Sự ràng buộc ngọt ngào.

  • 5521
  • 1
  • 2


  1. Ám ảnh.

Bắt lấy nó! Bắt lấy con bé!”.

Tiếng người đàn ông giận dữ quát tháo. Tiếng bước chân dồn dập đuổi theo. Tiếng khóc thét của một cô bé. Và...tiếng thở mệt nhọc của một cô bé khác, đang chạy!

Những âm thanh cuộn xoáy vào nhau. Đặc quánh và nặng nề.

Bỗng! Tiếng chuông điểm 12 giờ vang lên như chiếc búa gõ nện vào tấm kim loại giải thoát chủ nhân của giấc mơ khỏi bức bội, sợ hãi.

Phúc Nhã mở choàng mắt. Hơi thở đuổi dồn theo từng nhịp tim vồn vã. Lại là giấc mơ ám ảnh của quá khứ. Và giờ, khi tỉnh dậy cô đang đối diện với ám ảnh của hiện tại.

Tiếng chuột chạy rần rần trên la – phông. Tiếng gián bò sột soạt dưới sàn. Tiếng thạch sùng chắc lưỡi đêm khuya nghe não nề. Tiếng gió rít qua những khe nứt của bức tường khiến người ta dựng cả tóc gáy. Tiếng cửa xập xình xập xình...

Phúc Nhã đưa tay vuốt nhẹ mồ hôi trán. Cô ngồi hẳn dậy. Bật đèn lên và vơ tay lấy quyển sách ngay đầu giường.

Thức trắng nốt đêm nay. Qua ngày mai, sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Hẳn sẽ tốt hơn. Hẳn sẽ đẹp hơn...

2. Tạm biệt.

6h sáng.

Phúc Nhã vác chiếc balô đã bạc phết màu lên vai. Hành trang của một cô sinh viên nghèo trong suốt 4 năm chẳng lấy làm nhiều nhặn gì. May ra chỉ có chiếc laptop cũ kỹ là đắt giá. Vậy nên balô chẳng đè nặng đôi vai.

Nhìn quanh căn phòng , nơi cô đã tá túc suốt quãng đời sinh viên. Dù nó sập xệ, tồi tàn. Và hơn ai hết, cô ghê tởm và muốn thoát khỏi nó thật mau. Nay, mong ước đã thành sự thật, vậy mà giờ phút rời đi lại có chút quyến luyến chạnh lòng.

Tạch!”

Chiếc cửa đóng lại.

Phúc Nhã rút chiếc chìa khóa gỉ sét ra. Cô quay sang Quang Minh, đặt nó vào lòng tay anh, cô nói:

-      Trong phòng còn hai thùng sách, đợi khi nào em qua bên đó ổn định mọi thứ sẽ quay về lấy sau. Chìa khóa này anh giữ dùm em nhé! Bác bảo vệ nói, em đi rồi thì phòng này xem như bỏ hoang vì nó tồi tàn quá rồi. Chìa khóa anh giữ, đến khi nào em bị người ta đuổi, em quay về, anh hãy lại đưa nó cho em.

-      Sao em không giữ nó? – Quang Minh ngạc nhiên hỏi

-      Anh giữ nó để còn nhớ về em. – Phúc Nhã mỉm cười.

Bối rối trước câu trả lời, Quang Minh siết nhẹ chiếc chìa khóa trong tay. Anh ngoảnh mặt đi, tránh ánh nhìn của Phúc Nhã, anh nói:

-      Ừ! Anh biết rồi. – Ngập ngừng một chút anh nói tiếp – Qua bên đó, nếu người ta đối xử tệ thì em phải quay về liền nhé. Đừng vì đồng tiền mà cắn răng chịu đựng những tổn hại cho bản thân, biết chưa?.

Phúc Nhã chun mũi. Cô vỗ vỗ vào ngực anh, nói:

-      Em biết rồi! Những câu dặn dò của anh em thuộc nằm lòng trong bụng hết rồi. Em đâu phải là đứa chưa từng bươn trải chứ. Anh đừng quá lo!

-      Được rồi! Anh tin em. Có gì nhớ gọi điện cho anh đấy. Em mau đi đi kẻo trễ.

-      Vậy em đi nhé! Chào anh. Lát anh đi làm vui vẻ nha!

Phúc Nhã ôm nhẹ Quang Minh một cái, rồi vẫy tay chào anh.

Nhìn dáng người nhỏ nhắn dần khuất sau dãy hành lang chật hẹp, giăng đầy quần áo phơi phất phơ. Quang Minh thấy lòng hụt hẫng. Chiếc chìa khóa xám ngoét, nặng trĩu nằm lạnh ngắt trong lòng bàn tay mà sao anh có cảm giác như vừa mất mát đi thứ gì đó. Rất quan trọng!

Cô gái ấy chẳng phải đi xa. Mà cũng chẳng đủ gần để còn có thể gọi anh í ới chia nhau bát mì hay que kem. Chẳng còn đủ gần để nỗi nhớ thêm đong đầy trong tim...

Lòng nặng trĩu, anh ngoảnh mặt quay đi.

3. Gặp gỡ.

Nơi Phúc Nhã chuyển đến là một căn biệt thự kiểu Pháp sang trọng nằm chiễm chệ ngay khu đô thị cao cấp nhất thành phố. Trái với vẻ ngoài kiêu hãnh, những gì diễn ra bên trong căn biệt thự lại tỏ ra vô cùng gần gũi. Bà Trần - người đã ngỏ ý mời cô đến làm gia sư là một người đàn bà có vóc dáng cao ráo quý phái nhưng lại khá ôn hòa. Khác vớ những gì cô tưởng tượng, bà tiếp đón cô nồng hậu hơn những gì người ta mong đợi về một mối quan hệ giữa gia chủ và một kẻ làm thuê. Và rồi, sau những câu chào hỏi thân tình, bà giới thiệu về Catherine, cô học trò bé nhỏ của cô.

Catherine mang trong mình hai dòng màu, một Việt của bố, một Pháp của mẹ. Đáng buồn thay, bố mẹ con bé vừa mất trong một vụ tai nạn cách đây hơn một tháng. Sau đấy, con bé được đưa về Việt Nam cho người giám hộ. Con bé tỏ ra nhút nhát, và sợ sệt. Đôi mắt xanh biếc vẫn còn thoảng nét buồn thương xót lòng.

Catheirne không nói được tiếng Việt. Có lẽ chính vì thế từ ngày về Việt Nam, con bé ngày càng thu mình hơn khi không thể giao tiếp với mọi người xung quanh. Ngay khi gặp Phúc Nhã, biết rằng có người có thể nói chuyện với mình, con bé đã tỏ ra rất vui mừng và cởi mở hơn. Sự đồng cảm của những kẻ mất đi gia đình luôn tạo ra sợi dây liên kết trong tâm hồn.

Tối ngày thứ ba, sau khi cho Catherine ngủ, bà Trần thông báo với cô.

-        Ngày mai, cậu chủ sẽ về. Ta vừa mới nhận được cuộc gọi của cậu. Ta thông báo trước để cho cháu không phải bỡ ngỡ.

Bà Trần là quản gia của căn biệt thự này. Còn chủ nhân của nó nghe đâu là một doanh nhân thành đạt thường xuyên vắng nhà. Phúc Nhã vẫn thường hay nghe bé Linh - người giúp việc trong nhà, kể về anh ta.

"Cậu chủ là một người rất rất giỏi, lại vô cùng đẹp trai. Nhưng cậu rất ít nói và tính khí thì khó chịu lắm." Đó là những thông tin ít ỏi cô góp nhặt được về người chủ trả lương hằng tháng cho cô. Khi hay tin anh ta sắp về, trong cô bỗng dấy lên sự tò mò đầy kích thích. Mong là cô không làm gì phật ý để bị sa thải trước khi nhận được tháng lương đầu tiên.

Vào cuối đêm thứ tư, khi mọi người đã đi ngủ hết. Không muốn quấy rầy giấc ngủ của bé Linh, Phúc Nhã nhẹ nhàng đi xuống phòng khách. Cô bật chiếc đèn ngủ đủ sáng, tựa lưng vào bộ sa-lông êm ái. Cô bắt đầu ngấu nghiến đọc sách.

“Kéttttt!”

Tiếng cánh cửa cọt kẹt rít lên. Phúc Nhã ngay lập tức ngồi nhổm dạy. Cô nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống. Bước từng bước khẽ khàng tiến đến cánh cửa. Ngay khi vừa định mở cửa thì.... “Bốp!” Một bóng đen cao lớn từ ngoài mở bật cửa lao vào. Rất nhanh chóng bóng đen lao ra phía sau, bịt chặt miệng cô lại trước khi hai từ “Ăn trộm!” vuột khỏi miệng cô.

Bỗng! Cô cảm thấy có vật gì đó lành lạnh phía sau gáy. Ngay lập tức, cô hiểu chuyện gì đang xảy ra, mồ hôi bắt đầu vã ra như suối trên trán cô. Tiếp đến, cái bóng đen liền lên tiếng:

-      Giờ tôi sẽ thả tay ra, nếu cô la lên tôi sẽ đâm xuyên vậy này qua cổ họng cô đó. Cô rõ rồi chứ? Tốt! Bây giờ tôi thả tay ra. Cô rõ là biết nghe lời. Giờ hãy cùng tôi đi xuống phòng bếp nào.

“Phòng bếp?” Đi ăn trộm mà cũng biết đói sao? Hay là gã ăn trộm biết chủ nhà này giấu két sắt ở...bếp???. Phúc Nhã hậm hực thầm nghĩ. Ngay sau đó, gã lại hỏi thêm:

-      Cô không phải là chủ của căn nhà này? Vậy cô làm gì ở đây?

-      Tại sao tôi phải nói cho anh biết? – Phúc Nhã nổi quạu.

Ăn trộm dạo này không những bạo mà còn...chảnh nữa. Ăn trộm mà làm như cảnh sát, đi điều tra lí lịch người nhà. Mà có điều gì đó không đúng ở đây? Chỉ là trong phút sợ hãi nhất thời nơron thần kinh bị tê liệt tạm thời.

Vừa đến gian bếp, gả bảo cô mở tủ lạnh lấy giúp gã chai nước. Lời đề nghị của gã khiến một lần nữa cô tròn xoe mắt kinh ngạc. Nhưng cô lập tức nhận ra cơ hội trốn thoát của mình. Ngay khi cuối người lấy chai nước, thuận thế cô dùng hết sức đạp một cái thật mạnh vào chân gã. Liền ngày sau, cái vật lành lạnh kề sau cổ cô rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng “choang!” đinh tai kèm theo tiếng la “Á!” của gã ăn trộm khiến không gian tĩnh mịch giữa đêm bỗng nhức nhối thức dậy.

Có tiếng chân trên lầu vọng xuống. Đèn điện bật sáng choang. Thế là xong đời tên trộm. Cô đá hắn thêm vài cái, vừa hô vang: “Có trộm! Có trộm vào nhà!”

-      Trộm! Trộm ở đâu?

Giọng bà Trần thét lên sợ hãi. Ông Ba – người chăm vườn xăm xăm cây gậy chạy vào nhà bếp. Theo hướng tay chỉ của Phúc Nhã, ông Ba vừa định nện một đòn vào đầu gã trộm, thì gã ngẩng đầu giơ tay thét lên:

-      Tôi đây! Đăng Khôi đây. Trộm đâu mà trộm!

-      Ơ! Cậu chủ. Cậu về hồi nào mà không báo cho tụi tôi một tiếng. Cậu...

Ông Ba chưa dứt câu, thì bà Trần chạy băng qua nhà bếp, đẩy ông Ba qua một bên, vội nắm tay cậu chủ bà nói liên hồi:

-      Ôi! Cậu chủ của tôi. Cậu về sao không báo cho già này một tiếng. Cậu không sao chứ. Phúc Nhã ơi! Sao cháu lại đánh cậu chủ mạnh tay như thế?

-      Cháu...

-      Cậu chủ, cậu lại đây ngồi nghĩ đi. Cậu ăn gì chưa, để tôi nấu chút gì cho cậu ăn nhé!

-      Được rồi cô ơi! Cháu không ăn gì đâu. Cô pha cho cháu tách trà nhé.

-      Ừ được! Để già này pha cho.

-      Ơ...cháu...để cháu...pha cho ạ...bác ngồi với cậu chủ đi ạ? – Phúc Nhã ấp úng dành việc.

Trước sự xoay chuyển bất ngờ của sự việc, từ một gã ăn trộm “lên chức” thành cậu chủ, đã khiến cô rơi vào tình trạnh điêu đứng. Mặc dù, giờ chẳng còn vật nào lành lạnh – mà hóa ra chỉ là chiếc chía khóa, kề sau gáy, Phúc Nhã vẫn còn toát mồ hôi đầm đìa.

-      Này, cô pha được không đấy? – Đăng Khoa giở giọng trêu chọc.

-      Tất nhiên, anh đợi tôi một chút. – Phúc Nhã méo miệng đáp lại.

Vừa pha trà, Phúc Nhã mếu máo thầm nghĩ kiểu này xem như là đi tong công việc rồi. Dám đánh cậu chủ - kẻ trả lương hằng tháng cho cô, kiểu này có lẽ đêm nay là đêm cuối cô ở tại ngôi nhà này. Giờ cô mới nhận ra cái sự “không bình thường” của gã ăn trộm lúc nãy.

Lẽ nào giàu quá người ta...hâm hâm! Phúc Nhã lắc đầu ngao ngán.

4. Say mê.

Sau hôm, giáp mặt nhau đầy bất ngờ như phim hành động và kinh dị như...hài kịch. Đăng Khoa tiếp tục tỏ ra là người cực kỳ...kỳ quái trong chuỗi hành động ngày qua ngày liền sau đó.

Đăng Khoa có thói quen dậy rất sớm. Anh thường dành hơn một tiếng chạy bộ quanh con đường gần nhà. Anh thích trà, nhưng phải là loài bạch trà ướp hoa, pha thủ công bằng dụng cụ pha trà trong nhà bếp. Riêng điều này, cũng đã thấy khác người ở cái độ tuổi nam thanh như anh.

Buổi sáng dậy sớm đến đâu thì buổi tối anh lại thức khuya đến đó. Kể từ lúc chuyển đến biệt thự, Phúc Nhã cứ ngỡ mình là người thức khuya nhất, nay danh hiệu “cú đêm” đã bị tước mất bởi chủ nhân của căn nhà.

Đăng Khoa rất thương Catherine. Những khi rãnh rỗi anh thường dành thời gian dạy con bé học trong thư phòng của mình. Nhưng tuyệt nhiên, anh không bao giờ dẫn con bé ra khỏi nhà. Suốt ngày cứ bắt con bé ru rú trong nhà đến phát thương.

Có đôi lần, khi đang chơi cùng Catherine trong phòng con bé. Phúc Nhã thoáng thấy bóng anh ngập ngừng nơi cửa. Anh đứng đó rất lâu, nhưng lại không bước vào. Một vài lần khác, khi trời đã về khuya, tình cờ khi đi ngang qua phòng Catherine, cô nhìn thấy Đăng Khoa đang quỳ trước giường của con bé. Nửa gương mặt được ánh đèn dìu dịu hắt sáng lên ánh mắt trìu mến đang nhìn con bé. Tay anh vuốt nhẹ mái tóc nâu quăn tít, anh thầm thì điều gì đó nghe không rõ, nhưng rõ ràng là vô cùng dịu dàng.

-      Đây là lương tháng đầu tiên của cô.

-      Ôi! Hình như nó bị dư rất nhiều so với mức lương tôi thỏa thuận.

-      Đó là phần thưởng thêm cho cô. Cô đã dạy Catharine rất tốt. Con bé đã tiến bộ rất nhiều.

-      Catherine rất thông minh. Tôi không quá khó khăn để dạy con bé. Vậy nên tôi xin phép chỉ nhận đúng mức lương của mình. – Phúc Nhã nói rồi, lấy phần dư trả lại trên bàn.

-      Cô quả thật kỳ lạ. Nếu cô không lấy tôi cũng không ép.

-      Có chuyện này không biết tôi được phép nói không?

-      Chuyện gì cô nói đi.

-      Catherine đã về Việt Nam hơn một tháng. Và con bé cần thích nghi với thế giới bên ngoài để phát triển. Tại sao anh lại cứ giữ khư khư con bé trong nhà.

Vừa dứt câu, Phúc Nhã cảm thấy hối hận. Sau cô không chịu nhịn một tí, lỡ đâu anh ta nổi giận đuổi thẳng cô ra khỏi nhà thì...toi. Nhưng khác hẳn với dự đoán. Đăng Khoa tần ngần một lúc lâu, rồi nói:

-      Hoàng hôn đẹp quá, cô đi dạo với tôi nhé?

-      Hả...à!...ừ...tất nhiên...

Mặt trời đang chiếu khắp thành phố, thả ánh hồng trên những bông hồng màu kem sữa cùng những viên đá cẩm thách. Việc đi cùng Đăng Khoa, khiến Phúc Nhã liên tưởng đến những cặp tình nhân lãng mạn. Tiếc thay, mối quan hệ của họ lại vô cùng khoảng cách.

-      Anh trai tôi đi du học xong thì không về nước nữa. Bị tình yêu quyến rũ mà từ bỏ cả gia đình, cả cơ ngơi. Từ ngày anh đi, mọi việc trong công ty đều mình tôi gánh vác. Lúc anh nhất quyết ra đi, tôi đã rất hận anh. Vậy mà, hay tin anh mất tôi lại đau đớn vô cùng. Lúc đón Catherine về nước, tôi đã tự hứa sẽ thay anh chăm sóc con bé thật tốt. Vì thế, mà tôi luôn cố gắng bảo bọc nó trong vòng tay của mình. Chỉ sợ nếu đem con bé ra ngoài xã hội phức tạp, tôi sẽ không còn bảo vệ được nó nữa.

Nghe xong câu chuyện của anh, lại thấy những nếp nhăn trên trán khắc lên khuôn mặt một nỗi buồn ray rứt. Chẳng biết làm gì, Phúc Nhã bèn nắm lấy tay anh. Cô nói:

-      Con bé rất lanh lợi. Anh không cần phải quá lo. Sau này khi hiểu chuyện nó sẽ biết anh đã yêu thương nó đến chừng nào.

Dợm giật mình, Quang Đang nhìn xuống bàn tay mình rồi hướng mắt nhìn cô. Trong thứ ánh sáng ưng ửng hồng hắt lên đôi mắt đen lóng lánh, thêm những lọn tóc xõa bay nhè nhẹ, anh nhận ra cô gái đứng dối diện đẹp thanh khiết đến nhường nào.

Vẻ giật mình nhanh chóng được thay thế bằng sự thỏa mãn, anh siết chặt tay cô. Tay trong tay, họ tản bộ xuôi xuống một trong những con đường, xen giữa 2 người là sự bình yên đến kỳ lạ.

5. Lạc lối.

Thấm thoát mà mùa hè đã nhường chỗ cho mùa thu. Catherine bây giờ đã có thể nghe và nói được những câu tiếng Việt đơn giản. Con bé cũng cởi mở hoạt bát hẳn lên. Chỉ đợi hết năm nay là có thể cho con bé vào học trường quốc tế. Phúc Nhã thấy làm yên lòng.

Hết năm nay, Đăng Khoa sẽ về lại Việt Nam sau chuyến công tác dài hạn bên Pháp. Anh bảo lúc ấy sẽ cầu hôn cô. Có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nữ chủ của căn biệt thự xa hoa này. Lắc nhẹ chiếc vòng định tình trên tay, Phúc Nhã nở một nụ cười mãn nguyện trên môi.

Vào một ngày cuối tháng 7, khi những chiếc là trong vườn chuyển màu vàng và rơi rụng khắp một khoảng sân. Khi mọi người đang dùng bữa trong phòng bếp ấm cúng. Tiếng chuôn điện thoại bỗng vang lên ing ỏi. Nhất thời, Phúc Nhã nghĩ ngay đến Đăng Khoa. Có lẽ là anh. Cô vội xin phép được bắt máy.

Giọng của một người đàn ông vang lên, nhưng rõ là không phải Đăng Khoa. Cô có chút làm hụt hẫng.

-        Cho hỏi phải cô Phúc Nhã không ạ?

-        Vâng! tôi đây. Cho hỏi anh tìm tôi có việc gì?

-        Tôi là Huy Khánh, trợ lý của sếp tổng - anh Đăng Khoa. Có việc này tôi muốn nói với cô. Cô dành một chút thời gian được chứ?

-        Vâng anh cứ nói. Tôi đang nghe đây?

-        Công ty hiện đang gặp khó khăn về nguồn vốn. Có một đối tác đồng ý giúp đỡ với điều kiện sẽ có một cuộc hôn nhân diễn ra giữa sếp tổng với con gái ông ta. Tuy nhiên, sếp tổng đã từ chối. Mà tôi nghĩ lý do có lẽ là vì cô. Điều này rõ ràng là không có lợi cho công ty trong thời điểm hiện tại. Cô hiểu ý tôi chứ?

-        Vâng....tôi...tôi....hiểu!

-        Tốt nếu cô đã hiểu. Mong cô sẽ có quyết định sáng suốt. Công ty là cả cơ ngơi mà ba mẹ sếp để lại. Là cả công sức suốt gần chục năm trời. Tôi không mong sếp tổng chỉ vì chút tình cảm riêng tư mà hủy đi cả tương lai của mình.

-        Tôi không hề mong điều đó...

-        Vậy tốt rồi. Còn điều này nữa. Cuộc nói chuyện hôm nay giữa tôi và cô, mong cô giữ kín cho. Cô hiểu chứ?

-        Tôi...hiểu...

Tiếng chuông điện thoại tút dài bên tai. Phúc Nhã bần thần ngã khuỵu xuống. Nước mát lưng tròng. Cô nhận ra đã đến thời hạn của phép tiên. Cô nên quay về là cô bé Lọ Lem ngày nào.

6. Ra đi

Phúc Nhã ra đi trong sự ngỡ ngàng, băn khoăn và lưu luyến của mọi người. Catherine cứ ôm chặt lấy cổ cô, con bé khóc ngằn ngặt không chịu cho cô đi. Bà Trần với bé Linh khó khăn lắm mới dụ được con bé về phòng. Cô chào từ biệt mọi và ra đi khi những hạt mưa chao mình theo cơn gió mùa thu.

Một chiếc là vàng tiễn bước chân cô. Cố gắng không ngoảnh lại mà nước mắt đã ướt nhòe gò má. Phúc Nhã không xem sự ra đi của mình như một sư hy sinh. Ra đi, đơn thuần chỉ một sự dâng hiến đắng cay cho người đàn ông cô lỡ dại yêu thương. Rồi anh sẽ lại tìm thấy vấn vương nơi một người đàn bà khác mà thôi...

Ký túc xá cũ đi qua một mùa vẫn tồi tàn đến thê lương. Quang Minh đón cô trong nụ cười rạng rỡ. Vậy mà cô chỉ có thể đáp trả bằng cái nhếch môi méo mó. Có vẻ như nhận thấy sự không vui trong biểu cảm của Phúc Nhã, Quang Minh cũng không gặng hỏi nhiều. Anh trao lại chiếc chìa khóa gỉ sét mà bấy lâu nay vẫn luôn mang theo bên mình.

Trong khoảnh khắc, nhìn vào đôi mắt đen ướt át của Phúc Nhã, anh nhận ra đã có điều gì đó thay đổi thâm sâu trong đáy lòng người con gái anh thương. Nhìn dáng đi vô hồn héo hắt khuất sau dãy hành làng, anh thở dài: "Vậy là một mùa đã đi qua!"

7. Tìm về.

Cái nắng hanh hao một sáng tháng 8, làm bốc hơi mùi đất ẩm ướt của cơn mưa đêm qua. Phúc Nhã đang ngồi co ro đọc sách trong căn phòng xập xệ của mình. Từ ngày trở về ký túc xá, cô trở nên trầm mặc hơn. Cô cũng chẳng có hứng thú ra ngoài tìm việc vào những mưa giăng khắp lối như thế này. Dù gì tiền lương 4 tháng làm gia sư vẫn dư giả để cô sống nốt hết năm nay.

Bỗng! Tiếng loa rè rè ở phòng bảo vệ phát ra. Thông báo có người tìm gặp cô. Nghe tên mình được phát ra khiến Phúc Nhã giật phắt mình. Ngỡ là mình nghe nhằm cô cứ ngồi thẫn ra đó cho đến khi loa thông báo lại đến lần thứ ba.

Lẽ nào...là anh? Không! không thể! Cô lắc mạnh đầu để xóa tan cái suy nghĩ hão huyền. Nhưng liệu có thể là ai đến tìm cô được cơ chứ? Dù gì, cô cũng nhanh chóng chạy nhanh xuống lầu, lao vào phòng bảo vệ để xác minh danh tính của người tìm mình.

Vừa ló đầu vào, cô nhận ra vị khách kia là một cô gái tóc nhuộm vàng hoe. Ăn vận sang trọng. Cô gái ấy trạc bằng tuổi cô. Tròn xoe mắt ngơ ngác, Phúc Nhã vừa định mở miệng hỏi thì ngay tức khắc cô gái kia nhảy xổ vào ôm chầm lấy cô, nói như hét toáng vào tai:

-      Phúc Nhã! Là cậu phải không? Tớ Lê An nè? Cậu không nhận ra tớ sao?

-      Lê...An? Là cậu thật sao? Trông cậu khác quá. Suốt bao năm qua tớ đã cầu mong được gặp lại cậu biết nhường nào. Làm sao... làm thế nào cậu đã trốn thoát sau vụ bắt cóc ngày hôm ấy? Còn nữa...sao cậu lại biết tớ ở đây?. - Phúc Nhã vui mừng reo lên khi gặp lại người bạn thời thơ ấu, cô hỏi vồn vã liên hồi.

-      Lúc bọn mình bị bắt cóc ở cô nhi viện. Cậu trốn thoát được còn tớ thì không. Lúc ấy bọn nó ban tớ qua biên giới. Trong một lần di chuyển, tớ may mắn thoát được. Tình cờ thế nào thì gặp một thương gia người Pháp. Ông ấy không vợ, không con, thấy hoàn cảnh đáng thương của tớ nên nhận tớ về làm con nuôi luôn. Qua bên ấy ngần ấy năm, tôi luôn nhớ về cô nương đó. Hehe!

-      Tớ cũng rất nhớ cậu.

Phúc Nhã ôm chầm lấy bạn mình, cô thút thít. Đối với cô mà nói, người thân duy nhất trên thế giới, người mà cô xem như chị em, chính là Lê An.

-      Thôi nào mít ướt! Lại đây, xem tớ dẫn ai đến nữa này.

Lê An nắm tay kéo cô bạn đi ra ngoài trong sự ngơ ngác của Phúc Nhã. Ra đến ngoài cổng thì...người đó xuất hiện. Là anh – Đăng Khoa.

-      Hai người...cậu...anh...hai người quen nhau sao?

-      Người bị ép hôn với tớ là anh ấy đấy.

-      Hả? Là sao?

-      Bố nuôi tớ là người quyết định đầu tư cho công ty anh ấy. Thấy Đăng Khoa tài giỏi nên ông muốn gả quách tớ đi luôn đó mà. Không ngờ bị anh ấy từ chối thẳng thừng làm tớ tức anh ách. Nghe anh ấy nói đã có hôn thê bên Việt Nam, nên tớ đòi xem hình. Xem cô gái mặt mũi thế nào mà tớ lại bị cự tuyệt. Ai dè...hóa ra là cậu. Vừa nhìn thấy tớ đã tức tốc bắt máy bay cùng Đăng Khoa về Việt Nam luôn nè. Không ngờ hay tin cậu đi mất, làm người ta tìm muốn chết.

Nói rồi, Lê An đẩy Phúc Nhã tới trước.

-      Hai người nói chuyện đi nha. Ngoài cậu ra tớ không chấp nhận ai khác lấy Đăng Khoa đâu đó. – Lê An tinh nghịch nháy mắt rồi đi mất.

Bây giờ, đứng đối diện Đăng Khoa, Phúc Nhã có chút bối rối, ngượng nghịu. Cô không ngờ sự tình lại diễn biến thành ra thế này. Đang ấp úng không biết nói gì, thì Đăng Khoa đã bước đến ôm chầm lấy cô. Anh nói:

-      Em ngốc quá! Sao lại bỏ đi vậy hả? Em không tin tưởng vào tình yêu của anh ư?

-      Không! Không phải? Chỉ là...em không muốn vì em mà anh mất đi cơ ngơi bao năm mình gầy dựng.

-      Anh có thể nghèo! Có thể mất tất cả. Nhưng anh biết, anh không thể đánh mất em, cô gái ạ! Về với anh, về làm vợ anh em nhé!

Những giọt nước mắt lăn dài trong niềm hạnh phúc ngập tràn thay cho lời tuyên thệ về tình yêu của cả hai.

Mùa thu năm ấy đã đi qua nhẹ nhàng trong những lời tỏ tình trìu mến như thế. Và mùa đông, những trái tim đã trải qua mất mát đã tìm về trong ấm áp yêu thương.

Tình đậm sâu dù xa cách bao lâu cũng tìm về. Như lời hẹn thề ràng buộc của Gió với Mùa xuân – sự ràng buộc ngọt ngào của một mùa yêu thương.

 

__DewNguyễn__

(23/04/2014)

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư