ĐÊM

  • 1713
  • 0
  • 0

Đêm, sải chân trên con phố quen thuộc sau những giờ làm thêm. Lúc con phố nhỏ yên bình trong giấc ngủ, và lũ ve sau một ngày ca hát mệt nhoài, đã gối đầu trên những cành cây, ngọn lá đang say giấc nồng. Ngoài kia, chỉ còn những tiếng điêp khúc râm ran gọi bạn và mùi nồng của đất trời.

Lâu lắm rồi, tôi mới tự tìm cho một khoảng thời gian để viết lách một thứ gì đó ngoài công việc. Tôi thích những bài tản văn về cuộc sống, về quê hương, nó gợi cho tôi những cảm xúc rất đặc biệt mà tôi muốn thưởng thức mãi. Tôi đã bỏ được thói quen ôm một quyển tiểu thuyết, ngồi một góc hàng giờ đồng hồ hay đeo tai nghe và thưởng thức những bài hát đến khi nào chìm vào giấc ngủ. 

Sau bao năm lang thang nơi xứ người, tôi vẫn chưa thể tìm được một chốn yên bình cho riêng mình. Quyện vào giữa những bộn bề cuộc sống là niềm nhớ thương da diết với quê hương và một điều gì đấy tôi vẫn chưa thể mường tượng thành hình hài cụ thể.

Nếu có điều gì đó thiếu, chắc là mùi hương tóc của em mà thôi? Tóc em thơm mùi của hương hoa, suôn dài và đen nhánh như những dòng suối mùa hè mát rượu. Giá có thể đổi những ngày lang thang đây đó của tôi hay tất cả gió của đất trời để được nhìn ngắm em thêm một lần nữa thì tôi sẽ gom tất cả những gì mình có để đổi lấy những giây phút bình yên bên em.

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư