phamhoaquynh

 

 

Niềm tin

phamhoaquynh viết ngày 23/02/2010 | Có 2 bình luận | 47 Lượt xem


Sinh ra trót nghiệp văn chương

Người ơi,còn đó vấn vương bao điều

Tuổi người đâu đã xế chiều

Mà sao nghiệp đã xém nhiều buồn vui !

Biển đời những lúc dập vùi

Chớ buông cây bút ngậm ngùi...áng mây

Người bên đó,ta bên này

Khó khăn nào xá tình đầy nào vơi.

 

Nhắm mắt rồi sẽ qua thôi

Xin đừng ở đó đứng ngồi tương tư

Thả hồn theo gió vi vu

Sẽ nghe biển gọi lời ru ngọt ngào.

 

Hoa Quỳnh,14h 23/2/10

phamhoaquynh viết ngày 23/02/2010

VẾT CHÂN MÙA XUÂN.

phamhoaquynh viết ngày 10/02/2010 | Có 0 bình luận | 22 Lượt xem


Xuân khe khẽ hôn bờ môi

Một chiếc lá rơi

Giữa những cánh đào rực thắm

Năm tháng ấy chợt hóa hư vô.

 

Có là gì của nhau  mà nghe đau khổ?

Em từ đó như ngọn đèn giăng trước gió

Một thời sâu đậm

Giờ chỉ còn tháng nhớ ngày quên.

Giữa cánh đồng bạt ngàn hoa xuân nở

Tôi ngơ ngác nhặt tên em

Chỉ còn những vết chân loang lổ

Người đã ra đi...Ra đi...!

 

Hoa Quỳnh,10/2/10


phamhoaquynh viết ngày 10/02/2010

Nhưng thôi,phán xét nhau,moi móc và làm mất danh dự của nhau trong một ngôi nhà chung này để làm gì.Mọi chuyện rồi sẽ qua.

phamhoaquynh viết ngày 10/02/2010 | Có 10 bình luận | 122 Lượt xem


 

Đã lâu không có thời gian vào ngôi nhà tamtay ấm áp và gần gũi,nay nghỉ tết sớm có ít thời gian dỗi dãi nên lại trở về.Tầm tay ngày một thay da đổi thịt,luôn biết sáng tạo và biết cách xây dựng một ngôi nhà chung gắn kết muôn ngàn trái tim.Tầm tay là mạng ảo-tình thật,nhưng cũng hơi buồn bởi trong những cái thật lại thắp lên cái ảo.Ảo thật-thật ảo quả đúng ranh giới mong manh,như một ly nước mà nó có thể tràn ly bất cứ lúc nào.

 

Mình đã là thành viên của tamtay 2 năm nay,đã giao lưu-kết bạn với rất nhiều người,từ học sinh-sinh viên,tri thức hay cả những người bạn đáng bậc cha chú.Họ luôn là chỗ dựa tinh thần cũng như là nơi mình có thể chia sẻ những tâm tư tình cảm,để cho c/s của mình tốt đẹp hơn,hạnh phúc hơn.

 

Hôm nay vào blog tamtay đọc được mấy entry nói về thành viên omaichuoinb,ban đầu có chút ít hụt hẫng-buồn-chán;nhưng nghĩ kĩ lại,thì điều đó cũng rất bình thường.Có điều hơi tiếc cho thành viên omaichuoinb khi bạn đã và đang nhận được tình cảm,sự yêu thương của mọi người thì chính bạn lại đang làm sụp đổ và đánh mất đi tất cả.

 

Đọc ĐÂU LÀ SỰ THẬT VỀ OMAICHUOINB? Của memorytime và Tất tần tật, tuốt tuồn tuột về nhân vật OMAICHUOINB trên Tamtay.vn của dinhkhoa,cái cảm giác tức giận,hụt hẫng có lẽ đều giăng mắc trong tâm trí tất cả những ai là bạn của omaichuoinb.Với những cơ sở,những lập luận cũng như sự nhiệt tình tìm hiểu của memorytime thông qua entry về Omai,thì chắc hẳn con người thật có tên Bảo Ngọc ngoài đời hoàn toàn không có,cũng như tất cả những “sự thật” của thành viên này trên tamtay “Chưa chắc” đã là thật.Mình cảm thấy buồn,buồn bởi mình đã “rất tin” đã có một omaichuoinb với tên Bảo Ngọc như trên tamtay có thật ngoài đời.Buồn bởi mỗi lần vào Yahoo Messenger tin nhắn Offline luôn là “chuyenbuonkomuonnoi” với những câu hỏi thăm ân cần,sẻ chia và đầy tình cảm.Buồn bởi mình và omaichuoinb đã từng nói chuyện với nhau qua di động rất vui vẻ,tâm sự cho nhau nghe về c/s cũng như những trăn trở,khó khăn cũng như niềm vui và hạnh phúc của mỗi người.Buồn vì mình đã dành cho omaichuoinb rất nhiều sự quan tâm,tình cảm (May chưa là tình yêu),song có lẽ giờ đây omaichuoinb đã “lộ diện” để cho mình và tất cả mọi người cảm thấy “hối tiếc”.

 

Cho đến lúc này đây,đối chiếu những gì omai nói với mình về chuyện của omai và minhquangav với entry của memorytime (và nhiều chuyện khác),thì mình đã nhận ra tất cả.Dẫu vậy mình cũng chẳng có gì phải bận lòng,mà ngược lại,chỉ cảm thấy nickname omaichuoinb kia quả thật “đáng thương”.Như dinhkhoa đã comment trong entry của memorytime,có lẽ omaichuoinb mắc một chứng bệnh hoang tưởng,và mình cũng nghĩ như vậy bởi qua vài lần nói chuyện qua “số di động của omaichuoinb” mình cũng nghĩ có điều gì đó bất thường (Qua giọng nói mình hình dung người này ngơ ngơ lắm).Nhưng thôi,phán xét nhau,moi móc và làm mất danh dự của nhau trong một ngôi nhà chung này để làm gì.Mọi chuyện rồi sẽ qua. 

Trong cuộc thi “Tình online” do tamtay tổ chức,mình đã có giải nhờ entry “Kể về cô gái mang tên Bảo Ngọc”,mình có giải vì những tình cảm dành cho omaichuoinb đã viết ra một entry chân thành và xúc động,được rất nhiều thành viên chia sẻ và khuyến khích.Nhưng có lẽ,cái tên omaichuoinb (Bảo Ngoc) từ đây trong mình sẽ ngày một nhạt nhòa,không phải vì omaichuoinb không tốt mà vì bạn đã đâm vào lòng tin của mình-của mọi người một vết thương dù không lớn nhưng cũng đủ để họ gạt bỏ bạn ra cái xã hội ảo này.Và điều quan trọng hơn mà mình muốn nói với omaichuoinb,rằng không ai ghét bỏ bạn cả,không ai xua đuổi bạn với bất cứ lý do gì. “Nhân chi sơ tính bản thiện”,đó là tố chất của mỗi con người.Tất cả vẫn sẵn sàng bên bạn,lắng nghe những gì bạn nói và chờ mong bạn chia sẻ những vấn đề,tâm tư mà bạn đang phải đối mặt,có điều tất cả từ lúc này hãy là sự thật.Cho dù Omaichuoinb-Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc trước đây có tốt,có chân thành và vui vẻ…đến mức độ nào,nhưng bản chất của nó chỉ là con số không của sự thật thì tất cả những điều đó sẽ không bao giờ tồn tại đến hôm nay và ngày mai.

 

Nào cô bé ! hãy tự tin và mạnh dạn lên nhé !!! Tầm tay là một sân khấu lớn,nhưng không cần những vai diễn phản biện đâu.HÃY LÀ CHÍNH MÌNH NHƯNG TÂM HỒN ĐỪNG LÀ NGƯỜI KHÁC…

 

HOA QUỲNH – Bình Dương,27 tết Canh Dần. 01 h 25’.

phamhoaquynh viết ngày 10/02/2010

VĂN TẾ HOA QUỲNH TUỔI 24

phamhoaquynh viết ngày 24/10/2009 | Có 3 bình luận | 208 Lượt xem


imageGiữa chốn phồn hoa đô thị,cuộc sống bon chen đầy tấp nập…Một mình giữa đêm vắng nơi xứ người,chỉ còn một mình trong căn phòng nhỏ với ánh điện le lói,chợt dâng trong trong mình bao suy nghĩ,bao hoài niệm về cuộc đời.

 

 

Từ lúc lọt lòng mẹ đến giờ,nhìn lại những gì đã trôi qua như một giấc mơ-một giấc mơ có thật với chính mình.Thưở nhỏ gia đình nghèo khổ,theo anh chị mót từng củ khoai,nhánh lạc lót dạ cắp sách đến trường.Khi lớn lên biết chút ít nhận thức về cuộc sống thì lang thang nơi xứ người kiếm từng bát cơm manh áo cho qua ngày đoạn tháng.Con đường sự nghiệp và công danh đi đến nửa chừng thì đứt quãng,ngẫm sự đời lắm lúc tủi hờn mà muốn gào thét cho đã cơn thèm khát…

 

Tuổi ấu thơ đã trôi xa về dĩ vãng nhưng mình vẫn thèm khát được sống bên những ngày ấy.Nơi một thời áo rách vai,quần rách mông tung tăng theo lũ bạn cùng xóm băng qua triền đê bắt từng con chai,con hến đem bán lấy tiền phụ gia đình lấy tiền đong gạo.Nơi tuổi thơ có bố,có mẹ,có sự chở che và chăm bẵm của một người cha mẫu mực.Ở nơi ấy mình được ấm áp trong vòng tay của mẹ những ngày mùa đông và cảm giác ngọt ngào dịu ngọt từ những đêm hè qua chiếc quạt mo của bố…!

 

 Nhưng thời gian chẳng bao giờ dừng lại.Ngày ấy đã qua mất rồi.

 

Cái số phận của một đời người do chính người đó định đoạt,do chính mình gây dựng nên và phá dỡ.Mình cũng thế…Tìm lại chút dư âm ngày nào để cảm thấy mình hôm nay-24 tuổi,đỡ thấy lạc lõng và trốn tránh quá khứ.Mình cũng đã ước mơ,đã từng theo đuổi những ham muốn với sự quyết tâm cao độ,nhưng để rồi tất cả vượt khỏi tầm tay như cái chớp mắt.Chẳng do ai,không vì nguyên nhân gì,có đôi lúc mình tự hỏi lòng : “Sao mà ngu ngốc thế?!”.Ngu ngốc bởi đã quá đa đoan lao vào vòng xoáy của xã hội,sống chỉ cho mà bẵng đi tương lai một đời người.Mẹ đã bao lần điện thoại sụt sùi tiếng khóc : “Thôi!Về thôi con,về đi học,cả nhà giờ ổn hết rồi,giờ đến lượt con nữa thôi..”.Những lúc như thế mình cảm thấy lòng như quặn thắt ,chỉ biết lãng tránh và im lặng,chôn sâu trong lòng để gặm nhấm nó trong những lúc về khuya.

 

image

 

Có thể ít ai biết được rằng,mình Hoa Quỳnh hôm nay đã trải qua rất nhiều sóng gió,trải qua những cung bậc thăng trầm trong cuộc sống.Cũng mấy ai biết,mình đã từng có tất cả: một gia đình ấm êm - hạnh phúc,một con đường tai lai sáng lạng…Thế nhưng giờ này trong tay mình chẳng có gì cả,đôi bàn tay trắng không một chút bụi của niềm vui.Mình đã từng thi đỗ ĐHSP HN2,mà nếu như may mắn hơn thì giờ này mình đã đứng trên bục giảng.Mình đã từng có một người cha tài hoa và đức độ,một người cha học rộng tài cao với những phẩm chất đáng học hỏi.Vậy mà…!

 

Tính đến nay mình đã sống ở đất Sài Gòn được 6 năm,6 năm ra đi trải nghiệm trường đời.Sáu năm bỏ lại tất cả những niềm vui,nỗi buồn để mưu sinh nơi đất khách.Giờ nhìn lại đã sang tuổi 24-tuổi chưa nhiều nhưng cũng đã thấu hiểu hết bao sự đời ngang trái.Tuổi 24 nhưng với mình vẫn là con số không tròn trĩnh,vay mượn được một chút chữ nghĩa của thầy cô để ươm mầm sự sống thì cũng đã trả lại cho thầy cô tất cả.Ra đi đem theo bao ánh mắt chờ trông ,niềm hy vọng của mẹ cũng vẫn để nguyên ở đó.Nợ gia đình,nợ bạn bè mỗi lúc tết đến xuân về một câu chúc đầu năm,cũng chưa trả được.

 

Ừ thôi ! Con người sinh ra chẳng ai giống ai ,”mỗi cây mỗi hoa,mỗi nhà mỗi cảnh”.Cũng đành vậy,cũng đành bằng lòng với cái tuổi 24 trắng tay mà lấy đó làm đòn bẩy,là chất xúc tác giúp mình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.Trời mỗi ngày lại sáng,24 tuổi chơi vơi giữa dòng đời như cành củi khô giữa mùa nước lũ.Có thể một ngày mai sẽ khác khi mà mình có thêm thời gian và sự quyết đoán.Tất cả chưa hẳn đã khép lại như bức màn nhung của một vở kịch,khi mà nhân vật chính của vở kịch ấy còn chưa diễn hết kịch bản của trường đời.

 

Tạm biệt nhé tuổi 23…24-xuân mới..!

Hoa Quỳnh 02h10

24/10/09

 

 

phamhoaquynh viết ngày 24/10/2009

BÀI THƠ CHO EM - TẶNG : embesaomai - NGUYỄN THỊ NGUYỆN

phamhoaquynh viết ngày 12/10/2009 | Có 5 bình luận | 258 Lượt xem


Đọc những vần thơ của em giữa một đêm xa xứ

Chợt trong anh những xúc cảm bồi hồi...

Cuộc đời đã cướp đi của em một con người mạnh giỏi

Thế nhưng trong em vẫn ngời ngời niềm tin.

Hãy cứ hát và viết đi em,

Viết về dòng sông quê em ,đồng lúa quê anh

Viết về những con người lầm lũi giữa bình minh-ánh sáng...

Khắc nên hình ảnh muôn đời.!

image

Dẫu cuộc sống có nhiều lúc chơi vơi

Như chiếc lá mùa thu rung rinh trước gió,

Ôi ! Những vần thơ của em còn ở đó

Thắp lên mong ước ngàn ngày...

 

Đừng bật khóc vì tủi hờn em nhé

Bởi đời người-trời đất đã sinh ra

Hãy là bông hoa xinh tươi rạng ngời nơi rừng thẳm

Tô thắm nên cuộc sống muôn loài.

 

Phạm Hoa Quỳnh 00h24' ngày 12 -10 -09

phamhoaquynh viết ngày 12/10/2009