Bố - Thần tượng của con.

  • 2544
  • 1
  • 0

Bố tôi, một người đàn ông tầm thước, khuôn mặt nghiêm nghị, bàn tay chai sạn, mùi mồ hôi cháy khét, mùi thuốc lào và tình yêu thương.

Trong vòng tay của ông, mọi thứ thật êm đềm, vòng tay săn chắc và ấm áp, ông ít nói nhưng hay cười, nụ cười của ông rất thu hút, mỗi lần ông cười là phô hết hàm răng trắng tinh của mình. Hàm răng mà ông chăm sóc thật kĩ, mỗi sáng ông dành cả hơn mười phút cho nó, còn tôi thì quẹt quẹt mấy đường theo cách nói của bố tôi, chẳng vậy mà bàn chải của ông luôn hỏng thật nhanh.

Lúc còn bé xíu xíu, tới lúc to ngỗng ngồng, tôi vẫn giữ cho mình một thói quen kì lạ là nghịch những vết chai sần trong lòng bàn tay của Bố. Tôi lấy những đầu ngón tay vẫn còn mềm mại, chưa có dấu ấn của cực nhọc sờ lên những vết sần đó, “có đau không bố, con cắt nó đi nhá, cho nó lên da non”, khi nào cũng vậy, câu hỏi ngô nghê đó cứ lặp đi lặp lại, lần nào ông cũng cười, tôi thích lắm, thích ông cười, chắc do vậy mà tôi cứ hỏi. Nghe mẹ tôi nói ngày xưa bố tôi chẳng cần tán tỉnh gì, chỉ cười thế mà biết bao nhiêu cô theo, mỗi lần nghe mẹ nói là tôi được đà: vậy thì mẹ may mắn quá rồi, giữ được nụ cười đó, sau này con cũng muốn như bố, bố con mình sát gái bố nhỉ. Thế là lại được trận cười tít nhưng bố tôi chẳng cho tôi vui lâu, ông nói: với hàm răng sún gần hết đó hả, không lo đánh răng đàng hoàng, sau này gái nó chạy mất dép. Nhà tôi có bốn anh chị em, tôi là thằng bép xép nhất, nhưng quy luật thì vẫn thế, bố lúc nào cũng thích con gái hơn, có lúc tôi giận hờn vì thấy ông cười đùa với đứa em gái út, thấy mà tức hùi hùi và đứa em tôi là nạn nhân cho cơn ghen của tôi khi bố tôi đi vắng, tôi sẽ tranh thủ véo nó mấy cái, nhìn cái mặt nó nhăn là tôi thấy thỏa mãn ghê. Lớn thêm một chút thì sự ghen tị kiểu đó không lộ liễu nhưng vẫn còn, tôi muốn bố thương tôi nhiều hơn nên đi đâu đó tôi hay tranh giành, tôi muốn đi bên cạnh ông đi rẫy, ngồi sau xe đạp của ông.

Mỗi lần đi rẫy là tôi dành đi cho bằng được, tôi muốn đi bên cạnh ông, đi dưới cái bóng của ông đã che hết nắng, tôi cố mặc sao cho nông dân nhất, cho giống ông nhất. Bố cầm dao, tôi cũng kiếm một con dao nhỏ nhỏ, lúc cầm trên tay lúc đặt lên vai, lâu lâu phạt phạt mấy cọng cỏ bên đường nhưng chỉ là lúc bố không để ý thôi, còn nếu ông nhìn thì tôi phải để cho nó yên vị. Tôi thích cái mùi khét khét, hắc hắc từ ông, cái mùi mồ hôi cháy khét nắng cao nguyên, mùi của khói thuốc lào, cái thứ mùi thân thuộc với tôi, khi ông ôm tôi cũng là thứ mùi này, thứ mùi khó chịu nhưng của bố, của tình thương bao la, của những khổ cực vì chúng tôi. Tôi thích nhìn bố ngược chiều nắng, cố đặt cặp mắt ở trong cái bóng nhìn lên để không bị chói nắng. Mái tóc đen của ông, mấy ngọn tóc hơi xoăn và bết mồ hôi càng làm nó đen hơn, thân hình ông nhỏ nhưng đầy vững chãi trong bộ quần áo quân đội đã sờn vai và màu trắng bạc của mồ hôi. Quanh thân hình ấy dưới góc nhìn này là ánh sáng làm viền, là mây trắng là trời xanh, một hình ảnh mẫu mực trong một khung cảnh thừa nắng. Tôi thích nhất là khi đi ngang qua một cô bác nào đó và được nghe câu: nhỏ xíu đã biết theo bố đi rẫy rồi đấy, nhìn hai bố con giống nhau thật. Nghe mà khoái khoái trong lòng, được khen giống bố sao mà đáng vui thế nhỉ, tới giờ tôi vẫn chưa lý giải được cái cảm giác ấy. Được khen, tinh thần tôi lên cao, càng cố bước đi thật cứng cho giống bố nhưng mà đâu được, dáng hình của ông là sản phẩm của cuộc sống, của những nắng những mưa, những mồ hôi, của những cực nhọc, của lòng cha. Tới rẫy, ông bắt tay vào làm việc còn tôi cũng cố gắng thử, nhưng vung vẩy được mấy dao thì bố tôi ném cho tôi một ánh mắt: đi vào rợp ngồi đi thằng quỷ. Hiểu ý, tôi vào ngay chứ và bắt đầu nói luyên thuyên, chẳng biết ông có nghe không nữa. Tôi kể chuyện ở trường, hứng thú nói về tương lai, tôi nói: sau này con sẽ là người như bố, sẽ làm một cái rẫy to lớn hơn thế này. Không biết tôi nói gì sai nhưng ông ngừng tay và nhìn về phía tôi, rồi ông lại gần tôi, ông kể, ông kể câu chuyện cuộc đời ông, về chuyến đi định mệnh vào nam khi ông mới mười lăm tuổi, những ngày ăn mía, ăn ngô non qua ngày. Rồi ông nhìn tôi đầy những kỳ vọng: con có thể thành một người như ta nhưng đừng làm công việc của ta, phải biết nghĩ và làm những thứ to lớn. Ông nói nhưng không nhìn tôi, ông nhìn về phía xa, phía có hai quả đồi xanh ngắt và cái hồ dưới chân. Rồi ông cắm con dao xuống đất để lấy đà chống dậy, ông vỗ vai tôi, một cái vỗ vãi đầy ý nghĩa. Cái vỗ vai đầy kỳ vọng, những ấp ủ của lòng ông. Bàn tay chai sần và chắc khỏe của ông vỗ nhẹ nhẹ lên vai tôi, đôi vai vần còn xương xương của cậu bé mười tuổi, tôi thấy mình như lớn hơn hẳn vậy. Ngẩng lên, tôi vẫn thấy ông đứng đó nhìn tôi, không ai nhắc ai nhưng cùng nở một nụ cười, một nụ cười rất đàn ông. Đi nào, đi chinh phục nào con trai !

Nhớ nhất là những lần ông chở tôi đi khám bệnh dưới tỉnh bằng chiếc xe đạp. Năm đó tôi học lớp ba, không nhớ bị bệnh gì mà cứ mọc mụn nhỏ nhỏ ở đầu gối và khuỷa tay, nửa tháng ông lại phải chở tôi xuống tỉnh một lần. Nhà tôi ở huyện, cách tỉnh chừng gần hai mươi cây số, một quãng đường với những con dốc dài, ngang những rừng cao su cao vút. Có lần cái bánh sau xe bị thủng, chẳng còn tí hơi nào. Tôi leo xuống, nhìn cái lốp xẹp lép mặt buồn thiu. Tôi nhìn ông với ánh mắt tuyệt vọng và nước mắt trực trào ra. Nhưng khuôn mặt ông vẫn vậy, chẳng lộ vẻ gì lo lắng, lại còn cười nữa, chắc là cười trước hoàn cảnh trớ trêu. Rồi cũng có cách giải quyết, bố nói: một là đứng ở khung trước, hai là ngồi sau nhưng ngồi sát vào yên. Bất cấp cái lốp bẹp dí, tôi leo lên, ngồi sát yên và mặt áp vào lưng bố. Lưng đã ướt đẫm mồ hôi nhưng tôi không ngại, vẫn ôm chặt nịch, không phải vì sợ rơi mà vì như thế tôi được gần ông, được ôm ông mà không bị mắng, được bộc lộ sự yếu đuối và mong muốn che chở của mình. Từ từ, từ từ, qua nhưng đoạn đường đã trở nên quen thuộc, bố vẫn đạp và thở nhanh, tôi vẫn ôm ông chặt ních, ôm như sợ sẽ bị tuột mất.

Bố, danh từ êm ái mà tôi có may mắn được gọi từ lúc được sinh ra, một niềm hạnh phúc lớn lao mà tôi có. Được ở bên bố, được che chở được dạy dỗ những bài học cho con trai. Được học những bài học này từ bố, đúng là một niềm vinh dự của con.

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư