Những cô gái không biết cách yêu thương

  • 16206
  • 22
  • 31


 

Trước đây, ý tưởng đến với tôi bất cứ khi nào: ở trường, ở nhà, ở tiệm cà phê, thậm chí trong lúc xem một bộ phim chán ngắt ngoài rạp…Nhưng bây giờ, cảm hứng không những đến bất chợt mà còn đi rất nhanh, để lại những mảng mốc mơ hồ, rỗng tuếch.

Tất nhiên, khi bắt buộc phải viết để nộp kịp deadline, tôi không thể không mở máy, lách cách gõ từng con chữ khô khốc. Tôi luôn muốn làm mọi thứ bằng tất cả khả năng mình trong bất cứ hoàn cảnh nào. Vì thế, tâm trạng càng trở nên tồi tệ.

Bao giờ cũng thế, Facebook là nơi chứa toàn chuyện vui, blog lại là nơi chứa toàn chuyện buồn.

Bởi vì nỗi buồn không dễ chia sẻ như người ta vẫn tưởng.

Bởi ta sợ người quen lo lắng cho ta, nên ta chỉ dám sẻ chia nỗi buồn với người lạ.


Hồi học năm nhất đại học, cô bạn thân của tôi từng có một khoảng thời gian giận tôi rất lâu. Chuyện buồn cười ở chỗ tôi chỉ biết đến cái sự giận của cô nàng khi một người bạn chung của chúng tôi kể cho tôi nghe về điều này.

Nó bảo nó không hiểu tôi, nói tôi không quan tâm đến nó, nói tôi vào đại học có bạn mới vừa giỏi vừa xinh nên coi thường nó (nó không may mắn đậu đại học ngay như tôi), còn bảo tôi cố tình nói những điều nó không hiểu.

Nó đâu biết việc sống tự lập, học tập trong một môi trường mới, xa gia đình, xa bạn bè khiến tôi khủng hoảng trầm trọng như thế nào. Nó đâu biết một đứa nói nhiều như tôi cũng có lúc cứng họng khi trò chuyện trong một tập thể toàn những cá nhân xuất sắc nên không ai chịu nhường ai. Nó cũng đâu biết giữa đống bài vở lộn xộn, tôi vẫn thầm lặng theo dõi nó, qua những status hàng ngày, qua người bạn chung của chúng tôi…

Tôi sợ nó bị tổn thương nên mới để cho nó một khoảng thời gian để quên đi chuyện thi trượt, sau đó tôi sẽ vực dậy tinh thần, tạo cho nó động lực để vượt vũ môn lần nữa.

Nhưng tôi không ngờ rằng khi tôi bắt đầu nói chuyện với mục tiêu cổ vũ tinh thần thì nó lại reply bằng một câu không thể hờ hững hơn:

“Tao đang bận.”

Tất nhiên, thứ cứu lấy tình bạn của chúng tôi chính là thời gian-thời gian mà chúng tôi quen nhau đủ lâu để giữ mọi khúc mắc ở mức giận hờn vu vơ.

Và mọi chuyện đều có thể giải quyết nếu ta cùng ngồi xuống và nói chuyện với nhau, phải không?

Còn điều khiến tôi nhớ mãi sau chuyện này là lời trách cứ của nó: Mày là đứa con gái không biết cách yêu thương.

 

Trên đời này, có biết bao cô gái giống như tôi, yêu thương nhưng không biết cách thể hiện tình yêu đó?

Cô gái đó có thể rất yêu một chàng trai, rất nhớ, rất thương, lúc nào cũng lo lắng cho anh ấy.

Cô gái đó chỉ dám gặm nhấm nỗi buồn cho riêng mình và cố làm chàng trai kia mỉm cười.

Nhưng cuối cùng, chàng trai kia lại đi theo một cô gái khác, mà theo lời anh nói là yêu anh nhiều hơn.

Cô cho rằng anh đã sai, vì không có một ai trên thế gian yêu anh nhiều hơn cô.

Cô gái ấy quên mất rằng cô đã giấu hết những yêu thương kia vào trong lòng. Mà chàng trai kia lại không thể “nghe” được những lời yêu thầm lặng đó.

 

Thỉnh thoảng tôi nghĩ đến anh người yêu tương lai và lại cảm thấy lo lắng.

Sợ tôi trẻ con không biết cách chăm sóc anh. Sợ anh không tin vào tình cảm của tôi.

Sợ anh không kiên nhẫn.

Sợ anh bỏ đi, để lại cho tôi một vết thương thật dài và thật sâu.

Vì những cô gái không biết yêu thương cần một ai đó biết dạy cô ấy cách thương yêu chân thành.

Hanoi, 22Jun 2014

Little Bon



 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư