Tình nhân của gia đình

  • 14016
  • 1
  • 5


1. Nhân tình của chúng ta

Em

Ừ! Chúng ta là một gia đình. Em, anh và đứa con trai bé bỏng. Ngày nó lọt lòng, anh hét lên sung sướng, em mỉm cười rạng ngời. Ngày nó lớn phổng, chúng ta ngồi quây quần bên mâm cơm đầm ấm. Em gấp thức ăn cho con, anh gấp thức ăn cho em. Chúng ta nhìn nhau. Mỉm cười. Một gia đình đã từng hạnh phúc...

Chúng ta vẫn hạnh phúc. Nhưng trong mắt những người xa lạ, gọi là hàng xóm. Anh là một người đàn ông thành đạt. Em là người phụ nữ xinh đẹp. Chúng ta ở bên nhau trong sự ngưỡng mộ của nhiều người.

Mùa hè. Cái nóng như muốn đốt cháy cả chiếc lá xanh trên cành. Len lỏi vào từng ngóch ngách của gia đình. Len lỏi giữa chúng ta. Nó khiến không khí trở nên ngột ngạt, bức bối. Để cả những buổi tối anh cũng bỏ quên em trong sự rạo rực của chính mình. Em tìm bờ môi anh, cố gắng đốt cháy nó bằng đam mê đang bắt lửa trong mình. Anh vội đẩy em ra, thở dài: “Anh mệt!” rồi xoay lưng lại phía em. Lạnh lùng. Chán chường. Em nén tiếng thở dài bỏ sang phòng con.

Con chúng ta là thiên thần. Và mọi người đều công nhận điều đó.  Con là niềm tự hào của em về cuộc tình chúng ta. Giờ đây, còn là niềm ai ủi những đêm dài cô đơn. Nhìn con say giấc, em tự nhủ sẽ cố gắng yêu anh thêm nhiều ngày sau nữa. Nhưng...

Ở công ty vừa nhận vào một thằng nhóc thực tập. Nó thua em tròn chục. Cái tuổi mà một thằng đàn ông đang đứng giữa lằn ranh của sự trưởng thành. Và em biết, ở tuổi nó cơ thể phụ nữ là một điều lạ lẫm, đầy hấp dẫn và tràn trề ham muốn. Không phải như anh!

Và, thế là em ngoại tình với thằng ranh nhỏ tuổi!

 

Anh

Với anh thì sao nhỉ? Anh là chồng em, cha của con em, và chỉ thế thôi. Chúng ta đã đi cùng nhau một chặng đường rất dài. Từ cái thuở tìm hiểu, yêu đương và giờ...là thân thuộc về nhau. Thân thuộc đến nỗi, dạo gần đây em làm anh cảm thấy thật ê chề. Như thể, em đã nhàm chán cái thân hình lực lưỡng mà em hằng ngưỡng mộ. Giờ đây chỉ là một thằng đàn ông điển trai bị thịt. Nhưng, em à! Trên xác thịt của những người phụ nữ khác, anh là một thế giới mời gọi đầy hấp dẫn. Và anh cần nó. Anh cần tình dục! À không, là tình yêu... Một tình yêu tươi mới như luồng gió mát lạnh giữa tiết trời oi bức của ngày hè.

Và, thế là anh đã có nhân tình!

Anh giấu em nhưng anh không thấy đáng trách với chính mình. Vì sao à? Vì anh là đàn ông. Và đàn ông nào cũng có những thèm khát, bản năng rất riêng của họ. Và cô ấy – nhân tình, chính là phần trần tục mà anh đang tìm kiếm. Là làn gió tươi mới thổi mơn man trên da thịt đưa anh về cái thời trai tráng đôi mươi, khi mà tình dục chỉ đơn giản là tình dục không thôi!

Và những đêm khi anh về muộn, khi bé con của chúng ta đã yên giấc và em đang ngồi trong góc đợi chờ anh. Anh chỉ cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Dù em đang mặc chiếc áo ngủ mỏng tang đầy quyến rũ. Anh chỉ muốn đặt lưng lên giường và chìm vào giấc ngủ thật mau sau những giờ phút “chinh chiến” bên nhân tình ngọt ngào. Nhiều lần, giữa đêm, anh cảm nhận được vòng tay em ôm ngang nhưng nó càng làm anh cảm nhận rõ ràng sự ràng buộc ngột ngạt mà em mang đến.

Vậy mà, anh chưa bao giờ có ý định thoát khỏi vòng tay em. Dù giờ đây nó dường như đã quá chật cho anh. Như phụ nữ vẫn truyền tai nhau: “Bản chất đàn ông là tham lam và sở hữu”. Ừ thì, anh chẳng thể dối gạt lòng mình điều đó!

2. Đứa con bé bỏng.

Con chúng ta năm sau tròn 6 tuổi. Hình như đã đủ lớn để cảm nhận được nỗi buồn trong mắt mẹ nó. Mỗi khi em ngồi thẫn ra nhìn con đang ê a đọc sách. Con lay nhẹ tay em, đôi mắt đen láy tròn xoe kinh ngạc nhìn em ấp úng hỏi: “Mẹ à! Sao mẹ lại buồn?” . Đế rồi em không còn kiềm chế được nữa. Em ôm con vào lòng, bật khóc!

Con trai yêu dấu! Đôi khi những nỗi đau đã khiến mẹ suy nghĩ ngớ ngẩn kiểu phải chi con chưa từng được sinh ra hoặc là con đã lớn phổng để mẹ có thể buông tay người chồng hằng yêu dấu. Nhưng, thật vớ vẩn làm sao, vì sự ngây thơ bé bỏng của con chính là động lực để mẹ cố gắng giả vờ. Giả vờ làm một người vợ tốt trước mặt chồng...

Anh ngoại tình. Bằng linh cảm của một người phụ nữ em cảm nhận rõ ràng điều đó. Sao có thể không nhận ra chứ, khi những đêm khuya anh về trong thân xác rệu rã. Rệu rã sau trong sự “thăng hoa” trước đó. Sau có thể không nhận ra chứ, khi những chiếc áo lấm bẩn luôn thoảng thoảng mùi hương của một con đàn bà và cả những vệt son môi cố tình mà ả để lại trên vạt áo anh...

Em có ghen không ư? Có chứ! Nhưng em chọn cách nuốt trọn nó vào lòng vì em nào có trong sạch hơn anh. Vậy nên, em quyết định chấm dứt với thằng nhóc ở công ty. Xác thịt với một thằng đàn ông lớn tướng cũng thật ngờ nghệch, đâu thể huênh hoang. Mặc cho nó van xin nài nỉ. Dù gì em cũng đâu yêu nó! Em yêu anh, chồng của em ạ!...Yêu anh!

 

Anh yêu em – vợ của anh! Anh đã nhận ra rằng mình vẫn yêu em, sâu thẳm trong trái tim khi thấy giọt nước mắt nhỏ ra trong giấc ngủ trằn trọc của em. Anh thương em, bà xã! Vì thế anh quyết định phải chấm dứt với cô ta, nhân tình.

Anh đã nói điều đó khi đang chở cô ấy về nhà, sau bữa ăn tối ấm nồng và có chút hơi men. Cô ấy không đồng ý. Anh đã khá ngạc nhiên vì điều đó vì rõ là anh đã nghĩ mối quan hệ này là tự do, không ràng buộc. Nhưng anh đã lầm. Cô ấy đã có thai. Cái thai đã hơn 1 tháng tròn. Cô ấy đề nghị anh bỏ em và cho cô ấy một danh phận chính thức. Không phải tình nhân. Anh giận sôi người, anh hét lên và chửi cô ấy thậm tệ. Anh bảo: “Hãy bỏ cái thai!” Thật lòng, lúc đó anh chẳng suy nghĩ được nhiều. Thế là, bọn anh cãi nhau. Thế là, một tai nhỏ đã xảy ra. Anh đã đâm vào một chiếc xe máy chạy ngược chiều.

Anh đã làm gì? Anh một cảnh sát mẫu mực nào dám để cho người khác biết tai nạn này xảy ra trong lúc anh đang trở nhân tình. Thế là, trong lúc túng quẫn anh đổ vấy tội lên thằng lái xe nghèo nàn nát rượu ấy. Tội tham gia thông khi say xỉn. Anh có ngờ đâu...

Thằng nát rượu ấy quá nghèo. Nó chán đời vì bị vợ bỏ bê đi xa xứ. Nó là kẻ thất nghiệp lang thang. Chẳng khác nào thằng Chí căm thù cuộc đời tan nát của nó. Nó căm thù anh. Và nó quyết đoan tuyệt với cuộc đời bằng mối thù cuối cùng.

Nó đã lặp lai, y nguyên vụ tai nạn ấy. Nhưng lần này nó vào vai anh và kẻ bị nạn là...con của chúng mình... Để rồi, nó cũng đâm vào lề đường. Tự vẫn. Chết!...Mang theo linh hồn con trai chúng ta....

Em ngồi đó. Lặng yên trong bệnh viện. Ôm chặt con chúng ta vào lòng cố làm ấm thân thể nó. Nhưng lạnh ngắt! Con đã đi...Anh có lỗi! Anh là thằng tồi!....

3. Gia đình là tổ ấm

Chưa bao giờ em thấy con ngủ lâu thế anh ạ! Lay hoài mà nó không chịu dạy. Anh đã làm gì con thế này? Đứa con bé bỏng có nụ cười và giấc ngủ ngoan đẹp hơn cả thiên thần. Anh đã làm gì thế, hả anh?

Anh lay em. Anh hét lên rằng sao em không đánh anh đi, mắng anh hay chửi anh thậm tệ. Sao em cứ ngồi lặng im bên chiếc nôi bé nhỏ của con, không nói một lời?

Anh đau phải không? Nhưng nỗi đau của một người cha khác với người mẹ. Vì anh đâu mang thai 9 tháng 10 ngày. Vì anh đâu đau rứt ruột đẻ ra. Nên nỗi đau em gánh là quá nặng anh à. Nặng đến nỗi em cảm thấy khó thở. Lồng ngực em như có trăm vạn ngọn núi đè lên. Nỗi đau đó anh có thấu hiểu được sao?

Em không còn sức để đôi co, trách móc. Lẽ sống của em. Tình yêu của em. Mối liên kết và sự níu kéo hạnh phúc gia đình em. Mất rồi! Vậy em còn gì để ném vào anh sự giận dữ của một người mẹ.

Yêu thương chết rồi nên căm ghét cũng đâu còn tồn tại. Anh chẳng còn ý nghĩa gì trong đời em. Ngoài một người đàn ông trên danh nghĩa người chồng....

 

Anh sợ! Rất sợ nhìn thấy em tiều tụy như thế này. Cả ngày em cứ ngồi thẫn thờ trong phòng con. Không ăn uống. Không nói chuyện. Em đau. Anh cũng đau. Nỗi đau của một người cha chẳng ít ỏi hơn một người làm mẹ như em đâu. Anh nhớ tiếng con gọi: “Ba! Ba!”. Anh nhớ  hình hài bé bỏng và yếu ớt. Đôi mắt trong sáng và tinh khôi. Giờ chẳng khác nào trăm vạn mũi dao xoáy thẳng vào tim anh – trái tim của một người làm cha.

Con trai yêu của ba! Thiên thần bé nhỏ của ba. Sự ra đi của con khiến ba nhận ra rằng: Ba yêu mẹ đến nhường nào. Ba mẹ chỉ là bốc đồng với nhau, ừ cái gọi là...ham muốn thể xác. Nên đã đổi chác với tình nhân. Tình nhân của gia đình, hóa ra lại là một phân cảnh không có hậu con ạ! Con yêu, ba phải làm gì để gia đình mình lại là tổ ấm như trước kia.

 

Em ngồi đối diện với tình nhân của anh trong một ngày đầy gió. Cô ta nói gì đó về việc xin lỗi. Cô ta nói điều gì đó về cái thai. Tai em cứ ù ù cạc cạc chẳng nghe rõ điều gì. Đôi mắt em ráo hoảnh nhìn vào gia đình đang ăn tối cùng nhau phía sau lưng cô ta, chếch về bên phải. Thoáng chốc, hình ảnh ấy khiến em ngỡ được nhìn lại tổ ấm của mình khi xưa. Em nuốt trọn nỗi đau vào lòng, nhìn cô tình nhân. Em chấp nhận lời đề nghị của cô ta, nhận nuôi đứa bé khi cô ta chưa thật sẵn sàng. Dù gì nó cũng là con anh...giọt máu lầm lỡ. Em không thể nó chơ vơ không gia đình.

Đoạn đường về ngày hôm đó dài đăng đẳng. Em lang thang qua những nơi gia đình mình từng đến, ngỡ tiếng con vẫn vang vọng đâu đây. Em chợt nhận ra rằng: một mảnh ghép đã mất không có nghĩa ta phải lật đổ cả bức tranh. Thế là em vội chạy nhanh về nhà. Muốn òa ra trong nức nở, tủi hờn. Em sẽ đánh anh, mắng anh thậm tệ để được anh vỗ về trong cái ôm ấm áp yêu thương Vì em tin gia đình luôn là tổ ấm, dù sấm chớp có nổ đì đoàng, chúng ta vẫn che chở cho nhau.

Trong căn nhà nhỏ, người đàn ông đang lăn vào bếp. Mùi thơm sực nức bay khắp cả phố nhỏ ngoài kia. Nến thơm đốt đày bàn. Cánh hoa rải đầy sàn. Người đàn ông đang thấp thỏm chờ vợ về. Anh yêu vợ và cố gắng làm mọi thứ để chuộc lỗi. Anh tin gia đình là tổ ấm nên có thể hàn gắn bởi yêu thương.... Dù trái tim có khi đi lạc lối...

 

__Dew Nguyễn__

(09/06/2014)

 

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư