Giữa chốn phồn hoa đô thị,cuộc sống bon chen đầy tấp nập…Một mình giữa đêm vắng nơi xứ người,chỉ còn một mình trong căn phòng nhỏ với ánh điện le lói,chợt dâng trong trong mình bao suy nghĩ,bao hoài niệm về cuộc đời.
Từ lúc lọt lòng mẹ đến giờ,nhìn lại những gì đã trôi qua như một giấc mơ-một giấc mơ có thật với chính mình.Thưở nhỏ gia đình nghèo khổ,theo anh chị mót từng củ khoai,nhánh lạc lót dạ cắp sách đến trường.Khi lớn lên biết chút ít nhận thức về cuộc sống thì lang thang nơi xứ người kiếm từng bát cơm manh áo cho qua ngày đoạn tháng.Con đường sự nghiệp và công danh đi đến nửa chừng thì đứt quãng,ngẫm sự đời lắm lúc tủi hờn mà muốn gào thét cho đã cơn thèm khát…
Tuổi ấu thơ đã trôi xa về dĩ vãng nhưng mình vẫn thèm khát được sống bên những ngày ấy.Nơi một thời áo rách vai,quần rách mông tung tăng theo lũ bạn cùng xóm băng qua triền đê bắt từng con chai,con hến đem bán lấy tiền phụ gia đình lấy tiền đong gạo.Nơi tuổi thơ có bố,có mẹ,có sự chở che và chăm bẵm của một người cha mẫu mực.Ở nơi ấy mình được ấm áp trong vòng tay của mẹ những ngày mùa đông và cảm giác ngọt ngào dịu ngọt từ những đêm hè qua chiếc quạt mo của bố…!
Nhưng thời gian chẳng bao giờ dừng lại.Ngày ấy đã qua mất rồi.
Cái số phận của một đời người do chính người đó định đoạt,do chính mình gây dựng nên và phá dỡ.Mình cũng thế…Tìm lại chút dư âm ngày nào để cảm thấy mình hôm nay-24 tuổi,đỡ thấy lạc lõng và trốn tránh quá khứ.Mình cũng đã ước mơ,đã từng theo đuổi những ham muốn với sự quyết tâm cao độ,nhưng để rồi tất cả vượt khỏi tầm tay như cái chớp mắt.Chẳng do ai,không vì nguyên nhân gì,có đôi lúc mình tự hỏi lòng : “Sao mà ngu ngốc thế?!”.Ngu ngốc bởi đã quá đa đoan lao vào vòng xoáy của xã hội,sống chỉ cho mà bẵng đi tương lai một đời người.Mẹ đã bao lần điện thoại sụt sùi tiếng khóc : “Thôi!Về thôi con,về đi học,cả nhà giờ ổn hết rồi,giờ đến lượt con nữa thôi..”.Những lúc như thế mình cảm thấy lòng như quặn thắt ,chỉ biết lãng tránh và im lặng,chôn sâu trong lòng để gặm nhấm nó trong những lúc về khuya.
Có thể ít ai biết được rằng,mình Hoa Quỳnh hôm nay đã trải qua rất nhiều sóng gió,trải qua những cung bậc thăng trầm trong cuộc sống.Cũng mấy ai biết,mình đã từng có tất cả: một gia đình ấm êm - hạnh phúc,một con đường tai lai sáng lạng…Thế nhưng giờ này trong tay mình chẳng có gì cả,đôi bàn tay trắng không một chút bụi của niềm vui.Mình đã từng thi đỗ ĐHSP HN2,mà nếu như may mắn hơn thì giờ này mình đã đứng trên bục giảng.Mình đã từng có một người cha tài hoa và đức độ,một người cha học rộng tài cao với những phẩm chất đáng học hỏi.Vậy mà…!
Tính đến nay mình đã sống ở đất Sài Gòn được 6 năm,6 năm ra đi trải nghiệm trường đời.Sáu năm bỏ lại tất cả những niềm vui,nỗi buồn để mưu sinh nơi đất khách.Giờ nhìn lại đã sang tuổi 24-tuổi chưa nhiều nhưng cũng đã thấu hiểu hết bao sự đời ngang trái.Tuổi 24 nhưng với mình vẫn là con số không tròn trĩnh,vay mượn được một chút chữ nghĩa của thầy cô để ươm mầm sự sống thì cũng đã trả lại cho thầy cô tất cả.Ra đi đem theo bao ánh mắt chờ trông ,niềm hy vọng của mẹ cũng vẫn để nguyên ở đó.Nợ gia đình,nợ bạn bè mỗi lúc tết đến xuân về một câu chúc đầu năm,cũng chưa trả được.
Ừ thôi ! Con người sinh ra chẳng ai giống ai ,”mỗi cây mỗi hoa,mỗi nhà mỗi cảnh”.Cũng đành vậy,cũng đành bằng lòng với cái tuổi 24 trắng tay mà lấy đó làm đòn bẩy,là chất xúc tác giúp mình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.Trời mỗi ngày lại sáng,24 tuổi chơi vơi giữa dòng đời như cành củi khô giữa mùa nước lũ.Có thể một ngày mai sẽ khác khi mà mình có thêm thời gian và sự quyết đoán.Tất cả chưa hẳn đã khép lại như bức màn nhung của một vở kịch,khi mà nhân vật chính của vở kịch ấy còn chưa diễn hết kịch bản của trường đời.
Tạm biệt nhé tuổi 23…24-xuân mới..!
Hoa Quỳnh 02h10
24/10/09





anh viết bài này




