Em phải sống - Em phải chờ Tết

  • 5774
  • 2
  • 1

 









Mùa xuân dẫu có nhiều phép màu – bầu trời trong veo nắng ấm – chồi non xanh - áo hoa đủ màu rực rỡ, nhưng mùa xuân chưa bao giờ đủ màu nhiệm để nụ cười trên môi em hé nở. Giữa không khí nhộn nhịp của những ngày Tết, giữa tiếng xe cộ ồn ào, tấp nập, tiếng người cười nói du xuân,…, em chỉ biết khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên má. Em chỉ ước rằng, niềm mơ ước nhỏ nhoi đến bình thường, một hôm nào đó, em có thể chạm đến mùa xuân. Em mong được ăn Tết cùng gia đình như mọi người. Em ước và chờ đợi. Khi thức dậy giữa mùa xuân, niềm hy vọng bấy lâu trong em sẽ đâm chồi, nảy nở. Niềm hy vọng ấy, em chờ mãi bao nhiêu rất lâu rồi. Nhưng niềm hy vọng ấy chưa một lần nào trở thành hiện thực, chưa một lần ủ ấm trái tim trong ngày Tết chộn rộn vộn vã, chưa một lần xóa nhòa bầu nước mắt trong em…

Em. Em không biết mình tên gì. Bố mẹ em là ai. Mọi người gọi em là Bụi. Vì em thường lang thang trên những con phố đầy bụi. Nhà em thì lúc nào cũng lạnh và ẩm ướt, dưới gầm cầu hoặc dưới đống đổ nát của một bức tường xưa cũ. Em sống lầm lũi và cô đơn. Nhiều lần em nghĩ cuộc đời mình thật đáng bỏ đi. Ông trời thật bất công. Ban đầu em sợ hãi. Rồi dần dần trái tim em cũng trở nên trơ lì. Em ghét cuộc đời mình biết bao nhiêu. Nhiều lần em nghĩ đến cái chết. Em thấy ngạt thở lắm rồi. Em sắp không đứng vững.   

Tôi nhìn thấy em. Quần áo lôi thôi, nhàu nhĩ và tay chân lâu lém. Em gầy như một cái cây chết khô cằn cõi. Em lếch từng bước chân trên đường phố. Mọi người nhìn em bằng ánh mắt vô hình. Tôi chỉ biết cúi người, đưa cho em chiếc phong bì đỏ nhỏ nhắn. Nó không làm niềm hy vọng trong em lớn lên. Nhưng ít ra, trong giây phút, nó cũng làm đôi môi khô cằn của em hé mở, dù  méo xệch. Rồi tôi  thì thầm bên tai em.  Em phải sống. Em không thể chết được. Em phải chờ mùa xuân đến. Em phải gắng gượng đến lúc đó. Em phải có niềm tin vào sự sống. Em biết mùa xuân – Tết – tuyệt vời đến thế nào rồi chứ. Em phải sống. Cũng chỉ qua là hạt mầm trong em thiếu những cơn mưa.  Em phải chờ đợi. Em đừng khóc nữa. Mùa xuân không bất công. Tết không bất công. Bây giờ hết Tết rồi. Nhưng tôi tin chỉ cần em đủ can đảm để nuôi dưỡng hy vọng của mình, thì nhất đinh mùa xuân sẽ đến. Tết sẽ đến, với một gia đình nho nhỏ, với phép màu do chính em tạo ra. 


 Em không thể chết – Em phải sống – Em phải chờ đợi - Rồi một ngày nào đó, giữa mùa xuân, niềm hy vọng trong em sẽ nảy chồi – như nụ hoa ngày Tết hé nở - sau những cơn mưa xuân lất phất mà dai dẳng. 

 


35 trẻ đường phố được tham gia trò chơi, biểu diễn văn nghệ, được tặng quà và bao lì xì chúc Tết (mỗi bao lì xì 100.000 đồng), do Ngân hàng Bảo Việt Cần Thơ và Công ty TNHH một thành viên Cây Bưởi 2 tài trợ. 

 


IMG_3310--1-.jpg

Ngày 16.01.2014 Hiệp hội Nhựa TP.HCM, Công ty Cổ Phần Nhựa Minh Hùng, Công ty dã ngoại Lửa Việt kết hợp với Công viên văn hóa Đầm Sen đã tổ chức liên hoan Tết Nguyên đán 2014 cho 500 trẻ đường phố, mồ côi và khuyết tật đến từ 12 mái ấm, nhà mở, trường tình thương tại TP.HCM như Thảo Đàn, Hy Vọng, Thiên Ân...

 

 

 

 

Bài viết bởi Mộc Thiên 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư