ĐÀNH THÔI QUÊN LÃNG

  • 5889
  • 0
  • 2

Mắc kẹt trong quá khứ chẳng khác nào ta vẫn đi về phía trước, nhưng lại quay lưng với hiện tại và tương lai. Bạn sẽ có thể vấp ngã bất cứ lúc nào, nếu như ánh mắt lúc nào cũng chỉ hướng về quá khứ.

Một khi chưa quên tình cũ thì đừng yêu người mới…Đừng cần đến họ rồi một lúc nào đó lại rời bỏ rồi quay lại với người yêu cũ…khờ dại là khi cứ mãi nhớ về quá khứ đã qua…dại khờ hơn là đặt trái tim của mình vào 1 người mà họ vẫn mãi mãi tự nhốt mình trong cái quá khứ của tình cũ….

Con người giỏi nhất là ảo tưởng vị trí của mình trong thâm tâm kẻ khác….Hoàng cũng đã từng ảo tưởng như vậy...a cứ nghĩ rằng mình sẽ thay thế được vị trí của Bảo trong lòng Vân.......
........................................



-Á á á…s dám đụng vào chỗ ấy của tui???, 1 tiếng thét bỗng cất lên khiến Hoàng giật mình.

Quay lại nhìn thỳ ra đó là Vân bạn cùng lớp với Hoàng

-@@ tui có làm gì mấy người đâu??? Làm gì mà la to thế

-Tui ko pik đụng trúng rồi bắt đền đy, cưới đy

- -_- có đụng hả??? xin lỗi chắc tại nhỏ quá nên tui hok có cảm giác là đã trúng

- >.< còn dám chê của tui nhỏ hả??? Bốp!!!!- 1 cú đá chính xác ngay hạ bộ

Gặp ngay thú dữ rồi, xui cho Hoàng

-A a a mấy người điên rồi- Hoàng la trong đau đớn

-Tui ko cần biết, trúng rồi thỳ phải đền, đền đy

-Đền cái gì mà đền??? cho đụng lại nè chịu ko???

-Dẹp đy, về dắt má lên gặp tui, máy người chuẩn bị cưới tui đy

-@@ đừng có mơ, bộ thấy trai đẹp rồi muốn dụ dỗ hả??? tui còn trong trắng nha má..

-Giờ cưới ko??? Tui la làng lên bây g???

-La cái gì mà la???

-Bỡ người ta xàm sở!!!!!

-Thôi con lạy má, con chịu thua, từ từ con tính

-Phải gọi bằng vợ nghe chưa….

-Dạ!! pik rồi vợ!!!

-uk thằng chồng ngoan!!! <3





 

Từ lần đầu gặp Vân thỳ Hoàng đã có ấn tượng khó mà phai được….1 cô bé nhỏ nhắn, nhìn có vẻ hay tươi cười, năng động, hài hước nhưng tận sâu trong đôi mắt của Vân là 1 nỗi buồn khó ai hiểu thấu được…nhưng Hoàng thỳ hiểu, bởi vì nhìn vào mắt Vân, cậu cảm nhận đc Vân thật sự giống cậu, cũng đã trãi qua nhiều nỗi đau giống cậu…Ngày hôm đó  gặp Vân có lẽ là ngày định mệnh Hoàng tự nhủ sẽ thay đổi Vân, làm nỗi buồn trong lòng Vân tan biến, cũng là để tìm đc hướng đy mới cho bản thân Hoàng…

….

-ck rảnh ko???

-rảnh, có gì ko vk???

-Vk đang buồn lắm ck à..có lẽ chẳng ai hiểu được vk đâu, nhìn vậy chứ vk yếu đuối lắm, vk vẫn lun có 1 nỗi đau trong tim vk, ng’ vk từng iu nhất, đặt trọn cả trái tim vào ng’ đó lại phản bội vk, cố tình lạnh nhạt để rồi 2 ng’ phải xa nhau, tuy vk luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật ra trong lòng vk vẫn rất đau, vẫn ko thể quên đc ng’ ấy…

-…..Thật ra thỳ lần đầu gặp vk ck đã biết vk có gì đó u uất trong lòng rồi, vì nhìn mắt vk rất giống ck, ,miệng tươi cười nhưng đôi mắt ko cười chút nào, những gì vk từng trãi qua thỳ ck cũng từng trãi qua, vk ko cần nói nhiều ck vẫn hiểu hết á…

-Hiểu thỳ có ích gì??? Vk mãi mãi ko quên đc ng’ đó

-HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN

Tên ck: Nguyễn Khải Hoàng

Tên vk: Trần Hoàng Khánh Vân

ck đồng ý cho vk mượn 1 nắm để nhớ để thương sau 3 năm mà vk quên đc ai đó mà vẫn ế thỳ ck sẽ vớt vk về nhà làm con dâu của má =]]]]]]

trong suốt tg diễn ra hợp đồng vk hok đc nhớ ai ngoài ck, ko đc khóc, ko đc suy nghĩ về ngđó nữa

Đặc biệt tối phải đy ngủ sớm để đảm bảo sức khỏe, bảo vệ đôi mắt of vk...

Nếu làm trái ck cho vk ế lun hok thèm cưới nữa =]]]]]]]]

ck ký tên :Hoảng tử :v

vk đồng ý thỳ ký tên bên dưới =]]]]

-Cái gì vậy ck??

-Hợp đồng á, ai kêu bắt cưới mà cứ nhớ người khác hoài =]]]]]]]

- -_-

-Sao??? Dám chơi ko???

-Chơi thỳ chơi sợ gì…

 

Càng ngày Hoàng càng thân thiết với Vân, những tâm sự buồn vui Vân đều tâm sự cho Hoàng nghe, 2 người luôn sát cánh nhau bất kể vui buồn, cái gì cũng kể nhau nghe…ko biết từ lúc nào mà 2 từ vợ chồng đã in sâu vào Hoàng, dù biết chỉ là đùa, nhưng sao cậu lại muốn thành sự thật như thế??? Ai trong lớp cũng nghĩ 2 người là 1 cặp…nhưng trong lòng Hoàng vẫn luôn nghĩ, thật ra cậu ta có iu Vân hay ko?? Hay là đó chỉ là sự thương hại, đồng cảnh ngộ, nhưng dù có iu hay ko lời hứa vẫn là lời hứa, cậu sẽ cố gắng đem lại hạnh phúc cho Vân cho đến mãi sau này…

Có một điều mà Hoàng ko bao giờ hối tiếc . . .
• Đó là: " Cậu đã thương một ng’ bằng cả trái tim này! ".Com-pa có thể quay mọi hướng . . .• Nhưng chỉ có một tâm duy nhất.Giống như . . .• Mắt có thể nhìn về nhiều phía nhưng chỉ yêu duy nhất một người….Con ng’ Hoàng là vậy mới đầu chỉ là lời hứa nhưng rồi đó đã trở thành bổn phận khi cậu nhận ra mình đã tình cảm thật sự với Vân, và cậu phải có trách nhiệm, đẩy Bảo ra khỏi tâm trí Vân, kẻ đã làm Vân bị tổn thương nhiều….

Cứ tưởng hạnh phúc sẽ đến với 2 ng’, vì Hoàng cảm nhận được Vân đã có tình cảm với Hoàng…nhưng càng nhiều hy vọng thỳ sẽ lại càng thất vọng nhiều mà thôi…trong những cuộc nói chuyện tình cảm của 2 ng’ thỳ Vân luôn nhắc đến ng’ thứ 3 đó là Bảo kẻ đã làm Vân bị tổn thương rất nhiều, nhưng Hoàng nhận ra dù có tổn thương thế nào Vân mãi mãi ko quên Bảo, và vị trí của Hoàng trong lòng Vân mãi mãi ko bằng Bảo…

Từ khi bắt đầu iu Vân, Hoàng đã thực sự biết sợ. . .
- Sợ ai đó đến rồi lại bỏ đi.
- Sợ ai đó lại nói những lời làm tôi đau lòng.
- Sợ sự lạnh lùng của ai đó.
- Sợ phải mất ai đó.
- Sợ phải coi ai đó là một người bạn.
- Sợ cảm giác đau buồn, cô đơn.
. . . Và điều Hoàng sợ nhất là sự IM LẶNG…

Một ngày Hoàng chợt bắt gặp Vân ngồi sau xe của ai đó, hình như là Bảo vì Vân có cho Hoàng xem hình Bảo vài lần…nhìu câu hỏi liên tiếp đặt ra trong đầu Hoàng mà ko thể tìm được lời giải thích…rất muốn hỏi thẳng Vân nhưng lại sợ nhận đc câu trả lời khiến cậu đau lòng….Dần vặt, khó chịu…

Cái sự kìm nén đó càng làm Hoàng đau đớn hơn khi bất chợt phát hiện dạo này Vân đy chơi với Bảo thường xuyên hơn….và Vân cũng ít ở bên Hoàng ….rồi chợt Hoàng đọc đc tin nhắn Bảo gởi cho Vân…:”mình quay lại e nhé”…ko thể kìm chế đc nữa…Hoàng quyết hỏi thẳng..

-Vân quyết định quay lại với Bảo rồi à..???

-Vân, vân ko biết, Vân trả lời lắp bắt vì bất ngờ thấy sự nghiêm túc bất thường và cả sự thay đổi cách xưng hô của Hoàng với cô

-Thế Hoàng hiểu rồi,hóa ra trước giờ chỉ là do Hoàng ngộ nhận, Hoàng ảo tưởng…

-Ko phải vậy đâu, thật ra Vân cũng có tình cảm với Hoàng mà

-Vậy còn Bảo???

-Vân ko biết, Vân có tình cảm với cả 2, Hoàng hãy cho Vân thời gian..

-Vân ko cần suy nghĩ nữa, để Hoàng quyết định dùm Vân….Hoàng biết số phận của ng’ đến sau mà, cái dại của Hoàng là đáng ra ko nên xen vào tình cảm của 2 ng’ thỳ có lẽ giờ Vân đã ko phải khó xử mà chọn lựa rồi phải ko.??? Hoàng rút lui….

Nói rồi Hoàng quay mặt bỏ đy, để lại sau lưng là tiếng gọi của Vân, Hoàng bỏ ngoài tai tất cả, quyết tâm ko quay lại để tự làm tổn thương mình nữa, vì cậu biết quyết định của cậu là tốt nhất cho Vân, giúp Vân vui vẻ hạnh phúc bên ng’ cô đã chọn….Tự nhủ dù sau này Vân có ra sao thỳ cậu sẽ ko quan tâm nữa…!!!

Chợt hiểu : . .• Hạnh phúc. . . Chợt . . . Mong manh.• Dễ thành . . . Nhưng . . . dễ vỡ.• Cuộc sống . . .Đôi lúc . . . vô vị• Dễ cười . . . Lại . . . dễ đau…Nên hãy : . . .• Trân trọng những gì mình đang có….Biết đâu : ..•Những thứ bạn đang có . . . Lại là mơ ước của bao người...!!!!

…………………………………




“Ngoại trừ ng’ đó, tôi không muốn ai thương tôi cả. Ngoại trừ ng’ đó, tất cả những thứ tình cảm khác với tôi thật vướng víu, thừa thải và phiền phức” Hoàng thầm nghĩ trong đâu mình như vậy...Có vui ko khi e và ng’ trước quay lại với nhau????....

m là đau lòng ba năm hay năm năm, ăn ít đi vài bữa, mất ngủ mấy đêm, gầy mất mấy cân, qua 8 đến 10 năm sau, lại có mối duyên mới, sinh con đẻ cái, ấm áp sum vầy rồi còn nhớ rõ ai là ai nữa…

Làm việc gì cũng phải kiên nhẫn. Kể cả yêu thương một ai đó. Chỉ khi đó bạn mới chạm được đến trái tim họ, chân thành…Nhưng chân thành cách mấy mà trong tim họ vẫn mãi còn hình bóng của ng’ thứ 3 thỳ bạn vẫn sẽ chẳng thể thay đổi đc điều gì cả..Tình yêu thì phải rành mạch, rõ ràng. Nếu thích thì theo đuổi. Bị cự tuyệt thì nên buông tay, đừng chùng chình, dây dưa mãi. Còn ko  thương cứ từ chối thẳng, đừng làm tốn thời gian của chính mình và đối phương. Đời ng’ chỉ gói gọn trong vài chục năm ngắn ngủi, qua vài cái chớp mắt là tóc xanh trở thành mái đầu bạc, biết bao nhiêu việc cần chúng ta hoàn thành. Tội gì phải tốn thời gian đi mò kim đáy biển hay bắt trăng trong nước, để theo đuổi những thứ hão huyền, viễn vông?

Tôi luôn là, một đứa trẻ con biết-vâng-lời. Nhưng quên mất mình đã lớn, phải biết lắng nghe chính mình nhiều hơn….lắng nge chính con tim mình muốn gì, nó đau thế nào, và học cách khiến nó ko còn đau nữa…trong tình iu đôi khi phải học cách chấp nhận từ bỏ…!!!

Có những ng’, từng giờ từng phút đều mong mình nhanh chóng quên một ng’ nào đó đi, nhưng lại cầu mong họ... đừng bao giờ quên mình..Con người vẫn luôn ích kỷ như vậy đó…Đời này thì ai hiểu được ai? Ai bắt ai hiểu ai đc? Ko xỏ chân vào giày của ng’ khác thì ko cách nào hiểu được cảm giác của ng’ mang giày cho nên Hoàng cũng chẳng đưa ra phán xét gì về Vân…chung quy đến cuối cùng ng’ đưa ra quyết định từ bỏ là Hoàng…Nếu tiếp tục kiên trì cố gắng liệu ng’ chiến thắng sẽ là Hoàng??? Điều đó thật sự chẳng ai biết đc, nhưng lựa chọn đó khiến số ng’  tổn thương giảm đy, lựa chọn đó khiến cho ng’ Hoàng iu thương ko phải khó xửa, ko phải nhức đầu suy nghĩ…chỉ vậy thôi..




…………….

Tự nhiên một ngày mình ko còn nói chuyện nữa. Ngày đó rất đỗi bình thường, chỉ khác là mình nhìn nick FB nhau sáng, nhưng ko pm nữa… những tin nhắn, những dòng inbox của quá khứ xin đừng bao giờ kéo lên mà đọc lại dù chỉ 1 lần….sẽ đau đấy…E đừng đợi, vì chưa chắc a đã đợi.Sẽ có một ngày e hiểu rằng, con người ta ai cũng phải iu thương bản thân mình trước. thương chính con tim mình trước....

----------------------------------------------------------------------------




Sự chờ đợi trong tuyệt vọng sẽ khiến con người ta cạn kiệt lòng tin……Có lẽ một trong những lí do khiến chúng ta hết mực tin tưởng những người xa lạ là bởi họ chưa lừa dối chúng ta bao giờ.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư