Thời gian

  • 10289
  • 1
  • 1

 

 

 Dương đưa tay lên cổ người đàn ông nằm úp mặt xuống đường, còn ấm. Cô đứng dậy, bước qua ba cái xác đi ra khỏi ngõ hẻm. Ngay khi cô biến mất, tiếng còi xe cảnh sát rú ầm ĩ, đèn pha xe chiếu sáng cả ngõ hiểm, một đoàn người cầm súng di chuyển ngược sáng đến kiểm tra mấy cái xác.

 Cách đó ba con phố, một kẻ cao lớn đang đè người đàn ông vào tường. Tay hai người cuốn lấy nhau, kẻ tay ở trên, con số đang dần thay đổi. Kẻ tay ở dưới, da mặt tái dần, môi chuyển dần sang màu tím, tiếng gọi tử thần đang đến gần. Người đàn ông nhìn những con số phát quang xanh xanh thay đổi liên tục, khiếp sợ lên tiếng.

 “Ngươi là ai?”

 Người đàn ông mặc áo dạ vẫn nhìn con số trên tay ngẩng đầu nhìn kẻ đang khiếp sợ trước mắt, nhếch môi không lên tiếng.

 “ Ngươi không phải người? Ngươi là quỷ sao?”

 “Khi nào xuống địa ngục, hãy hỏi Diêm Vương ấy.”

  Giọng nói khàn khàn, vô cùng lười nhác. Hôm nay đặc biệt lạnh, chẳng ai muốn ra ngoài làm việc trong những ngày như thế này cả.

 “Ngươi, thả ta ra. Ngươi muốn bao nhiêu tiền cũng được, thả ta ra!”

 Người đàn ông hoảng loạn, cảm nhận cái chết đang đến gần, rất gần.

 Một tia sáng lóe lên, Jonah nghiêng đầu tránh, chiếc phi tiêu hình sao bốn cánh ghim chặt vào tường, kéo một vết xước bên mặt anh.

 Jonal đưa tay quệt vết thương, nhìn vết máu trên ngón tay, mỉm cười, buông tay gã đàn ông vừa trút hơi thở cuối cùng ra, nhìn cô gái trước mắt.

Dương nhìn con số đang phát quang trên tay người đàn ông, mày khẽ nhíu lại, lại nhìn người đàn ông cô chỉ đứng đến ngực, trên tay xuất hiện chiếc phi tiêu khác.

“Con gái Châu Á? Trắng đang coi thường tôi sao?”

 “Hóa ra sự kì thị sắc tộc là bắt nguồn từ thế giới thần thánh mà ra.”

 Khi nói những lời này, một loạt phi tiêu từ tay Dương bay ra ghim một hàng trên tường. Jonah bật người vài vòng tránh toàn bộ chỗ phi tiêu. Khi chiếc cuối cùng được Dương phóng đi, Jonah mỉm cười, nhanh chóng vung nắm đấm về phía Dương. Dương nghiêng người né, đưa chân đá vào bộ vị trong yếu của Jonah. Jonah đưa tay giữ chân Dương, chậc chậc lắc đầu.

 “Tôi luôn không thích chơi với con gái, cô xem, cũng chỉ biết dùng chiêu này. Thật ác độc mà.”

 Dương rút chân về, đối với thái độ cợt nhả của Jonah rất tức giận. Cô vung nắm đấm hướng tới khuôn mặt đẹp trai của anh.

 “Anh giết người mới gọi là ác độc.”

 Jonah không tránh, anh cũng giơ nắm đấm cứng đối cứng với cô.

 “Tôi lại không nghĩ thế.”

 “Ầm.” Nắm tay giao nhau, cả hai lùi lại sau mấy bước. Ngón tay Dương đỏ au, tê dần, mặt cô vẫn duy trì nét lạnh lùng, nhìn thẳng vào mặt Jonah.

 Jonah lắc lắc nắm tay, cẩn thận đánh giá khuôn mặt phương đông trước mắt. Khuôn mặt nhỏ nhắn, dáng người cũng nhỏ, tóc đen dài ngang lưng nhưng đôi mắt đặc biệt kiên cường.

 “Cô bé, hôm khác lại chơi với em.”

 Jonah lật áo khoác dạ quay người, biến mất. Dương vội chạy lại chỗ anh đứng, giận dữ chửi thề một câu, cũng biến mất.

                                            ***

 Đêm phủ lên thế giới màu sắc huyền ảo. Thế giới về đêm, đem đến cảm giác lo lắng, sợ hãi bởi người ta không thể thấy những thứ phát sinh trong bóng tối.

 Một tòa nhà 72 tầng tại trung tâm New York luôn một bên sáng một bên tối.

 Phía đông tòa nhà, Dương bước vào thang máy, lên thẳng tầng cao nhất.

 Phía tây, Jonah cũng bước vào thang máy, lên tầng cao nhất.

 Dương đứng trước ông lão tóc trắng, áo trắng, cúi người chào.

 Trắng mỉm cười với Dương, bảo cô ngồi xuống đối diện mình.

 “Con đã gặp Jonah?”

 “Phải. Tối nay anh ta đã giết bốn người, bốn ông trùm kinh tế. Ngày mai nền kinh tế Mỹ sẽ lâm vào khủng hoảng.”

 Trắng rót trà cô Dương, yên tĩnh lắng nghe. Dương nhìn ông không có phản ứng gì, lên tiếng.

 “Con số trên tay Jonah đã là 921 thế kỷ. Nếu để anh ta đạt được 1 triệu năm…”

 Trắng đưa tay ngăn cô nói tiếp, đẩy chén trà tới trước mặt cô.

 Dương nhìn chén trà, đưa tay cầm vào lòng bàn tay.

 “Chúng ta không được phép thay đổi tương lai, chúng ta chỉ làm việc hết sức để đảm bảo mọi việc diễn ra đúng hướng mà nó phải xảy ra. Dù Đen có thắng, đấy cũng là tương lai của thế giới.”

 “Nhưng thưa Ngài.”

 Trắng giơ tay ngăn cô nói tiếp.

 “Con về làm việc của mình đi.”

 “Vâng.”

 Dương bước ra ngoài, Trắng nhìn theo bóng lưng cô, mỉm cười.

  Phía Tây, Jonah cúi người chào người đàn ông tóc đen, áo đen phía trước.

 Đen nhìn con số trên tay Jonah, nét mặt cho thấy ông ta đang rất hài lòng.

 “Con làm tốt lắm.”

 “Đấy là trách nhiệm của con, thưa Ngài.”

 Jonah ngồi xuống đối diện Đen, nhìn tay mình, lên tiếng.

 “Hôm nay con đã gặp Dương?”

 “Cô bé Châu Á ấy tên Dương?”

 Đen gật đầu, Jonah hơi nhếch môi, tay đưa lên sờ vết thương trên mặt. Đen nhìn Jonah, mỉm cười.

 “Người Trắng chọn, không thể khinh thường được.”

 “Vâng.”

                                                             ***

 Năm 2013, thời khắc chuyển giao đã đến, thế giới chuẩn bị bước sang một trang mới. Con người ngày một mạnh lên, dùng đầu óc, công nghệ nắm giữ, thay đổi cả Trái Đất. Tiếc rằng, sự chuyển giao này không do họ quyết định. Sự thay đổi này do Phía Đông và Phía Tây, đứng đầu là Trắng và Đen quyết định.

 Thế giới vận hành bằng thời gian, phía đông và phía tây nắm giữ “thời gian”. Ẩn sâu trong lòng trái đất, trong 1000 năm đồng hồ cát sẽ lật ngược nếu một bên gom đủ 1 triệu năm thời gian. 1000 năm trước, Phía Đông, đại diện cho cái Thiện đã thắng. Thượng Đế mất 13 năm kiến tạo trái đất, vạn vật. Người ta cho rằng con số 13 là con số xui xẻo. Con số 13, chính xác là con số của sự đảo ngược: Thiện và Ác.


 Năm 2013, kỉ nguyên Song Ngư – con cá mơ mộng đã qua, con người bước ra khỏi thời kì mộng ảo, u mê, bước ra khỏi sự bảo vệ của Thiện, hướng tới kỉ nguyên Bảo Bình – người mang nước, kỉ nguyên của khoa học, tìm tòi và sáng tạo.

 Thiện và Ác, cuộc chiến muôn đời vẫn mãi tiếp diễn, để dành quyền điều khiển thời gian, chiếm lĩnh thế giới. Dương và Jonah, là những người được chọn, cho cuộc chiến ấy.

  Haven bar, khách sạn Sanctuary, Manhattan, New York.

 Dương đưa chất lỏng màu xanh rất đẹp mắt xuống cổ họng, bỏng rát. Cô cũng mỉm cười nhìn người đàn ông bên cạnh. Con số trên đồng hồ dạ quang đã là 988 thế kỉ. Giờ chỉ cần một ông trùm kinh tế Mỹ, thế giới sẽ đảo lộn.

 Cô liếc xung quanh, chẳng có ai có đủ 12 thế kỉ cả. Jonah cũng nhìn quanh, mỉm cười với cô.

 “Cô bé, hôm nay là thứ bảy, ngày nghỉ.”

 “Vậy anh đến đây là để tìm vui?”

  Dương đặc biệt nhấn mạnh từ tìm vui, cười khiêu khích.

 Jonah bước xuống khỏi ghế, đến bên cô, ghé sát mặt cô.

 “Tôi bắt đầu thích con gái phương Đông rồi đấy.”

 Anh phớt một nụ hôn trên môi Dương, mỉm cười bước qua cô ôm eo một cô gái Mỹ nóng bỏng, hai người bước đến thang máy.

 Dương đưa tay lau môi, căm tức nhìn lại họ. Trước khi thang máy đóng lại, Jonah làm động tác hôn gió cô.

 Họ đi thuê phòng, chẳng hiểu sao ý nghĩ ấy làm đầu cô nóng lên, rất muốn giết chết anh ta.

                                                                            ***

 Trắng nhấc một quân cờ lên, hạ xuống. Đen ngước mắt nhìn Trắng, cũng nhấc quân cờ lên, đặt xuống.

 “Jonah sắp có đủ một triệu năm rồi. Anh sắp thua rồi.”

 “Vẫn chưa có đủ mà. Nóng vội sẽ hỏng chuyện đấy.”

 “Nếu thua, anh sẽ mất tất cả cho em.”

 Trắng hạ quân cờ, mỉm cười.

 “Chiếu tướng.”

 Trắng đứng lên, đến quầy bar lấy chai rượu và hai cái ly, mặc Đen vẫn chưa thoát khỏi trạng thái không ngờ được.

 “Uống một ly không?”

                                                                     ***

Trên đỉnh một tòa cao ốc 68 tầng, Jonah bắt buộc phải dời tay kẻ sắp cạn kiệt thời gian, đưa tay lau vết máu phi tiêu xẹt qua. Anh cười cười nhìn Dương.

 “Chào cô bé!”

 Dương nhìn con số trên tay Jonah, còn 3 năm nữa, lại nhìn người đàn ông ngực vẫn phập phồng nhưng đã rơi vào trạng thái hôn mê.

 “Tại sao anh nhất định phải khiến thế giới này rơi vào tay Ác?”

 Jonah nhún vai.

 “Như thế vui mà.”

 Dương cảm giác lồng ngực mình phập phồng mãnh liệt. Cô phóng phi tiêu, đến khi cái cuối cùng rời khỏi tay, cô phi người theo nó tung nắm đấm vào mặt Jonah.

 Jonah tránh chiếc phi tiêu cuối cùng, nhếch mép cười đứng đợi Dương lao về phía mình. Anh rất bình tĩnh, trái ngược với vẻ giận dữ mất kiềm chế của Dương.

 Nhưng anh đã lầm, khi sắp đến gần anh, đợi anh đưa nắm đấm ra, Dương đã xoay tay nắm lấy tay anh, cả người tiếp tục lao về phía trước.

 “Cô điên rồi.”

 Jonah đanh mặt, nhìn thành phố nhỏ xíu phía xa rồi nhìn khuôn mặt cô gái ngay dưới anh. Dương mỉm cười, gió tạt tóc cô bay lên chạm nhẹ mặt Jonah. Hai người đang rơi tự do từ độ cao tầng 68. Dương đã kéo theo Jonah rơi xuống, cô không có sự lựa chọn khác. Anh ta mạnh hơn cô, và cô cần làm mọi thứ để cứu thế giới. Dương nhắm mắt, mặc gió như muốn xé da thịt, chờ đợi cú chạm đất tan xương nát thịt.

 Nhưng cô đã chờ rất lâu, lâu tới nỗi cô nghĩ mình đã dừng lại, gió bên tai vẫn rít gào, chỉ là cô không chạm đất. Dương mở mắt, nhìn thành phố dưới chân, lại nhìn tay Jonah đang nắm tay cô. Cô đúng là đang dừng lại.

 “Anh…”

 Dương giãy người nhằm tạo lực rơi cho hai người, nhưng chiếc dây mỏng manh trên tay Jonah rất chắc chắn. Đầu sợi dây hình lưỡi câu kéo vệt xước dài trên tường trước khi mắc lại. Jonah thu nó lại, hai người tiếp tục rơi. Dương hét lên theo bản năng cho tới khi hai người lại dừng lại.

 “Buông tôi ra!”

 Mặc cái nhìn chán ghét của Dương, Jonah tiếp tục thu chiếc dây lại.

 Cho đến khi dừng lại lần nữa, anh thở hổn hển, mỉm cười.

 “Được, tôi luôn tôn trọng phụ nữ.”

 Jonah bỏ tay thật, Dương vội vàng nắm lại tay anh, hét to.

 “Anh…Thật bỉ ổi!”

 Jonah cười to, chỉ chỉ phía dưới bãi cỏ chỉ cách họ khoảng 20m.

 “Ở độ cao này, với thân thủ của em chắc chắn gãy chân là cùng thôi.”

 Không đợi Dương lên tiếng, anh tiếp tục thu dây, lần này móc câu cào vết xước trên tường và dừng lại khi chân họ cách mặt cỏ 1m. Dương bỏ tay Jonah ra, rơi xuống cỏ bỏ đi. Cô thấy xấu hổ vì hành động sợ chết vừa rồi.

 Jonah nhìn theo bóng cô, nhún vai rồi đút tay túi quần đi về phía ngược lại. Bên tay trái của anh đang chảy máu, vết cắt khá sâu từ dây mỏng, nhưng anh chẳng bận tâm. Cái chết, sự đau đớn khiến anh thấy phấn khích, cuộc sống bớt nhạt nhẽo đi.

                                                                ***

Dương mỉm cười nhìn Jonah, mọi ồn ã xung quanh như không tồn tại. Thế giới của họ thật yên tĩnh.

 “Nếu tôi thắng, anh sẽ thôi không chiếm thời gian nữa đúng không?”

 Jonah gật đầu, bổ sung.

 “Còn nếu em thua, phải hẹn hò với tôi.”

 Dương mím môi. Chính cô đã đề nghị vụ cá cược này khi theo Jonah lên chiếc du thuyền. Hẳn là không khí ăn chơi trụy lạc tại nơi dành cho người giàu này đã ảnh hưởng tới lý trí của cô. Nhưng hiện tại, hối hận cũng đã muộn, huống chi cô lại không hề bài xích yêu cầu cá cược của Jonah. Cô hẳn là điên rồi.

 Có điều, kẻ ngồi đối diện cô hình như cũng điên rồi. Anh ta có vẻ rất hứng thú điên rồ cùng cô.

 Dương đặt vào Player trên bàn bài Baccarat, hít sâu một hơi.

 “Chắc không?”

 Dương gật đầu. Jonah đặt vào Banker, và anh thắng.

 Jonah ôm eo Dương, hít mùi thơm trên tóc cô, kéo cô ra khỏi casio về phòng mình.

 “Em tắm trước hay là tôi?”

 Dương cắn môi, hai tay cô bất an nắm lấy nhau, lý nhí.

 “Chuyện này, chúng ta cần nói chuyện.”

 Jonah buông Dương ra, tựa lưng vào tường, anh khoanh hai tay trước ngực đợi Dương lên tiếng.

“Tôi nghĩ, hẳn là chúng ta có chút khác biệt về văn hóa. Ở Châu Á, đồng ý làm bạn gái không đồng nghĩa với việc đồng ý lên giường. Người yêu- là khái niệm chúng tôi dùng để chỉ về nhu cầu thỏa mãn tinh thần nhiều hơn là thể xác. Dĩ nhiên, ý tôi không phải là người yêu thì không được lên giường. Chuyện đó cũng có, nhưng phải là khi hai người đã thật sự hiểu nhau, yêu nhau chứ không phải như chúng ta…”

 Jonah phì cười cắt ngang những câu nói nhanh chóng, trơn tru như được lập trình sẵn của Dương. Dương bối rối, nhưng khi Jonah cười cô lại thấy bực bội, hoàn toàn quên mất chuyện bất an.

 “Anh không thấy mình rất thiếu lịch sự sao?”

 Jonah ôm mặt Dương, nhìn sâu vào mắt cô. Ánh nhìn mềm mại ấy vỗ nhè nhẹ trái tim Dương.

  “Cô bé, em không cứu được thế giới này đâu. Đừng cố chấp.”

 Dương cắn môi, gạt tay Jonah ra, gạt luôn cả ý nghĩ kì lạ phút chốc xuất hiện trong đầu cô.

 “Thế giới này nếu rơi vào tay Ác sẽ bị hủy diệt mất. Rất nhiều người vô tội sẽ phải chết.”

 Jonah xoay mặt Dương về phía cửa sổ, nhìn thành phố Los Antheles xa hoa trụy lạc.

 “Bao nhiêu năm qua, thế giới trong tay Thiện, em nghĩ số người vô tội chết ít sao? Thật ra chúng ta không điều khiển con người, chúng ta chỉ cung cấp thời gian cho họ. Là con người tự gây chiến tranh, tiêu diệt nhau đấy chứ. Khi liên quan tới lợi ích kinh tế, thì người vô tội thật nhỏ bé. Thế giới này vốn thế, kẻ mạnh sẽ tồn tại, kẻ yếu tất sẽ bị tiêu diệt. Là bất công hay không? Còn phải xem cách nghĩ của mỗi người.”

 Dương cắn môi, tay cô nắm chặt thành nắm đấm. Jonah mở lòng bàn tay cô ra, đặt chiếc đồng hồ đã được 1000 năm vào.

“Người Châu Á bọn em quá mềm lòng, cũng rất cảm tính. Chính việc luôn tin vào sự bảo vệ của thế giới thần thánh đã khiến họ yếu đi. Em sẽ bảo vệ được bao nhiêu người vô tội nếu họ cứ mặc niệm rằng sẽ có người bảo vệ mình mà không tự cố gắng làm cho mình lớn mạnh lên?”

 Dương đưa tay lên ngang mặt nhìn những con số phát xanh huỳnh quang đang nhấp nháy rồi đưa mắt nhìn Jonah.

 “Cho em. Em ném xuống biển cũng được. Dù sao, thế giới này cảnh chết chóc để anh thưởng thức vẫn còn tiếp tục diễn ra dù Thiện hay Ác nắm giữ thời gian.”

 Jonah bước ra khỏi khoang tàu, tà áo dạ bay phất phất trong gió đêm. Anh ngoảnh mặt mỉm cười với Dương.

 “Cô bé, lòng tốt không phải lúc nào cũng dùng được. Thế giới tuyệt đối không cảm kích em. Còn nữa, mọi tội ác đều bắt nguồn từ lòng tham của con người. Ác sẽ không thể thắng thế nếu con người không có lòng tham chiếm hữu. Em không thấy, mình luôn yếu hơn tôi sao?”

 Dương nhìn sâu vào đôi mắt đang cười của Jonah, mím môi.

 “ Cái thiện vẫn sẽ luôn thắng, không phải đang là như thế sao?”

 Jonah biến mất trong câu nói của Dương. Cô đứng đó, nghe tiếng vọng của giọng chính cô cùng tiếng gió.

                                                             ***

 “Anh đã biết trước rồi đúng không?”

 Đen tựa vào thành quầy bar, nghiền ngẫm nhìn Trắng. Trắng khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm sâm panh.

 “Thế giới này đầy rẫy điều bất ngờ mà.”

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư