Go to content Go to navigation Go to search
Hiển thị ở dạng Đầy đủ | Danh sách
 

Phía sau cuộc tình (chương 30 và hết)

Đăng ngày 31-01-2010 bởi lythuhaithao

           Trời Hà Nội vội trở mưa trong buổi chiều khi tôi vừa đặt chân về. Chiếc máy Sam Sung E2510 báo  hiệu có người gọi, Thảo Lan: Mày về chưa? Tôi bảo: Vừa về, mệt đứt hơi rồi đây. Thảo Lan bảo: Tao qua nhé, đang ở rất gần nhà mày đây? Tôi bảo: Ừ, nhanh lên có quà cho mày đây. Thảo Lan sốt sắng: Ok.

 

         Mở cửa vứt vội các thứ trên bàn buông người xuống giường mệt mỏi. Tiếng con bạn đã tung tẩy từ cửa: Sao? Vui chứ? Tôi đáp vội: Vui nhưng mệt, có quà cho mày trong túi ấy. Thảo Lan lại gần chiếc bàn: Xem quà gì cho tao nào. Ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh, tôi nhẹ nhàng lấy mọt ít sữa rửa mặt biore cho vào lòng bàn tay xoa nhè nhẹ sau đó nàng khẽ xoa nhẹ lên má. Tiếng Thảo Lan vọng vào: Mày cũng nhận hối lộ à? Tôi nói vọng ra: Mày điên à? Thảo Lan nói to hơn: Đây này, phong bì đây này, chắc tiền triệu chứ chẳng chơi. Tôi với tay lấy chiếc khăn mặt nhúng nước đưa lên mặt lau vội: Tao thề là tao không có nhận, trên đó còn thiếu thốn rất nhiều, mình còn ủng hộ nói chi nhận của người ta. Thảo Lan hỏi lại: Thật không? Tôi nói chắc như đinh đóng cột: Thật 100%. Thảo Lan hốt hoảng như nhảy vào tổ kiến lửa: Thôi chết, mày chết đến nơi rồi Trúc à? Chết nhé. Không phải tiền. Tôi có vẻ sốt sắng: Thế thì đô la à? Thảo Lan buông một câu gọn lỏn: Không. Vẫn cái giọng sốt sắng ấyy: Thế vàng à? Thảo Lan vừa cười vừa nói: Cũng không. Tôi cảm thấy sốt ruột hơn: Thế thì cái gì thế? Tiếng Thảo Lan ngân vang: Hình như là còn quý hơn cả tiền, hơn cả đô la và cả vàng nữa. Này nhé: “Em à. Nếu có thể hàn lại vết rạn tổn thương nơi trái tim em thì anh nguyện xin làm một que hàn”. Tôi vội đi ra dành lấy mảnh giấy từ tay Thảo Lan, từ từ ngồi xuống giường, đôi mắt nhìn chăm chăm vào mảnh giấy không chớp. Mắt tôi nhòa đi như sương chiều buông trên đỉnh Lũng Cú. Chập chờn hình ảnh về con đường Hạnh phúc mà tôi đã từng qua và đã từng ném một đồng xu khi đi qua đỉnh Mã Pí Lèng trong buổi sáng mờ sương sớm và ngắm dòng Nho Quế uốn lượn qua những làng mạc xa xa chở đầy phù sa hy vọng cho một mùa sau tươi tốt. Và hình ảnh Long ôm tôi thật chặt ùa về. Cảm giác lúc anh hôn tôi lóng ngóng và đầy vụng về. Đứng bên gốc mơ tỏa mùi thơm ngai ngái trong sương khuya se lạnh, tôi thấy mồ hôi anh bịn rịn, ẩm ướt đang trà sát khuôn mặt tôi. Tôi cảm thấy một vật gì đó cứng chạm vào cặp đùi non của mình. Đúng lúc tôi cảm thấy hạnh phúc sắp đến thì anh lại buông tôi ra. Anh hổn hển. Anh không thể...không thể. Anh đã từ chối tôi. Tôi nào có muốn gì hơn, tôi chỉ muốn được nằm cạnh anh, được anh xoa lên tấm lưng thon thả như mẹ vẫn làm cho tôi vào những ngày kín. Tại sao anh không hôn lên những chỗ kín đáo nhất đang chờ đợi anh? Tại sao anh chỉ hôn lên làn môi nóng rẫy đang khao khát yêu? Tôi ghét điều ấy. Hành động ấy là giả tạo. Yêu em đi, tiếng tôi thì thầm. Long bảo: Điều gì đến hãy để nó tự đến em à. Điện thoại chợt đổ chuông xóa tan dòng suy nghĩ của tôi. Em về đến Hà Nội chưa? Tiếng Long nhẹ nhàng. Tôi bảo: Dạ, em vừa về đến nhà. Thảo Lan chen ngang: Ai thế? Vừa về mà bồ đã gọi rồi à?  Em có khách à? Long vội hỏi. Không anh à. Tôi nhỏ nhẹ, Thảo Lan cùng học với em qua chơi. Tiếng Long vẫn nhỏ nhẹ: Anh xin lỗi vì thời gian không cho phép nên anh không thể tiễn em đoạn đường xa hơn nữa. Anh hy vọng em sẽ quay trở lại. "Em như người ở trong gương, nhìn thấy đấy, sờ sao chẳng thấy, gần lắm lắm mà cách vời làm vậy, chẳng lẽ chỉ trong mơ ta mới gặp nhau?" Giọng anh thủ thỉ như giọng của một người đàn ông Giáy đang hát trong phiên chợ tình mà tôi và anh vừa đi. Tôi thì thào trong tiếng nấc: Không phải trong mơ đâu anh, là thật, thật đó anh à! Phía bên kia đầu dây vọng lại: Em sẽ quay trở lại? Trong nghẹn ngào, tôi nói như sợ gió nghe thấy: Vâng, chắc chắn em sẽ quay trở lại, anh biết mà!

 

 

 

Từ khóa:

Bạn lythuhaithao được cảm ơn 1 lần

Bình chọn bài viết:

1 người đánh giá
Tổng số điểm: 100
Đang cập nhật ...

4 Bình luận »

  1. bang1234

  2. sphn

  3. phamvanloc_ok4

  4. lythuhaithao


« Bài trước