Những câu chuyện tản mạn cuối Đông

  • 4587
  • 0
  • 0

1: “ĐI TÌM YÊU THƯƠNG”

 Gặp chị được trên 5 lần mỗi lần chị tới mua đồ. Chị là người phụ nữ thành đạt, là người có địa vị xã hội, chức cao vọng trọng, chị đi xe hơi, mua đồ bạc triệu. Người chị xức nước hoa hàng hiệu, thơm ngây ngất, mỹ phẩm chị xài là loại đắt tiền. Chị muốn ăn nhà hàng nào, chị đáp ứng cho bản thân ngay.

Thế mà chị luôn phải đi ăn một mình. Bởi mỗi lần điện thoại cho chúng bạn. Thì họ người thì phải đi chơi cùng chồng con, người thì hôm nay sinh nhật Bé Bi ở nhà, có người thì đang ôn bài cho con, vân vân và vân vân.

ann_sh_by_shakilovneel-d5tbwk5

 

Ban đầu, chị cười vào cái cuộc sống bộn bề, đầu tấp mặt tối của những người bạn. Cứ phải vất vả lo lắng cho chồng con, thay tã, tắm gội, bình sữa, bột cháo các thứ. Trong khi chị, quỹ thời gian dư giả, chị đầu tư cho sự nghiệp, cho cuộc sống riêng. Chị muốn làm gì, đi đâu tùy ý.

Thế nhưng, hình ảnh chị đi ăn một mình, mua sắm một mình đập vào mắt ngày một nhiều.

Chị cười rất đẹp nhưng ánh mắt của chị khi cười, cứ ngỡ là đang ngấn lệ. Những buổi cơm chiều, khi bạn bè chị đang quây quần đầm ấm bên nhau, chi lại lủi thủi giữa những nhà hàng sang trọng, giữa những ly vang đỏ đầy quyến rũ, ma mị, giữa khói thuốc và tiếng nhạc trầm bổng đê mê. Chị lại lang thang một mình trong trung tâm thương mại rộng lớn. Nơi ánh đèn sáng choang, mặt sàng bóng loáng, gương chùi trong veo, phản chiếu lên bóng dáng cao thanh tao của chị đang sải bước một mình giữa chốn xa hoa, lộng lẫy. Soi cả những nếp nhăn đang dần dần lộ rõ trên đôi mắt từng một thời xuân sắc, trong ngần của chị. Đôi mắt ấy ngày xưa chắc là trong veo và huyễn hoặc lắm !! Giờ đây, chỉ phảng phất một nỗi niềm riêng, những nỗi buồn chan chứa, mà nó là gì, bản thân chị và cả những người xung quanh đều không gọi tên được. Bởi đó giờ, đã có ai cố gắng nhìn sâu vào đáy mắt và kiên trì xem ẩn sâu bên trong nó là gì chưa.

Lâu rồi, chị cũng không bật cười thành tiếng, chị chỉ hay cười mỉm và cười xã giao mỗi khi ký được một hợp đồng hay cười khen ngợi nhân viên cấp dưới. Cũng lâu rồi, chị không có thói quen ngồi cafe nói chuyện hằng giờ cùng ai. Bởi lẽ, không ai quá dư thời gian dành cho một người như chị. Họ còn cả một mái ấm đợi họ chăm lo. Chị lại một mình, loay hoay, loanh quanh giữa xa hoa lộng lẫy của riêng chị. Một thế giới mà hàng ngàn cô gái trẻ khác nhìn vào ước ao có được giống chị. Ước ao được có tiền và quyền thế như chị.

Còn chị, tôi không biết có bao giờ chị mong mỏi sẽ được bước chân ra khỏi HOA LỆ kia, để mà bước về một nơi mà ở đó, hằng ngày, sẽ có người trở về nhà cùng chị, người sẽ ngồi cùng bàn ăn, ăn những món ăn đơn giản, được nấu vụng về, người sẽ đầu ấp tay gối cho chị hằng đêm. Về cái nơi mà nồng nặc mùi tã giấy, nơi mà đầy rẫy tiếng cười, tiếng khóc tỉ tê của trẻ thơ hay không. Tôi cũng không biết !! Vì tôi ngầm hiểu được rằng, Chị !! Đã bị cái guồng quay cuộc sống này cuốn trôi đi ra xa quá cái gọi là Bình Yên và Tin Yêu mất rồi. Ở địa vị của chị, với gia tài của chị, ai sẽ là bạn, ai sẽ là thù, bản thân chị còn không xác định rõ, huồng chi là một mái ấm, một tình yêu. Chị sẽ phải tin ai, tìm ai giữa những lọc lừa, gian manh trong cái thế giới chị đã tự chọn cho bản thân mình.

1374856_668440683180278_1725488803_n

Chị già, chị biết. Và đôi khi, cái tuổi xế chiều là thứ khiến cho người ta ngày càng lười biếng và không muốn đi nữa. Đi đâu ah` ?? Đi tìm yêu thương !!

——————–

2: “NƠI CÓ CON NGƯỜI”

 Người đàn ông giãy ra, bọt mép sùi ra khỏi miệng, hai bàn chân co quặp vào nhau. Người dân xung quanh vây lấy, đỡ lên, sơ cứu bằng cách vắt chanh vào miệng, cởi bớt lớp quần áo trên người cho ông dễ thở. Dần 10ph sau, ông từ từ cử động lại, một cô tầm trung niên lấy khăn lau mặt, lau những vết nước bọt vương trên mặt, trên mép ông. Ông nằm đấy, chiếc xe ôm hành nghề vẫn để bên vệ đường, một anh thanh niên ngồi lên xe, có lẽ là canh chừng giúp. Một chú tầm 30 lục trong túi ông lấy điện thoại và bấm gọi cho ai đó. Chắc là người nhà. Sau đó cẩn thận nhét vào lại, tiện tay mặc lại quần áo cho ông. Ông nằm, ông nhìn lên trời.

Không biết ông đang cầu xin hay trông đợi việc gì, dù cái nghèo và bệnh tật sẽ còn đeo bám, nhưng ít ra ngày hôm nay, khi ông té ngã, đã có người bế ông lên, có người cho ông vài lát chanh, có người canh xe giúp ông và may mắn thay không có kẻ gian manh nào lợi dụng chôm chỉa đi những thứ giá trị còn sót lại trong người ông. Có lẽ đâu đó trong trái tim già cỗi, héo hon kia, ông cảm nhận được chút hơi ấm của tình con người. Ông nhìn trời, có lẽ ông đang cầu xin, nếu bệnh tật có quay lại, xin cũng cho ông được ngất xỉu ởnơi có CON NGƯỜI như thế.

afbc672b7b880ddfdbe40940b8df9f4aaef5a98e

———————-

3: “HAI TỜ TIỀN”

Thằng bé nhỏ xíu người, tay ôm bó hoa hồng đỏ to lắm, còn mặc nguyên trên người bộ đồng phục đi học, đôi dép lê cũ kĩ đã sờn.

“Chị ơi, chị làm ơn. Chị mua dùm em một bông nha chị”

8h rồi, giờ này chắc chắn chả ai mua bông, mà nhìn bó bông trên tay thằng bé, nó biết chắc chắn tối nay thằng bé, có khi cả mấy đứa em nheo nhóc ở nhà sẽ nhịn đói ngủ qua đêm nay rồi. Nhưng nó chả thích hoa hồng đỏ, mà mua về cũng chẳng làm gì, nhưng thằng bé cứ nhìn nó mắt ánh mắt long lanh khiến nó không tài nào ngó lơ mà nói không được.

Nó mở bóp, trong bóp nó lúc này có 2 tờ tiến mệnh giá 20.000 và 100.000 xếp cạnh nhau. NHƯ MỘT THÓI QUEN, nó rút tờ 20.000 đưa cho thằng bé

“Chị cho em đây, em đi mua gì ăn đi nhé”

Thằng bé ngửng lên nhìn nó, mắt ngân ngấn nước

“Chị ơi, em cám ơn chị, em cám ơn chị nhiều lắm”

Rồi quay đi

Bất giác

Nó giật mình, ánh mắt của thắng bé như mũi dao xoáy vào tim nó. 20.000 ngàn, đối với nó có khi không bằng một ly cafe ưa thích nó hay uống, nhưng 20.000 có thể khiến cho một đứa bé bán hoa rưng rưng nước mắt vì cảm kích. 20.000 có thể khiến thằng bé cuối thấp đầu cám ơn nó rồi rít..

Chỉ là 20.000 ngàn.

Tại sao giữa hai mệnh giá, nó lại chọn tờ tiền nhỏ hơn, nó quay quắt đi tìm thằng bé, nhưng nó không thấy bóng dáng gầy còm, nhỏ xíu, tay ôm hoa, mặc đồng phục ấy đâu nữa. Nó ray rứt mãi suốt đoạn đường về nhà. Phải chăng, chúng ta đã quá quen với việc luôn kìm lòng lại khi sẻ chia khó khăn gian khổ cùng ai. MỘT TRĂM NGÀN nghe có vẻ nhiều nhưng nhìn lại, chúng ta đã sẵn sàng vung vít BAO NHIÊU TỜ BẠC MỘT TRĂM NGÀN vào biết bao thú vui, và thỏa mãn bản thân, trong khi chỉ có MỘT TỜ MỘT TRĂM NGÀN, chúng ta.. đôi khi thật khó khăn để cho đi, hay chia sẽ với những người khó khăn, mà những lúc bình thường chúng ta cứ luôn miệng xuýt xoa, “Ôi tội họ quá!!”

 2003879d3ba90114cd2ea7a6a89cdffd-d5nzeco

Bản thân nó cũng ích kỉ như ai, bởi lẽ đó đã đi sâu vào đầu óc con người, vào xã hội hiện nay, trở thành cái định kiến. Cho nên chúng ta mới có câu truyện về việc những đồng bạc lẻ được truyền từ tay người cơ nhỡ này sang người khó khăn khác. Và những tờ bạc mệnh giá lớn đi từ bàn nhậu này sang vũ trường kia, lên giường cùng bao cô gái và lại ngã về những kẻ tham ô !!

—————–

4: PHỎNG THÌ ĐÃ CÓ MỠ TRĂN

“Mẹ này, con nghỉ làm ở nhà hàng rồi, đáng lẽ tới cuối tháng, nhưng mà con xin nghỉ trước”

“Uhm, thế cũng tốt, ở nhà nghỉ ngơi đi con, con cứ suốt ngày ngoài đường miết như thế, mẹ cũng chả thích tí nào”

!!

“Ah mà, con nghỉ bên nhà hàng, nhưng cũng vừa đang ký thêm giờ dạy ở VUS rồi mẹ, mấy buối tối trong tuần đó, có khi cũng làm luôn cả tối Thứ Bảy, Chủ Nhật nữa. Mà con cũng đang có vài dự định. Con nghỉ để tập trung vào làm cho tốt”

“Trời ơi, mẹ đẻ con tuổi Khỉ chứ phải tuổi Trâu đâu mà làm gì kinh thế hả. Có ngày chết đó con ạ”

Chắc mẹ không biết chuyện mình thuộc Cung Bạch Dương, còn moonsign là Kim Ngưu đâu nhỉ, cả 2 đều là linh vật có sừng, sức thì dai, đầu thì cứng. Lúc đó mình thiết nghĩ chứ làm gì chết được chứ, cứ làm thôi. Tuổi trẻ mà, nhiệt huyết còn thì cứ cho nó cháy. Giống như than đá, lúc khởi đầu là khi nó cháy hừng hực nhất, về sau chỉ còn âm ỉ mà thôi. Thời gian “âm ỉ” mình sẽ để dành cho tuổi già sau này, chắc tầm 40 -45 gì đó. Còn bây giờ, cứ cháy đi đã, phỏng thì đã có mỡ trăn. Không sao !!

“Sau 10 năm, Người ta thường hối hận về việc họ không làm, hơn là việc mà họ đã làm” mà

epitome_of_america_tumblr

——————-

Đông năm nay lạnh hơn nhiều so với Đông năm trước.

Người ta ngày càng lớn, càng có những góc quanh cảm xúc kì lạ hơn xưa.

Tháng 12 sắp qua rồi, ta lại chuẩn bị bước sang một góc quanh khác của cuộc đời !!

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư