Bước trên phố mùa thu,những chiếc lá vàng rơi trước ngực.Từ trong một ngôi nhà nhỏ ven đường vang lên khúc hát "Mong ước kỉ niệm xưa",lại chạnh lòng bồi hồi,kí ức một thời áo trắng lại hiện về bên tôi.Lâng lâng cảm xúc,tôi lại chết lặng giữa dòng đời và hoài niệm về kỉ niệm xưa...
Tôi cũng đã từng được cắp sách đến trường,có những giây phút buồn vui cùng với chúng bạn.Nhưng có lẽ cái thời cấp 3 ấy là làm tôi nhớ mãi,vì đó là cái cấp cuối cùng của tuổi học trò.
Kỉ niệm về những năm cấp 3 của tôi rất nhiều,nhưng có lẽ buổi chia tay năm lớp 12 là để lại trong tôi những hình ảnh đẹp nhất,vui nhất và cũng là buồn nhất.Đó như thể một giấc mơ,mộy giấc mơ đẹp và đầy yêu thương.
Khi những bông hoa phượng thiêu đỏ bầu trời,những chùm bằng lăng tím ngắt chiều hôm,thì cũng là lúc chúng tôi phải nói lời chia tay nhau.Bao giờ cuộc sống chả như thế,hoa nở để rồi tàn,bèo hợp để rồi tan.Cuộc sống là vòng xoay chia li và hội ngộ.Và chúng tôi,lớp 12,hè đến,mùa thi đến..cũng phải chia tay nhau để bước vào đời đối mặt với những khó khăn,thử thách và gặt hái những thành công.
Cái ngày ấy sao tôi quên được,ngày 12-6-2005.Cả lớp tôi hẹn nhau tại trường THPT Lam Kinh để liên hoan chia tay,gặp mặt lần cuối trong đời học trò,thời áo trắng vô tư,hồn nhiên và cũng rất trong sáng.52 gương mặt "quỷ ma" đều có mặt,và cả cô chủ nhiệm nữa chứ.Cả lớp chuẩn bị sẵn 5 cái máy ảnh,hàng chục cuộn phim để ghi lại những hình ảnh đẹp nhất đời người.Một cái trại nhỏ được dựng ngay giữa bãi cỏ sân trường,đó là "doanh trại" để cho chúng tôi "đập phá yến tiệc".Những đứa con gái hôm nay trông xinh hẳn,đảm đang và nhanh nhẹn hẳn.Chúng nó đi chợ mua đồ ăn,thức uống...Và cũng chính chúng nó vào bếp "nổi lửa" để cho lũ con trai chúng tôi "thưởng thức".Cô chủ nhiệm thì chỉ ngồi nhìn lũ học trò của mình,cầm từng cuốn nhật kí viết vào đó những lời tâm huyết nhất.

Nấu nướng xong xuôi,lớp chúng tôi "nhập tiệc",không còn ngại ngùng và thẹn thùng như cái ngày xưa nữa,cả trai lẫn gái đều vô tư,vui vẻ "ăn hết tốc lực".Chỉ sau 1 giờ đồng hồ "đại yến tiệc" của lớp tôi đã hoàn tất,trời cũng đã bước sang chiều.Mấy nhóm nữ rủ nhau đi quanh trường chụp ảnh.Mấy đứa con trai bọn tôi thì nằm ngân nga câu hát...Rồi đến 5 giờ chiều,cô chủ nhiệm tập hợp lớp lại,chúng tôi hiểu rằng giờ phút cuối cùng đã đến.Cô cho lớp tạo thành hình tròn trái tim,tay trong tay ấm áp và đoàn kết.Cô điểm từng gương mặt,đọc từng cái tên và trao cho mỗi đứa một cuốn lưu bút.Rồi cô bắt nhịp bài "Đoàn ca" cho cả lớp hát vang,tiếng hát cả lớp ngân lên trong gió,vọng cả một góc trời.Rồi thằng Thịnh và con Thảo bước ra giữa vòng trái tim tự nhiên như sáo,Thịnh cầm cây đàn ghi-ta gảy lên giai điệu bài hát "Mong ước kỉ niệm xưa".Cả lớp tôi chùng xuống,cô chủ nhiệm rưng rưng nước mắt,mấy chục khuôn mặt cũng cúi gằm xuống,mắt đỏ hoe...Khi thằng Thịnh và con Thảo kết thúc bài hát,bỗng cả lớp òa lên tiếng khóc và tất cả chạy ùa vào nhau,ôm lấy nhau và gọi tên nhau tha thiết.Chẳng có đứa nào không khóc,rồi mấy đứa con trai tụi tôi cầm mấy cái máy ảnh chụp lại những giờ phút huy hoàng nhất.Đã có bao nhiêu tấm ảnh được chụp,nước mắt và nụ cười trong từng bức ảnh,thật ngộ nghĩnh,thật đáng yêu và cũng thật đáng quý...
Đúng 6 giờ chiều lớp chúng tôi chia tay nhau,tất cả trao cho nhau những gì yêu thương nhất trong cuốn lưu bút.Chúng tôi trao nhau những ánh mắt và nụ cười cuối cùng ở tuổi học trò.Sân trường mới lúc nào vang lên bao nụ cười,ôm vào mình bao nhiêu giọt nước mắt,bao gót chân xinh xắn,giờ nhìn trở lại chỉ còn những lớp học im lìm,những cây phượng buồn thiu,những chùm bằng lăng tha thẩn...
Hơn ba năm đã trôi qua nhưng mỗi khi nghe lại bài hát "mong ước kỉ niệm xưa" trong tôi còn nguyên vẹn cái thời áo trắng,nhớ thương da diết khôn nguôi.Cái thời ấy đã xa,đã qua như giấc mơ đẹp song với tôi nó vẫn nguyên sơ như thuở ban đầu.Trên phố hôm nay tôi một mình lại ngân nga câu hát "...Nếu có ước muốn trong cuộc đời này/hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại/Cho bao khát vọng đam mê cháy bỏng sẽ còn mãi trong tim mọi người/Để tình yêu ước mơ mãi không phai...Nếu có ước muốn trong cuộc đời này/hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại/Cho nhau những hoài niệm/Để nụ cười còn lắng trên hàng mi/Trên bờ môi/Và trong những kỉ niệm xưa..."
Phạm Hoa Quỳnh


Lời bình mới nhất