Lặng im

  • 4457
  • 1
  • 0

Có nhiều ngày chẳng biết nói với nhau
Một lời nào dẫu là câu “ngủ đi” rất nhẹ
Em vội vàng, còn anh khe khẽ
Lạc trục trái tim
Lạc giữa biển người

Ở đầu bên kia, một người vẫn mỉm cười
Ở đầu bên đây, một người vẫn lặng im và khóc
Chật vật yên bình trong những đêm khó nhọc
Trăn trở ôm mình trong những hư hao

Đem giấu nhớ thương trong đáy mắt cồn cào
Ai bảo cười là vui
Còn khóc là hẳn nhiên không hi vọng nữa?
Có những khoảng trống vô hình ta đang đứng giữa
Chưa biết cách nào kéo lại gần nhau

Em sợ lặng im tất cả sẽ bay màu
Nhưng còn sợ hơn những mệt nhoài đuổi theo chới với
Em bây giờ phải sống sao bớt vội
Đem thực sự yên bình thay chỗ những âu lo…

Trịnh Trần

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư