Những Cơn Mưa Mùa Hạ

  • 7724
  • 221
  • 6

 

 

Truyện ngắn: Những cơn mưa mùa hạ

Tác giả         : Mộc Thiên 





 

Chiều tháng bảy, bầu trời màu chì xám đổ những cơn mưa bất chợt của mùa hạ. Tôi, Duy, Ngọc, Diệu ngồi thưởng thức xiên nướng ở một quán vỉa hè đông đúc. Một nơi quen thuộc của bốn đứa. Chúng tôi vừa thi đại học xong. Tôi không đậu nguyện vọng một. Diệu thì chỉ đậu cao đẳng. Nhưng chúng tôi thấy như vậy là ổn rồi. Ngoại trừ Duy. Thằng bạn thân từ thời cấp hai của tôi. Nó thiếu hai điểm nữa là đủ điểm chuẩn. Khi tôi hỏi “ Mày định làm gì tiếp theo ? ”,  Duy lúng búng trả lời “ Tao không biết nữa, có thể tao sẽ lên Tây Nguyên đi hái cà phê với chú tao ”.

- Mày có thể thi lại mà…. Hay học cao đẳng như Diệu, rồi liên thông, hoặc ra trường nếu muốn…

 

- Tao thấy tao có thi lại cũng thế thôi. Tao không thích học cao đẳng, cũng không muốn liên thông vất vả như vậy.

 

- Mày bi quan quá.

 

- Chủ yếu là tao không biết mình có đủ khả năng để học nữa hay không, trông khi tao thi như thế này. Ba năm cấp ba, như mày thấy đấy, tao học không vô...

Tôi im lặng, dường như hiểu ra chẳng một ai có thể làm thay đổi quyết định ngớ ngẩn và suy nghĩ nông cạn đó của cậu ta . Đôi khi người ta chỉ cần những người bạn của mình ngồi lặng yên lắng nghe những tâm sự. Mà không cần lời an ủi hay sự cố gắng thay đổi trật tự thế giới trong lòng bạn mình. Thật sự tôi không hiểu Duy muốn gì và sẽ thành công thế nào ở một công việc như thế. Trông khi cậu ta có rất nhiều cơ hội.

- Ngọc, ngồi lại gần bàn nè. Mưa tạt ướt hết. – Diệu lên tiếng.

 

- Ngọc, nói gì với Duy đi chứ. - Tôi quay sang nhìn Ngọc.

 

- Tui  không biết khuyên sao nữa, nhưng tui nghĩ tụi mình nên tôn trọng quyết định của Duy.

 

- Đừng nói về chuyện này nữa. Nên chúc mừng mới phải. Ngọc đỗ vào trường ngoại thương kia mà ! – Duy cố chuyển hướng câu chuyện.

Mưa ngoài trời mỗi lúc một lớn. Những giọt nước nặng trĩu trút hết lên tấm bạt nhựa của quán, chảy từng dòng xuống lòng đường. Chúng tôi - những người bạn, cùng đến trường, cùng học thêm,  nhiều mùa hạ đã qua đi với những cơn mưa rào bất chợt, mang theo bụi, hơi nóng và những kỉ niệm chẳng thể nào quên. Tôi muốn tiếp tục chuyện của Duy, nhưng rồi suy nghĩ lại, nên để những phút giây tình bạn này in hằn trong tâm trí. Một ngày nào đó, khi đạt được những thành công nhất định của mình, tôi có thể nhìn lại những chặng đường đã qua, những người bạn và những ngày mưa cũ.   

- Ừm  - Ngọc mỉm cười.

 

- Không chịu chỉ bạn bè học hành gì hết – Diệu  vừa  ngoa nguýt, vừa với tay lấy thêm một que xiên.

 

- Bà ngại gì, mà nãy giờ ăn ít vậy  – Duy đùa.

 

- Tui ăn hết luôn cho xem – Diệu nhún vai.

 

- Chừng nào Ngọc nhập học ? – Tôi hỏi.

 

- Ngày kia, còn Huân.

 

 - Cuối tháng này.

 

- Cố học hành tốt hen ba người. Còn ông Duy, cố phấn đấu làm chủ vườn cà phê nha. Mai mốt tui lên thăm – Diệu nháy mắt.

 

- Mắt như ốc sên mà cũng bày đặt nháy. Tui đâu có ở tù đâu, mà thăm gì. – Duy cười.

 

- Nói gì lạ vậy. Tui yêu ông mà. Há há…– Diệu phá lên cười, tay que quẩy hai que xiên thịt. 

 

- Có gì thì cứ gọi bạn bè. Không còn chung trường, chung lớp, nhưng chúng ta vẫn luôn là bạn thân – Tôi cũng cười, choàng tay lên vai Duy.

 

- Tính tiền lẹ đi. Còn đi chỗ khác chơi nữa – Diệu tròn mắt.


***

Chúng tôi chia tay. Thành phố chỉ còn lại những ánh đèn mờ ảo. Nước mưa ứ đọng nhiều ngóc ngách trên đường. Tôi đưa Ngọc về đến nhà, chúc ngủ ngon, và hẹn gặp lại vào dịp họp lớp. Ngọc cười, chào lại tôi, bảo nhớ thỉnh thoảng liên lạc. Tôi đứng nhìn theo mái tóc mềm ướt mưa và dáng hình nhỏ nhắn của Ngọc bước về phía cánh cửa gỗ. 

- Ngọc, ………- Tôi cất tiếng gọi, chưa có thời điểm nào để bộc lộ cảm xúc thích hợp hơn lúc này.

 

-Có chuyện gì không Huân ? – Ngọc khẽ quay đầu lại nhìn tôi.

 

 -…….

 

- Huân, Ngọc !

Tôi chưa  kịp thổ lộ với Ngọc thì Duy đến. Duy dựng xe đạp ở gốc cây trước nhà Ngọc, tiến về phía tôi  “ À, tao có việc cần nói Ngọc chút ”.  Tôi hiểu ẩn ý bên trong câu nói ấy và những gì sắp diễn ra. Một nỗi tuyệt vọng bất ngờ dường như xâm chiếm tôi, mà tôi chẳng thể nào ngăn lại được. Tôi và Duy đều thích Ngọc. Từ hồi lớp mười một, tôi đã nhận ra điều đó, tôi nghĩ Ngọc cũng vậy. Tôi biết Ngọc sẽ chẳng chấp nhận ai cả, khi chúng tôi là những người bạn thân, và tôi chờ đợi đến lúc này. Nhưng lúc này, lòng tôi hoang mang hơn bao hết. Tựa như một chồi non vừa mới nhú đã bị ai đó ngắt bỏ.


***

Hai năm sau.

 

Một buổi chiều mùa hạ nhạt nắng. 

Tôi ngồi bên ly cà phê bốc hơi nóng cùng Diệu. Tôi nhớ trại hè năm cấp ba và những cơn mưa mùa hạ. Diệu kể cho tôi vài điều về Duy. Duy làm phó quản lý cho một công ty xuất khẩu cà phê. Một điều hơi bất ngờ với tôi. Nhưng từ trước đến nay, tôi vẫn coi Duy là bạn, dù nỗi buồn cũ vẫn chưa hề nguôi ngoai. Ngọc sẽ phản ứng thế nào, nếu tôi nói yêu cô ấy. Còn Duy, Duy sẽ thế nào. Tôi có đủ cam để gạt bỏ tình bạn,và thành thật với con tim.

-Ngọc bị ốm ? – Diệu nói với nét mặt buồn - Ông có đi thăm Ngọc với tui không ?

 

- Ngọc đang ở nhà hay viện ?

 

- Ở nhà.

 

- Ừm…

 

- Vậy có đi không ?

 

- Dạo này tui hơi bận.

 

- Lâu rồi gặp lại thấy Huân lạ quá…

 

- Lạ như thế nào ? – Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.

 

- Ít nói hơn, lạnh lùng hơn và xa cách nữa.

 

- Ngọc và Duy, vài lần hỏi tui về ông. Hỏi sao ông ít khi gặp tụi tui, kiểu như trốn tránh vậy.

 

- Tui….

 

- Đôi lần Duy nói với tui rằng, tui nên tìm cách giúp ông và Ngọc thân thiết hơn. Ngọc thích Duy, nhưng Duy đã từ chối, có lẽ vì ông.

Tôi sững người hồi lâu.

 

***

Chiều cuối tuần, tôi lái xe đến nhà Ngọc, thẩn thờ bấm chuông cửa, nhưng cánh cửa gỗ vẫn im lìm.

Mưa hạ bỗng bất chợt rơi.

Tôi không chạy đến tán cây trước nhà. Tôi đứng lặng yên dưới mưa, không biết bao lâu nữa.

Những cơn mưa mùa hạ ồ ạt đổ trong tim tôi.

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư