Chàng trai, anh nghĩ anh là ai?

  • 2226
  • 0
  • 2




Cảm xúc khi nghe một câu chuyện ảo tưởng sức mạnh.

Họ có một đại lộ hi vọng và anh ta hụt khí khi chẳng biết đâu là ngã rẽ.

Họ nghĩ anh như một con diều sổ gió và ra sức thả dây đẩy đi cao xa

Trong khi anh chẳng mảy may lấy một vết sẹo để mạnh mẽ trưởng thành.

Non nớt Và yếu ớt.

Họ gieo một hạt mầm hỏng căn bản không thể nảy thành cây. Rồi khuếch đại sẽ thành cổ thụ chót vót. Niềm tin có phải một trò xiếc không cơ chứ? Chẳng phí thời gian để thương hại anh ta. Mà cũng chẳng phải họ, mặc dù đó, những khuôn mặt nhàu nát, những thân phận bị chắp vá bởi đủ điều khốn khó. Chợt nhận ra, đáng lẽ anh ta nên học cách lọc gạn con người bản thân đâu ra đấy, nếu có thể cũng nên chia đôi trái tim thành hai mảnh. Đặt cố định hai bên trái phải Một bên cho họ Và một bên cho chính anh. Đừng có những suy nghĩ quá hoàn mĩ áp đặt mà quên mất mình là ai. Và tự hỏi anh cần gì! Một quãng dài thời gian để ăn chơi, yêu đương vô vạ dăm ba cô gái. Hay một tấm bằng nghề để vào xí nghiệp trở thành công nhân, An phận với thường nhật có những điều sắp sẵn. Hoặc to hơn, sang Nhật với những dự định to tát lao động chân tay để vác tiền tỉ về nhà? Và có thể chăng, như suy nghĩ của anh, cưới em này, chị kia về làm vợ trong cái thời buổi mà con gái đứa nào cũng muốn có một người chồng lo vun vén chu toàn cho gia đình, ít nhất là phải về điều kiện kinh tế của cả 2 đủ để nuôi vài miệng ăn. Anh thì còn chưa bao giờ đi làm ra được đồng tiền. Không lẽ là ở nhà khom lưng chống gối gánh hai hạt vừng? To hơn nữa là tiền đâu mà đi nhỉ! Không phải khinh thường gì đâu ạ. Suy nghĩ vậy thôi. Cứ kiểu đảo đất lên trời như thế lấy ai cho là phải phép.

Anh nghĩ anh là ai?

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư