Bởi cuộc sống là phép tính Cộng – Trừ - Nhân – Chia

  • 7336
  • 1
  • 1

          Bước đến cái ngưỡng tuổi đã trưởng thành, dường như những phép tính Cộng – Trừ - Nhân – Chia bản thân đã thuộc nằm lòng trong trí nhớ. Vốn dĩ muôn thuở vẫn chỉ xem chúng là những kí tự chỉ biết an phận bên những con số trong những bài toán tôi vẫn được học từng ngày. Để rồi khi, lắm lúc cảm thấy  chông chênh với những đổi thay tôi chợt nhận ra trong cái thế giới bao la ấy,  tôi giống như một bài toán nhỏ đang để Ngỏ và cuộc sống của tôi chẳng khác gì những phép tính Cộng, trừ, nhân , chia...


      CỘNG...

          Khi đôi mắt hé mở, nụ cười chúm chím trên môi. Tôi sinh ra trong vòng tay của cha, của mẹ, của những người mong chờ sự ra đời của tôi đến mòn mỏi. Kể từ giây phút đó, tôi đón nhận vào lòng mình những yêu thương, một phép tính cộng giản đơn mà chẳng cần ai phải dạy hay tôi phải học...

         Kho báu của tôi không phải là vật chất mà hơn cả là những NIỀM VUI, tôi gom góp vun vén đủ đầy để một lúc nào đấy đôi môi mãn nguyện thốt lên hai từ HẠNH PHÚC.

          Tôi cộng cả những lời chúc, cộng cả những nụ cười, cộng luôn cả những bài học để đời đắt giá. Sống là không để mình sa ngã, dạy lòng người mạnh mẽ, dạy lí trí khôn thêm.

       TRỪ...

        Vì cuộc sống của tôi không phải lúc nào cũng  hạnh phúc, ấm êm nên trái tim đôi lần sứt mẻ, âm thầm lặng lẽ ôm lấy những tổn thương. Vì trái tim tổn thương nên lòng tin cũng dần cạn vơi đi mất. Phép trừ là có thật, xúc cảm đong đầy rồi cũng có lúc tuột rơi.

        Bạn đã bao giờ như tôi, đã có những lúc mang trong mình những nỗi buồn thầm kín mà lại chẳng biết tỏ cùng ai. Lòng trống rỗng, cô đơn đến quạnh quẽ nhưng bản thân vẫn phải tự động viên mình, gạt đi yếu đuối, trừ đi mềm lòng. Đưa trạng thái trở về sự bình yên vốn có.

       Tôi cũng như bao người, cũng có những kí ức không thể Xóa và quá khó để Quên. Nó in hằn trong tim và ăn mòn cảm xúc của tôi mỗi lần tâm can nhức nhối. Tôi không thể chối bỏ, cũng không thể xem nó như chưa từng tồn tại trong đời mình. Chỉ là tôi sẽ thôi nghĩ đến, sẽ chẳng còn bận tâm, những thói quen cũ mèm sẽ dần bị tôi cho vào quên lãng. Một hai lần thất bại, tự khắc bản thân sẽ cảm thấy trơ lì trước những nỗi đau, như một phép tính trừ đơn giản 1-1 = 0. Không ở đây không có nghĩa là kết thúc mà đơn thuần chính là sự bắt đầu cho những điều Mới mẻ hơn...


        NHÂN..

        Thực tại, với tôi là sự An yên. Quên đi những muộn phiền tôi dành thời gian vùi mình trong niềm vui mới. Bao quanh những mối quan hệ gần gũi từ gia đình, bạn bè, tình yêu cho đến những người tôi đã, đang và sẽ quen . Cái thiết yếu tôi cần luôn là sự chân thành xuất phát từ trái tim, lòng tin và đừng bao giờ giả dối. Tôi không đòi hỏi ai phải quá Tốt với mình, tôi chỉ cần những tình cảm vững bền, lâu dài đủ để những lúc tôi cần một bờ vai, họ luôn ở bên tôi mỗi lần san sẻ. Tình cảm là thứ không thể mua bán hay trao đổi nên nếu muốn có được những điều đó tôi phải luôn sống thật với lòng mình, chân chất mà không vụ lợi...

       Tôi không phải là người may mắn trong tình yêu . Thực lòng mà nói tôi học được khá nhiều từ sự đổ vỡ. Đổ vỡ nhưng không có nghĩa là dập tắt tất cả để rồi buông thả bản thân bởi một trái tim đã nếm trải sự tổn thương xứng đáng được trân trọng nhiều hơn thế. Tôi vẫn yêu và yêu bằng một trái tim đã trưởng thành hơn trước, gạt đi những giọt nước mắt để nhân lên những cái ôm thật chặt, những ánh mắt đầy thân thương, những nỗi nhớ vấn vương và nhân đôi niềm hạnh phúc...

         CHIA..

       Tôi sẽ cảm thấy rất vui khi những người thân, người bạn tin tường và tìm đến tôi để chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống của họ. Tôi không thể lúc nào cũng có mặt mỗi lúc họ cần, không  thể khóc cùng họ, cũng không có tài an ủi bằng những ngôn ngữ ngọt ngào, thuận tai. Cách chia sẻ cảm xúc của tôi đơn giản lắm, tôi im lặng và lắng nghe. Dẫu biết rằng chẳng thể giúp họ trở lại trạng thái vui vẻ như ban đầu nhưng ít ra họ sẽ cảm thấy nhẹ lòng khi có một người thật tâm muốn nghe những gì họ nói...

            Tôi sẻ chia tình người, sẻ chia ngọt bùi và những giọt nước mắt. Sẻ chia cả lòng quặn thắt khi nhìn thấy vô vàn mất mát của những người dân quê tôi bị bão lũ cuốn trôi..Một vùng miền xa xôi, lại luôn là tâm điểm của những cơn bão sao thoát khỏi những hư hao..

           Yêu thương là món quà mà thượng đế ban tặng, nên cho đi yêu thương thì sẽ nhận đc yêu thương gấp bội. Tôi luôn tin là như vậy..

  CỘNG – TRỪ - NHÂN – CHIA...  Những phép tính tựa những cảm xúc cứ luân phiên nhau thay đổi xung quanh bài toán nhỏ là tôi..chậm rãi..theo tôi đến suốt cuộc đời...:)

 

 

 

 

 

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư