Không ai sánh bằng em-No One Compares To You

  • 6984
  • 10
  • 8

 



Vào những tháng cuối năm, tôi tự cảm thấy máu điên trong người dâng cao, bản tính thất thường cũng chỉ chờ có thế mà bùng phát mạnh mẽ.

 

Tôi tạm gọi cái trạng thái của mình hiện thời là (bị) bệnh.

 

Tôi cười rất nhiều, chỉ khóc khi xem phim hoặc đọc truyện buồn. Nghe thấy chuyện không vui cũng lờ đi. Nhìn thấy những thứ dường như là để chọc tức mình cũng không còn giận sôi người hay cố gắng hỏi cho ra nhẽ như trước nữa.

Im lặng. Cười. Im lặng.

Tôi biết trạng thái này giống như câu chuyện về chim báo bão, chắc chắn sẽ có một ngày vết thương tôi cố bưng bít bị rách toạc. Và sẽ có rất nhiều mối quan hệ sụp đổ. 

Tôi không sợ điều đó xảy ra, vì đã đến giai đoạn ấy, những kí ức tốt đẹp nhất về nhau đã bị ích kỷ và miệng lưỡi che lấp mất, tôi có giữ cũng chỉ là giữ một mảnh sành thô kệch, có thể làm tôi đau bất cứ khi nào mà thôi.

-

Khoảng hai năm trở lại đây, cứ mỗi lần thấy các bạn nữ đan khăn, móc mũ, tôi đều cao hứng nhiếc cho mấy câu không ra gì, chê tới chê lui. 

Tất nhiên, tôi bị các bạn ý nhìn bằng ánh mắt căm thù, sau khi cười hề hề phân bua "đùa thôi mà" mới được tha tội(Tạ ơn thần linh! Tạ ơn thần linh!)

Ấy thế mà hai hôm trước tôi đã sung sướng mua len về nhà (dù ở trong tủ còn một cái khăn đan dở từ đời tám hoánh nào), hí hửng đan từng chút một. Lúc đang gõ những dòng này, "cái khăn" của tôi đã dài khoảng 25 phân, xấu thảm hại, trong khi tay tôi đã gần như tê cứng vì bị que đan đâm vào. 

-

Trước đây, tôi thích nhất nhìn thấy con gái để tóc ngắn, không phải ngang vai, không phải vic cũng không phải bob, mà là kiểu ngắn hẳn, ờm rất giống tóc của chị Cát Tường.

Nhưng cắt tóc đi thì tôi không dám, vì bố tôi không cho.

Đầu năm lớp 11, tóc tôi đã dài lắm rồi (không nhớ là bao nhiêu, chỉ nhớ rằng mỗi lần gội đầu thực sự là một lần ác mộng)

Sau một trận ốm nặng (thế đấy, bình thường thì khỏe như vâm, nhưng hễ cứ ốm cứ nhất định phải >39 độ cơ), mọi người bảo tại tôi để tóc dài nên dễ sinh bệnh, còn bị đau đầu nữa.

Thế là bố tôi cho cắt.

Mẹ tôi cắt rồi cất mớ tóc đi, sau đó mới đưa tôi ra tiệm sửa lại.

Chẳng hiểu sao, lúc cảm giác cái kéo xoẹt ngang mớ tóc mình, tôi bật khóc.

Lần cắt tóc ấy cũng thật nhớ đời, vì bà chị ở tiệm tóc không hiểu ý tôi, cắt đầu tôi thành kiểu MỘT MẤT MỘT CÒN T__T. 

Tôi bị mắng cho một trận, rồi bị đưa ra tiệm lần nữa, cắt cái phần tóc dài hơn đi.

Cuối cùng tôi có một kiểu tóc vic hơi dài, giống Geum Jandi ấy.

Mà khi ấy đang chiếu BOF, các cô gái mơ mộng đua nhau đi cắt tóc như phim.

 

Và tôi đã trở thành người đón đầu xu hướng một cách khôi hài như thế (!)

 

 

Sau đó, tôi không dám nghĩ đến chuyện cắt tóc nữa, mà tóc tôi cũng mọc nhanh, chẳng mấy chốc đã dài đến eo.




Đúng là bây giờ tôi vẫn thích con gái để tóc ngắn, thế nhưng đã không còn đủ can đảm để vứt bỏ mớ "phụ kiện" gắn chặt lấy da đầu mình nữa rồi.

Đương nhiên là bố tôi vẫn thích con gái để tóc dài, nhưng lý do lớn hơn là bởi đa số mọi người khen tôi để tóc dài xinh hơn.

 

Hà hà, bởi vậy mới nói chúng ta ĐỀU SỐNG VÌ NGƯỜI KHÁC cả, chính xác hơn là "con mắt của người khác"

 

Cũng như khi Sinead cạo trọc đầu để hát "No one compares to you", rất nhiều fan hâm mộ đã không thể hiểu-cảm thông-suy nghĩ sâu xa cho hành động của cô lúc đó.

Dẫu cô có buồn lòng vì sự ra đi của mẹ mình bao nhiêu, cô cũng không có quyền làm những việc quá khích, gây-ảnh-hướng-xấu-đến-giới-trẻ. Đó là lý lẽ của fan cuồng.

 

Tôi không có fan cuồng nhưng tôi nhút nhát, nên cũng không dám làm nhức mắt cộng đồng.

 

Nhưng tôi tôn trọng các bạn, bao gồm cả những việc điên cuồng, ngẫu hứng, chơi ngông.

 

Không có ai có quyền yêu cầu bạn phải giũ bỏ sở thích, khát khao của bản thân bạn. Bởi vì, nhất định, nhất định sẽ có ít nhất một người nói với bạn rằng: "KHÔNG AI SÁNH BẰNG EM".

 Chắc chắn !

20/10/2013

Ngân Hà

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư