Viết cho Paris

  • 5487
  • 2
  • 6

...Vậy là đã chính thức tròn một tháng kể từ ngày đặt chân đến mảnh đất hoa lệ này. Đôi khi con người ta cũng cần viết ra vài dòng để kỷ niệm cho một điều gì đó chưa rõ, mà ngay lúc ấy cảm xúc sẽ chẳng bao giờ có thể lặp lại như những điều ta cảm thấy mai sau.

 

Kinh đô ánh sáng – Paris. Có vẻ như đối với một người đã bắt đầu một cuộc sống thực thụ ở nơi đây ít có khả năng cảm nhận được vẻ đẹp lãng mạn như bất kỳ người nào đã, đang và sẽ ao ước được đặt chân tới. Nó đơn thuần cũng chỉ là những thứ mong mỏi bé mọn của xúc cảm trong một khoảnh khắc nào đó, rồi sẽ sớm chốc lụi tàn. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ một ngày được thấy Paris, sẽ thảng thốt nhìn ngắm Tour Eiffel như biết bao nhiêu người từng mơ mộng, sẽ vỡ òa trong nỗi khao khát cháy bỏng  qua những lăng kính xanh đỏ trắng hồng. Biết và sớm tự chuẩn bị cho mình những hy vọng vừa đủ để không phải thất vọng, giống như nhiều người từng đến đây để rồi phải ôm lấy biết bao nỗi hụt hẫng vô bờ.

 

Mảnh đất này rất đẹp, và con người cũng chẳng phải là ngoại lệ. Thứ nhất, bạn sẽ vô cùng dễ dàng đón nhận một nụ cười từ rất rất nhiều người dân xa lạ mà bạn gặp trên đường phố, chỉ cần bạn nhìn họ một cách thân thiện, sẽ chẳng ai tiếc cho bạn một nụ cười. Thứ hai, bạn cũng sẽ thật ngạc nhiên về mức độ nói lời “cám ơn” và “xin lỗi” nhiều như thế nào của những con người hình như chẳng hề có ơn hay có lỗi gì với bạn. Chỉ đơn thuần là những phản xạ đơn giản nhưng không phải ai cũng dễ dàng thay đổi cho tốt thói quen của mình. Thứ ba, ngoài French kiss ra thì vẫn còn một loại kiss không-biết-gọi-tên, tuy nhiên nó đặc biệt dễ thương hơn French kiss mà những lúc gặp nhau vẫn thường kiss như thế lên má như một lời chào hỏi thân mật hay một câu chúc tốt lành. Thật ra thông thường là giống như mi gió nhưng vẫn có người hôn thẳng vào má. Và tôichắc chắn không bao giờ quên được cái lần đầu tiên tôi mi gió tệ như thế nào [tất nhiên là không bị phàn nàn gì rồi]. 

Nơi đây hẳn bình yên. Có khi khái niệm bình yên ẩn sâu mỗi người vốn dĩ rất khác nhau và cũng có khi bất đồng ngôn ngữ là một ý kiến hay vô đối. Bạn sẽ chẳng phải kể lể quá nhiều thứ mà cũng chẳng mấy ai quan tâm đến cuộc sống quá mực riêng tư của bạn. Sự hiện đại hóa đôi khi tạo cho con người ta một chút vô tâm bé nhỏ. Tuy nhiên khoảng cách giữa vô tâm và vô tình cũng không xa quá là bao...

Ừ thì đừng so bì Sài Gòn à, vẫn chiếm một chỗ bự trong trái tim ta đấy thôi. Cái gọi là quê hương thì dẫu ngàn lần đi xa cũng không sao thay thế. Vẫn là những hoài bão ấp ũ và âm ĩ như một lời nhắc nhở tạm quên đi quá khứ, bỏ lại đằng sau thứ mà ta chẳng thuộc về, để có thể cố gắng nhiều hơn nữa cho cái điều mà không chỉ bản thân ta tự thử thách, mà còn là những trông đợi của những con người thương yêu ta vô điều kiện, một cách mõi mòn…

 

Tôi ơi…


[ VTD - 06/10/2013]

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư