Mong ước ký

  • 12929
  • 5
  • 7

 

 

 Tôi không còn trẻ, tôi biết chứ, biết rất rõ là khác khi xem lại đống ảnh của chính mình. Nhưng so ra, tôi già được với ai?

 Cái tuổi của tôi ấy à, đáng ra nên là tung tăng đây đó, mắt ráo rác lia giai đẹp, túm năm xụm ba buôn đủ thứ chuyện từ vi mô đến vĩ mô.

 Ấy thế mà giờ, tôi đang ao ước mình ngồi lưng trừng đồi thông, nhìn xuống cánh đồng xanh mướt tầm mắt, gió khẽ đưa lọn tóc qua môi, cùng với khói bếp nhà ai trắng xóa đất trời.

 Bé tôi thích vẽ tranh lắm, toàn cầm bút, màu, giấy với tấm bìa kê trèo lên ngọn đồi gần nhà, ngồi lên tảng đá nào đó vẽ vời linh tinh. Vẽ xấu lắm, nghuệch ngoạc đôi nét con đường đất đỏ, giếng làng, ao sen, cây đa, con trâu đi về sau lũy tre làng, bỏ lại đằng xa ráng chiều đỏ rực, đôi cánh cò bay về tổ. Tôi thấy lòng bình yên lạ.


 

 Lúc đó không biết xem đồng hồ, cũng chẳng có điện thoại, toàn dựa vào khói bếp thơm mùi rau dại, mặt trời gần mình đến nhường nào mà về.

 Làng quê lam lũ, sao mà thân thiết thế.

 Giờ thấy, trong lòng lăn tăn sóng nước về một cuộc sống giản dị thế. Ước sao, vô ưu vô lo mà sống hết kiếp này.

 Mẹ tôi dí đầu bảo: Mơ mộng vừa thôi. Suốt ngày ốm đau lại chẳng làm được gì như cô thì chết đói sớm.

 Hẳn nhiên, là con người ta không đạt được hay không dám làm nên mới mơ mộng?

 Tôi cho rằng tôi không dám làm. Nếu phải xa internet, smartphone, laptop hay bất kì một tiện ích hiện đại nào khác, liệu có thật sự sống tốt?

 Tôi thì chẳng dám tin tôi làm được. Thế nên, cái mơ ước về một viễn cảnh “sang chảnh thần tiên” thế vẫn nên để khi tôi giàu thật giàu vác cuộc sống hiện đại về rừng rú đi.

 Còn tôi ấy à, cứ phải để đời xô ngược xô xuôi, rồi bước chân nặng trịch, lòng trĩu xuống thì quay về nhà.

 Ở đó ấy à, có vòng tay mẹ luôn rộng mở, tấm lưng cha gánh vác tất cả. Tôi chỉ việc khóc lóc, mỉm cười mà ngã vào. Than trách hết người này người kia, thấy bố mẹ tức giận bất bình thay mình. Bỗng chốc, thấy mọi nỗi đau cũng nhỏ bé thế thôi, lòng thật ấm áp.

 


 

 Có lẽ, chẳng cần một làng quê trong mơ nào hết, bố mẹ đã cho tôi cả thế giới tôi cần.

 Thỉnh thoảng gặp người cứ than nghèo kể khổ. Bố mẹ tôi cũng vất vả lắm chứ. Nhưng tôi chẳng thấy nghèo khổ. Tôi rất vui, vì mình chỉ là cô gái tỉnh lẻ. Vì tôi còn có quê mà về sau những vất ngã, đau khổ. Vì tôi còn có nơi để đi khi muốn chạy chốn. Bất giác thấy mình còn may mắn hơn những cô gái sinh ra ở đây ấy chứ.

 Thật ra, cứ so bì, thì bao giờ mới đủ. Bản thân mình hài lòng là được rồi.

 Tôi già rồi, ôi sao mong mình là con trai thế. Được ở với bố mẹ mãi mà không cần chuyển đến ngôi nhà mới khi kết hôn. Ước gì, ước gì, ước ghê gớm ấy.

 Nhưng mà, con gái cũng hay. Lớn lắm rồi ấy, lớn đến cái tuổi mà ngày xưa bằng mày mẹ đã sinh mày rồi ấy, thế mà vẫn được làm nũng, vẫn còn ngang ngược cố chấp theo ý mình.

 Muốn thế, muốn dừng lại đi. À thôi, đi tiếp đi, đi đến khi tôi đi làm rồi nhé, kiếm được tiền rồi nhé, thì dừng lại. Tôi xuống trạm ấy, tôi muốn nuôi được bố mẹ. Nhưng mọi người ơi, đừng già nữa nhé. Cứ thế thôi, cho tôi ích kỉ đôi lần.



 

 Tiếc là chẳng thể. Vậy nên thôi, tôi dành thêm chút ít mỗi ngày, ghi tạc mỗi khoảnh khắc, nhét vào trong tim, giữ gìn cẩn thận.

 Rồi đây, mọi chông gai, vướng mắc trên đường đời, tôi vẫn giữ niềm tin vào sự thiện lương con người, vào trái tim ấm áp ấy mà vững bước.

 Và nhé, cám ơn vì có gia đình.

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư