Mắt bão

  • 9291
  • 675
  • 14

 

Mắt bão

 









Ngày ẩm ương không mưa, tôi ngồi trong lớp học, tô đậm những nốt nhạc trong mẩu giấy giấu dưới tập vở bằng nét chì màu xám đen.

Anime bảo rằng, tôi là cậu con trai trầm tính nhất mà cô ấy từng gặp. Tôi thích sáng tác nhạc, thể loại R & B, và đọc sách. Những cuốn sách viết về  khoa học hay một câu chuyện viễn tưởng ở hành tinh xa xôi nào đó, trong thư viện bụi bặm của trường học. Anime có chung sở thích đọc sách giống tôi. Cô ấy có một chiếc kệ chất đầy những cuốn sách, đại loại như quyển thực vật thời nguyên thủy cho đến những cuốn truyện dày cộm của mấy nhà văn nổi tiếng. Kenji  thì chẳng bao giờ động đến sách.  Cậu ta mất khá nhiều thời gian cho những trò điện tử. Nhưng cậu  ta chơi bóng rổ giỏi, thỉnh thoảng Anime rủ tôi đi xem những trận đấu bóng rổ ở trường. Rất gay cấn và quyết luyệt. Tôi thường bị lôi cuốn trong những phút giây cuối cùng, đôi khi cơ hội chiến thắng rất mong manh. Cuộc sống cũng vậy. Khi tôi hỏi Anime “ Liệu mình có thể chiến thắng chứng trần cảm của mình không ? ”. Anime nhìn tôi vẻ hơi ngạc nhiên, lắc đầu cười “ Không..”. Tôi tròn mắt. Anime xua tay “ Không, ý mình là, trông cậu chẳng có vẻ gì giống một người như vậy. ”

Một số người bạn ở ký túc xá trường Sato nhìn tôi e dè “ Tôi thường thấy cậu lang thang trong khuôn viên trường vào nửa khuya. Có vài lần tôi gọi, nhưng hầu như chẳng có lần nào cậu quay lại ”. “ Mình không nhớ nữa ”. Điều đó có thật không, tôi không thể nhớ nổi, nhưng những sự việc kì lạ không được giải bày thật đáng sợ. Một lần tôi gọi điện về nhà, hỏi thăm sức khỏe gia đình. Mẹ tôi nghẹn ngào, dường như bà đã khóc “ Con không nhớ gì sao, bố con mất lâu rồi mà, từ lúc con du học ”. Tôi bần thần đến rụng rời tay chân. Những lúc đó, tôi nghĩ , câu nói của Anime dù thật lòng hay không, nó cũng làm tôi bớt hoang mang chút ít, trong thế giới tràn ngập nỗi bất an của mình.

Kenji và tôi trở thành bạn, từ lúc Anime – cô bạn rất dễ thương -  làm cầu nối. Hình như cậu ta thích Anime. Chúng tôi chia sẻ với nhau nhiều điều. Một tình bạn ý nghĩa, nhưng thật sự tôi vẫn thấy mình lạc lõng. Tôi là một trong số ít sinh viên người Việt du học ở trường Sato. Một ngôi trường rộng lớn, lát gạch thẳng tắp, và được trồng nhiều loại cây xứ lạnh. Vào mùa thu, những chiếc lá xanh sẽ bắt đầu chuyển màu, vàng nhạt, vàng sẫm, hoặc cam đỏ…chấm vài đốm nâu. Tôi hay ngắm chúng qua ô cửa sổ, vì trừ những buổi lên lớp, tôi ít khi rời khỏi phòng.  

Sớm đẹp trời đầy nắng.

Anime nhắn tin điện thoại “ Mình đang đứng dưới dưới dãy kí túc xá. Đi mượn sách với mình không ? Cậu xuống đây đi. ”. Tôi nhắn lại  “ Ừm, chờ mình vài phút ”. Kanji đón đầu tôi ở  chân cầu thang. Cậu ta có vẻ đang bực bội điều gì đó, một tay cậu ta giang ngang chặn đường, nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh.

- Nguyên Minh. Tôi muốn nói với cậu, một điều rất quan trọng.

- Mình nghe…

- Cậu cũng biết là tôi thích Anime, đúng không. Tôi muốn cậu ngừng việc lúc nào cũng bám riết theo Anime. Tôi thấy việc đó sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai chúng tôi.

- Việc đó…- Tôi lúng búng đến nỗi nói nhầm sang tiếng Việt, cảm giác cổ họng mình như tắc nghẽn một viên đá lạnh lớn, còn nơi lồng ngực thì có cái gì đó nhói lên, mà thật sự nơi đó đã chịu nhiều áp lực rồi, chỉ cần một trận mưa hay cơn giông nữa, cũng có thể bị vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Tôi chưa lần nào bày tỏ tình cảm của mình với Anime, nhưng việc khẳng định tình cảm của Kanji với Anime làm tôi hụt hẫng ít nhiều.

- Tôi biết Anime quan tâm tới cậu,  nhưng chỉ vì cậu ít nói, thụ động trong lớp, là một lớp phó học tập, nên cô ấy mới quan tâm đến cậu như vậy. Tôi nghĩ cậu không nên làm phiền Anime nữa.

Tôi im lặng.

- Kanji….cậu đang nói gì vậy !? – Anime vừa chạy đến chỗ chúng tôi, chen ngang cuộc đối thoại.

- Cậu cũng biết tình cảm của mình dành cho cậu mà  - Kanji đặt tay lên vai Anime, lay nhẹ.

- Mình hiểu tình cảm của cậu, nhưng Kanji, bây giờ mình cần những người bạn hơn. Tại sao cậu làm khó Nguyên Minh, và nói những điều đó, chúng ta là bạn kia mà.

- Tại sao cậu lại thân thiết với một kẻ yếu đuối, mọt sách như cậu ta.

- Cậu ấy không yếu đuối.

- Cậu nhìn này…-  Kanji bất ngờ đẩy tôi xuống đất.

Tôi lồm cồm đứng dậy.

- Cậu thật quá đáng. Nguyên Minh, tụi mình đi thôi – Anime nắm lấy tay tôi quay lưng bỏ đi.

Ngón tay tôi đan lấy những ngón tay thon dài mảnh dẻ của Anime. “ Tay cậu lạnh quá ” – Anime vừa nói vừa rút một cuốn sách từ chiếc cặp vải. Chúng tôi ngồi trên băng ghế mềm sát tường thư viện cổ, dưới một tán cây xanh lớn. Anime vùi mắt vào cuốn sách văn học bìa cứng, thi thoảng lại nghiêng đầu nhẹ nhàng lật sách. Anime lúc nào cũng thế, áo len nâu, kaki dài màu ghi, giày bệt xám, tóc mềm ngang vai, dịu dàng, điềm tĩnh, nhưng không thiếu phần mạnh mẽ.

- Cậu có thấy mình kì quặc không ?

- Cậu lại thế nữa rồi….Cậu…rất..bình thường.  

- Mình muốn nói với cậu một bí mật.

- Một bí mật ! – Anime ngước đầu nhìn tôi.

- Phải, một bí mật. Mình tìm thấy một vật thể lại ở bãi cỏ sau trường. Một quả cầu có thể tạo ra gió. Nó ăn không khí nóng ẩm. Nó không trò chuyện được, nhưng nó luôn quấn quýt bên mình.  Anime, cậu có tin những gì mình nói không !?

- Mình không biết nữa, hơi hoang đường. Cậu có thể cho mình xem nó không ?

- Được chứ -  tôi kéo khóa ba lô – cậu thấy nó dễ thương không ?

- Nó có mắt nữa này, nó dễ thương quá.

- Cậu xem này.

Tôi ấn nút mở quả cầu. Những mảnh kim loại màu xanh lam bên ngoài óng ánh như một viên ngọc ruby. Năm cánh quạt be bé xòe ra và bắt đầu quay với tốc độ rất nhanh. Một luồng gió lớn hất tung những chiếc lá phong khô nằm rải rác ở góc sân.

- Dừng lại đi bé gió Yong, dừng lại đi.

- Bé bão Yong ?

- Yong – bé bão Yong – tên mình đặt cho quả cầu bí ẩn đấy. Thú vị chứ. Giờ thì Yong là bạn, là bí mật của hai bọn mình.  Đồng ý nhé.

- Đồng ý !! – Anime nháy mắt.

Mưa.....

Điện thoại sắp hết pin, hộp thư báo có một tin nhắn đến từ Anime “ Trời mưa.  Mình lại quên mang ô. Cậu đến phòng tư liệu được không ? ”. Khi tôi cầm ô đến, phòng tư liệu không có ai cả, rồi cánh cửa gỗ bỗng nhiên đóng lại.  Tôi  vo tròn nắm tay đập mạnh cửa liên tục nhưng chẳng ai nghe thấy. Tôi đoán đây là trò đùa của Kanji, tôi hét đến khàn giọng, rồi thiếp đi. Khi tôi tỉnh dậy, từ khe hở cửa sổ , tôi nhìn thấy một góc bầu trời đổ dần màu tối. Phòng tối om, le lói ánh đèn vàng yếu ớt.

Sáng hôm sau cũng có người tìm thấy tôi. Anime bảo rằng, cô ấy rất lo lắng, cô ấy có hỏi Kanji, nhưng cậu ta chỉ lạnh nhạt trả lời “ Không thấy ”. Tôi tin điều đó cho đến khi bí mật về Yong bị tiết lộ.

- Nguyên Minh, cậu cần nghe mình giải thích.

- Mình hiểu tất cả rồi Anime. Nhưng lẽ ra cậu nên nghĩ đến những rắc rối mà mình và Yong sẽ chịu đựng khi Yong bị chú ý.

- Mình xin lỗi. Mình bị mất điện thoại. Một số bức ảnh chụp Yong lưu trong máy.

Tôi im lặng một khoảng rất dài, rồi lặng lẽ quay đi. Những ngày tiếp theo, tôi cố tìm cách tránh mặt Anime, giữ trong lòng mình một khoảng lặng nhất định. Một đêm lạnh, gió rít, tôi đi dạo quanh bãi cỏ sau trường. Mưa đêm đột ngột đổ xuống, lạnh buốt, nhưng tôi vẫn đứng dưới mưa rất lâu, cho đến khi ngất lịm. Mọi thứ sau đó nhòa đi. Lúc tôi mở mắt, không hiểu sao Anime lại ở cạnh tôi. Anime lúc nào cũng thế, dịu dàng và ân cần. “ Cậu không sao chứ… Cậu còn giận mình không ” – Anime quẹt những giọt nước mưa trên trán tôi bằng một chiếc khăn ấm. “ Mình hết giận Anime rồi, mà Anime cũng không có lỗi khiến mình phải giận ” – Tôi nói khẽ, thấy lòng nhẹ nhõm, không còn nỗi buồn nào nữa.

Nổi Gió

Một sớm chủ nhật, Anime cùng tôi uống cà phê ở một quán quen thuộc gần trường. Cơn giông đêm qua đã làm ngã nhiều cây trong thành phố, ủ lại mùi mưa ẩm ướt lạnh buốt trong quán nhỏ.

- Cậu có biết tin gì chưa ? Một cơn bão lớn đang tiến vào Kaizan.  

- Như thế  thật nguy hiểm.

- Đúng vậy, nguy hiểm như những trận động đất thường xuyên ở Nhật. Nhưng mình cậu có thể làm được việc gì đó ngăn trận bão này lại.

- Mình thì làm được việc gì chứ - Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên

- Cậu và Yong. Bé bão Yong.

- Yong không làm được đâu. Yong quá nhỏ bé. Mà Yong sẽ cạn năng lượng, sẽ chết, nếu đối đầu với cơn bão kia. Và bé bão Yong với mình còn là một cô em gái nữa.  

- Minh Nguyên, cậu không thể chỉ nghĩ riêng cho bản thân mình.

- Mình đã chăm sóc bé bão trong một thời gian rất dài. Có bé bão tụi mình vui biết mấy. Nếu mất bé bão mình sẽ không còn người bạn thân thiết như thế này nữa.

- Cậu còn mình mà, và có thể những người bạn khác nữa, nếu chúng ta kịp ngăn trận bão dữ này lại. Cậu phải quyết định nhanh lên, mà không, cậu phải làm vậy, sử dụng bé bão để ngăn cơn bão số 16. Nhanh lên, không kịp mất….

- Vì cậu ? – Tôi thử hỏi một câu ngớ ngẩn, thấy mình như đang ở trong tâm của một cơn lốc.

- Không, vì mọi người, vì lời nói của trái tim. Cậu hãy thử đặt tay mình lên lồng ngực bên trái xem, nó khuyên cậu như thế nào.

Tôi kéo ghế đứng dậy, quay lưng bỏ chạy. Tôi biết mình rất ích kỉ, nhưng bé bão Yong là tất cả những gì tôi có. Anime liệu có thể gắn bó với tôi như bé bão.

Bão tan

Tôi về lại phòng ở ký túc. Mẹ gọi điện “ Con vẫn ổn chứ, nghe thông báo sắp có một trận bão lớn ở Nhật, mẹ lo lắm ”. Tôi ậm ừ “ Con vẫn ổn… ”. Ngập ngừng “ Con muốn..hỏi…mẹ điều này được không ? ”. “ Vì sao bố con mất ? ”. Bên đầu dây, giọng mẹ lo lắng “ Con có sao không, con không nhớ gì à…. có lẽ..đó là một cú sốc lớn với con.... Sau khi bố mất, gia đình ta trở nên suy sụp, con phải làm việc thêm để có tiền về nước, rồi bà nội con dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi của mình để duy trì việc học của con ở trường. Nhưng có lẽ, sau khi hết trận bão này, con nên về nước, nhà chúng ta không còn được như trước.” “ Con hiểu..” – Tôi trả lời, mắt ngấn nước, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng, tựa như ai đó đã cố tình lấy đi mất một phần ký ức buồn của mình. “ Vậy bố mất vì…” – tôi đổi giọng, tiếp tục câu hỏi, dù không muốn nhắc lại những nỗi đau đã qua. “ Bố con bị tai nạn trên đường đi giúp những bị nạn trong một trận bão ”. Tôi thất thần sau câu nói của mẹ. Cảm xúc của tôi dường như đã bị mất đi trong một khoảng thời gian dài, giờ thì những giọt nước mắt không tuôn trào được  bao lâu ứ đọng nơi lồng ngực.  Tôi nhìn ra sân trường. Một mảng màu đen sẫm, mịt mù bụi. Những cành cây xao động mạnh trong gió bão.

Tôi đặt tay lên tim mình, rồi nhìn Yong lần cuối. Yong này, mày biết mày tên mày có ý nghĩa gì không, là hai từ dũng cảm đó. Mày biết mày phải làm gì rồi phải không. Tao cần mày giúp mọi người. Có mày, tao cảm thấy rất yên ổn. Mày tung bóng chơi cùng tao, quét nhà, mày thổi nến, mày ở chung với tao. Mày dễ thương như một cô em gái của tao vậy, tao sẽ chẳng quên mày đâu. Nhưng tim tao mách bảo, đây là sứ mệnh của mày. Yong, dũng cảm lên. Yong mở to mắt nhìn tôi, bíp bíp những âm thanh cuối cùng. Tôi chạy ra ban công, mưa và gió vồ vập, tôi đặt Yong ở đó. Yong có thể tự mình hoạt động mà không cần tôi ấn nút. Yong quyến luyến tôi mãi. Mày dũng cảm lên nào, Yong. Rồi thì bé bão cũng phóng lên trời, bung những chiếc cánh nhỏ của mình. “ Bầu trời của mày đó, cố lên, tao tin mày làm được  ”. Tôi bồn chồn theo dõi trận bão đêm. Nín thở đón những tin tức mới từ kênh radio điện thoại.  Những âm thanh rè rè. “ Trên biển Đông, đột nhiên xuất hiện thêm một cơn bão siêu nhỏ, cơn bão số 17. Hiện tượng này kì thực chưa gặp bao giờ, cơn bão số 16 và số 17 đang không ngừng  tương tác lẫn nhau. Chúng đang đánh nhau. Thật kì lạ. Cả hai đã cùng mất biến mất….”.

Yong, đúng là bé bão Yong. Mắt tôi ướt nước. Anime gọi điện cho tôi, giọng vui mừng “ Phải bé bão Yong không ? Mình biết cậu sẽ làm vậy mà. Cảm ơn cậu ”. Đó là những gì mình nên làm,  phải không Anime, phải không bé bão Yong.

Cu vòng sau mưa

Từ lúc bé bão Yong biến mất, kí ức của tôi được phục hồi nguyên vẹn, có thể Yong đã đánh cắp nó, giờ thì cô bé trả lại cho tôi. Mảng kí ức về vật thể sáng lạ trong đêm nào trong đầu tôi chỉ còn là những hình ảnh nhạt nhòa mơ hồ. Chỉ có cảm giác cô độc là rõ nét. Hôm nay là ngày tôi về nước. Anime tiễn tôi ở sân bay. Sau những ngày bão liên tiếp và cơn mưa nhỏ, bầu trở đã tô lại màu xanh biếc của đại dương, in thêm chiếc cầu vòng nhiều màu.

- Có lẽ Anime đúng.

- Chuyện gì ?

- Con tim luôn nói những lời rất thật, và mình cũng muốn nói điều này với cậu nữa. Mình thích cậu, rất thích.

- Mình biết…- Anime mỉm cười.

- Tạm biệt cậu.

- Tạm biệt, giữ gìn sức khỏe, nhớ liên lạc với mình.

Anime nhón chân hôn lên trán tôi. Một nụ hôn khó quên. Rồi Anime thì thầm bên tai tôi “ Cố lên. Cậu hãy dũng cảm lên, như bé bão Yong vậy, những chặn đường phía trước sẽ không có gì đáng ngại nữa. Cố lên..”. Tôi gật đầu cười, tự nhủ, rồi mình sẽ dần thay đổi, vì những cơn bão bấy lâu nay trong lòng tôi cũng đã tan từ bao giờ rồi, chỉ còn lại khoảng trời bình yên, trong veo, ấm áp như ngày hôm nay.

 Ngày đẹp trời nhiều nắng. ..

Tác giả : Mộc Thiên

                                https://www.facebook.com/lee.max.1402

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư