Nỗi nhớ tháng 10

  • 3159
  • 1
  • 0

Tôi chờ đợi một người không biết bao nhiêu mùa nắng đã trôi qua, lại bỗng dưng nắm lấy anh, một cơn mưa đầu mùa trong cái tiết trời oi bức hối hả. Cơn mưa ấy rất to, đổ ào một lúc xối xả rồi im bặt, nhưng không hiểu sao cứ mãi dai dẳng trong tôi như một cơn buồn ngủ vật vờ mỗi lần say thuốc. Tôi chống cự mãi nhưng đôi mắt vẫn díp lại. Ngã quỵ xuống giừơng nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo trong lúc mê man. Ngay cả nụ cười của anh dù chỉ là giấc mộng ban ngày tôi vẫn nhìn thấy.  Nó cứ vậy mập mờ vô định chẳng rõ hình thù.





Tôi gọi anh là nỗi nhớ tháng mười, ngay cả khi tháng mười chẳng có cơn mưa đầu mùa nào dành cho tôi cả. Đơn giản anh quay đi vào một ngày giữa tháng mười thời tiết cũng chả đỡ thêm một tí nào oi ả. Hay có khi là do tôi quá kỳ vọng vào bản thân sẽ một lần cúi xuống giữ thật chặt lấy yêu thương này ?

Không. Cơn mưa của anh vốn chỉ đẹp và làm dịu đi những gai góc trong lòng tôi là vậy. Cái lãng đãng lạnh của những đêm cuối năm cũng chẳng bì gì so với cái lạnh mà tôi đã cảm thấu một lần. Nó vô hình nó mờ nhạt mà sao người ta cứ quàng chăn quanh thân cho thêm ấm. Tôi run lên không hiểu vì lạnh hay vì những rung động đã từ lâu lắm chẳng thức dậy bao giờ. Tôi nói những điều làm chính tôi cũng lầm tưởng mình là một con nghiện đang phê thuốc, là một gã khùng đồng bóng những tối đèn mờ đang lên cơn.

Trái tim chẳng bao giờ ngừng đập những nhịp khó hiểu của riêng nó không thôi. Nhưng lý trí lại ràng buộc con người bằng những sợi xiềng xích có gai, làm đau đớn biết bao kẻ muốn tháo gỡ cũng như làm khổ tâm chính người mang nó. Rồi những mùa tới người ta cũng chẳng biết phải đi tìm những ngày nắng như thế nào nữa, chỉ khao khát say sưa dưới một cơn mưa vội vã đổ ào. Tôi vẫn ngóng chờ một cái gì đó khác biệt thoát ra từ tận sâu tim mình, đứng trước một người mà tôi có thể run lên vì những thay đổi lạ thường chưa bao giờ từng có. Tựa như việc ngồi thu một bản ghi âm hàng giờ mà chẳng dám gửi. Hay đánh máy năm ba dòng rồi tức tối xóa hết đi. Tôi chờ một người mang đến cho tôi hơn cả sự yêu thích nữa, một người, không phải ba tôi, vẫn có thể khiến tôi tình nguyện nấu cho họ một bữa cơm tối đàng hoàng.

Những bản nu metal đôi khi vẫn bị chê nhạt phèo từ những người mê rock. Tôi nghe nó vì tôi cảm thấy trái tim mình được xoa diệu. Tôi thôi đợi chờ một người từ lúc tôi tự nhận ra họ không bao giờ hoặc không còn thuộc về mình nữa. Dù có tấm tức khóc như một đứa trẻ thì một ngày nào đó người ta cũng phải tự lớn, tự "tỉnh mộng". Trang giấy trắng được vẽ nguệch ngoạc, được tô màu rồi được dùng gôm mực mà tẩy xóa, mà bôi đi. Còn tờ giấy trắng của tôi anh cất đâu rồi tôi không biết nữa. Một mảng linh hồn tôi anh giữ nó, không thể biến mất, cũng không xóa nhòa.

Khi một người không chọn ta, ta chọn thời gian để quên đi họ. Khi thời gian không làm ta quên đi họ, ta đóng một phần nỗi nhớ và sống với phần ký ức ở lại. Cho đến một ngày khi nhìn anh tôi thấy trái tim mình chỉ còn đau rất nhẹ, tôi biết mình đã quên anh như thế đấy, thật sự quên anh đã rất lâu rồi…

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư