Đá thời gian – Lưu Quang Minh
Thể loại: Fantasy
Tặng những tâm hồn vẫn không ngừng tưởng tượng…Trăm năm sỏi đá cũng buồn
Nghìn năm sỏi đá cũng cần có nhau…
Khi tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện này, tôi đã thực sự yên nghỉ rồi, các bạn ạ. Có thể các bạn vội vàng nghĩ ngay :“yên nghỉ” là thế nào? Và nếu đã “yên nghỉ”, sao còn ở đây kể chuyện cho các bạn nghe được? Thôi nào, đây là một câu chuyện. Trước khi các bạn bước vào câu chuyện này, tôi mong các bạn hãy vứt bỏ tất cả những gì còn vướng lại ở thế giới của các bạn. Hãy dành tâm trí cho sự tưởng tượng và những giấc mơ. Mà đã là tưởng tượng và mơ mộng, chuyện gì chẳng thể không xảy ra?
Thế nhé, ổn chưa nào. Hãy nhường thắc mắc cho sự khám phá. Hãy nhường lý giải cho sự tận hưởng niềm vui. Tôi không thích những cái trán đầy nếp nhăn, tôi thích những đôi mắt mở to, những đôi môi biết cười.
Tôi là một cuốn sách.
Tôi không phải là một cuốn sách bình thường. Vì như các bạn thấy đấy, tôi đang trò chuyện, pha trò với các bạn đây. Tôi biết nói, tôi biết kể, và tôi làm được nhiều hơn một cuốn sách làm được.
Tôi sẽ không lý giải câu chuyện. Nhiệm vụ của tôi là kể nó. Nhưng nếu bạn nài nỉ tôi, tôi sẽ bật mí một chút ít đấy, hì hì. Bạn cũng đừng đặt ra quá nhiều câu hỏi “tại sao”. Tại sao lại thế này. Tại sao lại thế kia…. Đừng làm tôi bực. Cũng như ngay phút đầu các bạn tự hỏi tại sao tôi lại “yên nghỉ” vậy. Hừ, tôi không trả lời đâu. Câu trả lời là từ phía các bạn. Thế nhé!
Làm quen nhau như vậy là tạm đủ. Tôi sẽ giở trang đầu tiên của mình ra ngay đây, không cần nóng lòng lắm đâu, các bạn hiền.
Tiện thể, tôi có tựa đề là “Đá thời gian”.
Ấy, đừng hỏi thêm một câu nào nữa nhé. Hãy nhắm mắt lại, hít sâu vào, để sẵn sàng bước vào thế giới của tôi.
Ngày xửa ngày xưa… À không. Ngày nảy ngày nay… À không nốt. Câu chuyện này không phải xưa cũng chẳng phải nay. Nói thế nào nhỉ. Đây là một câu chuyện của những giấc mơ…
Quang gập cuốn sách lại. Sách ơi, sao cậu nói nhiều thế hả sách. Cũng may, khi gập lại rồi, khi không đọc từng chữ trong sách nữa, nó sẽ chẳng còn líu ta líu tíu với mình được. Sách nói là tối kiến hay phát kiến vĩ đại của thế kỷ này đây? Cậu đứng dậy, vươn vai. Giờ này là mấy giờ rồi. Vén màn cửa sổ ra vẫn là một màu đen kịt, cậu thở dài. Mấy năm nay cảm giác trống rỗng cứ kéo đến, buồn lay lắt. Có những khi ngồi không chẳng biết làm gì, cậu tự hỏi sao mình lại tồn tại cơ chứ, ở chốn này cơ chứ. Lạ thật, ngay cả khi đang vùi đầu vào việc gì đấy, đọc Sách nói chẳng hạn, buông ra là lại buồn, hiu hắt khó tả. Quang nhớ lại hai câu đề từ trong “Đá thời gian”:
Trăm năm sỏi đá cũng buồn
Nghìn năm sỏi đá cũng cần có nhau…
Phải rồi, trăm năm sỏi đá còn buồn. Huống chi là con người, tồn tại, hiện hữu thật sự trên đời.
Quang quyết định phải thay đổi mình. Ngày mai Quang sẽ đi gặp một người bà con xa. Từ chỗ này mà đến nhà cô Linh thì xa lắm. Xa tít xa tắp. Nhưng không sao, đi để tìm ra một lý do, một lý do thôi. Lý do cậu tồn tại. Và nỗi buồn thăm thẳm này từ đâu ra?
Nghĩ ngợi được một lúc, cuối cùng cậu cũng thiếp đi. Cuốn Sách nói kề bên cạnh, nó muốn nói gì đó, nhưng còn phải đợi cậu đọc tiếp câu chuyện còn dang dở…
Sáng hôm sau Quang dậy sớm, sửa soạn để còn đi ngay. Thành phố Xanh đúng là đẹp thật, nhưng với cậu thế còn chưa đủ. Đẹp ở chỗ thành phố không bao giờ có khói bụi nhé. Cây xanh thì trồng khắp nơi, bao phủ bóng mát lên toàn thành phố. Nhà cửa thì đúng quy củ lề thói, chẳng bao giờ làm mỹ quan xấu đi mà có đẹp thêm thôi. Quang nghe nói không phải nơi đâu cũng được như thành phố Xanh của cậu. Có những nơi trên thế giới chỉ toàn ô nhiễm, đủ thứ chất độc hại hành hạ người dân ở đó. Chắc hẳn họ phải sống rất cực nhọc và đau khổ. Cậu muốn đi đến những nơi đó, nói cho người dân ở đấy biết cái hay cái đẹp của thành phố Xanh. Sao họ không bỏ quách những nơi kinh khủng tệ lậu như thế mà về đây sinh sống. Hoặc giả nếu không muốn đi, họ cũng có thể học tập thành phố Xanh, cải thiện để cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tự nhiên lúc bấy giờ, trong Quang có biết bao nhiêu là thôi thúc. Đúng rồi, phải đi! Quang sẽ ghé tất cả nơi ấy, trong chuyến hành trình đến nhà cô Linh.
Cô Linh là thế nào với Quang. Cậu cũng chưa thể gọi cho chính xác được. Chỉ có điều một lần, cô Linh đã gửi Thư ảnh cho Quang. Trong thư cô hiện ra, hết sức kiều diễm. Hình ảnh của cô bảo rằng cô rất mong được gặp cậu. Cô có một vài vật muốn đưa cho Quang, cũng như nhiều chuyện cần phải nói. Nhận thư, xem đi xem lại bức Thư ảnh sống động ấy, Quang vẫn cứ lưỡng lự. Nhưng cho đến hôm nay thì không còn gì khó quyết nữa. Cuộc sống nơi này bình yên đến độ tẻ nhạt. Có lẽ đó chính là khởi sự nỗi buồn của Quang. Cậu phải đi, với đôi mắt mở to và đôi môi biết cười, dấn thân vào chuyến đi xa này.
Cho hết mọi thứ vào ba lô rồi, cậu chợt nhớ đến anh bạn “Đá thời gian”. Cho cậu này đi theo cũng được, tớ thích 2 câu đề từ và còn muốn khám phá thêm về câu chuyện ấy. Xong xuôi, Quang lên đường.
Từ hôm nay, cuộc phiêu lưu của cậu bắt đầu.
Nhưng Quang sực nhớ, có quá đáng không khi chẳng gửi lời chào đến vài người hàng xóm thân quen, và những người bạn của cậu nữa. Quang không muốn nói lời tạm biệt, dù chỉ trong một thời gian, điều đó thật khó khăn với cậu. Còn để cho một người phải lo lắng về mình, cậu cũng chẳng đành lòng. Có một người khá là đặc biệt với Quang…
“Mai thân mến. Đáng lẽ ra Quang phải trực tiếp đến gặp Mai và thông báo về chuyến đi xa không báo trước này. Nhưng Mai à, đã đến lúc Quang phải thay đổi. Mặc dù Quang không biết tại sao nhưng đối với Quang cuộc sống tiện nghi này thật quá ngột ngạt. Quang muốn ra đi, một mình, đến thăm một người bà con xa. Quang gửi bức Thư ảnh này để Mai yên tâm về Quang. Một ngày nào đó Quang sẽ trở về cùng với câu trả lời cho cuộc đời mình.”
Quang để lại bức Thư ảnh trong hộp thư nhà Mai.
Cuối cùng thì cậu cũng đang bước những bước đi đầu tiên của cuộc phiêu lưu này. Cậu sẽ đi bộ, làm một người giang hồ. Trong thế giới này có rất nhiều người giang hồ như cậu sắp trở thành. Họ phiêu bạt khắp nơi, kiếm tìm những bí mật và giải đáp nó. Thật ra đã một thời gian rất lâu Quang suy nghĩ có nên trở thành một người giang hồ hay không. Giữa thành phố Xanh đầy đủ không thiếu thứ chi nhưng buồn tẻ và một cuộc sống bấp bênh mà lý thú ở ngoài kia quả là đầy mâu thuẫn. Thời gian vẫn sẽ trôi đi nếu ta không nắm bắt nó. Phải không, “Đá thời gian”? Quên mất, cậu đã bảo sẽ không trả lời những câu hỏi “trời ơi” mà!
“Đá thời gian” vẫn đang nằm gọn trong ba lô của Quang. Quang chỉ khẽ bỏ tay ra sau lưng, vỗ nhè nhẹ lên cái ba lô to kềnh với đủ thứ linh tinh trong đó. Rời khỏi đây là chấp nhận một thử thách. Không hiểu sao lúc này cậu cảm thấy nhẹ nhõm, hưng phấn hơn hẳn lúc trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ trong những sớm ban mai đều đặn tỉnh giấc. Phải chăng đó là cảm giác thường trực của những người giang hồ trước những chuyến đi xa?
Vật bất ly thân của những người giang hồ khi bước vào nghề là tấm bản đồ. Gọi là tấm bản đồ nhưng nó lại vốn là l chiếc nhẫn đeo tay. Muốn xem bản đồ, phải nhấn vào mặt nhẫn, hình ảnh ba chiều của thế giới hiện ra trong mắt mình ngay. Với tấm bản đồ thì dù đi đâu người giang hồ cũng không sợ bị lạc đường nữa. Quang vuốt nhẹ lên mặt chiếc nhẫn đang đeo ở ngón trỏ. Khung cảnh hùng vĩ của thế giới trải suốt tầm nhìn của Quang, tắp lự.
Quang thấy 1 chấm đỏ nhấp nháy. Hẳn là nơi Quang đứng. Và cũng là địa điểm thành phố Xanh. Còn chỗ của cô Linh, theo như Thư ảnh cô gửi cho cậu, nằm ở một thị trấn nhỏ tên Hoàng Hôn. Nghe tên lãng mạn quá nhưng cũng chẳng rõ nó như thế nào. Tất nhiên từ thành phố Xanh đến thị trấn Hoàng Hôn là cả một chặng đường dài. Dài nhất dành cho người đi bộ, một người giang hồ đúng nghĩa. Còn không, có hàng trăm phương tiện khác để đến đó một cách nhanh gọn, lẹ làng nhất. Tuy nhiên, sử dụng bất kỳ một hình thức nào khác đều không được xem là người giang hồ nữa. Quang còn nhớ khi đọc một cuốn Sách nói, một người giang hồ vĩ đại đã phát biểu rằng:
“Khi không bước đi bằng chính đôi chân của mình, bạn sẽ không bao giờ đến đích.”
Và đó luôn là kim chỉ nam cho những người giang hồ tập sự như Quang. Phải rồi, không tự đi bằng chính đôi chân của mình, thì có đến nơi tất cả cũng trở thành vô nghĩa. Người giang hồ đều hiểu phần thưởng xứng đáng chỉ dành cho họ bởi những nỗ lực từ chính bản thân. Quang muốn đi, gặp gỡ những người giang hồ khác, học những triết lý sống của người giang hồ thực thụ.
Tạm biệt thành phố Xanh thân yêu nhé. Tôi phải đi thôi, phải nhanh lên thôi. Đường còn dài, còn xa xôi lắm. Tạm biệt mọi người, những vị hàng xóm đáng quý, những người bạn tốt bụng. Tạm biệt Mai…
Chấm đỏ trên tấm bản đồ bắt đầu dịch chuyển. Rời thành phố Xanh, Quang sẽ đi đâu nhỉ? Tất nhiên, Quang sẽ đến một nơi gần thành phố Xanh nhất. Theo như tấm bản đồ, đó là…
Gượm đã, nghỉ giải lao chút đi, hì hì.
(12.10.2008)


Lời bình mới nhất