Never let me go

  • 5696
  • 5
  • 2

 

   Hold me in your arms, love me like your best friend did,

   Promise, I won’t hurt you kid,

   Hold me really tight until the stars look big,

   Never let me go…

 

Không.

Tôi thích gọi nơi này là Tinh cầu Lưu trữ.

   Tôi không nhớ mình đã ở đây trong bao lâu. Tôi chỉ biết rằng, tôi đã từng nhìn thấy, từng quan sát, từng nói chuyện với rất nhiều người, đến nỗi tôi chẳng thể nhớ hết, như một thói quen từ dạo trước.

   Có người chỉ xuất hiện trong giây lát rồi tan biến. Tôi thích gọi họ là những người “Vô Ký ức”. Có thể quá khứ của họ đúng như một trang giấy trắng, hoặc có thể, họ có rất nhiều ký ức, nhưng không ai muốn nhớ về chúng.

   Có những người đã ở đây lâu, rất lâu. Lâu đến nỗi, trên gương mặt họ không thể biểu lộ điều gì nữa. Tất cả những gì làm nên hình hài của họ chỉ đơn thuần là những thành tích, những giải thưởng, những phát minh, những sáng chế. Không niềm vui, nỗi buồn, sự bất an hay thanh thản. Khuôn mặt và mái đầu họ hiện hữu rất rõ ràng, nhưng ngược lại, nơi ngực trái, chỗ vốn là trái tim lại chỉ còn một khoảng trắng xóa.

   Và cũng có những người như tôi. Họ gần như trong suốt, nhưng lại không biến mất. Những kí ức mà họ được có, những ký ức mà họ được nhớ ít ỏi đến đáng thương.

   Bởi người ta không muốn nhớ, lại chẳng dám quên…

 

Một.

   Vậy mà lúc này, tôi đột nhiên nghe thấy chúng.

   Những giai điệu thoáng qua ngay tại đây, lại như vọng lại từ tận nơi nào đó trên một thế giới khác…

 

   If you love me hardcore, then don’t walk away

   It’s game boy, I don’t wanna play,

   I just wanna be yours, like I always say,

   Never let me go…

 

   Never… let me go…

   Giờ đây, tôi lại nhớ, Dan đã từng nói với tôi như thế.

   Và tôi lại nhìn thấy…

   - Đừng lo, tớ sẽ sớm gặp lại các cậu. Tớ hứa đấy!

   Lúc ấy, họ cười rất rạng rỡ. Eric và Jane. Bởi họ biết rằng, chúng tôi biết nhau từ thuở còn nằm trong nôi, và kể từ ấy đến giờ, tôi chưa một lần thất hứa.

   Nhưng Dan thì không. Cậu ấy chỉ khẽ nói:

   - Tớ bật Never let me go cho cậu nhé?

   Chẳng cần đợi tôi trả lời, cậu ấy đã cho băng vào radio và vặn âm lượng lớn hơn. Eric và Jane lặng lẽ ra khỏi phòng, đóng cửa lại thật khẽ.

   Đây là bài hát của tôi và Dan. Chỉ của hai chúng tôi. Họ hiểu điều đó.

   Dan nắm tay tôi thật chặt. Cậu ấy run lên bần bật trong khi Lana Del Rey vẫn đang hát bằng cả trái tim.

 

   - Nếu cậu đứng dậy được, tớ sẽ khiêu vũ với cậu. – Cậu ấy thì thầm, hơi mỉm cười.

   - Khiêu vũ với Never let me go ư? – Tôi cố kìm cơn ho trong cổ họng, nặng nhọc hỏi, giọng trêu chọc – Tớ sẽ vừa đi vừa ngủ đấy.

   Dan bật cười, ngón tay khẽ chạm vào má tôi. Nụ cười ấy nhanh chóng vụt tắt.

   - Nhớ nhé, Anna, đừng xa tớ… Mãi… đừng bao giờ xa tớ…

 

   Rồi những hình ảnh ấy vỡ tan. Tất cả. Từ bình hoa lily vàng trên mặt bàn, cuốn sách đặt ngay đầu giường, đến gương mặt dịu dàng của Dan và hai bàn tay đầy mồ hôi đang nắm chặt nhau của tôi và cậu ấy.

   Không còn gì cả. Những ký ức tiếp theo, không ai cho tôi được nhớ. Dan, Eric và Jane.

   Hay nói cách khác, họ cũng không cho phép mình được nhớ.

 

   Tôi chưa hề gặp lại Eric và Jane, có lẽ bắt đầu từ lúc có lời hứa đầy lạc quan kia.

   Khi ấy, Eric của tuổi mười bảy chậm chạp, cẩn thận và ngố tàu, có ước mơ vĩ đại là mở một cửa hàng bán đồ đan len cho các cụ già, luôn bị tôi trêu chọc đến mức chỉ còn nước chui vào góc tường cạo đất. Mỗi lần như thế, Jane đều quắc mắt trừng tôi và chạy ra an ủi cậu ấy. Cô ấy sẽ cất giọng nghiêm nghị mà chỉnh đốn tôi một lượt về tất cả các tác phong mà tôi nên có, những thái độ và cách đối xử với bạn bè, rồi không nên ỷ mạnh bắt nạt yếu, để rồi những lần sau tôi lại càng hứng chí chơi ác hơn.

   Tôi của quá khứ vẫn gặp họ trong những dòng ký ức xanh tươi ấy, những dòng ký ức của tôi và của họ. Tôi gặp họ trong những buổi dã ngoại trên ngọn đồi tràn ngập ánh nắng, chuồn chuồn và mứt dâu bay; trong những buổi tối Jane nằm giường tầng dưới kéo chăn đến tận đầu, run lập cập trong tiếng ù ù vọng lại từ ngoài cửa, và hai phút sau thì tôi xông vào cười sặc sụa; trong những buổi sớm tinh mơ đến phiên chúng tôi cho lũ gà ăn, khi Jane và Eric đang chăm chú ngắm lũ gà nở thì tôi lại lấy vỏ trứng rắc lên đầu họ.

   Nhưng chỉ có thế. Họ không bao giờ cho tôi biết về hiện tại, hay tương lai. Có lẽ, trong quãng đường tiếp theo của các cậu ấy, tôi chỉ là một ký ức đầy đau buồn, không nên được xuất hiện.

   Còn Dan, Dan cao gầy và dịu dàng của tôi, thì đến quá khứ, cậu ấy cũng chẳng cho tôi bước vào. Suốt quãng thời gian mà tôi chẳng biết là bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng mà tôi đã từng ở bên cậu ấy kia, khoảng kí ức rộng lớn biết bao, mênh mông biết bao mà cậu ấy xuất hiện kia, tất cả đều trống rỗng.

   Rỗng đến nỗi tôi gần như trong suốt.

   Thế nên, khi nghe thấy giai điệu của Never let me go, và khi đoạn ký ức kia xuất hiện, tôi mỉm cười.

 

Hai.

   Dan bước tới gần tôi.

   - Đi học thôi, đồ lười biếng – Cậu ấy cất cao giọng.

   Cậu ấy vẫn như xưa, tôi có thể khẳng định thế. Chiếc mũ lưỡi trai màu xanh dương đội lệch, mái tóc xoăn tít một cách rất tri thức cùng gương mặt hiền lành đang cười toe toét. Nhưng rồi khuôn mặt ấy ngay lập tức đanh lại, và cậu ấy nhíu mày:

   - Cậu lại ốm?

   Cái nhíu mày ấy khiến tôi sững lại. Bởi đối với tôi, nó rất quen thuộc, vô cùng quen thuộc. Quen thuộc đến đau lòng.

 

   - Anna, cậu lại ốm?

   Dan gần như chạy đến chỗ tôi, vứt mạnh cặp xuống đất và lục tung tủ đầu giường để tìm nhiệt kế, vừa tìm vừa không ngừng trách móc.

   - Tớ chẳng hiểu cậu nghĩ gì. Cửa sổ mở, cái chăn thì tớ cá là cậu vừa mới kéo lên xong, chưa kịp cuộn lại dưới chân kia kìa. Cứ làm như mình là siêu nhân, trong khi sức khỏe thì chả ra sao…

   Tôi phải cố kìm tiếng cười và những cơn ho lại. Thực sự, Dan dễ thương của tôi chỉ mất bình tĩnh trong hai trường hợp. Một là khi cậu ấy nhìn thấy ong, hai là lúc tôi ốm.

   - Tớ đo nhiệt độ rồi mà, có ba tám độ rưỡi và vẫn còn nói chuyện được - Tôi giở giọng nịnh nọt, hòng ngăn chặn cơn tức giận của cậu ấy.

   Một lúc lâu sau, Dan vẫn im lặng, mắt cậu ấy đăm đăm nhìn về một điểm dưới chân giường. Mặt cậu ấy tái đi. Trong một thoáng chốc, tôi tưởng chừng như cậu ấy sắp quát vào mặt mình.

   Nhưng Dan chỉ bật cười:

   - Cậu vẫn luôn tùy hứng như thế, phải không Anna? Cậu dám điều khiển mọi cảm xúc của tớ, sự bất lực và đau lòng của tớ, phải không Anna?

   Cậu ấy, vẫn đang cười, cầm nó lên. Đôi giày converse dính bùn.

   - Này, liệu tớ có phải bạn trai cậu không?

   Dan nhướng mày. Ánh mắt của cậu ấy tràn đầy nỗi bất an và thất vọng, khiến tôi chẳng đủ can đảm để nhìn tiếp. Và tôi, chẳng biết từ lúc nào, đã hướng tầm mắt về phía khung cửa sổ đang mở.

   Ánh nắng hồng nhàn nhạt của bình minh đang len vào giữa những bụi cỏ gai già, vàng úa như thể cháy nắng, mọc thưa thớt dọc lối mòn. Và xung quanh chúng, thi thoảng lại thấy khẽ rung rinh một bông hoa dại đỏ hồng mà tôi chẳng biết tên. Mùi táo thoang thoảng: táo mọc um sùm trên những hàng rào dày đặc đã chín, loại táo mọc hoang, chan chát, tí hon. Những làn gió mang theo hương táo cũng mang theo cả những chiếc lá khô, hàng bạch dương đã chuyển màu vàng hoe. Đằng sau chúng, phía xa xa, chỗ chuồng gà, những người đến phiên trực hôm nay đã xong việc, trên tay là những chiếc khay đựng trứng, đi về phía kí túc xá, thi thoảng lại để khay trứng lại mà đuổi nhau, mà hò hét.

   Tất cả những hình ảnh ấy in vào tâm trí tôi chỉ trong hai giây. Rồi tôi khẽ gọi Dan:

   - Dan, lại đây… Nhìn kĩ hộ tớ xem, có phải trong đám cỏ kia, có một ngọn cỏ non không? – Tôi khụt khịt mũi, hơi nhướn người lên, rồi nằm phịch xuống, thở dài – Bọn nó sung sức thật, sắp vàng hết rồi mà vẫn có cỏ non…

   Sắc mặt Dan trầm xuống. Cậu ấy luôn nhạy cảm quá mức cần thiết. Tôi khẽ chạm vào tay cậu ấy.

   - Tớ còn ở đây này, thấy không? Nhưng mà trăng đêm qua thực sự rất sáng, rất tròn, cậu sẽ không thể tưởng tượng được đâu!

   Thực sự, nếu không tận mắt chứng kiến cảnh ấy, sẽ chẳng ai có thể tưởng tượng được, cách mà mặt trăng ló đầu qua những đám mây, đột ngột và rực rỡ. Cái ao tù vốn chỉ vượt quá đầu gối người một chút, dưới ánh trăng bỗng rộng ra, sâu hơn, mênh mông, trông như một hồ nước lớn mà ở đó, những chú vịt trắng hóa thành thiên nga còn những con đom đóm biến thành muôn vì sao sa. Chúng như thể thực sự tự do, tự do giữa bầu trời bao la nhường ấy, và trong một khoảnh khắc nào đó, tôi cảm thấy, có lẽ mình cũng vậy.

   - Khoảnh khắc ấy rất kỳ diệu.

   Tôi nhìn Dan. Đến lúc này, cậu ấy lại né tránh ánh mắt tôi.

   - Ngồi xuống đây nào! – Tôi cười cười. Dan hơi lưỡng lự, nhưng rồi cũng tiến lại gần. Không để lỡ cơ hội, tôi túm lấy tóc Dan, khoái chí – Bắt được rồi nhé!

   Tôi bắt đầu bện tóc cậu ấy, mặc cho Dan đang nửa cười nửa mếu đầy khó khăn. Tóc Dan rất mềm, mặc dù chúng xoăn tít, và bện mớ tóc ấy là một thử thách rất hoành tráng.

   - Xin lỗi. Lần sau tớ sẽ kéo cậu đi cùng – Tôi huýt sáo – Xin phép cho tớ trốn học hôm nay đi.

   - Nếu tớ dám thò mặt ra với quả đầu này – Giọng Dan nhẹ nhõm – Và tớ sẽ mang cả vali quần áo nếu đi cùng cậu.

 

Ba.

   - Làm gì có! – Tôi lắc đầu.

   - May thật… - Cậu ấy thở phào - Vừa nãy trông cậu, ừm, mong manh lắm, như kiểu sắp bay đi luôn ấy.

   Xung quanh chúng tôi, những người khác lắc đầu. Tôi hiểu ý nghĩa của hành động ấy: chắc chắn cậu ấy sắp viện một cớ nào đấy và rời đi.

   - Cậu đã tìm tớ, đúng không? Nên cậu mới ở đây?

   Tôi buộc mình phải lái cuộc trò chuyện về đúng hướng của nó, hướng mà tôi thích gọi là hướng Đối diện sự thật. Tôi không thể để cậu ấy đi, và đem tất cả linh hồn tôi theo mất bằng cách tiếp tục chôn giấu những ký ức.

   - Quên mất, tớ có mang radio này. Tớ bật Never let me go cho cậu nhé?

   Tôi bật cười. Bao nhiêu năm rồi vẫn vậy, Dan vẫn luôn đánh trống lảng theo cách này, và tôi vẫn luôn vui vẻ chấp nhận. Nhưng lần này, theo những lời hát, một ký ức nữa lại ùa về…

 

   - Này… cậu bé! Không được vào! Đấy là phòng cách ly!

   Cửa bật tung ra rồi lại đóng sầm lại. Bóng một cậu bé gầy gò nhanh tay khóa lại, rồi nhảy tót lên giường, chui vào trong chăn cùng tôi.

   - Họ còn định không cho tớ biết, thật vớ vẩn – Dan càu nhàu, áp bàn tay bé tí lên trán tôi – Đúng là nóng thật. Nhưng cậu chỉ mắc bệnh … thôi mà, không sao, nhỉ?

   - Tất nhiên rồi, tớ biết là tớ rất giỏi – Tôi đắc ý, vênh mặt, rồi nghêu ngao hát theo đoạn mình thích nhất.

   I remember when I saw you for the first time

   You were laughing, sparking like a new dime,

   I came over, “Hello, can you be mine?”

   Can you be mine,

   Can you be mine?

   - Là nó à? – Dan hơi nhíu mày – Quà sinh nhật mà xui xẻo, nhỉ?

   - Để yên đấy – Tôi cảnh cáo Dan khi thấy tay trái cậu ấy đang giơ lên – Đâu phải món quà nào cũng là quà của bạn thân nhất tặng sinh nhật thứ bảy của mình đâu? – Tôi đắc ý rung rung bàn chân trong khi vẫn lẩm nhẩm hát.

   Tôi phát điên vì số bảy. Dan biết điều đó.

   - Ờ, tùy cậu. Dù sao thì tớ cũng thích bài này.

   - Can you be mine? – Tôi bỗng quay ngoắt sang phía cậu ấy, rồi cười khùng khục khi thấy mặt Dan thộn ra – Tớ thích câu đấy khủng khiếp!

 

Bốn.

   - Đừng có nói lại là nó xui xẻo thật đấy nhé! Tớ vẫn rất thích là được – Tôi ngăn chặn kịp thời khi Dan định mở miệng – Nếu không có nó, thì thậm chí cả đời tớ sẽ chẳng có mối liên hệ nào đặc biệt với cậu đến thế này…

   - Cả… đời? – Dan lặp lại. Tôi nhận ra bàn tay cậu ấy run lên.

   Xung quanh chúng tôi, những người khác lại lắc đầu. Trong thoáng chốc, tôi gần như không còn nhìn thấy bàn tay mình nữa.

   Tôi đã ở gần cậu ấy đến nhường này, chẳng lẽ lại để cậu ấy đi?

   - Nghe này, Dan, đừng đi… - Giọng tôi rất nhỏ. Chẳng thể khác được – Nhìn tớ đi, tớ sắp tan biến rồi…

   Dan giật mình. Mắt cậu ấy mở lớn. Đôi mắt xanh ấy tràn ngập sự sợ hãi, bàng hoàng và hoảng loạn. Trong thoáng chốc, cậu ấy trông giống như một đứa trẻ lạc đường về. Môi cậu ấy mấp máy. Và tôi đọc được.

   Cậu ấy đang gọi “Anna…

   - Nhớ về tớ đi! – Tôi mỉm cười.

   Và rồi, từng mảnh, từng mảnh ký ức cứ thế quay trở lại, đến một khắc nào đó, tôi biết rằng: mọi thứ đã vẹn nguyên. Tất cả, từ những hình ảnh từ năm tôi ba tuổi chui vào nhà vệ sinh nam hòng phá bồn cầu, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị một trong những thằng bé ở trại bắt gặp, một thằng bé có mấy chỏm tóc xoăn trên đầu, và cho đến tận khi tôi mười bảy, cũng chính chàng trai ấy đã nắm tay tôi đến phút cuối cùng.

   - Cậu thấy chưa? – Tôi giơ bàn tay mình ra trước mặt cậu ấy, cười méo xệch. Giờ đây, trông nó thật rõ ràng – Nếu cậu không nhớ, tớ sẽ chẳng là gì cả. Biến mất, thế đấy!

   - Vậy… cậu chỉ là ký ức của tớ ư? – Giọng Dan run rẩy. Đôi mắt cậu ấy đỏ hoe.

   - Tớ là tớ ở trong cậu – Tôi ôm lấy cậu ấy. Mái tóc xoăn kia vẫn thật mềm – Tớ luôn sống ở trong cậu, trong quá khứ, trong hiện tại, và trong tương lai của cậu, của Eric và Jane, của tất cả. Đừng cố quên, và đừng ngăn tớ…

   Tớ sẽ mãi không xa cậu…

   I will never let you go…

   Dan gục đầu trên vai tôi, bật khóc.

 

Năm.

   Đám cưới của Eric và Jane đầy hoa lily vàng. Họ mỉm cười khi ngồi trước mộ, nói chuyện cùng tôi.

   Còn Dan, Dan cao gầy và dịu dàng của tôi trở thành một người lính. Chiến tranh nổ ra, Tổ quốc chúng tôi bị buộc rời khỏi thế trung lập, và cậu ấy phải cầm súng chiến đấu. Trước khi ra trận, cậu ấy ghi lại tất cả tuổi thơ và thời niên thiếu của chúng tôi ra giấy, đưa cho Eric.

   Ký ức của chúng tôi đã có nơi cất giữ. Để chúng tôi không rời xa nhau…

 

   Boy, we’re in a world war, let’s go all the way,

   Put you foot to the floor, really walk away,

   Tell me that you need me more and more everyday,

   Never let me go,

   Just stay…

 

 

 

Ngày 17.10.2013

(Đã có ai từng nói, người đã mất, chỉ sống được trong ký ức của người sống thôi…

Mình tin điều đó.)

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư