnh quáng một miếng thịt gà cho đỡ đói vì cả ngày phải treo mồm lên mà cười nói hỏi han, cô dâu vất cả giày cao gót ngồi bệt xuống lau mồ hôi, chú rể lảo đảo tìm nước lạnh uống cho giải rượu, thì tôi chắc chắn, hôm nay không phải ngày họ hạnh phúc nhất đâu. Suốt đời mình, họ sẽ có rất nhiều ngày hạnh phúc, nhưng chắc không phải hôm nay đâu.

Còn nếu bạn hỏi ai là người hạnh phúc nhất, để tôi kể bạn nghe. Là bà chủ nhà hàng, người đang đếm tiền ở một góc quầy bar kia kìa.
Nên tôi sẽ uống ly rượu này để mừng cho bà ấy. Và uống thêm ly nữa để sau này, tôi có đủ sức mà khóc trong đám cưới của mình.
Nếu mà tôi bị bắt cưới theo cái kiểu này.

Bonnie.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư