lqmproduction

Danh mục bài viết

    Chưa định nghĩa danh mục nào.

Bài viết yêu thích

    Có 0 bài viết ưu thích.

Blogger Yêu thích

    Chưa có blogger yêu thích.

 

Hiển thị ở dạng Đầy đủ | Danh sách
 

Thỏ Ragu - Báo SGGP số 11265 Chủ nhật, 26/10/2008

lqmproduction viết ngày 28/10/2008 | Có 32 bình luận | 67 Lượt xem


Photobucket

TRUYỆN NGẮN

Thỏ Ragu
Chủ nhật, 26/10/2008, 01:54 (GMT+7)

Bà gần 70, sống cùng con cháu. Con trai bà làm bác sĩ, tối ngày bận rộn. Con dâu chẳng khá hơn, nó trực ca cho một trung tâm tư vấn, mấy khi thấy nó đâu. Có thằng cháu thì đi học từ sáng đến tối, về nhà ăn cơm tắm rửa xong là chui tót vào phòng. Bà gọi cũng chả thèm dạ thưa. Nó bảo con bận học, bà đừng làm phiền. Học gì không biết, mỗi lần lại gần phòng nó là mở nhạc ầm ĩ, cu cậu tay thoăn thoắt trên bàn phím: “pằng pằng, chéo chéo”, quên cả đóng cửa.

Bà thường xuyên ở nhà một mình. Từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều, từ chiều đến tối mịt. Có khi tận khuya vẫn mình bà thui thủi. Bà làm cơm cho cả nhà. Sáng bà đi chợ, mua con cá, cọng hành, ít rau muống về nấu canh. Xong xuôi, tươm tất, con dâu gọi về:

– Mẹ cứ ăn đi, con và nhà con ăn cơm tiệm rồi.

Miệng móm mém nhai cơm, ăn xong bà đậy lồng bàn, đi nằm. Mắt bà bị lão, xem ti vi một lúc là mỏi mắt, chịu không xem được. Bà lấy kính ra đọc báo. Báo chí nhiều tin tức, đủ thứ trên trời dưới đất. Chiến sự ra sao, bóng đá thế nào, xăng lên giá rồi… Bà lướt sơ một lúc đã chán. Thời đại tên lửa, nhiều cái phức tạp quá.

Bà ngồi một lúc đã hết cả buổi chiều. Nắng vàng úa lọt qua song cánh cổng sắt to đoàng. Gió hiu hiu, vuốt lơ xơ đám tóc bạch kim.

Như thường lệ, sáng ra bà đi chợ. Người người đông đúc, tiếng rao, tiếng mặc cả trộn lẫn trong không gian đặc quánh của đủ thứ mùi tôm cá, hoa quả cho đến rác rến. Bỏ tay vào túi, giữ chặt xấp tiền con dâu đưa lúc sáng, tay còn lại xách giỏ chợ, dáng lưng còng chậm rãi.

– Bà ơi.

Thằng bé ngồi nép trong một góc nhỏ của khu chợ xô bồ. Mắt nó ươn ướt, ánh nhìn ảm đạm. Bà lại gần hơn, cảm giác thân quen như đứa cháu mình. Lạ thay, có khi, hơn cả thằng cháu ruột.

Lần đầu tiên bà trông thấy nó, dù ngày nào chẳng ghé. Kẻ qua người lại, không một ai mảy may chú ý, trừ bà.

– Chuyện gì vậy cháu.

Ban đầu bà cứ tưởng là một thằng ăn xin. Nhưng không, nó bán. Bán gì, bà tiến sát hơn nữa.

– Bà mua giúp cháu.

Trước mặt nó chỉ độc một con thỏ bé hơn nắm tay chút đỉnh. Con thỏ đen gầy giơ xương, lông xác xơ xù xì. Con vật co ro, lẩy bẩy trước bao nhiêu tiếng ồn ào lạc lõng chung quanh. Không phải là thỏ thịt, đoan chắc. Toàn da bọc xương, thịt ở đâu ra. Hơi thắc mắc vì sao thằng bé lại bán thứ không đáng mua, bà đưa bàn tay nhăn nheo chạm nhẹ vào mớ lông ướt át, con vật khẽ run lên.

– Sao cháu phải bán, giữ mà nuôi.

Sẽ không ai mua một con vật ốm o về nhà. Có mà điên. Ở cái chợ này, người mua cũng như kẻ bán, hời được đồng nào hay đồng ấy.

– Cháu xin bà.

Chẳng hiểu sao lúc ấy nghĩ thế nào bà lại rút tiền trong túi đưa cho thằng bé.

***

Việc đầu tiên bà làm khi về đến nhà là cho con thỏ gặm một củ cà rốt. Nó say sưa ngấu nghiến như chưa từng được ăn. “Tội nghiệp mày”. Vừa thì thầm bà vừa vuốt dọc sống lưng nó. Chợt, bà thừ người ra. Bà làm gì thế này, tha một của nợ về nhà ư? Trong đầu bà, tiếng trách của con trai, con dâu, cả thằng cháu cưng nữa. Quả là hết chuyện rồi.

Mọi ngày quanh bà chỉ quay đi quẩn lại có bấy nhiêu việc. Biết thế nào… Nhưng chỉ một lát, bà thôi không nghĩ ngợi nữa. Ở tuổi bà, lo nghĩ là chuyện không nên. Cứ tạm để “của nợ” ở đây, đi làm cơm đã.

Thỏ còn đang nhấm nháp.

***

Con thỏ này không đẹp. Đã thế, nó còn có hề ra dáng thỏ đâu. Thỏ phải lông màu trắng, tai dài kia. Ai lại đen thui một đống, nhìn xa cứ tưởng chuột cống. Chẳng thế mà con dâu bà một phen hãi hùng, suýt chút đã giơ cây đập chết toi con vật lù đù, may bà ngăn kịp. Bà đã đinh ninh con dâu là người phản ứng mạnh nhất, quả thật. Bà cũng biết nó sẽ chất vấn bà đủ chuyện. Sao cũng được, bà nghe, dù gì đã trót đem về.

– Mẹ định nấu thỏ Ragu à?

Có thịt đâu mà làm. Bà gật cho chiếu lệ. Bà già nên lẩn thẩn mất rồi.

Con dâu còn nói luyên thuyên thêm một lúc. Bà bảo với nó là bà sẽ nuôi. Sau cùng bà bỏ tạm thỏ đen vào hộp các-tông cạnh góc bếp, xem như cái chuồng.

image
Minh họa: A.Dũng

Từ hôm ấy mỗi sáng ngoài việc đi chợ mua đồ ăn cho cả nhà, bà không bao giờ quên mua thêm một củ cà rốt, lâu lâu nấu bữa có bắp cải, rau muống bà đều dành cho thỏ Ragu phần lặt bỏ đi.

– Ăn no chóng lớn, Ragu ới Ragu à.

Nghiễm nhiên tên nó là Ragu, một món ăn khoái khẩu. Mỗi buổi chiều hiu hắt bà ngồi đón gió, không còn đơn lẻ một mình. Thỏ Ragu gặm gặm củ cà rốt, lúi chúi dưới chân bà. Bà vuốt lên vuốt xuống. Lông thỏ mượt, lại không hề dính ve và nặng mùi như chó mèo. Thỏ không biết kêu. Chỉ biết nhìn, ngửi, chạy và nhai ngấu nghiến. Ai đó nói: “hiền như thỏ”, “nhát như thỏ đế”, đều đúng cả.

– Thỏ ơi, thỏ có thương bà không?

Chẳng biết thốt nhiên vì sao bà lại thủ thỉ như thế. Bà thèm được ôm thằng cháu trai vào lòng, xoa đầu, nghe nó kể lể đủ chuyện trên trời dưới đất, làm nũng bà biết bao. Đã lâu lắm rồi. Bao lâu nhỉ. Bà lẫn rồi, không nhớ nữa. Cháu trai của bà ơi, ăn no chóng lớn nhé, cháu yêu.

Nắng lay lắt, le lói từng mảng vàng ố bám lên bốn bức tường lạnh lẽo. Thằng bé ngày nào còn bi bô tập đi tập nói giờ đã lớn tướng rồi. Nó chẳng cần một bàn tay già nua chăm sóc. Ngoài kia bao nhiêu điều thú vị còn lôi cuốn, chờ đợi. Gió cứ thổi, nhẹ đưa, vi vu. Thỏ Ragu nằm bẹp xuống nền đất, tựa đầu vào chân bà. Bà thấy mắt hoen cay.

Thằng bé bán thỏ không thấy xuất hiện nữa. Bà vẫn mong gặp lại. Thỏ của cháu lớn hơn rồi đấy, béo mập, tròn trĩnh ra. Bước chân bà dường như mau hơn, lẹ làng để kịp về. Tấm lưng còng đôi khi rệu rã.

Thỏ lớn rất nhanh, chính bà cũng chẳng ngờ. Ragu ới, Ragu à. Ragu chạy nhanh lắm, nghe tiếng bà từ xa đã lỉnh đến ngay. Bà vốn nghĩ thỏ chẳng hề thông minh như chó mèo, chỉ biết ăn thôi.

– Không phải đâu, Ragu nhỉ?

Bà cho Ragu ăn bắp cải. Bà xé từng lá, đưa tận miệng Ragu. Hồi xưa bà cũng đút từng muỗng cơm cho thằng cháu, nó nhõng nhẽo, dụ khị mãi chả chịu nhai cho. Cháu ngoan, nhai đi bà dắt đi chơi. Ngoan nào, nuốt nào…

Ragu ham ăn lắm. Xơi hết lá này lại đòi lá khác. Bà phải xé luôn tay. Ăn nhiều thế, béo lắm rồi đấy nhé.

Chợt bà sững lại. Cái nồi nghi ngút khói. Bà sợ cái nồi nghi ngút khói. Bà nhấc Ragu lên, ôm vào lòng.

Con dâu rất khó chịu. Nó đi ra đi vào.

– Mẹ ơi, làm thịt đi!

Thỏ Ragu lớn tướng, cái thùng các-tông bây giờ tỏ ra vô cùng chật chội. Bà bế Ragu khỏi thùng, thấy đúng là nặng thật. Cháu bà ơi…

Thằng cháu bà về, chui tót vào phòng như mọi bận. Bao lần bà tính gọi, nhưng lại thôi. Sao nó gần thế, mà cũng xa cách thế?

Nắng úa. Bà ngồi đón gió. Ragu ơi, cháu có biết buồn không?

Mấy cái lá vàng dứt cây lả tả đậu xuống sân. Thỏ vụt ra, ngửi ngửi. Nó có thói quen chạy lung tung, tìm hiểu, bươi hết chỗ này đến góc nọ. Mọi thứ chung quanh đối với nó chắc là lạ lẫm lắm. Lạ lẫm thật. Bà cũng thế, bà ngồi đây. Lạ lẫm.

Mưa đầu mùa. Hạt li ti. Bà sợ Ragu dính nước, lùa vào nhà. Cháu bà ơi, để bà ru cháu ngủ.

Bà ôm Ragu nhưng chỉ một chốc nó lại nhảy ra. Lanh cha lanh chanh, chẳng lúc nào chịu yên. Thằng cháu ngày xưa hiếu động, chuyên môn bị u đầu sứt trán, bà phải lấy dầu xoa cho cháu. Nó khóc oang oang: đau quá bà ơi, đau quá bà ơi.

Con dâu nhận trực điện thoại tư vấn ở nhà. Có người gọi đến, tổng đài sẽ tự động chuyển về số máy nhà. Tất nhiên nó chỉ làm thêm ban đêm. Bà nghe nó nói với người ta:

“Hãy biết quan tâm, lo lắng. Không cần gì lớn lao, có khi chỉ một câu nói, hành động nhỏ nhặt…”.
Bà lặng đi. Câu con dâu thường nói với bà là:

– Mẹ cứ ăn cơm trước.

Miệng móm mém nhai cơm, bà nhìn Ragu dưới đất gặm rau muống. Xơi hết cọng này đến cọng khác, ngon lành. Ăn nữa đi cháu, ăn với bà, ăn cho no vào. Mâm cơm lạnh tanh.

Ragu bệnh, nằm im một chỗ. Bà giứ giứ cà rốt tận mõm, nó vẫn không thèm ăn. Ngày bé cháu trai bà bị sốt, mấy đêm bà không ngủ, thay khăn ướt liên tục chườm lên trán cháu. Mau mau khỏe nhé, cháu yêu.

Thỏ bỏ ăn đã mấy bữa, bà lo quá. Bà gọi cho con trai, dù sao cũng là bác sĩ, chắc nó biết. Con trai bà bắt máy, nói:

– Con bận lắm mẹ ơi, chỉ là con thỏ thôi mà!

Ừ, chỉ là một con thỏ.

***

Bà chôn Ragu dưới gốc cây nhìn ra sân. Con dâu trách:

– Tại mẹ không nghe con, làm thịt luôn có phải hơn.

Bà không nói, dường như cũng chẳng nghe thấy lời con dâu. Ragu ơi, nhớ bà thì làm gió nhé.

Những chiều, bà ngồi đón gió. Gió mát hơn, hiền hòa hơn, tựa như đám lông đen mượt mà. Lá rụng, lảo đảo, chao nghiêng dọc, chạm xuống thềm. Bà nhặt lên, từng chiếc, từng chiếc. Cháu về đấy phải không?

Từ dạo ấy bà ăn chay. Bà mua bó rau muống, luộc hoặc xào.

Cả đời bà thương cháu, thương con…

8-2008
LƯU QUANG MINH
Nguồn: http://www.sggp.org.vn/truyenngan/2008/10/169649/

lqmproduction viết ngày 28/10/2008

Đá thời gian - Lưu Quang Minh - 2000 chữ đầu tiên

lqmproduction viết ngày 13/10/2008 | Có 23 bình luận | 35 Lượt xem


Đá thời gian – Lưu Quang Minh

Thể loại: Fantasy

Tặng những tâm hồn vẫn không ngừng tưởng tượng…
o0o0o

Trăm năm sỏi đá cũng buồn

Nghìn năm sỏi đá cũng cần có nhau…

Khi tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện này, tôi đã thực sự yên nghỉ rồi, các bạn ạ. Có thể các bạn vội vàng nghĩ ngay :“yên nghỉ” là thế nào? Và nếu đã “yên nghỉ”, sao còn ở đây kể chuyện cho các bạn nghe được? Thôi nào, đây là một câu chuyện. Trước khi các bạn bước vào câu chuyện này, tôi mong các bạn hãy vứt bỏ tất cả những gì còn vướng lại ở thế giới của các bạn. Hãy dành tâm trí cho sự tưởng tượng và những giấc mơ. Mà đã là tưởng tượng và mơ mộng, chuyện gì chẳng thể không xảy ra?

Thế nhé, ổn chưa nào. Hãy nhường thắc mắc cho sự khám phá. Hãy nhường lý giải cho sự tận hưởng niềm vui. Tôi không thích những cái trán đầy nếp nhăn, tôi thích những đôi mắt mở to, những đôi môi biết cười.

Tôi là một cuốn sách.

Tôi không phải là một cuốn sách bình thường. Vì như các bạn thấy đấy, tôi đang trò chuyện, pha trò với các bạn đây. Tôi biết nói, tôi biết kể, và tôi làm được nhiều hơn một cuốn sách làm được.

Tôi sẽ không lý giải câu chuyện. Nhiệm vụ của tôi là kể nó. Nhưng nếu bạn nài nỉ tôi, tôi sẽ bật mí một chút ít đấy, hì hì. Bạn cũng đừng đặt ra quá nhiều câu hỏi “tại sao”. Tại sao lại thế này. Tại sao lại thế kia…. Đừng làm tôi bực. Cũng như ngay phút đầu các bạn tự hỏi tại sao tôi lại “yên nghỉ” vậy. Hừ, tôi không trả lời đâu. Câu trả lời là từ phía các bạn. Thế nhé!

Làm quen nhau như vậy là tạm đủ. Tôi sẽ giở trang đầu tiên của mình ra ngay đây, không cần nóng lòng lắm đâu, các bạn hiền.

Tiện thể, tôi có tựa đề là “Đá thời gian”.

Ấy, đừng hỏi thêm một câu nào nữa nhé. Hãy nhắm mắt lại, hít sâu vào, để sẵn sàng bước vào thế giới của tôi.

Ngày xửa ngày xưa… À không. Ngày nảy ngày nay… À không nốt. Câu chuyện này không phải xưa cũng chẳng phải nay. Nói thế nào nhỉ. Đây là một câu chuyện của những giấc mơ…

* * *

Quang gập cuốn sách lại. Sách ơi, sao cậu nói nhiều thế hả sách. Cũng may, khi gập lại rồi, khi không đọc từng chữ trong sách nữa, nó sẽ chẳng còn líu ta líu tíu với mình được. Sách nói là tối kiến hay phát kiến vĩ đại của thế kỷ này đây? Cậu đứng dậy, vươn vai. Giờ này là mấy giờ rồi. Vén màn cửa sổ ra vẫn là một màu đen kịt, cậu thở dài. Mấy năm nay cảm giác trống rỗng cứ kéo đến, buồn lay lắt. Có những khi ngồi không chẳng biết làm gì, cậu tự hỏi sao mình lại tồn tại cơ chứ, ở chốn này cơ chứ. Lạ thật, ngay cả khi đang vùi đầu vào việc gì đấy, đọc Sách nói chẳng hạn, buông ra là lại buồn, hiu hắt khó tả. Quang nhớ lại hai câu đề từ trong “Đá thời gian”:

Trăm năm sỏi đá cũng buồn

Nghìn năm sỏi đá cũng cần có nhau…

Phải rồi, trăm năm sỏi đá còn buồn. Huống chi là con người, tồn tại, hiện hữu thật sự trên đời.

Quang quyết định phải thay đổi mình. Ngày mai Quang sẽ đi gặp một người bà con xa. Từ chỗ này mà đến nhà cô Linh thì xa lắm. Xa tít xa tắp. Nhưng không sao, đi để tìm ra một lý do, một lý do thôi. Lý do cậu tồn tại. Và nỗi buồn thăm thẳm này từ đâu ra?

Nghĩ ngợi được một lúc, cuối cùng cậu cũng thiếp đi. Cuốn Sách nói kề bên cạnh, nó muốn nói gì đó, nhưng còn phải đợi cậu đọc tiếp câu chuyện còn dang dở…

Sáng hôm sau Quang dậy sớm, sửa soạn để còn đi ngay. Thành phố Xanh đúng là đẹp thật, nhưng với cậu thế còn chưa đủ. Đẹp ở chỗ thành phố không bao giờ có khói bụi nhé. Cây xanh thì trồng khắp nơi, bao phủ bóng mát lên toàn thành phố. Nhà cửa thì đúng quy củ lề thói, chẳng bao giờ làm mỹ quan xấu đi mà có đẹp thêm thôi. Quang nghe nói không phải nơi đâu cũng được như thành phố Xanh của cậu. Có những nơi trên thế giới chỉ toàn ô nhiễm, đủ thứ chất độc hại hành hạ người dân ở đó. Chắc hẳn họ phải sống rất cực nhọc và đau khổ. Cậu muốn đi đến những nơi đó, nói cho người dân ở đấy biết cái hay cái đẹp của thành phố Xanh. Sao họ không bỏ quách những nơi kinh khủng tệ lậu như thế mà về đây sinh sống. Hoặc giả nếu không muốn đi, họ cũng có thể học tập thành phố Xanh, cải thiện để cuộc sống tốt đẹp hơn.

Tự nhiên lúc bấy giờ, trong Quang có biết bao nhiêu là thôi thúc. Đúng rồi, phải đi! Quang sẽ ghé tất cả nơi ấy, trong chuyến hành trình đến nhà cô Linh.

Cô Linh là thế nào với Quang. Cậu cũng chưa thể gọi cho chính xác được. Chỉ có điều một lần, cô Linh đã gửi Thư ảnh cho Quang. Trong thư cô hiện ra, hết sức kiều diễm. Hình ảnh của cô bảo rằng cô rất mong được gặp cậu. Cô có một vài vật muốn đưa cho Quang, cũng như nhiều chuyện cần phải nói. Nhận thư, xem đi xem lại bức Thư ảnh sống động ấy, Quang vẫn cứ lưỡng lự. Nhưng cho đến hôm nay thì không còn gì khó quyết nữa. Cuộc sống nơi này bình yên đến độ tẻ nhạt. Có lẽ đó chính là khởi sự nỗi buồn của Quang. Cậu phải đi, với đôi mắt mở to và đôi môi biết cười, dấn thân vào chuyến đi xa này.

Cho hết mọi thứ vào ba lô rồi, cậu chợt nhớ đến anh bạn “Đá thời gian”. Cho cậu này đi theo cũng được, tớ thích 2 câu đề từ và còn muốn khám phá thêm về câu chuyện ấy. Xong xuôi, Quang lên đường.

Từ hôm nay, cuộc phiêu lưu của cậu bắt đầu.

Nhưng Quang sực nhớ, có quá đáng không khi chẳng gửi lời chào đến vài người hàng xóm thân quen, và những người bạn của cậu nữa. Quang không muốn nói lời tạm biệt, dù chỉ trong một thời gian, điều đó thật khó khăn với cậu. Còn để cho một người phải lo lắng về mình, cậu cũng chẳng đành lòng. Có một người khá là đặc biệt với Quang…

“Mai thân mến. Đáng lẽ ra Quang phải trực tiếp đến gặp Mai và thông báo về chuyến đi xa không báo trước này. Nhưng Mai à, đã đến lúc Quang phải thay đổi. Mặc dù Quang không biết tại sao nhưng đối với Quang cuộc sống tiện nghi này thật quá ngột ngạt. Quang muốn ra đi, một mình, đến thăm một người bà con xa. Quang gửi bức Thư ảnh này để Mai yên tâm về Quang. Một ngày nào đó Quang sẽ trở về cùng với câu trả lời cho cuộc đời mình.”

Quang để lại bức Thư ảnh trong hộp thư nhà Mai.

* * *

Cuối cùng thì cậu cũng đang bước những bước đi đầu tiên của cuộc phiêu lưu này. Cậu sẽ đi bộ, làm một người giang hồ. Trong thế giới này có rất nhiều người giang hồ như cậu sắp trở thành. Họ phiêu bạt khắp nơi, kiếm tìm những bí mật và giải đáp nó. Thật ra đã một thời gian rất lâu Quang suy nghĩ có nên trở thành một người giang hồ hay không. Giữa thành phố Xanh đầy đủ không thiếu thứ chi nhưng buồn tẻ và một cuộc sống bấp bênh mà lý thú ở ngoài kia quả là đầy mâu thuẫn. Thời gian vẫn sẽ trôi đi nếu ta không nắm bắt nó. Phải không, “Đá thời gian”? Quên mất, cậu đã bảo sẽ không trả lời những câu hỏi “trời ơi” mà!

“Đá thời gian” vẫn đang nằm gọn trong ba lô của Quang. Quang chỉ khẽ bỏ tay ra sau lưng, vỗ nhè nhẹ lên cái ba lô to kềnh với đủ thứ linh tinh trong đó. Rời khỏi đây là chấp nhận một thử thách. Không hiểu sao lúc này cậu cảm thấy nhẹ nhõm, hưng phấn hơn hẳn lúc trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ trong những sớm ban mai đều đặn tỉnh giấc. Phải chăng đó là cảm giác thường trực của những người giang hồ trước những chuyến đi xa?

Vật bất ly thân của những người giang hồ khi bước vào nghề là tấm bản đồ. Gọi là tấm bản đồ nhưng nó lại vốn là l chiếc nhẫn đeo tay. Muốn xem bản đồ, phải nhấn vào mặt nhẫn, hình ảnh ba chiều của thế giới hiện ra trong mắt mình ngay. Với tấm bản đồ thì dù đi đâu người giang hồ cũng không sợ bị lạc đường nữa. Quang vuốt nhẹ lên mặt chiếc nhẫn đang đeo ở ngón trỏ. Khung cảnh hùng vĩ của thế giới trải suốt tầm nhìn của Quang, tắp lự.

Quang thấy 1 chấm đỏ nhấp nháy. Hẳn là nơi Quang đứng. Và cũng là địa điểm thành phố Xanh. Còn chỗ của cô Linh, theo như Thư ảnh cô gửi cho cậu, nằm ở một thị trấn nhỏ tên Hoàng Hôn. Nghe tên lãng mạn quá nhưng cũng chẳng rõ nó như thế nào. Tất nhiên từ thành phố Xanh đến thị trấn Hoàng Hôn là cả một chặng đường dài. Dài nhất dành cho người đi bộ, một người giang hồ đúng nghĩa. Còn không, có hàng trăm phương tiện khác để đến đó một cách nhanh gọn, lẹ làng nhất. Tuy nhiên, sử dụng bất kỳ một hình thức nào khác đều không được xem là người giang hồ nữa. Quang còn nhớ khi đọc một cuốn Sách nói, một người giang hồ vĩ đại đã phát biểu rằng:

“Khi không bước đi bằng chính đôi chân của mình, bạn sẽ không bao giờ đến đích.”

Và đó luôn là kim chỉ nam cho những người giang hồ tập sự như Quang. Phải rồi, không tự đi bằng chính đôi chân của mình, thì có đến nơi tất cả cũng trở thành vô nghĩa. Người giang hồ đều hiểu phần thưởng xứng đáng chỉ dành cho họ bởi những nỗ lực từ chính bản thân. Quang muốn đi, gặp gỡ những người giang hồ khác, học những triết lý sống của người giang hồ thực thụ.

Tạm biệt thành phố Xanh thân yêu nhé. Tôi phải đi thôi, phải nhanh lên thôi. Đường còn dài, còn xa xôi lắm. Tạm biệt mọi người, những vị hàng xóm đáng quý, những người bạn tốt bụng. Tạm biệt Mai…

Chấm đỏ trên tấm bản đồ bắt đầu dịch chuyển. Rời thành phố Xanh, Quang sẽ đi đâu nhỉ? Tất nhiên, Quang sẽ đến một nơi gần thành phố Xanh nhất. Theo như tấm bản đồ, đó là…

Gượm đã, nghỉ giải lao chút đi, hì hì.

(12.10.2008)

lqmproduction viết ngày 13/10/2008