phamhoaquynh

 

 

PHỐ MỘT MÌNH-MONG ƯỚC KỈ NIỆM XƯA

phamhoaquynh viết ngày 28/09/2008 | Có 8 bình luận | 684 Lượt xem


                                             

Bước trên phố mùa thu,những chiếc lá vàng rơi trước ngực.Từ trong một ngôi nhà nhỏ ven đường vang lên khúc hát "Mong ước kỉ niệm xưa",lại chạnh lòng bồi hồi,kí ức một thời áo trắng lại hiện về bên tôi.Lâng lâng cảm xúc,tôi lại chết lặng giữa dòng đời và hoài niệm về kỉ niệm xưa...

Tôi cũng đã từng được cắp sách đến trường,có những giây phút buồn vui cùng với chúng bạn.Nhưng có lẽ cái thời cấp 3 ấy là làm tôi nhớ mãi,vì đó là cái cấp cuối cùng của tuổi học trò.

Kỉ niệm về những năm cấp 3 của tôi rất nhiều,nhưng có lẽ buổi chia tay năm lớp 12 là để lại trong tôi những hình ảnh đẹp nhất,vui nhất và cũng là buồn nhất.Đó như thể một giấc mơ,mộy giấc mơ đẹp và đầy yêu thương.

Khi những bông hoa phượng thiêu đỏ bầu trời,những chùm bằng lăng tím ngắt chiều hôm,thì cũng là lúc chúng tôi phải nói lời chia tay nhau.Bao giờ cuộc sống chả như thế,hoa nở để rồi tàn,bèo hợp để rồi tan.Cuộc sống là vòng xoay chia li và hội ngộ.Và chúng tôi,lớp 12,hè đến,mùa thi đến..cũng phải chia tay nhau để bước vào đời đối mặt với những khó khăn,thử thách và gặt hái những thành công.

Cái ngày ấy sao tôi quên được,ngày 12-6-2005.Cả lớp tôi hẹn nhau tại trường THPT Lam Kinh để liên hoan chia tay,gặp mặt lần cuối trong đời học trò,thời áo trắng vô tư,hồn nhiên và cũng rất trong sáng.52 gương mặt "quỷ ma" đều có mặt,và cả cô chủ nhiệm nữa chứ.Cả lớp chuẩn bị sẵn 5 cái máy ảnh,hàng chục cuộn phim để ghi lại những hình ảnh đẹp nhất đời người.Một cái trại nhỏ được dựng ngay giữa bãi cỏ sân trường,đó là "doanh trại" để cho chúng tôi "đập phá yến tiệc".Những đứa con gái hôm nay trông xinh hẳn,đảm đang và nhanh nhẹn hẳn.Chúng nó đi chợ mua đồ ăn,thức uống...Và cũng chính chúng nó vào bếp "nổi lửa" để cho lũ con trai chúng tôi "thưởng thức".Cô chủ nhiệm thì chỉ ngồi nhìn lũ học trò của mình,cầm từng cuốn nhật kí viết vào đó những lời tâm huyết nhất.

image

Nấu nướng xong xuôi,lớp chúng tôi "nhập tiệc",không còn ngại ngùng và thẹn thùng như cái ngày xưa nữa,cả trai lẫn gái đều vô tư,vui vẻ "ăn hết tốc lực".Chỉ sau 1 giờ đồng hồ "đại yến tiệc" của lớp tôi đã hoàn tất,trời cũng đã bước sang chiều.Mấy nhóm nữ rủ nhau đi quanh trường chụp ảnh.Mấy đứa con trai bọn tôi thì nằm ngân nga câu hát...Rồi đến 5 giờ chiều,cô chủ nhiệm tập hợp lớp lại,chúng tôi hiểu rằng giờ phút cuối cùng đã đến.Cô cho lớp tạo thành hình tròn trái tim,tay trong tay ấm áp và đoàn kết.Cô điểm từng gương mặt,đọc từng cái tên và trao cho mỗi đứa một cuốn lưu bút.Rồi cô bắt nhịp bài "Đoàn ca" cho cả lớp hát vang,tiếng hát cả lớp ngân lên trong gió,vọng cả một góc trời.Rồi thằng Thịnh và con Thảo bước ra giữa vòng trái tim tự nhiên như sáo,Thịnh cầm cây đàn ghi-ta gảy lên giai điệu bài hát "Mong ước kỉ niệm xưa".Cả lớp tôi chùng xuống,cô chủ nhiệm rưng rưng nước mắt,mấy chục khuôn mặt cũng cúi gằm xuống,mắt đỏ hoe...Khi thằng Thịnh và con Thảo kết thúc bài hát,bỗng cả lớp òa lên tiếng khóc và tất cả chạy ùa vào nhau,ôm lấy nhau và gọi tên nhau tha thiết.Chẳng có đứa nào không khóc,rồi mấy đứa con trai tụi tôi cầm mấy cái máy ảnh chụp lại những giờ phút huy hoàng nhất.Đã có bao nhiêu tấm ảnh được chụp,nước mắt và nụ cười trong từng bức ảnh,thật ngộ nghĩnh,thật đáng yêu và cũng thật đáng quý...

Đúng 6 giờ chiều lớp chúng tôi chia tay nhau,tất cả trao cho nhau những gì yêu thương nhất trong cuốn lưu bút.Chúng tôi trao nhau những ánh mắt và nụ cười cuối cùng ở tuổi học trò.Sân trường mới lúc nào vang lên bao nụ cười,ôm vào mình bao nhiêu giọt nước mắt,bao gót chân xinh xắn,giờ nhìn trở lại chỉ còn những lớp học im lìm,những cây phượng buồn thiu,những chùm bằng lăng tha thẩn...

Hơn ba năm đã trôi qua nhưng mỗi khi nghe lại bài hát "mong ước kỉ niệm xưa" trong tôi còn nguyên vẹn cái thời áo trắng,nhớ thương da diết khôn nguôi.Cái thời ấy đã xa,đã qua như giấc mơ đẹp song với tôi nó vẫn nguyên sơ như thuở ban đầu.Trên phố hôm nay tôi một mình lại ngân nga câu hát "...Nếu có ước muốn trong cuộc đời này/hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại/Cho bao khát vọng đam mê cháy bỏng sẽ còn mãi trong tim mọi người/Để tình yêu ước mơ mãi không phai...Nếu có ước muốn trong cuộc đời này/hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại/Cho nhau những hoài niệm/Để nụ cười còn lắng trên hàng mi/Trên bờ môi/Và trong những kỉ niệm xưa..."

Phạm Hoa Quỳnh

phamhoaquynh viết ngày 28/09/2008

Cháu và một tết trung thu...**Entry được BTC cuộc thi entrycuaban về cuộc sống quanh ta đề cử vào giải "60 entry hay trong ngày"

phamhoaquynh viết ngày 17/09/2008 | Có 7 bình luận | 212 Lượt xem


Thằng cháu tôi chạy ra ngoài ngõ, miệng hô vang:"A,mẹ đã về rồi!". Và một người phụ nữ tuổi ngoài 30 khụy gối xuống, ôm chầm lấy thằng cháu tôi và thút thít, mắt lại đầm đìa lệ.

Đó là chị gái tôi và là mẹ thằng nhỏ. Đã 4 năm trôi qua, chị đã già đi trông thấy. Đôi mắt chị nhô ra, hàm răng cũng vẩu lên một chút, còn đôi bàn tay của chị cũng đã nhăn nheo nổi đầy gân cốt...

 Chị trở về vào đúng dịp Tết trung thu, vào cái thời điểm mà cháu tôi - con chị được xem là "ông hoàng". Và tôi hiểu sự trở về của chị.Chị muốn bù đắp lại cho con mình trong những ngày xa cách, những Tết trung thu đã qua của con mình.Chị không có chồng và tất nhiên con chị cũng không có bố, bởi thế chị hiểu cái trọng trách của mình. Chị mua cho con chị rất nhiều bánh và đồ chơi ở dịp Tết trung thu này, để cháu tôi và con chị không thua kém gì những đứa bạn có đầy đủ cả cha và mẹ.Tối đến chị vẫn dắt con mình cùng bao đứa trẻ khác đi xem múa lân, múa sư tử... cho con mình rạng rỡ những nụ cười và thỏa niềm khao mà những năm về trước nó không được cảm nhận. Cả chị và con chị sáng lạng những nụ cười trong đêm trăng mùa thu...

Đêm 15 tháng 8 - đêm trung thu, chị thắp những ngọn nến xung quanh mâm cỗ của con mình. Những ánh sáng đỏ bừng lên trong đôi mắt của chị và con chị, như cái khát khao của chị dành cho con nhỏ bừng lên trong đêm tối. Chị lại ôm con vào lòng và trao cho con mình hơi ấm cuộc đời.

Xong xuôi tất cả chị lại ra đi về cái chốn xa xứ ấy, vì tương lai của con nên chị phải cắt đôi khúc ruột. Ngày chị đi thằng cháu tôi-con chị ra đưa chân. Chị không bịn rịn như cái ngày xưa ấy khi nhìn vào mắt con mình, song nơi đáy lòng chị lại thổn thức những nỗi đau, tôi biết... Chị từ từ bước lên xe, chị không ngồi đầu xe dù họ đã sắp xếp cho chị ngồi ghế đầu. Chị ngồi phía cuối cùng và đôi mắt chị lại hướng về con mình, vẫn những nụ cười chan chứa niềm đau...

Chiếc xe chuyển bánh đưa mẹ cháu tôi về mảnh đất phương nam. Chiếc xe đi về phía mặt trời đang mọc, những tia sáng đầu tiên của ngày mới dần lan tỏa khắp nhân gian. Chị đã đi về phía ấy - phía mặt trời mọc...Còn tôi và cháu tôi - con chị cũng bước về trong những tia nắng đầu tiên của ngày mới.

                                                                                       Phạm Hoa Quỳnh

http://entrycuaban.thethaovanhoa.vn/EventDetail.aspx?EventID=20089131847792

phamhoaquynh viết ngày 17/09/2008

Cô hàng xóm...***Bài đăng trên TT&VH ngày 17/9 mục entry cảu bạn về cuộc sống quanh ta*

phamhoaquynh viết ngày 17/09/2008 | Có 2 bình luận | 227 Lượt xem


Nếu cho tôi được chọn thêm một người phụ nữ trên thế gian này nữa làm mẹ,tôi sẽ chọn cô, cô hàng xóm.

 

Nhà cô ở ngay sát nhà tôi, hai nhà chỉ cách nhau một cái dậu cao quá thân người. Từ thuở bé cho đến khi trưởng thành, cứ mỗi khi nhớ về mẹ mình thì bỗng dưng trong tôi lại có chút hình ảnh về cô, và tôi có cảm tưởng như mình có cùng một lúc hai người mẹ trên đời. Những hình ảnh của cô cứ thế hiện lên cùng với hình ảnh mẹ tôi, và tôi cũng chẳng hiểu vì lí do gì mà tôi lại trở nên như vậy nữa...

Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy, cô vẫn quẩy cái gánh và đôi thúng đi theo bên mình. Nhà cô không có ruộng, không có đất làm vườn nên cô phải đi làm thuê, cuốc mướn kiếm tiền lo từng bữa cơm cho gia đình. Cô không có cái khái niệm về thời tiết, dù trời mưa, bão hay nắng đến thiêu rụi cả những nóc nhà gianh thì cô vẫn đôi chân trần đến nơi làm việc. Có lẽ vì thế mà trông cô mới ngoài 40 mà như một bà già đã qua cái tuổi lục tuần, mái tóc đã bạc phân nửa, khuôn mặt hốc hác, những nếp nhăn trên mặt thì cuồn cuộn như những con sóng đang gặp bão tố ngoài biển khơi. Cô là người vất vả và lam lũ.

Chồng cô làm nghề sơn tràng, có khi ở rừng dăm bữa nửa tháng mới về. Có lần đi thì được ít gỗ, ít củi nhưng cũng có khi trở về tay không. Chồng cô là con"ma rượu", bữa ăn nào nếu không có rượu y như rằng chồng cô sinh chuyện. Nhiều khi có rượu chồng cô uống quá đà còn chửi bới cô, rồi đập phá cái ngôi nhà vốn đã rách rưới lại càng tan nát hơn. Cô bấm lòng chịu đựng,không than vãn hay cãi lại chồng nửa lời. Người ta bảo cô nhu nhược, đần độn...Cô cũng không nói lại.Chỉ khi nhìn vào đôi mắt cô tôi mới hiểu được đó là một "nghệ thuật sống", cô không muốn nhà mình tan hoang vì nó đã sắn hoang tàn.Tôi thương cô và kính trọng cô ở điều đó.

Chồng con gái cô bị bệnh qua đời, cô lại "muối mặt" qua bên thông gia xin cho con gái về nhà mình ở. Thương con,cô ôm con vào lòng mà khóc. Rồi cô lo cho con gái mình bữa cơm , manh áo, tuy không lành lặn, no đủ nhưng thế cũng đã làm cho con cô ấm áp một đời.

Tôi đi xa mới về, tối đến cô ghé qua chơi. Cô nắm lấy tay tôi, xoa đầu tôi rồi nói với bố mẹ tôi rằng: "Hai bác có thằng cháu rắn rỏi quá, giá mà thằng út nhà em như thằng này thì tốt biết mấy!". Cô lại chùng xuống nhìn bố mẹ tôi ngồi kề bên nhau, cô nhìn rất lâu khiến bố mẹ tôi cũng phải ngượng ngùng. Đôi mắt cô long lanh như muốn nói lên cái khát khao gì đó, nhưng cô chỉ cúi đầu xuống, rồi vội vàng đứng dậy cất lên tiếng: " Thôi, em qua chơi tí, hai bác và cháu nghỉ đi cho khỏe,em về đây!". Nói xong, cô lại sải những bước chân nhanh nhẹn về nhà.

Lại một ngày mới. Khi gia đình nhà cò còn đang ngủ vắt vẻo trên những ngọn tre, những làn sương còn ôm lấy những nếp nhà và cái bản mặt say rượu của ông mặt trời dần ló qua đỉnh núi thì cũng là lúc những bước chân của cô hằn in trên con đường đất đỏ quanh co và nhỏ hẹp. Sương, gió và những tia sáng của ngày mới quấn lấy thân cô khiến những bước đi của cô chông chênh,lênh loang khắp cả vùng trời.

Cuộc sống đã ban tặng cho chúng ta những số phận, những con người, những mảnh đời... mà mỗi khi chúng ta nhìn vào đó phải trầm trồ thán phục, mà noi theo học hỏi, lấy đó làm gương soi cho đời mình. Song cũng từ những con người, những số phận, những mảnh đời ấy cũng sẽ là những bài học để ta thấy rõ "trường đời". Cô hàng xóm cũng là một người như thế.

Bức tranh cuộc sống có muôn vàn nét vẽ và gam màu, và cô hàng xóm bên cạnh nhà tôi cũng là một trong những nét vẽ và gam màu đó.
Cô hàng xóm vẫn ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy...

Phạm Hoa Quỳnh

http://entrycuaban.thethaovanhoa.vn/EventDetail.aspx?EventID=200891743832628

phamhoaquynh viết ngày 17/09/2008

THƠ MỪNG SINH NHẬT CHÚ MINH THU--minhthusg.

phamhoaquynh viết ngày 13/09/2008 | Có 6 bình luận | 738 Lượt xem


Hôm nay rảnh rổi công việc nên lại trở về ngôi nhà cũ,vô tình thấy chú Minh Thu có bài thơ mừng sinh nhật mình.Hoa Quỳnh nghĩ vẩn vơ rồi bỗng có hứng thi ca,vọi cao hứng chép tặng chú Minh Thu bài thơ mừng sinh nhật,Chúc chú hạnh phúc và khỏe mạnh về sau.

VUI ĐỜI.

Thoáng chạy thế mà xế tà

Lênh đênh con sóng ngày qua ngọt bùi,

Cuộc đời chưa thỏa niềm vui

Mộng còn le lói bùi ngùi trong tim.

 

Lẳng lặng mà sáng niềm tin

Già chưa quá cỗi vì nhìn trời xanh,

Còn mơ cuộc sống tốt lành

Sáu mươi ấy vẫn còn xanh với đời.

 

Ai bảo tuổi này thảnh thơi

Vì nơi ấy vẫn chơi vơi nỗi lòng

Tuổi này xin là dòng sông

Cho bao thế hệ mát trong...nụ cười.

Phạm Hoa Quỳnh

Kính mừng sinh nhật chú Minh Thu tròn 60 tuổi.

phamhoaquynh viết ngày 13/09/2008

PHẠM HOAQUỲNH VÀ CUỘC CHIA LI VỚI TAMTAY.VN---ENTRY CUỐI CÙNG VÀ LỜI TỪ BIỆT......!!!

phamhoaquynh viết ngày 05/09/2008 | Có 22 bình luận | 587 Lượt xem


Cuối cùng rồi cái giây phút này cũng đã đến,dù đã rất cố gắng song PHQ cũng không thể làm gì tốt hơn.Sau 3 tháng say sưa bên cái thế giới ảo mà thực này,PHQ đã có những tháng ngày ngập tràn niềm vui và cảm xúc,sống và sống những ngày đầy những tiếng cười.PHQ xin chân thành cảm ơn mạng xã hội tamtay.vn vì đã tạo ra 1 sân chơi vô cùng bổ ích và lí thú,tạo cho trái tim mỗi con người đến gần nhau hơn.Trước khi rời xa ngôi nhà yêu quý này,PHQ xin được gửi những lời tri kỉ đến các blogger là bạn của PHQ trên tamtay:

-PhamHuyThong: Bác đã chỉ cho em những hướng đi đúng đắn,từ những sự chỉ dạy của bác em đã nhìn ra được nhiều thứ,và em hưa sẽ không làm bác phải thất vọng,hãy tin thằng út -bác nhé!!!!!

-yenkhuong: Có một bà chị dâu như yenkhuong quả thật là một niềm tự hào của PHQ này.Hãy cố gắng phát huy những thế mạnh của mình để làm cho cuộc sống thêm nhiều niềm vui nhé!!!!

-minhthusg (chú Minh Thu-nhạc sĩ): Thật vui và hãnh diện cho HQ vì có một người bạn...thơ như chú.Cháu không ở đây nữa nhưng chú cũng đừng buồn nhé,cháu và chú vẫn hợp tác và có thêm nhiều tác phẩm mới về Thanh Hóa quê mình.Hi vọng 1 ngày không xa chú cháu mình sẽ gặp mặt nhau,đúng không chú?

-dinhkhoa: Cũng rất tự hào cho HQ khi được bác nhận là em trai,quý mến và gửi gắm nhiều hi vọng.Rất tiếc vì thằng chú đã làm phật lòng quý mến của bác,song 1 ngày nào đó em sẽ trở lại.Chúc bác có nhiều thành công trên con đường văn chương mà mình đã lựa chọn,và sẽ vượt qua cía "Tình khúc 24 "ấy nhé !

-lythuhaithao: Bà chị hãy cố gắng thoát ra cái vòng vây tình cảm đó đi,sống và cho đời nhiều cái đẹp và ...Bà chị hãy nhớ luôn có một thằng em đi bên cạnh,dù bất kì haòn cảnh nào,bà chị nhé...Vui lên nha...

-THANHTRUNG_LE93: Từ cái thế giứo ảo này mà vô tình chúng ta quen nhau,thi ca cho nhau về cuộc sống và con người.Ở lại nhớ viết thật nhiều bài thơ và mẩu chuyện hay nhé,tớ luôn theo sát những bước đi thi ca của bạn đó.Đừng giận tớ nghe chưa? vui lên...

-h4th4nh: Thật tiếc vì anh em mình mới quen nhau mà đã phải chia li rồi,nhưng anh hứa sẽ thi thoảng ghé qua nhà để thăm các em.Đừng vội sa vào cái chốn tình yêu nhé,hãy học thật giỏi và là người có ích đã nhé,em Hà yêu quý...!!!??????????Chúng ta mãi mãi là anh em,bạn bè tốt của nhau,em ha???

-tigon_15: Kim Hồng à? vậy là mình đã quyết định rồi,ấy ở lại vui vẻ và có thêm nhiều bài viết cho mạng mình nhé! Cố gắng lên,cuộc sống sẽ tốt đẹp thôi mà...Yêu lắm đó nghe cưng...

-phuongtt4: Lẽ ra phải gọi phuongtt4 bằng chị lâu rồi mới phải,nhưng trong cuộc chơi thì chị cũng hiểu phải không?Cảm ơn bà chị vì đã "chiến" với thằng...anh này mấy ngày vừa qua.Không có HQ nữa thì chị vẫn chiến được với người khác mà,như dinhkhoa chẳng hạn.Vui chị nhé...

-thunk: Em cũng là một người anh rất quý mến đó,hãy học tập tốt và cố gắng làm thơ đi em nhé.Là con người thì chúng ta có thể làm được tất cả,chỉ tại mình chưa thật nỗ lực và cố gắng mà thôi,em làm được điều đó mà.Anh không ở bên nữa thì cũng vẫn phải vào nhà mình thường xuyên nha,yêu quý nhiều...

-gaihangheo135: Cách xa nhau về mặt địa lí,thế mà anh em mình vẫn là bạn và là anh em một nhà,thật vui đúng không em?Chưa vui vẻ được nhiều nhưng anh hi vọng những ngày vừa qua cũng đủ để em nhớ đến anh,phải không Tuyết? Chúc em có nhiều niềm vui trong cuộc sống nhé!!!!!!!

Đó là tất cả những gì PHQ muốn nói với một số blogger là bạn của HQ trên tamtay,rất mong mọi người hiểu và thông cảm cho PHQ,PHQ trong thời gian tới có rất nhiều công việc và có rất ít thời gian nên sẽ không vào nhà các bạn vui chơi ,chia sẻ đều đặn như trước kia được.Và một ngày nào đó khi ổn định tất cả PHQ sẽ trở lại ngôi nhà thương yêu này.XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI...

PHẠM HOA QUỲNH.

 

Một ngày khăn gói ra đi

Và có thể rất khó trở về,

Ta vẫn tin ngày mai là thế

Lạc đường xưa tiếp những đam mê...

 

image

phamhoaquynh viết ngày 05/09/2008