BIỂN ĐÊM. TÔI VÀ EM.

  • 1404
  • 0
  • 0

BIỂN ĐÊM. TÔI VÀ EM.

Em lang thang trên bờ cát biển, biển đêm nay sao yên ả quá. Bóng dáng em sao quá nhỏ nhắn trước biển bao la, tôi muốn đến ôm em vào lòng thay cho những cơn gió biển lạnh buốt, muốn sưởi ấm cho em thay cho những cơn sóng biển đêm đen. Nhưng tôi chỉ có thể đứng nhìn em cô độc đến buốt giá ngoài kia. Tôi đau lòng nhìn em, tôi không thể đến bên em. Tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn em. Bao nhiêu lần tôi tự nguyền rửa bản thân hèn nhát không cùng em bước tiếp, không cùng em đối mặt với những thử thách. Tôi đã bỏ cuộc, đã chạy trốn.

Tôi và em vốn dĩ không thể đến bên nhau, có quá nhiều rào cản giữa tôi và em. Đêm nay, có thể là đêm cuối cùng tôi và em cùng nhau thế này. Thật ra chỉ có tôi nghĩ thế, em không thể biết tôi đã theo em đến đây, đứng nhìn em cô đơn cùng gió biển. Những mệt mỏi, tổn thương, đau đớn suốt hai năm qua tôi và em không sao toát ra được. Dù rằng đã có người thay tôi bên cạnh em, yêu em. Dù rằng đã có người không để tôi một mình nữa. Nhưng tôi và em vẫn không thể thoát ra khỏi những yêu thương, những nỗi đau. Tôi và em đều biết như thế không công bằng đối với người yêu của em và tôi hiện tại.

Đêm nay, chỉ đêm nay nữa thôi, tôi sẽ rời xa em, thật sự. Ngày mai tôi sẽ đi xa, đủ xa và đủ lâu để có thể quên em, để trái tim có thể yêu anh thật sự, để em có thể quên đi những gì giữa tôi và em. Đã đến lúc tôi và em phải dừng lại, để quá khứ được ngủ yên và sống cho hiện tại.

Gió biển khẽ vuốt mái tóc em, gió lau giọt nước mắt vừa rơi trên má em. Ánh mắt em nhìn tôi sao lại nhiều yêu thương, sao lại đau đớn như thế. Tôi khẽ mỉm cười, tạm biệt em.  

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư