Nhật ký một người cô đơn

  • 10624
  • 1
  • 2

Vào một ngày đẹp trời đầy mưa gió…

 

À không, tôi muốn nói đó là một buổi chiều mùa thu dìu dịu. Và khi tôi nói mùa thu, thì đó chắc chắn là mùa thu, không phải là những ngày cuối hè hãy còn thiếu sắc vàng và thừa oi bức, cũng không phải những buổi chớm đông vẫn khiến người ta phải băn khoăn về một chiếc áo gió mỗi khi bước ra khỏi cửa. Đó là mùa thu, khi nắng vàng đã tràn ngập và hoa cúc vàng đã nở bung hết cả, xoè đủ những cánh hoa mà cô bé hiếu thảo đã xé ra để thêm tuổi cho mẹ mình trong một câu chuyện cổ tích. Đó là mùa thu, khi mà người ta có thể đi dạo phố với một chiếc áo sơ mi dài tay, hay một số người yếu ớt và điệu đà hơn có thể thêm vào một chiếc áo gile mỏng. Người ta có thể đi một mình, có thể đi thành đôi; và những đôi tình nhân trẻ đã không còn phải dè ngại khi đi lại gần nhau hơn, rủ rỉ chúc nhau một học kì mới suôn sẻ: Mùa thu không phải là mùa của tình yêu.




Khi ấy tôi mới chuẩn bị sang tuổi hai mươi, cái tuổi mãn teen đầy biến động và khắc khoải. Tuổi hai mươi căng tràn nhựa sống, khao khát kiếm tìm mật ngọt giữa cuộc đời này. Tôi không muốn đoán xem tuổi hai mươi của mình sẽ ra sao. Nếu được chọn, tôi muốn dừng lại ở tuổi mười chín, hay thậm chí là mười lăm, như một người tôi yêu quý đã từng chọn. Nhưng rồi tuổi hai mươi sẽ đến, và ta không có cách nào hơn là đón nhận nó, sung sướng hay buồn thảm, hào hứng hay ngán ngẩm, sẵn sàng hay e sợ.

 

Tôi quyết định dành những năm ở trường đại học để thu lượm những điều không thể có được nhờ trường lớp. Tôi làm việc, dành nhiều thời gian giao thiệp và học cách tiêu tiền. Tôi thường không có ai để chia sẻ những điều như thế cả. Một mình tôi bước ra thế giới, lạ lẫm, thích thú như một đứa bé con trong gian hàng đồ chơi. Và thế là đủ với nó. Tôi là một người cô đơn.

 

Tôi học không xa Bờ Hồ, và bãi để xe của trường chỉ tính hai mươi ngàn một tháng cho xe máy, nên tôi thường tận dụng những ngày học nửa buổi để bỏ xe lại trường rồi đi dạo một mình. Đi vào nhà sách coi cọp tiểu thuyết, đi ăn kem giữa một gian phòng đông nghẹt hay đơn giản là đi đếm những gốc liễu quanh Bờ Hồ. Những khi ấy tôi vẫn cảm nhận được cái mà người ta gọi là sự cô đơn. Với tôi, nó là một cái gì đó thật cụ thể, không phải một mối ưu tư lơ lửng trên đầu hay một nỗi chán chường đầy ứ trong ruột. Tôi thấy nó có hình thù, có khối lượng hẳn hoi, như một quả nặng khoá vào cổ chân, cổ tay và không cho ta làm gì nhanh nhẹn cả. Cũng chẳng phải tôi có gì để vội, nên tôi không thấy có vấn đề gì với nó. Tôi chưa bao giờ tự hỏi sự cô đơn ấy có ý nghĩa gì.

 

Lại nói cái buổi chiều mùa thu dìu dịu ấy, tôi tan lớp lúc 11h trưa và quyết định sẽ tìm một chốn để ngồi uống cà phê thay vì đi ăn trưa ngay. Tôi tìm lên Đinh, một quán cà phê kì khôi mà bạn sẽ không thể nhận ra nếu chỉ đi ngang qua. Và khi phát hiện ra, bạn hoàn toàn có thể liên tưởng nó với một căn cứ của hội kín nào đó, với hai gian phòng nhỏ ken cứng người và được lấp đầy bởi nhạc rock và khói thuốc. Không phải là giờ cao điểm nên tôi dễ dàng chọn được một chỗ ở gần cái ban công nhỏ xíu, và đến khi anh chủ quán có hàm râu đặc biệt gọi đòn xuất hiện với li đen đá, tôi đã có thể giành được chiếc bàn độc đắc có thể quan sát được đường phố từ căn gác hai ấy khi những người ngồi trước đó dời đi – có lẽ để đi ăn trưa.

 

Vì cũng chẳng có việc gì khác để làm, tôi bắt đầu nhìn xuống phố trong khi nhấm nháp cà phê của mình. Trời không nắng, và có vẻ như buổi chiều đã quyết định đến sớm hơn. Tôi đếm những chuyến xe bus chạy qua vài phút một lần, đếm những toán học sinh đạp xe qua, đếm những vị khách du lịch ngần ngừ hay hấp tấp băng qua làn xe cộ, đếm những người ra vào một nhà vệ sinh công cộng. Vừa đếm, tôi vừa vô thức khua thìa trong cái cốc cà phê đầy đá vụn, chẳng mấy chốc, nhịp đếm đều đều của tôi cùng với những tiếng lanh canh vùn vụn ấy vang lên một giai điệu chỉ mình tôi nghe được, Pain của Ken Hirai. Những gương mặt, những bước chân giống như những nốt đều đặn của một bản ballad. Tất cả đều vận động, mà dường như đều bất động. Bờ Hồ giống như một cái đèn kéo quân khổng lồ, với một tần số hoàn toàn chính xác và bất biến. Nếu cái chuyển động quay ấy có một chiều nào đó, tôi sẽ nói đó là chiều xoáy sâu vào những nỗi cô đơn. Và tôi vẫn chưa bao giờ tự hỏi sự cô đơn ấy có ý nghĩa gì. "I can never escape from this pain…"

 

Lúc ấy tôi thấy một bàn tay mảnh dẻ đặt xuống mặt bàn một tách cà phê trứng sữa, rồi một cô gái ngồi xuống đối diện với tôi. Cô đeo một cặp kính râm loại mắt to và mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro xắn tay giản dị với quần bò ống côn. Cô lắc mái tóc để đáp lại cái nhìn của tôi. Tóc cô dài chấm vai, và có vẻ được chăm sóc khá cẩn thận. Cô gái này có thể mới chỉ 16, 17 tuổi, mà cũng có thể đã 23, 24 rồi. Tôi không nói chắc được. Nhưng ít ra cô cũng nên hỏi tôi có đang chờ ai không trước khi ngồi xuống luôn như thế.

 

- Này, anh ngồi lâu chưa? – Cô bắt chuyện với tôi.

 

- Chắc là chưa! – Tôi nhún vai, không có ý định kéo dài câu chuyện.

 

- Tôi ngồi đây không phiền gì anh chứ? Vì ít ra tôi thấy là anh không có vẻ đang đợi ai.




Rốt cuộc thì cô ta cũng nói được 1 câu lịch sự, nhưng "tôi" và "anh" ư? Tôi chưa gặp ai nói chuyện với mình như thế. Con gái cỡ tuổi cô thường nghĩ tôi lớn tuổi hơn họ và gọi bằng "anh", xưng "em", và tôi sẽ chọn xưng "mình" hay "em" lại với họ. Còn với cô gái này…

 

- Sao cô biết tôi không đợi ai?

 

- Nhìn anh là tôi thấy ngay thôi! Anh là một người cô đơn!

 

- Không! – Tôi lắc đầu, tuy có chút giật mình – Tôi không cô đơn, tôi chỉ đang một mình!

 

Rồi tôi nhìn lại cô, cố phát hiện ra một điểm gì đó để đáp trả lại, song, qua cặp mắt kính, tôi chẳng thấy gì nhiều hơn nhìn vào một tấm kính màu. Cô vừa có thể là một tay lão luyện tình trường, lại vừa có thể là một cô gái ngây thơ còn bỡ ngỡ với lời tỏ tình đầu tiên. Sau cùng, tôi hỏi:

 

- Còn cô?

 

- Tôi cô đơn! – Cô mỉm cười, và trông rất xinh khi ấy, một vẻ kiêu hãnh nơi khoé môi khi cô nhắc đến từ "cô đơn" – Anh tên gì?

 

- Nhật Phi! – Tôi không có cảm giác muốn nói tên thật.

 

- Họ Nhật tên Phi à?

 

- Không. Tôi họ Đỗ.

 

- Đỗ Nhật Phi, nghe buồn cười thế! Thế anh uống gì vậy?

 

- Ờ, đen đá thôi!

 

- Có ngon không?

 

- Hơi ngọt so với sở thích của tôi, thế thôi!

 

- Anh thích nghe nhạc rock hả? – Cô tiếp tục hỏi, giống như đang đọc ra từ một danh sách dùng cho buổi phỏng vấn.

 

- Ờ, không hoàn toàn, mỗi lần tôi đến đây họ đều mở một kiểu nên tôi cũng không biết có nên thích hay không.

 

- Thế anh hay hút thuốc không?

 

- Có, hút ngày cả bao! – Tôi gần như gắt lên, kiểu đổi đề tài chộp giật của cô gái này bắt đầu làm tôi ngứa ngáy.

 

Cô cười ngất rồi bắt đầu lấy từ trong túi ra một bao Đà Lạt. Với tay lấy một chiếc bật lửa từ bàn bên cạnh, cô châm thuốc rồi rít một hơi có vẻ sảng khoái lắm. Cô chìa bao thuốc ra cho tôi, dùng một ngón tay đẩy lên một điếu thuốc vỏ nâu. Cách đây một năm, tôi cũng đã được một ông anh tóc dài mặc quần đùi mời một điếu thuốc Đà Lạt như thế, khi tôi tỏ ra ngạc nhiên với bao thuốc với cái tên lạ. Lần đó, tôi đã có thể từ chối, còn lần này không hiểu sao tôi đưa tay nhận lấy, như một phản xạ. Tôi gõ gõ điếu thuốc lên mặt bàn, trong khi cô gái lại hỏi:

 

- Anh đến đây để tìm sự yên tĩnh, phải không?

 

Tôi gần như phát sặc cà phê với câu hỏi của cô. Không, bất cứ cái gì ngoại trừ sự yên tĩnh có thể tìm thấy ở đây! Tôi đáp, sau khi đã xoay sở nuốt được chỗ cà phê trong miệng:

 

- Tôi không nghĩ thế đâu! Cô thấy đấy, rock và khói thuốc, và tiếng người cười nói, rồi xe cộ chạy trên đường. Có khi còn có cả loa phát thanh của phường nữa, cô có thể gọi đây là yên tĩnh à?

 

- Anh thấy vậy thật sao? 

 

Cô nói bằng một giọng gần như là dỗi dằn và kéo trễ cặp kính xuống, buộc tôi phải nhìn vào mắt cô. Tôi bị thu hút vào đôi mắt ấy, và ngay lập tức, tôi tìm thấy mình trong mắt cô và hiểu được sự yên tĩnh mà cô nói đến. Tôi như một đứa trẻ trong nôi, như một ngọn đèn trong cơn bão tố, như một kẻ nghiền game giữa sân bóng bầu dục. Tôi tìm thấy một cõi cho riêng mình, mọi tiếng nhạc, tiếng cười nói, tiếng li cốc lanh canh, tiếng ầm ào của đường phố như vọng lại từ nơi nào xa lắm. Sự tĩnh lặng lấp đầy các giác quan. Sự tĩnh lặng của tuyệt đối cô đơn.

 

- Nhưng tại sao lại phải đi tìm một cảm giác nội tại? – Tôi hỏi.

 

- Bời vì… – Cô đẩy lại gọng kính – Linh hồn cũng cần được thở.

 

- Trong bầu không khi ngập khói thuốc thế này sao? – Tôi hỏi, lối nói chuyện và cách đặt vấn đề kì dị của cô đã bắt đầu lôi cuốn tôi.

 

- Linh hồn đâu giống như thể xác, phải không?

 

- Còn cô, tại sao cô lại đến đây? Không phải chỉ vì món cà phê trứng sữa nổi tiếng đấy chứ?

 

- Một phần thôi! – Cô tiếp tục khuấy nhẹ nhàng tách cà phê để giữ nó nổi bọt – Còn lí do chính là… Tôi đi tìm anh!

 

- Tìm tôi?

 

- Tôi nói đùa đấy! – Cô lại cười ngất, giống như vừa lừa được 1 nạn nhân trong những trò chơi xỏ kiểu Nhật – Tôi đi tìm ý nghĩa của sự cô đơn.

 

- Ý nghĩa của sự cô đơn? Là gì?

 

- Anh phải tự tìm thôi, anh cũng là một kẻ cô đơn mà!

 

Lần này, tôi không phản đối cô. Có một sự khác biệt rõ ràng giữa "cô đơn" và "một mình", nhưng tôi không nghĩ mình có thể dẫn ra gì để chứng tỏ tôi là cái này mà không phải cái kia. Đúng, tận sâu trong đáy lòng, tôi biết mình là một kẻ cô đơn. Tôi nhìn cô:

 

- Nếu tôi là cô, tôi sẽ không gọi cà phê trứng sữa.

 

- Tại sao? – Cô ngừng khuấy.

 

- Cuộc sống này đã đủ khắc khoải rồi! – Tôi đáp, bắt chước động tác khuấy tỉ mẩn của cô với li đen đá của chính mình – Chúng ta không cần thêm chút đặc sánh hay một sự xoay vòng nào khác nữa! Nếu đời là cái cốc và sự cô đơn là nước, cứ việc uống hết mẹ nó đi như thế này!

 

Tôi ngửa cổ, dốc cạn chỗ cà phê kèm đá còn lại vào miệng và nhai bằng sạch chỗ đá vụn trước khi cho cơ mặt mình nghỉ lại. Cô gái ngây ra nhìn tôi, rồi cô gỡ bỏ cặp mắt kính trong 1 giây, như để cho tôi biết cô xinh đẹp như thế nào. Hết 1 giây, cô đeo kính trở lại và hỏi tôi tại sao không hút thuốc đi.

 

- Tôi… không hút thuốc! – Tôi đành thú thật – Tôi không muốn làm ảnh hưởng những người khác.

 

- Anh là một thằng cô đơn khốn kiếp khôn ngoan và có ý thức! – Cô nói như một lời khen tặng nhuốm màu ghen tị.

 

Tôi hỏi cô có muốn đi ăn trưa không, cô nói đã ăn rồi và có lẽ sẽ phải đi ngay. Vậy nên tôi trả tiền cả phần của cô rồi chuồn về trước.

 

- Hẹn gặp lại! – Cô gọi với theo khi tôi đã gần ra đến cửa.

 

- Gặp lại?

 

- Chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại, Nhật Phi! – Cô nói, giọng chắc nịch, giống một lời hẹn hơn là một câu chào thông thường. Tôi đi, quay trở lại với con đường phía dưới và tự hỏi sự yên tĩnh tôi có được ở căn phòng ngập khói thuốc ấy đi đâu mất rồi.




Tôi nghĩ đến cô gái đeo kính râm nhiều ngày sau đó, nghĩ đến điều cô nói về ý nghĩa của sự cô đơn. Chính tôi cũng không thể hiểu được tại sao mình lại nói với cô những điều như thế. Có lẽ vì tôi đã uống cà phê trong lúc đói bụng và đã say rồi chăng? Và tại sao một cô gái trẻ đẹp như thế lại đi tìm ý nghĩa của sự cô đơn? Cô thuộc tuýp con gái mà tôi nghĩ là chỉ cần búng tay một cái thôi thì hàng đống con trai sẽ phủ phục dưới chân. Sao cô lại có vẻ rất vui khi tự nhận mình là một kẻ cô đơn như thế? Tôi đặt cho mình hàng tá câu hỏi kiểu như vậy và cũng ngần ấy giả thiết tôi đặt ra để rồi tự loại bỏ hết chúng.

 

Dù sao, cô đơn hay không, cô ấy là cô ấy, tôi là tôi. Tôi vẫn đi học, vẫn làm việc, vẫn tìm những trải nghiệm, một mình, và với một cảm thức khác hẳn về nỗi cô đơn. Tôi tự nhủ mình "cứ uống hết mẹ nó đi". Mỗi tuần vài lần, tôi vẫn lên Đinh, hi vọng gặp lại cô gái đeo kính râm, nhưng tôi chưa một lần thấy lại đôi mắt ấy. Nói cho cùng, uống hết nỗi cô đơn rồi thì trong cốc cũng không còn gì nữa cả…


 --Nhật Phi--

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư